Bánh Bao Nhà Ai

Chương 26: Tâm tình



Chân Ô Thuần Nhã để dưới bàn hung hăng đá Mạc Tuấn Nghị một phát, nhìn hắn vì đau mà vẻ mặt vặn vẹo, lúc này mới trừng mắt lườm hắn một cái, ai bảo hắn dám nói cậu như vậy, đáng đời!

Mạc Tuấn Nghị nhìn vẻ mặt tức giận như trẻ con kia của Ô Thuần Nhã thì trong lòng thầm gào lên, đây hẳn là ngạo kiều, đây tuyệt đối chính là ngạo kiều!

Ô Thuần Nhã khinh thường nhìn hắn, sau đó mặc kệ không thèm để ý tới hắn nữa, cầm bút bắt đầu thành thật chú tâm nghe giảng.

Rốt cuộc cũng hết giờ học, Mạc Tuấn Nghị giữ chặt Ô Thuần Nhã vừa đứng dậy định đi đổi phòng học, nghiêm túc nói, “Thuần Nhã, cậu còn chưa trả lời câu hỏi của mình.”

Thở dài ngồi lại trên ghế, Ô Thuần Nhã nhìn thẳng vào mắt Mạc Tuấn Nghị, thản nhiên nói, “Tuấn Nghị, mình không có cách nào trả lời câu hỏi của cậu.”

“Vì sao?” Mạc Tuấn Nghị sốt ruột, cái gì gọi là không có cách nào trả lời? Là không muốn nói, hay là không thể nói?

Nhìn sự lo lắng và quan tâm trong mắt hắn, Ô Thuần Nhã cười, nụ cười kia khiến Mạc Tuấn Nghị sửng sốt suýt chút nữa há hốc mồm, hắn vẫn luôn biết người này có khí chất hấp dẫn người khác, nhất là khi cậu thật lòng cười với người ta.

“Tuấn Nghị, vốn mình định cứ sống một mình cùng Bánh Bao như vậy, tuy rằng có chút khổ có chút mệt, nhưng mình vẫn cảm thấy rất tốt. Thế nhưng đột nhiên đến một ngày, một người nam nhân cường thế tham gia vào cuộc sống của mình, mà người nam nhân này lại không phải ai khác, anh ta chính là cha của Bánh Bao, dù trước kia mình bởi vì nguyên nhân gì mà có Bánh Bao, nhưng dù thế nào cũng đã tạo thành kết quả này, Tư Không Viêm Nghiêu sáng nay đã nói với mình, anh ta muốn cho Bánh Bao có một sống tốt nhất, cậu cũng không thể không thừa nhận, anh ta có thể cho Bánh Bao những thứ mà mình dù có cố gắng bao nhiêu cũng không cách nào cho được, trong khi mình chịu đựng suốt mấy năm nay đều chỉ vì muốn cho Bánh Bao những điều tốt nhất, bất kể là về vật chất hay tinh thần.”

Mạc Tuấn Nghị nghe cậu nói xong cũng không biết nên đáp lại thế nào, tuy rằng hắn rất thích người trước mặt này, hắn cũng có thể cam đoan đem đến hạnh phúc cho cậu, nhưng quả thật trong lòng hắn vẫn có chút chờ mong tư lợi, kể như khi hắn biết Ô Thuần Nhã có thể sinh con, hắn đã từng tự hỏi bản thân, nếu hai người bọn họ thực sự ở bên nhau, vậy nếu về sau có đứa con của hai người, hắn có thể bớt yêu thương Bánh Bao không, đáp án tuyệt đối là có, vậy nên hắn sẽ không cố cưỡng cầu những thứ mà mình biết rõ là không bao giờ có thể chiếm được nữa.

Hơn nữa, tính cách Ô Thuần Nhã quá mức ôn nhuận, chỉ có những chuyện liên quan tới Bánh Bao thì cậu mới trở nên kiên cường và cố chấp, còn khi đối đãi với người khác đều là thái độ tốt bụng thuận theo thậm chí là ba phải, nhưng chỉ cần tinh tế để ý sẽ phát hiện, nếu không dùng thủ đoạn cường ngạnh, đừng mong có thể giữ cậu ở bên cạnh.

