Bánh Bao Nhà Ai

Chương 19: Sở tây tây



Ánh mắt Tư Không Viêm Nghiêu lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt anh, không nói gì, cứ tiếp diễn mãi như thế.

Sở Tây Tây cắn môi, mắt to ửng hồng, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt diễn tả đầy đủ ưu oán cùng thâm tình vô hạn.

Tư Không Dực Dương ngồi một bên ở sofa, biểu tình cũng rất nghiêm túc, nhưng kì thật trong lòng gã đã sớm vui sướng hát vang om xòm. Ái chà, Viêm Nghiêu bị người ta bám lấy, hơn nữa người phụ nữ này vậy mà có thể chống chọi với khí lạnh của em trai mình, khả năng kháng đông quả là không tầm thường nha. ╮( ̄▽ ̄)╭

Đôi mắt Sở Tây Tây rưng rưng ngấn lệ, ánh mắt hoa đào ửng hồng, khẩn trương thoáng nhìn về phía Tư Không Dực Dương, rồi cô ta lại dịch người, chủ động ngồi xuống bên cạnh Tư Không Viêm Nghiêu, đầu hơi cúi thấp, che đi khát khao mong muốn bất chấp tất cả trong mắt cô.

“Viêm…vì sao lại muốn chia tay với em, lẽ nào em có điểm nào không tốt sao?” Sở Tây Tây thấy anh không buồn  phản ứng với mình, cô ta ngẩng đầu, mềm mềm nhẹ nhẹ  mở miệng.

Dáng vẻ đau thương rơi lệ kia thật là khiến cho người ta đau lòng mà, đáng tiếc, hai người đàn ông đối diện cô lại không có dây thần kinh đó (dây đau lòng), cho dù có thì chắc chắn cũng không đến lượt cô ta. = 口 =

Cái gì gọi là chia tay cô ta? Anh khi nào thì nói cô ta là người phụ nữ của mình? Hơn nữa sao cô ta lại dám đêo bám như thế, thật phiền phức.

Tư Không Viêm Nghiêu châm điếu thuốc, sau đó chỉ chỉ  nữ nhân, “Cút.”

Sắc mặt Sở Tây Tây trong nháy mắt trở nên trắng bệch, biểu tình ủy khuất, “Vì sao…tuy hai năm nay anh ở bên ngoài tìm người khác, nhưng em không hề có một câu oán hận, em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi, khi nào anh nhớ tới em thì đến nhìn em là đủ rồi, Viêm, vì sao phải đối xử với em như vậy…” Nước mắt rốt cuộc cũng ào ào chảy xuống hai má, Sở Tây Tây vừa khóc vừa nói.

Tư Không Dực Dương cảm thấy mình chịu áp lực quá lớn, tiết mục này thiệt tình không phải thể loại gã thích đâu.

Người phụ nữ này nói cũng không có điểm gì xấu, nhưng trừ bỏ có hơi nịnh bợ, hơi tiểu thư, hơi lòng dạ hẹp hòi, thì quả là không có gì xấu thật, giống như cô ta nói, không ngại Tư Không Viêm Nghiêu ở bên ngoài làm bừa làm loạn, đúng là cô ta chưa từng giáp mặt nhục nhã kẻ nào, người ta chỉ ở sau lưng dựa vào gia thế đe dọa cảnh cáo mấy người đó thôi, đáng tiếc, cô ta cũng chẳng phải là bạn gái danh chính ngôn thuận gì của Tư Không Viêm Nghiêu cả, cùng lắm là một bạn giường lúc anh tâm huyết dâng trào, không hơn.

Tư Không Viêm Nghiêu nhíu mày, cực kì không bình tĩnh nói, “Tôi nghĩ cô rất rõ ràng vị trí của mình.” Cô ta tưởng không ai biết chút tâm tư của cô ta sao? anh chẳng qua là lười để tâm thôi, tuy  không phải kẻ si tình, nhưng với bạn giường anh có thể coi là phóng khoáng số một, tuy nhiên cũng phải xem đó là chuyện gì, có một số việc xảy ra một hai lần anh sẽ coi như chút náo nhiệt nho nhỏ, nhưng nếu hơn sẽ khiến người ta khó chịu.

Anh vẫn nghĩ người phụ nữ này khá thông minh, không ngờ lại thiển cận đến thế.

Sở Tây Tây hoảng hốt, chẳng lẽ anh đều đã biết?

Tư Không Dực Dương lắc đầu thở dài, kì thật người phụ nữ này luận gia thế tài sản cũng tạm coi cân xứng với nhà Tư Không, đáng tiếc, cô ta lại dùng sai phương pháp a.

