Bánh Bao Nhà Ai

Chương 20: “Ngủ chung ??!”



Ô Thuần Nhã ôm Tiểu Bánh Bao vào lòng rồi bị Tư Không Viêm Nghiêu kéo đi, sau đó bị anh đẩy mạnh vào phòng.

Ô Thuần Nhã cứng ngắt đứng trong phòng, cậu trừng mắt khẩn trương nhìn người đàn ông kia ‘rầm’ một tiếng đóng cửa lại, sau đó lùi từng bước, tư thế kia nhìn như thể đề phòng anh làm ra hành động khác người gì với cậu.

Cảm giác được tâm trạng của phụ thân, Bánh Bao nghiêng đầu, đôi mắt to mờ mịt đầy khó hiểu, bé chưa thấy phụ thân như vậy bao giờ, chu chu miệng nhỏ, mềm nhẹ hỏi, “Phụ thân làm sao vậy?”

Vỗ vỗ lưng con trai, Ô Thuần Nhã lắc đầu, “Không có việc gì.” Cậu nên nói như thế nào với bé đây? Chẳng lẽ nói dựa theo sinh vật học người đang đứng trước mặt này là cha của con, còn mình là mẹ? Sau đó nói cho bé là cha của con muốn ở trong này giành con với mẹ con? Nếu phải nói như thế thà để sét đánh chết cậu luôn đi còn hơn!

“Tư Không tiên sinh, rốt cuộc anh muốn thế nào!” Loại tình trạng im lặng này khiến cậu rất không thoải mái, Ô Thuần Nhã chỉ có thể mở miệng trước để phá vỡ bầu không khí mà cậu chán ghét này.

Tư Không Viêm Nghiêu vươn tay ôm lấy Bánh Bao trong lòng Ô Thuần Nhã, sau đó đặt bé xuống đất, nhìn bé tò mò nhìn trái rồi lại nhìn phải, sau đó nhấc chân đi đi lại lại trong phòng, trong mắt anh đầy ôn nhu cưng chiều.

Ô Thuần Nhã run lên một cái, cậu cảm thấy Tư Không Viêm Nghiêu rất không thích hợp để làm ra cái vẻ mặt này, anh rốt cuộc là muốn nháo loạn thành như thế nào đây (╰_╯)#

Tư Không Viêm Nghiêu nhíu mày, “Gọi Viêm Nghiêu.” Anh  thấy cách gọi Tư Không tiên sinh của cậu nghe rất chướng tai.

Ô Thuần Nhã suýt nữa sặc khí, cặp lông mày thanh tú gắt gao nhăn lại, cậu thấy xưng hô này rất mờ ám !

“Tư Không tiên sinh, chúng ta không thân quen.” Ít nhất là người đàn ông này không hề nhớ một tí nào về việc đã từng cùng cậu tiếp xúc thân mật, cậu cần gì phải dính líu với anh ta chứ.

“Không gọi sẽ không nói chuyện.” Có thể khẳng định, lời này của Tư Không Viêm Nghiêu đã trực tiếp quẳng lí trí của Ô Thuần Nhã qua một bên.

“…Anh, anh đúng là không thể nói lí!” Ô Thuần Nhã cảm thấy mình và người đàn ông này thực sự không có cách nào câu thông được.

“Gọi.” Đối với cách xưng hô này, Tư Không Viêm Nghiêu biểu hiện quyết tâm kì lạ.

“Phụ thân, hai người đang nói chuyện  gì vậy?” Bánh Bao tò mò đi điều tra địa hình xong liền lắc lư đi tới giữa hai người, ôm chân Ô Thuần Nhã nói, ngẩng đầu nhìn phụ thân bé, khó hiểu nghiêng đầu.

Tư Không Viêm Nghiêu ngồi xổm xuống, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Bánh Bao, sau đó nhìn Ô Thuần Nhã đang cúi đầu, giọng điệu mang ý cười giải đáp cho nhóc, “Để phụ thân con gọi tên tự của cha.”

“Vì sao lại là tên tự?” Dựa trên nguyên tắc không hiểu liền hỏi, Bánh Bao chớp chớp mắt nói.

