Bánh Bao Nhà Ai

Chương 21: Cả lớn lẫn nhỏ em đều muốn



Tào quản gia nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách, đã tám giờ tối, ngẫm nghĩ một lúc, hắn đi đến thư phòng của Tư Không Dực Dương.  

“Đại thiếu gia, có cần gọi nhị thiếu gia và vị tiên sinh  kia xuống lầu ăn cơm tối không?” Kì thật bữa tối luôn vào lúc sáu rưỡi, hôm nay coi như đã muộn lắm rồi.  

Tư Không Dực Dương đặt tài liệu đấu thầu trong tay xuống, dụi  mắt hỏi, “Viêm Nghiêu đâu?”  

“Hẳn là ở trong phòng” Hắn có thể xác định nhị thiếu gia từ buổi chiều trở về phòng thì không thấy nhị thiếu gia ra ngoài nữa, nhưng hắn lại không biết nhị thiếu gia ở trong phòng làm gì, nếu tùy tiện đi quấy rầy hắn không biết với tính tình của nhị thiếu gia sẽ làm nên chuyện vô nhân đạo nào với hắn đây…  

“Tào quản gia, anh đi xuống chuẩn bị bữa tối đi, tôi đi gọi Viêm Nghiêu” Buồn cười nhìn vẻ mặt đổi tới đổi lui của quản gia, Tư Không Dực Dương mở miệng giải cứu rối rắm trong đầu hắn.  

Năm nay Tào quản gia 35 tuổi, là một thanh niên độc thân quá lứa (35gọi là đại thúc thụ đc roài), cho nên các vị xin hãy tha thứ cho sự miên man suy nghĩ ở một số chuyện của hắn.  

Tư Không Dực Dương nhẹ nhàng gõ cửa phòng Tư Không Viêm Nghiêu hai cái, sau đó đẩy cửa liền thấy hai lớn một nhỏ nằm ngủ ngon lành trên giường.  

Chậc chậc lưỡi, gã sao lại cảm thấy hình ảnh này ấm áp hài hòa đến thế chứ.  

Tư Không Viêm Nghiêu mở mắt liền nhìn thấy nụ cười đáng khinh của anh trai, nhướn mày, ý hỏi làm gì lại đến quấy rầy giấc ngủ của anh.  

Tư Không Dực Dương chỉ vào đồng hồ, sau đó chỉ ra bên ngoài, lại ra dấu làm động tác ăn cơm, đột nhiên gã cảm thấy, mình tự dưng giống một tên ngốc đang hoa chân múa tay.  

Anh khẽ gật đầu, sau đó phất phất tay, ý là bảo gã mau đi đi .  

Bánh Bao lúc này ngủ phát nóng, hất hất cánh tay muốn vứt cái chăn trên người xuống,  nhưng đáng tiếc bé bị hai cái người lớn vây ở giữa nên đẩy làm sao cũng không được, đạp nửa ngày thiếu chút nữa liền nháo đến Phụ thân bé cũng xém tỉnh lại, vẫn là Tư Không Viêm Nghiêu nhanh nhẹn ôm bé đến gần mình, sau đó nhéo khuôn mặt nhỏ nhắc của bé, thấy bé mở to mắt nhăn mũi với mình, Tư Không Viêm Nghiêu dựng thẳng ngón trỏ đặt lên môi, sau đó nhẹ giọng nói, “Suỵt”  

Bánh bao nhỏ chớp mắt mấy cái, sau đó nghiêng người nhìn Phụ thân còn ngủ say, kinh ngạc há to miệng, sau đó cười hì hì vươn một ngón tay ngắn cũn, cũng bắt chước Tư Không Viêm Nghiêu đặt lên môi hồng hồng mềm mềm, “Suỵt”

Tư Không Viêm Nghiêu bị bộ dáng đáng yêu của bé chọc cười, ngồi dậy ôm bé vào lòng, thấy bé nghiêm mặt ngẩng khuôn mặt tròn tròn lên nhìn mình, liền cúi đầu dán miệng lên tai nhóc nói khẽ, “Chúng ta đi ăn cơm, để Phụ thân con tiếp tục ngủ”  

Vừa nghe có cơm ăn, bánh bao nhỏ mau chóng vươn tay ôm cổ Tư Không Viêm Nghiêu, sau đó ngoan ngoãn để y bế ra ngoài.  