Cúi đầu nhìn cảnh tượng trước mắt, gã rốt cuộc không nhịn được nữa mà xen mồm vào, “Viêm Nghiêu, mau giải quyết việc  của em đi, chút nữa Cảnh Hoán về rồi, anh không muốn để nó phải nhìn thấy thứ gì không vừa mắt.”

Nghe được trong lời nói của Tư Không Dực Dương đầy vẻ chán ghét không che dấu, Sở Tây Tây hai tay nắm chặt váy, năm ngón tay mảnh khảnh đều trở nên trắng bệch.

“Em…”

“Ba, con về rồi, Bánh Bao và Ô thúc thúc cũng đến đó.” Chất giọng trẻ con không che giấu được vui vẻ cắt ngang lời biện bạch của Sở Tây Tây, Tư Không Cảnh Hoán được Ô Thuần Nhã đỡ một tay, còn một tay thì kéo Tiểu Bánh Bao, đang cười tít cả mắt từ cửa đi vào.

Tư Không Dực Dương sửng sốt, gã còn chưa bao giờ nhìn thấy con mình cười xán lạn như thế đâu! Xem ra nhóc con thực sự rất thích hai cha con kia nha.

Tư Không Viêm Nghiêu phản ứng đầu tiên không phải là nhìn Cảnh Hoán, mà là để mắt tới cậu trai trẻ đứng ngược chiều sáng trước cửa đang mỉm cười xa cách kia, sau đó mới để ý đến hai cái đầu nho nhỏ cũng đang đứng bên cạnh .

Sở Tây Tây biết nhà Tư Không có một tiểu thiếu gia, nhưng cô ta chưa từng nhìn thấy, cho nên lúc này cô  mở to mắt đánh giá Cảnh Hoán, sau đó lại dùng ánh mắt đầy phòng bị nhìn Ô Thuần Nhã và Bánh Bao, tuy cô ta không biết hai người này là ai, nhưng vậy cũng không hề trở ngại việc cô ta nảy sinh địch ý với họ, nhất là vừa rồi, cô ta rõ ràng nhìn thấy Tư Không Viêm Nghiêu đưa mắt nhìn về phía chàng trai kia, cô lại càng không thể không đề phòng. Cho nên nói, có những lúc trực giác của phụ nữ quả là chuẩn xác quá xá ╮(╯▽╰)╭.

Ô Thuần Nhã không biết Tư Không Viêm Nghiêu ở nhà Cảnh Hoán, cho nên sau khi nhìn thấy anh cậu liền khẩn trương, thân thể đơn bạc của cậu nháy mắt liền tiến vào trạng thái đề phòng, chỉ sợ người nam nhân này động kinh một cái lại chạy đến giành con với cậu.

Bánh Bao nhìn thấy Tư Không Viêm Nghiêu thì có phản ứng hoàn toàn khác so với phụ thân bé, buông tay bị nắm ra, lập tức chạy lon ton đến chỗ người đàn ông đang ngồi trên sofa, rồi bổ nhào vào lòng anh, được anh ôm vào lòng liền cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào khuôn mặt tuấn tú của anh , non nớt gọi, “Cha, Bánh Bao nhớ cha lắm đó ~” (≥3≤)

“Bánh Bao!” Vừa nghe cách xưng hô của bé, mặt Ô Thuần Nhã đen như mực trừng mắt nhìn bé.

Bánh Bao chớp mắt nhìn cậu, sau đó ngẩng đầu nhìn người đàn ông, bĩu môi sửa lại, “Thúc thúc cha…”

Tư Không Viêm Nghiêu nâng bàn tay to dày xoa đầu Bánh Bao, sau đó nhìn Ô Thuần Nhã, khóe môi khẽ nhếch, mang theo chút hương vị xấu xa nói, “Ngồi đi.”

Ô Thuần Nhã hiện tại tự động coi như không nhìn thấy hai vị đại nhân trước mặt, đỡ Cảnh Hoán chậm rãi đến sofa, cậu nhìn Tư Không Dực Dương, rồi lại nhìn sang Sở Tây Tây, sau đó giao Cảnh Hoán cho ba nhóc rồi lại không tình nguyện ngồi cạnh Tư Không Viêm Nghiêu, không có biện pháp, cậu phải luôn để mắt tới Bánh Bao, hơn nữa cậu không biết Sở Tây Tây, tùy tiện ngồi cạnh một phụ nữ xa lạ không phải chuyện cậu có thể làm.