Thấy Mạc Tuấn Nghị dùng ánh mắt phức tạp chăm chú nhìn mình, Ô Thuần Nhã quơ quơ tay trước mặt hắn, “Tuấn Nghị?” Cậu ấy làm sao vậy? Chẳng lẽ bị mình dọa rồi? Nhưng vừa nãy cậu không nói cái gì không bình thường mà.

Nghĩ hắn lo lắng cho mình, Ô Thuần Nhã an ủi, “Cậu không cần phải quá lo lắng cho mình đâu, dù sao mình thấy Tư Không Viêm Nghiêu chỉ thích Bánh Bao thôi, đối với người có thân phận là phụ thân Bánh Bao như mình thì cũng không có gì đặc biệt phải chú ý, cậu biết đấy, chiều ngày hôm qua còn có một người phụ nữ đến nhà Tư Không Dực Dương dây dưa với anh ta nữa, ai mà biết liệu anh ta có phải là tra nam lạm tình hay không! Anh ta bảo mình và Bánh Bao chuyển đến sống cùng chắc là lo mình không chăm sóc Bánh Bao tốt thôi.” (tra nam : nam nhân đê tiện xấu xa cặn bã bla bla…1 thể loại công bất hủ và kinh điển trong truyền thuyết)

Mạc Tuấn Nghị nhếch miệng, hắn đương nhiên biết người kia khinh thường coi rẻ tình yêu bao nhiêu, bọn họ đã biết nhau từ khi còn là thiếu niên, còn nhớ rõ mấy năm trước một có một người phụ nữ vác bụng bầu đến trước mặt Tư Không Viêm Nghiêu, nói đã mang thai con của anh, lúc ấy anh ta nói thế nào? ‘Xóa sạch’ – chỉ có hai chữ này, cũng không quan tâm người phụ nữ kia khóc đến chết đi sống lại, phá bỏ thai nhi sáu tháng tuổi.

Với một việc làm như vậy, tính cách chỉ nói tính (tính dục) không nói tình (tình cảm) của y đã được truyền đi khắp nơi. Có rất nhiều người biết hành động của anh liền cười nhạt, lại càng có không ít người tranh đoạt đến vỡ đầu muốn nhào vào lòng anh, vì cái gì? Chính là bởi Tư Không Viêm Nghiêu có năng lực, không chỉ có ngoại hình, còn có tiền, quan trọng hơn anh vẫn đang độc thân, không biết bao nhiêu phụ nữ đã sử dụng đủ thủ đoạn sau lưng anh, đáng tiếc người ta thậm chí còn chẳng buồn xem, nên thế nào thì vẫn chỉ là thế ấy.

Mạc Tuấn Nghị ánh mắt phức tạp nhìn người thanh sạch trong sáng trước mặt, hắn có nên nói cho cậu biết, mấy năm nay tuy Tư Không Viêm Nghiêu có không ít bạn giường, nhưng cho tới giờ chưa từng có ai có thể qua đêm ở bên cạnh anh ta? Có nên nói cho cậu biết, cho dù có là bạn giường anh ưa thích nhất, cho tới bây giờ cũng chưa từng được nghe một câu mềm giọng ôn nhu?

Hắn hít sâu, áp chế nỗi bất an trong lòng, người trước mặt này là đáng giá nhất, trong mắt hắn, Tư Không Viêm Nghiêu có là vương lão ngũ kim cương lóe ánh hào quang cũng không xứng với cậu.

“Thuần Nhã, mình đã quen biết Tư Không Dực Dương và Tư Không Viêm Nghiêu rất nhiều năm, anh trai mình và Tư Không Dực Dương là bạn học, trong nhà cũng có nhiều vụ hợp tác làm ăn, Thuần Nhã mình chỉ là muốn nói với cậu, Tư Không Viêm Nghiêu không thích hợp với cậu, anh ta căn bản không coi tình cảm là gì cả.”