Tư Không Viêm Nghiêu một tay bế Bánh Bao, một tay nhẹ nhàng đóng cửa phòng, anh cũng không rõ vì sao bản thân lại phải cẩn thận chú ý như vậy, chỉ sợ đánh thức đại nam hài kia, vừa nãy tuy anh mới chỉ ngủ có hai tiếng ngắn ngủi, nhưng anh ngủ rất say, cái loại ngủ say không biết trời trăng gì đã rất nhiều năm anh không được trải qua rồi.  

Vì để sau này có một giấc ngủ có chất lượng, nên anh vừa ra quyết định…Về phần quyết định này trừ bỏ anh còn mang đến ảnh hưởng cho người khác thế nào, xin lỗi, y chưa bao giờ đi lo lắng ╮(╯_╰)╭.   Tư Không Dực Dương bế Tư Không Cảnh Hoán đến phòng ăn, nhìn Cảnh Hoán cũng là bộ dáng mới tỉnh ngủ, mấy cái người lớn này sao lại không nghĩ, giờ gọi hai đứa trẻ con dậy, đêm chúng còn cần ngủ nữa chắc?  

Xới cho con non nửa bát cơm, Tư Không Dực Dương nhìn em trai bế Bánh Bao xuống lầu, không thấy Ô Thuần Nhã, gã nhướn mày, “Chỉ có hai người?”  

“Ừ” Để Bánh Bao ngồi cạnh Tư Không Cảnh Hoán, Tư Không Viêm Nghiêu ngồi xuống sau đó thản nhiên nói một tiếng xem như trả lời.  

Bĩu môi, Tư Không Dực Dương nhận một bát cơm khác từ Tào quản gia, sau đó cười tủm tỉm đưa tới trước mặt Bánh Bao, “Bánh bao , có muốn bác đút cho con không?”  

Mắt to nháy nháy nhìn khuôn mặt chân chó đến không chịu nổi trước mặt, Bánh Bao lắc lắc đầu, nhích lại gần Cảnh Hoán, “Bác quái vật à bác cười xấu quá”  

Tươi cười cứng đờ trên mặt, Tư Không Dực Dương thầm mắng đứa nhỏ này chả đáng yêu tẹo nào!   Bánh Bao giơ cái dĩa, nhìn thịt trên đĩa, nghiêng đầu, ngao ô cắn một miếng, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên, mắt to nhìn chằm chằm Tư Không Viêm Nghiêu phía đối diện, nhai nhai, chớp mắt mấy cái, lại nhai nhai, nuốt xuống.  

“Thấy thế nào?” Tư Không Viêm Nghiêu thấy bộ dáng nghi hoặc của bé con, không khỏi hỏi, chẳng lẽ bé không thích ăn?  

Cầm dĩa xiên thêm một miếng, bé vươn đầu lưỡi liếm môi, quơ quơ cái dĩa trên tay, “Đây là cái gì ạ? Mùi vị kì ghê” Tuy là bé ham ăn, nhưng đối với đồ ăn mới mẻ bé không dễ chấp nhận lắm.  

Tư Không Cảnh Hoán ở bên cạnh tốt bụng giải đáp dùm bé, “Đây là ốc sên nướng bơ, ăn ngon lắm, Bánh Bao ăn nhiều vào”  

Ốc sên? Ốc sên là gì? Chính là cái con, khi trời mưa xong mặt đất ẩm ướt sẽ đội vỏ cứng bò lề mề chậm chạp còn phun ra nước dãi bầy nhầy á!  