Sở Tây Tây trừng lớn mắt dõi theo từng nhất cử nhất động của Tư Không Viêm Nghiêu, vì vậy cô ta có thể thấy người đàn ông vốn luôn giữ khuôn mặt than nghiêm nghị lạnh như băng  giờ lại cười đầy yêu chiều với đứa nhỏ anh đang ôm trong lòng, còn cả cái người ngồi bên cạnh anh nữa,ánh mắt của anh khi nhìn người kia lại mang theo thần sắc ôn nhu, cô  cảm thấy mình nhất định phải làm cái gì đó, bằng không về sau bản thân sẽ không có một chút địa vị nào!

Rõ ràng là, cô ta tự đặt mình ở vị trí quá cao, đã cao tới  nỗi bị Tư Không Viêm Nghiêu chán ghét. Thế mới nói, phụ nữ thông minh không có gì không tốt, nhưng không phải người đàn ông nào cũng thích loại phụ nữ thông minh, nhất là phụ nữ tự cho là mình thông minh nhất.

“…Viêm, đứa nhỏ này là ai vậy? Đáng yêu quá nha.” Khóe miệng cô ta cong lên một độ cong thích hợp, không thể không thừa nhận, Sở Tây Tây là một mĩ nhân, mĩ nhân cố ý nở một nụ cười thì hết sức xinh đẹp.

Đáng tiếc, mấy người đang ngồi ở đây thì lại không thích nụ cười của cô ta, đặc biệt là Bánh Bao. (Trẻ con nhạy cảm lắm, giả tạo là nó biết liền ~)

“Con tôi.” Tư Không Viêm Nghiêu lạnh nhạt nói, cúi xuống hôn lên má Bánh Bao khi bé ngẩng đầu lên nhìn mình, sau đó lại nhìn thấy Ô Thuần Nhã đang nghiến răng nghiến lợi nhìn mình chầm chầm, thấy cậu nhíu mày sắp muốn tạc mao còn cười với cậu một cái.

Ô Thuần Nhã âm thầm cảnh cáo chính mình, đây là ở bên ngoài, không phải ở nhà mình, cho nên cậu phải duy trì hình tượng, không thể để mất mặt với người ngoài, có gì lại phải một mình giải thích.

Bạn nhỏ Ô Trạch Vũ đắc chí gật đầu lia lịa, quăng dép xăng đan, đứng lên đùi Tư Không Viêm Nghiêu, ôm lấy cổ anh, cái miệng hồng hồng hôn bẹp một cái lên khuôn mặt tuấn tú của anh, “cha !” Hôn anh  xong bé lập tức nhìn qua Ô Thuần Nhã đang đen mặt ngồi ở bên cạnh, nhưng anh vẫn chưa buông tay, Bánh Bao đành phải nghiêng nửa cái thân tròn tròn của bé, sau đó chu chu cái miệng nhỏ, dùng sức đóng một dấu nước miếng lên mặt phụ thân mình, “Phụ thân!”╭(╯3╰)╮

Ô Thuần Nhã khóe miệng giật giật, cậu hiện tại vô cùng  xúc động muốn nhét Bánh Bao vô bụng trùng sinh một lần nữa. (>﹏

Nhìn hành động của ba người, tươi cười trên mặt Sở Tây Tây cứng đờ, cô ta hít sâu, nói với chính mình không được nổi giận với Tư Không Viêm Nghiêu, bởi vì cô ta không có lập trường.

Cố kéo khóe miệng, cô ta tiếp tục nói, “Viêm anh lại nói đùa rồi, đứa nhỏ này sao có thể là con anh được!” Hoạt động ngầm của cô ta hai năm nay cũng không phải vô dụng, cho nên tuyệt đối không thể xuất hiện tình huống kiểu như vậy, cô ta còn muốn làm nữ chủ nhân của nhà Tư Không!

“Tôi nói đúng là đúng.” Bất mãn nhíu mày, Tư Không Viêm Nghiêu lạnh lùng liếc cô ta một cái, sau đó ôm Bánh Bao ngồi lại lòng mình, dán mặt mình lên mặt nhóc, nhướn mày nhìn về phía Sở Tây Tây, “Rất giống.”

Lúc này cho dù là Ô Thuần Nhã cũng không thể phủ nhận rằng, hai cha con nhà này đúng là không phải giống nhau bình thường mà thôi. Cứ như Bánh Bao là phiên bản thu nhỏ của Tư Không Viêm Nghiêu vậy, sao lần trước nhìn cậu lại không phát hiện ra chứ!

