Bánh Bao Nhà Ai

Chương 27: Cha chúng ta cùng đi đón phụ thân về nhà nào!



Tư Không Viêm Nghiêu đưa Bánh Bao đi mua sắm, mua một đống quần áo, chỉ cần nhìn thấy cái nào thích hợp, mặc kệ là mùa đông hay mùa hè, tất cả đều gói lại mang đi.

Bánh Bao ngồi trong xe, chổng mông bám vào ghế phó lái nhìn túi lớn túi nhỏ đằng sau.

Gặm gặm móng tay đầy thịt, cái miệng nho nhỏ còn than thở lầm bầm tính toán, bé phải nhìn xem cái nào là mua cho mình, cái nào là mua cho phụ thân.

“Cảm ơn cha.” Dọc đường đi bé không để Tư Không Viêm Nghiêu bế, cho nên bây giờ hai chân của bé đều ê ẩm, nhưng như vầy cũng không ảnh hưởng đến tâm tình của bé a, Bánh Bao không chút do dự hôn một cái làm phần thưởng lên mặt anh, mắt to cười híp mất.

Từ nhỏ đến lớn Ô Thuần Nhã không bao giờ để bé thiếu ăn thiếu mặc, các bạn nhỏ khác có chắc chắn bé cũng sẽ có, nhưng Bánh Bao biết, bé không thiếu không có nghĩa phụ thân bé cũng không thiếu, phụ thân bé một năm chan mùa chỉ có mấy bộ quần áo mặc đi mặc lại, nhưng phụ thân bé rất chịu khó cẩn thận, quần áo tuy cũ nhưng lại rất sạch sẽ lịch sự. Cho nên bây giờ bé mới cao hứng là vì cha chủ động mua nhiều quần áo cho phụ thân như thế, bé là đang siêu siêu cao hứng. (^o^)/~

Bé con kia hưng phấn một lúc, sau lại đoan đoan chính chính ngồi về chỗ, còn ngoan ngoãn thắt dây an toàn vào, dáng vẻ ông cụ non nhu thuận kia khiến Tư Không Viêm Nghiêu khẽ cười.

Vươn người nhéo nhéo má bé, hỏi, “Còn muốn mua gì không?”

Lắc đầu, Bánh Bao chớp mắt nhìn anh, “Cha có thích phụ thân không ạ?”

Không ngờ tới bé lại đột nhiên nghiêm túc hỏi vấn đề này, Tư Không Viêm Nghiêu sửng sốt, sau đó theo phản xạ gật đầu, “Thích chứ.”

Bánh Bao bĩu môi, có chút bất mãn trả lời, “Phụ thân tốt ơi là tốt, có nhiều thiệt nhiều người thích phụ thân.”

Nam nhân nhướn mày nghe lời bé nói, anh cảm thấy thảo luận chuyện này với đứa nhỏ gần bốn tuổi quả là có chút kì quặc. Nhưng đôi mắt trong sáng của con giờ phút này lại không chớp mắt nhìn chằm chằm anh, anh chỉ có thể nhận mệnh thở dài, nhéo mũi bé, “Bánh Bao, Ô Thuần Nhã đối với con tốt chứ?” Đây là lần đầu tiên nam nhân nói ra cái tên này, Bánh Bao sửng sốt một lúc mới nhớ ra Ô Thuần Nhã trong lời anh là ai…

Mắt to không hài lòng trừng anh một cái, Bánh Bao bĩu môi, “Phụ thân là tốt nhất.”

Tư Không Viêm Nghiêu híp mắt nhìn Bánh Bao, anh hiện tại càng ngày càng cảm thấy đứa nhỏ Ô Thuần Nhã sinh ra cho mình này không hề khờ dại hoạt bát như biểu hiện của bé lúc đầu, bé có hơi  khôn khéo, loại chuyện này căn bản sẽ không phát sinh trên người một đứa nhỏ chỉ vừa hơn ba tuổi. Tuy rằng anh không tiếp xúc nhiều với trẻ con, nhưng Cảnh Hoán cũng là một đứa nhỏ thông minh độc lập, tuy nhiên nếu so với Bánh Bao, vẫn là kém rất xa.

Bánh Bao bị nam nhân nhìn đến mất tự nhiên, vươn đầu lưỡi liếm liếm môi, khẽ hừ một tiếng, “Dù sao cha cũng không được có lỗi với phụ thân! Cho dù có là cha cũng không được!”

“Bánh Bao, con thực sự chỉ mới có bốn tuổi?” Tư Không Viêm Nghiêu nâng cằm bé lên, để bé đối mặt với mình, ở góc độ này anh có thể quan sát tất cả biểu tình của bé.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu khẽ nhếch, nếu có ông bố già của Tư Không Viêm Nghiêu ở đây, nhất định sẽ nói, Bánh Bao lúc cười nhìn cực kì giống Tư Không Viêm Nghiêu.

“Con còn thiếu mấy tháng nữa mới bốn tuổi cơ.” Bánh Bao bĩu môi, lúc này bé biểu hiện hoàn toàn khác, hệt như một tiểu băng sơn.

“Đứa con bảo bối, con đang giấu diếm cái gì vậy?” Anh có thể cảm giác được bé con này từ nãy đến giờ đều vô cùng bất mãn với mình.