“Tên tự có vẻ nghe thân mật hơn.” Nói xong lời này Tư Không Viêm Nghiêu liền ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt trắng nõn của Ô Thuần Nhã dần dần ửng đỏ, thoạt nhìn càng thêm tươi sáng sinh động.

Kì thật vẻ ngoài Ô Thuần Nhã rất được, nho nhã lịch sự, tính tình ôn nhuận như nước, đối với ai cũng có thể cười, chỉ là cả người thoạt nhìn có chút tái nhợt như mang bệnh, vậy mà giờ lại ngượng ngùng đỏ bừng cả hai má…Hoặc đúng hơn là đang tức nghẹn đến đỏ mặt, quả là hiếm thấy.

“Thân mật là cái gì ạ?” Bánh Bao tò mò tiếp tục đặt câu hỏi, có vẻ như không hỏi đến cùng thì bé nhất định sẽ không bỏ qua.

Thấy tình hình không ổn Ô Thuần Nhã liền xoay người ôm lấy Bánh Bao, sau đó trừng mắt nhìn Tư Không Viêm Nghiêu còn đang tính toán bậy bạ gì đó, giáo dục Bánh Bao, “Không được nhớ mấy thứ này!”

“Vì sao ( ⊙ o ⊙)” Bánh Bao chớp chớp mắt, vì sao không được nhớ?

Đảo mắt to, bé nhìn sắc mặt hồng hồng của phụ thân, rồi lại nhìn khóe miệng mang ý cười của cha, bé bừng tỉnh đại ngộ, vỗ tay bộp bộp hai  cái, đã hiểu!

“Thân mật có nghĩa là thích phải không ạ?”

Cái gì đây! Ô Thuần Nhã có xúc động muốn ngửa đầu lên trời thở dài.

“Tư Không Viêm Nghiêu! Về sau không được dạy Bánh Bao mấy thứ hạ lưu đó nữa!” Không quan tâm lời mình nói sẽ gây hậu quả gì, Ô Thuần Nhã bạo phát.

Hạ lưu? Người này cư nhiên dám nói anh như vậy?

Nhướn một bên mày, ánh mắt Tư Không Viêm Nghiêu lạnh lẽo nhìn cậu, “Không hạ lưu làm sao có Bánh Bao?” Kì thật anh chỉ muốn chọc cậu, đáng tiếc…

Ô Thuần Nhã vì lời nói của anh mà cả người run lên, vô cùng tức giận.

Tay trái vững vàng đỡ lấy cái mông nho nhỏ của Bánh Bao, tay phải lập tức vung lên, vốn dĩ cậu muốn cho anh một cái tát, nhưng lại bị anh phản ứng nhanh nhẹn ngăn lại, bắt lấy cổ tay của cậu.

Tư Không Viêm Nghiêu có chút tức giận, người này cư nhiên dám đánh anh?

Ô Thuần Nhã không thèm quan tâm giờ phút này anh đang dùng ánh mắt hung ác như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn mình, đôi mắt cậu bây giờ đen nháy sáng trong, ẩn ẩn không cam lòng khi bị vũ nhục, còn có một chút ủy khuất …và ... đau lòng.

Tư Không Viêm Nghiêu vốn đang tức điên người nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cậu liền tiêu ngay cơn giận một cách kì lạ , bị vũ nhục thì anh có thể hiểu, dù sao Bánh Bao cũng là do cậu nuôi dạy , xem tập điều tra kia anh đã biết cậu vì nuôi đứa nhỏ này đã phải trả giá rất nhiều, nhưng còn ủy khuất và đau lòng? Vì sao lại ủy khuất? Đau lòng?

Hít sâu, Ô Thuần Nhã tự nói với bản thân mình là không được khóc, cậu mới không thèm để ý tới suy nghĩ của người đàn ông này, dù gì cậu cũng đâu có định nói cho anh biết Bánh Bao rốt cuộc là được sinh ra như thế nào đâu!

“Tư Không Viêm Nghiêu, anh nghe cho kĩ cho tôi, Bánh Bao là đứa con bảo bối quý giá nhất của tôi, anh muốn nói thế nào thì đó là chuyện của anh, nhưng, tôi không cho phép anh nói Bánh Bao như thế!”