Thật ra Ô Thuần Nhã không nhận ra cũng không có gì kì quái, bởi vì, một là khỉ con nghịch ngợm hoạt bát, một là đại băng sơn mặt than, có thể giống thế nào đây ╮(╯_╰)╭

Tư Không Dực Dương ở bên cạnh gật gù, nhìn như thế này quả là quá giống, sau đó gã vươn tay, kéo Cảnh Hoán ngồi bên cạnh ôm vào lòng, bắt chước mặt dán mặt, “Tôi với con tôi giống nhau không?”

Tư Không Viêm Nghiêu mặc kệ gã, nhưng Bánh Bao rất nể tình gật đầu, “Bác quái vật và ca ca rất giống nhau!”

Sở Tây Tây không biết phải dùng biểu tình gì để đối mặt với ba lớn hai nhỏ trong phòng, cô ta từ trước tới giờ chưa bao giờ cảm thấy chật vật như vậy, cư nhiên bị một đứa con hoang không biết là do ai đẻ ra giẫm nát dưới chân!

Ô Thuần Nhã nhíu mày nhìn Sở Tây Tây, cậu rất nhạy cảm với người khác, cho nên nhanh chóng cảm giác được địch ý đang nhằm vào Bánh Bao của người phụ nữ này.

Cậu ngồi thẳng người, bế Bánh Bao từ trong lòng người đàn ông kia lên, sau đó thản nhiên nhìn Sở Tây Tây, “Xin  cô đừng dùng ánh mắt căm hận như vậy nhìn con trai tôi, cô không có tư cách đó.” Lúc này cậu không phòng bị người đàn ông bên cạnh nữa, bởi vì với cậu mà nói, người phụ nữ này càng khiến cậu phải cẩn thận hơn.

“Em, em không có!” Sở Tây Tây lập tức khẩn trương nhìn về phía Tư Không Viêm Nghiêu, vô cùng đáng thương biện giải, “Đứa nhỏ đáng yêu như vậy, tôi sao có thể có hận ý với nó được, cậu không được nói bậy.”

“Hừ, có hay không trong lòng cô khắc rõ.” Ôm con đứng dậy, Ô Thuần Nhã cúi đầu nhìn về phía Tư Không Viêm Nghiêu, “Ngựa đực!” Sau đó nhấc chân muốn rời đi.

Tư Không Viêm Nghiêu sao có thể để cậu tọi nguyện, vừa cử động thân mình liền tóm lấy thắt lưng gầy yếu của cậu, Ô Thuần Nhã chênh vênh ngã ngửa ra đằng sau, trực tiếp ngồi lên đùi anh.

“Anh!” Cậu tức giận trừng anh, nén giận vì hành động vừa rồi của anh, nhỡ làm Bánh Bao bị thương thì sao!

“Đừng giận.” Vỗ vỗ cái lưng cứng còng của cậu, Tư Không Viêm Nghiêu một lần nữa hạ lệnh đuổi khách với Sở Tây Tây, “Cút nhanh.”

Sở Tây Tây lúc này dù da mặt có dày hơn nữa cũng không thể ở lại, cô ta sợ mình còn ngây ngốc ở đây thêm một chút nữa sẽ không thể tiếp tục kiềm nén cảm xúc, đến lúc đó lại càng không thể vãn hồi.

Nhếch miệng, Sở Tây Tây cứng nhắc đứng lên, ôn nhu nói với Tư Không Viêm Nghiêu, “Viêm, em đi trước, anh chú ý nghỉ ngơi, có thời gian em lại đến gặp anh.”

Cảm giác được Ô Thuần Nhã kháng cự, lúc này Tư Không Viêm Nghiêu làm gì còn tâm tình để ý xem cô ta nói gì, đứng lên ôm bả vai Ô Thuần Nhã kéo cậu về phòng ngủ của mình trên tầng hai, anh cảm thấy hai người phải nói chuyện cho rõ.

Tư Không Cảnh Hoán vỗ vỗ ba mình đang thích thú xem diễn, nghi hoặc hỏi, “Ba, nhị thúc và Ô thúc thúc có chuyện gì sao?” Kỳ thật nhóc muốn hỏi vì sao Bánh Bao lại giống nhị thúc như thế.

“Con ngoan, đó là chuyện của bọn họ, để ba bế con về phòng nghỉ ngơi nha.”

“Dạ.” Tư Không Cảnh Hoán bĩu môi, nhóc còn nhỏ, chuyện của người lớn nhóc chả hiểu gì cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.