Kinh khủng! ≥□≤ Khó hiểu nhìn miếng thịt to hơn rất nhiều so với con vật tưởng tượng trong đầu, bé quay đầu nhìn Cảnh Hoán, “Ca, ốc sên này lớn thiệt đó”

Cảnh Hoán lập tức gật đầu, “Ừ đúng, so với mấy con bò trên đường xịn hơn nhiều”  

Phụt…Tào quản gia ở bên cạnh nhịn không nổi, bật cười.   “Khụ, xin lỗi, hai vị tiểu thiếu gia nếu thích thì ăn nhiều một chút”  

Hai nhóc con gật đầu, sau đó vùi mặt xuống ăn.  

“Bánh Bao” Nhìn bé con kia lại tiếp tục ngấu nghiến một miếng bít tết, Tư Không Viêm Nghiêu nhíu mày, “Ăn ít thôi, không sẽ khó chịu”  

Bánh Bao  ngẩng đầu, bĩu môi, buông dĩa ăn trong tay ra, nâng ngón tay chỉ lên miệng mình, “Răng”  

Tư Không Viêm Nghiêu trong lòng căng thẳng, đứng dậy tiến lại ôm bé vào lòng, cúi đầu nhìn mấy cái răng sữa đều tăm tắp trong miệng đang mở to của nhóc, “Không thoải mái chỗ nào?”  

Lắc đầu, vẫn là nói không rõ được, dù sao hiện tại bé chính là muốn cắn cắn mấy cái gì cưng cứng.  

“Nhị thúc, hay là Bánh Bao mọc răng?” Tư Không Cảnh Hoán ngẩng đầu, bộ dáng nghiêm túc kia thật là khiến người ta thương yêu.

Tư Không Dực Dương nhìn cưng muốn chết, một tay ôm lấy con ngồi lên đùi mình, cẩn thận tránh cái chân bị thương của con, xong cọ cọ vào mặt con nói, “Đúng đúng, bảo bối nói đúng đó, nhóc con này chắc là ngứa lợi rồi”  

Ngứa lợi? Tư Không Viêm Nghiêu nhíu mày, anh quả thật không hiểu rõ về sự phát triển của trẻ con cho lắm. Cúi đầu nhìn Bánh Bao cũng đang nhíu mày y hệt mình, anh hôn lên hai má phúng phính của bé, “Đau?”  

Bánh bao lại lắc đầu, “Chỉ muốn cắn thịt cứng cứng dai dai thôi” Nếu giờ người ôm bé hôn bé là Phụ thân, đảm bảo bé sẽ nói, muốn cắn rong biển…Bánh Bao người ta biết Phụ thân cần tiết kiệm mà.  

Tư Không Viêm Nghiêu tiếp tục nhíu mày, dù có thế cũng không thể để Bánh Bao ăn nhiều như vậy được, bằng không sẽ khiến bé khó chịu, anh quay đầu lại nói với Tào quản gia, “Bảo người đi mua cho tôi ít đồ cho con tôi bị ngứa lợi”

Tào quản gia nghe anh nói vậy, thật sự phải hít một hơi, kinh ngạc không phải vì đây là lần đầu tiên thiếu gia nói nhiều chữ như thế, mà là cái ý trong lời nói, con? Chẳng lẽ bé con bụ bẫm đáng yêu này là con riêng của thiếu gia ở bên ngoài? A ai u, đây chính là tin tức động trời! Hắn phải lập tức đi báo cáo với lão gia.  

“Tào quản gia, cái gì nên nói cái gì không anh hẳn là rõ ràng” Tư Không Dực Dương nheo mắt, lạnh lùng nhìn quản gia mắt đảo lung tung.  

Tào quản gia run lên, lập tức gật đầu nói vâng, sao hắn lại quên cơ chứ, hiện tại trong nhà đâu còn là lúc lão gia có thể làm chủ.  