Tư Không Viêm Nghiêu nhìn  dáng vẻ cậu tức giận như một tên nhóc, không khỏi sửng sốt, anh bắt đầu hoài nghi liệu Bánh Bao có phải do cậu sinh ra hay không. Nghĩ vậy, trong đầu anh đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, anh nghiêm túc nhìn khuôn mặt Ô Thuần Nhã, nheo mắt lại.

Ô Thuần Nhã bị anh nhìn đến da đầu run cả lên, chẳng lẽ lời mình nói lại đem đến phiền toái không cần thiết gì rồi? Không được, cậu phải mau rời đi.

“Còn muốn chạy?” Thấy cậu như vậy, Tư Không Viêm Nghiêu lập tức biết người này lại định trốn tránh, liền nghiêng người chắn kín cửa, sau đó chỉ về phía giường lớn nói, “Ngồi.”

Cân nhắc một chút thân hình hai người, Ô Thuần Nhã bi thương nhận ra, kể cả cậu có không bế Bánh Bao đi chăng nữa, thì cậu cũng không phải là đối thủ của anh. Tên này nhìn thế nào trông cũng giống kẻ có thân thủ siêu tốt.

Căm giận ôm Bánh Bao ngồi lên giường mềm mại, cậu nhìn anh xoay người ra cửa, không lâu sau, anh cầm một cái khay đến, trên đó có hai miếng bánh chocolate, còn thêm hai ly sữa tỏa hơi nóng.

Khó hiểu nhìn anh đặt khay lên tủ đầu giường, cậu hỏi, “Gì vậy?”

“Ăn.” Y nhướn môi, ý bảo cậu và Bánh Bao.

Bánh Bao nhỏ ngửi thấy mùi thơm, cười tít mắt quơ lấy bánh, sau đó đưa lên miệng Ô Thuần Nhã, “Phụ thân ăn đi, (﹃)”

Khóe miệng Ô Thuần Nhã run run, cậu thấy mình không hiểu nổi suy nghĩ của tên này cho lắm, chẳng lẽ cứng không được giờ đến mềm sao?

“Con ăn đi, phụ thân không đói.” Kì thật không thể nào không đói bụng được, cậu tan học liền đưa hai đứa nhỏ về đây, còn chưa ăn cơm. Hai nhóc kia thực ra đã ăn sườn xào chua ngọt mà Lưu nãi nãi làm cho chúng rồi.

Bánh Bao vui vẻ há to mồm ăn bánh ngọt, trên mặt dính đầy chocolate, tựa như một con mèo hoa nhỏ.

Tư Không Viêm Nghiêu bế Bánh Bao ngồi lên đùi mình, sau đó đưa khay để bánh ngọt cho Ô Thuần Nhã.

Vươn tay nhận lấy, Ô Thuần Nhã lén lút nuốt nước miếng, không có biện pháp, mùi hương quá mê người, cậu lại đang đói, vậy nên không tiếp tục từ chối, cầm một cái dĩa nhỏ, ăn từng miếng từng miếng một.

Cậu không ngẩng đầu nhìn anh, nếu không sẽ nhận ra, trong mắt anh lóe lên một thứ ánh sáng có tên là dục vọng.

Thổi thổi sữa, nhấp thử thấy độ ấm vừa phải rồi cậu mới đưa cho Bánh Bao, “Bánh Bao, uống sữa.”

Bánh Bao nhích lại gần phụ thân, một tay cầm bánh ngọt, một tay cầm lấy sữa do phụ thân đưa tới, sau đó cúi đầu uống . Ăn uống xong, còn ợ một cái, ╮(╯▽╰)╭ ừm cũng hơi no no rồi đấy.

Tư Không Viêm Nghiêu lấy một khăn tay đưa cho Ô Thuần Nhã, sau đó cầm khăn lau miệng cho Bánh Bao, Bánh Bao ngoan ngoãn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vẻ mặt kia quả là hưởng thụ hết sức.

Đến khi hai cha con xử lí hết sạch sữa và bánh ngọt, Tư Không Viêm Nghiêu đặt Bánh Bao xuống giường, rồi cầm khay xuống lầu.

Bánh Bao ăn xong liền mệt rã rời, hôm nay bé và Tư Không Cảnh Hoán ở nhà chơi một trận đã đời, sớm đã mệt chết rồi, nếu không tới đây, ở nhà phòng chừng bé đã đi ngủ rồi. Tuy rằng giờ còn sớm, nhưng Bánh Bao mặc kệ, bé cảm thấy đã buồn ngủ thì nhất định phải ngủ.