“Mình biết chứ, chỉ cần anh ta thật lòng đối tốt với Bánh Bao là đủ, về phần anh ta suy nghĩ về mình như thế nào, dù sao cũng không quan trọng.” Ô Thuần Nhã chẳng hề để ý cười cười, cho dù chưa tiếp xúc nhiều với Tư Không Viêm Nghiêu, nhưng hai lần nam nhân cường thế đều khiến cậu tim đập thình thịch, Ô Thuần Nhã chưa từng nói chuyện yêu đương, nên cậu không biết, một cuộc tình bắt đầu, chính là khi người ta bắt đầu có hứng thú, mà thật trùng hợp, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, Tư Không Viêm Nghiêu đã nảy sinh rất nhiều hứng thú với cậu, mà loại hứng thú này theo thời gian tiếp xúc giữa hai người càng ngày càng tăng, khiến Tư Không Viêm Nghiêu quyết định bắt lấy cậu không buông tha, đáng tiếc, chờ đến khi cậu kịp nhận ra thì đã bị nam nhân này vây chặt bên người, muốn chạy cũng không chạy nổi.

Mạc Tuấn Nghị quen cậu hai năm, đương nhiên biết tính cách thuận theo tự nhiên được chăng hay mất này của cậu, có lẽ trước kia khi còn ở quê nhà cậu đã bị đả kích quá lớn, cho nên giờ với mọi chuyện cậu đều có thái độ không sao cả, nói không sao cả cũng không đúng lắm, có lẽ, là cậu đã sớm nhìn thấu tất cả.

“Thuần Nhã, làm như vậy đáng sao?” Kì thật Mạc Tuấn Nghị có chút oán giận Bánh Bao, nếu lúc trước không có bé, Thuần Nhã sẽ không gặp những chuyện như vậy, dù là bị người nhà bạn bè xa lánh, hay là bị Tư Không Viêm Nghiêu dây dưa, nếu không có bé, người này sẽ có cuộc sống tự tại hơn biết bao nhiêu.

Ô Thuần Nhã đương nhiên hiểu ý của Mạc Tuấn Nghị, cậu khẽ cười, trong nụ cười tràn ngập ôn nhu cưng chiều, “Bánh Bao là bảo bối của đời mình, không phải người ta nói phải nếm trải khổ cực mới nên người sao, mình cảm thấy, Bánh Bao chính là hồi báo tuyệt vời nhất mà ông trời dành cho mình.”

Tựa như năm đó, khi cậu bị đuổi ra khỏi nhà, bạn cùng trường sau khi biết cậu có thai đều cự tuyệt không muốn cho cậu vào cửa, lúc ấy không phải cậu chưa từng nghĩ, nếu không có đứa nhỏ này cậu sẽ không phải trải qua chuyện này, nhưng suy nghĩ kia cũng chỉ đến trong chớp mắt, ngay khi cảm giác được đứa nhỏ tồn tại trong bụng đã lập tức biến mất.

Cậu nhớ rõ lần đầu tiên cảm nhận được thai máy là khi mang thai bốn tháng, ngày đó cậu đã hưng phấn đến cả đêm mất ngủ, sau cậu lại đến bệnh viện kiểm tra, khi nghe thấy bác sĩ nói không nghe được nhịp tim đứa nhỏ, cậu đã khóc ầm cả lên. Giờ nhớ lại, biểu tình của bác sĩ khi ấy không phải kinh ngạc vì thấy nam nhân mang thai, mà kinh ngạc khi thấy một chàng trai trưởng thành khóc thành như vậy đi.

Nhìn vẻ mặt ngọt ngào mang theo hạnh phúc của cậu, Mạc Tuấn Nghị đột nhiên cảm thấy mình như đã xen vào chuyện của người khác, có lẽ người này vẫn luôn biết mình muốn có một cuộc sống thế nào.

“Đi thôi, chuyển phòng học.” Đứng lên, Mạc Tuấn Nghị tự nói với chính mình, nếu cậu đã lựa chọn, vậy hắn sẽ ủng hộ cậu.

“Tuấn Nghị, cảm ơn cậu.” Không phải không biết quan tâm và để ý của hắn dành cho mình, Ô Thuần Nhã vẫn luôn nhạy cảm như vậy, nhưng cậu thật sự không có biện pháp tiếp nhận. Có lẽ trong tiềm thức cậu vẫn luôn tự nói, nếu không phải Bánh Bao quan tâm để ý tới người kia, thì dù người ta có thật lòng đối xử với cậu thế nào, cậu cũng không cần.

   

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.