“Tôi đã biết” Lập tức trả lời, sau đó xoay người rời khỏi phòng ăn, hắn phải đi mua đồ cho tiểu tiểu thiếu gia đang ngứa lợi mới được.  

Người giúp việc rời đi, Bánh Bao cũng đã ăn no, lúc này tâm tình tốt ồn ào đòi chơi cùng tiểu ca ca của bé, hai anh em Tư Không Dực Dương liếc nhau, bế hai nhóc con kia về phòng Tư Không Cảnh Hoán.  

Tư Không Dực Dương ra hiệu cho em trai đến thư phòng của gã, hai người bọn họ phải tâm sự chút xíu.  

Trong thư phòng, bảo người mang tới hai tách cà phê, Tư Không Dực Dương ngồi trên sô pha, “Em tính khi nào thì lấy lại quyền nuôi nấng Bánh Bao?”  

Nhấp một ngụm cà phê thơm nồng, Tư Không Viêm Nghiêu ngay cả mí mắt cũng không thèm nâng lên nói, “Không tính” Vì sao lại phải lấy lại? Anh cảm thấy như bây giờ rất tốt.  

Suýt chút phun cà phê về phía đối diện, Tư Không Dực Dương bất mãn trừng mắt, “Cái gì? Không tính? Em có ý gì? Chẳng lẽ em không định đem con trai em về?”  

Châm một điếu thuốc, Tư Không Viêm Nghiêu nhướn mày nhìn về phía anh trai như sắp phát điên của mình, lạnh nhạt ném ra hai chữ, “Không phải”  

Nghiến răng nghiến lợi đặt tách cà phê lên bàn, Tư Không Dực Dương cảm thấy mình sắp bị phương thức nói chuyện chỉ có hai chữ của anh làm cho tức chết rồi, sao có thể nói với người ngoài lắm như vậy, mà mình là anh trai ruột chỉ phun ra hai chữ bọ thế hả!  

“Vậy em nói rõ ra đi! Làm cho người ta nghe mà sốt ruột”  

“Đều muốn” Khóe miệng mang theo nụ cười ác ý, Tư Không Viêm Nghiêu trong lòng khoái hoạt nở hoa, biểu tình của anh anh thật thú vị.  

Đều muốn? Đều muốn cái giề? Tư Không Dực Dương sửng sốt, trong đầu mau chóng phân tích hàm ý của hai chữ này, rồi đột nhiên gã trợn tròn mắt, miệng há càng ngày càng to, ngón tay run rẩy chỉ về phía Tư Không Viêm Nghiêu, “CÁI GÌ? ! ! ! ! !” ∑( ° △ °|||)  

“Cả lớn lẫn nhỏ, em đều muốn” Dụi điếu thuốc vào gạt tàn, để lại một câu rồi đứng dậy rời khỏi phòng.  

Quyền nuôi nấng? Đó là cái gì vậy? Tư Không Viêm Nghiêu y không thích cái đó, anh hiện tại chỉ đối với người ngủ trên giường lớn của mình mới có niềm hứng thú không thể lý giải thôi.  

Hơn nữa cho dù là đưa Bánh Bao về, ông cụ trong nhà chắc chắn sẽ bắt mình tìm mẹ kế cho bé, mẹ kế là thế nào? Sẽ ngược đãi Bánh Bao  đáng yêu của anh, anh làm sao có thể để tình huống như thế xảy ra? Cho nên, vẫn là mẹ ruột tốt hơn, sẽ thương yêu đứa con của mình.  

Ra khỏi thư phòng anh rút điện thoại ra nhấn một dãy số, chờ khi đầu bên kia nhận điện anh thản nhiên hỏi, “Có phải là cậu ấy không?”  

Bên kia nói một tràng dài, sau đó anh cúp máy, thì thào tự nói, “Hóa ra thật sự là cậu ấy”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.