Nâng chân cởi dép, Bánh Bao lắc lắc mông lăn vài vòng trên giường, sau đó hưng phấn gọi phụ thân, “Phụ thân, giường này siêu lớn còn siêu mềm nha!” Bánh Bao còn bật bật mông trên đệm giường có màu xám, tỏ vẻ mềm ơi là mềm.

Ô Thuần Nhã bật cười lắc đầu, cậu đương nhiên biết giường này rất lớn rất mềm, vấn đề là cho dù có như vậy cậu cũng không thể ngủ trong này được!

“Phụ thân, Bánh Bao buồn ngủ, (~﹃~)~zZ,con muốn ngủ ở đây.”

Mấp máy môi, Ô Thuần Nhã nghiêng đầu nhìn cửa phòng đang đóng lại, Tư Không Viêm Nghiêu đi cũng được một lúc rồi, chắc là đang bị chuyện gì cản chân rồi, để Bánh Bao ngủ ở đây một chút có lẽ sẽ không có chuyện gì đâu…

Ô Thuần Nhã hết thảy đều lấy con làm trọng, cậu cởi áo khoác cho bé xong, sau đó nghiêng người ngồi bên giường, chuẩn bị dỗ bé ngủ.

Bánh Bao không hài lòng bĩu môi, cầm lấy bàn tay to to của Phụ thân, lắc lắc, “muốn phụ thân  ngủ cùng cơ.”

Ô Thuần Nhã khó xử vừa định mở miệng, lại nhìn thấy trong mắt con trai tràn đầy mong chờ nhìn mình, nên cậu chỉ có thể thở dài, đứng dậy cởi áo khoác, sau đó cởi giầy, nằm nghiêng bên cạnh bé, ôm bé vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng bé, miệng thấp giọng ngâm nga.

“Gió không thổi sóng không cao, chiếc thuyền con con khẽ đung đưa, bé con ô đã buồn ngủ rồi.

Gió không thổi cây không lay động, chim nhỏ không bay cũng không hót, bé con à mau ngủ đi thôi.

Gió không thổi mây không trôi, trời xanh lam nhạt im lìm tĩnh lặng, bé con ơi hãy ngủ ngon nhé.”

Ô Thuần Nhã nhẹ nhàng hát, giọng hát ngày càng nhỏ, tay vỗ trên lưng Bánh Bao cũng chầm chậm dừng lại.

Gần đây cậu quả thật là quá mệt mỏi,cũng không có một khắc nào có thể nghỉ ngơi.

Tư Không Viêm Nghiêu đẩy cửa vào thì nhìn thấy một cảnh tượng.

Một lớn một nhỏ nằm trên chiếc giường lớn, say sưa ngủ.

Anh  bước nhẹ đến bên giường, lấy chăn mỏng đắp lên cho hai người, sau đó chuyên chú nhìn khuôn mặt hai người đang ngủ, nhìn kĩ một chút, anh đột nhiên phát hiện ra, kì thật đứa nhỏ này không chỉ giống một mình anh, mà còn có vài nét giống Ô Thuần Nhã.

Tỷ như cái trán no đủ, hay khuôn cằm tuy mềm mại nhưng cũng rất thon nhọn.

Phát hiện này khiến tâm tình của anh trở nên đặc biệt tốt, thấy cả hai ngủ ngon lành, anh bỗng nhiên cũng cảm thấy có chút buồn ngủ.

Không có cách a~ ai bảo anh vừa xuống phi cơ không bao lâu thì đã bị Sở Tây Tây tới tận cửa dây dưa, cho nên bây giờ anh cũng mệt muốn chết, nghĩ nghĩ, anh đứng dậy cởi áo khoác, sau đó nhẹ nhàng nằm ở bên còn lại của Bánh Bao.

Trên chóp mũi thoang thoảng hương sữa, còn có hương hoa thản nhiên nhàn nhạt, chắc là từ quần áo của Bánh Bao.

Nhắm mắt, bao nhiêu tạp niệm trong đầu từ từ biến mất, anh cũng chầm chậm chìm vào giấc ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.