Quẳng cho nam nhân một ánh mắt siêu khinh thường, trong mắt hiện rõ ánh lục quang, Tư Không Viêm Nghiêu nhận thấy rõ, hỏi, “Bánh Bao, con

Bánh Bao sửng sốt, lắc lắc đầu, “Cha đang nói gì vậy? Con không hiểu tí nào cả !╭(╯^╰)╮” Biểu tình kiêu ngạo kia nhìn kiểu gì cũng thấy như đang nói, không nói cho cha đâu, còn mít mới thèm nói cho cha!╭(╯^╰)╮

Tư Không Viêm Nghiêu buồn cười nhéo má bé, “Thật không hiểu?”

“Không hiểu !” Hất đầu qua một bên, Bánh Bao ngạo kiều.

“Không hiểu thì cứ không hiểu đi, chúng ta đi đón phụ thân con chuyển nhà.” Nam nhân không tiếp tục hỏi nữa, bất quá anh cũng nhìn ra, bé con này rất che chở cho phụ thân mình, vừa nãy bé dám lộ ra tính cách như vậy với mình có thể do không có phụ thân bé bên cạnh nên mới dám.

Nghe được đi đón phụ thân, Bánh Bao lập tức thay đổi biểu tình, hai cánh tay đầy thịt bắt lấy tay nam nhân, biểu tình nghiêm túc nói với anh, “Ngoại trừ phụ thân, con không cần ai khác.” Nghĩ nghĩ một lúc lại nói, “Nếu có người khác bế đứa nhỏ đến nhận người thân, con sẽ lập tức bóp chết nó, không phải phụ thân sinh ra con không cần!”

Bé con này quá độc ác! Tư Không Viêm Nghiêu dở khóc dở cười nhìn bé, “Có quyền kháng án không?” Thật sự rất muốn trêu bé nha.

“Không, đây là phán quyết cuối cùng!” Khoanh hai tay trước ngực, Bánh Bao lại hừ một tiếng.

Tư Không Viêm Nghiêu chưa từng gặp kiểu tình huống này, anh tháo dây an toàn của Bánh Bao ra, ôm bé ngồi lên đùi mình, cúi đầu đối diện với bé, “Ước pháp tam chương, loại chuyển hoán tính cách này của con nhất định không thể cho phụ thân con biết, nếu không cậu ấy sẽ hỏng mất.”

Bánh Bao nhỏ gật đầu, vẻ mặt đồng ý, “Con biết rồi.”

Nhìn chằm chằm Bánh Bao từ trên xuống dưới, Tư Không Viêm Nghiêu hôn lên má bé một cái, “Này con, con rất thú vị.”

Bánh Bao nâng cánh tay nhỏ lên đẩy nam nhân đang cọ cọ trên mặt bé: “Con không phải món đồ chơi đâu, đừng cọ tới cọ lui nữa, cha như thế này giống hệt bác quái vật, ghê quá đi.”

Khóe miệng khẽ nhếch, anh lại càng dùng sức cọ lên mặt Bánh Bao, rồi đưa bé ngồi lại ghế, sau đó ngồi thẳng người khởi động xe, “Được rồi, còn lại về sau sẽ nói tiếp, giờ cha đi đón phụ thân con về chuyển nhà.”

“Tốt.” Bé con gật đầu đồng ý, bé bắt đầu thấy nhớ phụ thân rồi. ╭(╯^╰)╮

Tư Không Viêm Nghiêu khẽ cười, anh cảm thấy việc này càng ngày càng thú vị.

Cha con hai người lái xe tới đại học X vừa  đúng lúc tan học, một bộ phận sinh viên ngoại trú về nhà ăn cơm xong lại đến trường lên lớp, nhưng Ô Thuần Nhã không cần phải quay lại lớp học nữa, bởi vì hiệu trưởng hiểu được tình huống nhà cậu, coi như đây là đặc quyền dành cho cậu đi.

Bạn nhỏ Ô Trạch Vũ lúc này mặc áo t-shirt màu vàng nhạt, quần bò lam nhạt, cùng một đôi giày thể thao dành cho trẻ em mới nhất, trên lưng đeo balo gấu Teddy, Tư Không Viêm Nghiêu còn đội thêm cho bé một cái mũ cao bồi, trông rất khả ái.

Trước cổng đại học người đến người đi rất nhiều, thấy một bé con đáng yêu như vậy đứng trước một chiếc xe Hummer màu đen có mui đều không khỏi đưa đưa mắt nhìn thêm vài lần.

Bánh Bao kiễng mũi chân nhìn xung quanh trường học, sau đó không hài lòng bĩu môi nói với Tư Không Viêm Nghiêu đang ngồi trong xe, “Cha bế con đi, Bánh Bao không nhìn thấy phụ thân.”

Tư Không Viêm Nghiêu nhìn bé vươn tay đòi bế, nhíu mi, xuống xe, cúi người ôm bé lên.

Rất nhiều nữ sinh khi nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú không biểu tình của Tư Không Viêm Nghiêu đều không khỏi kinh hô, không có biện pháp a, ai biểu nam sinh trong trường học không ai có khí chất bá vương như thế chứ ╮(╯_╰)╭.

Ô Thuần Nhã và Mạc Tuấn Nghị còn chưa đi ra cổng trường thì đã nghe thấy rất nhiều nữ sinh bàn luận suy đoán xem người nam nhân đang bế đứa nhỏ kia là ai, mà lại đẹp trai đến không còn thiên lí.

Ô Thuần Nhã sửng sốt, ngay cả cậu cũng không nhận ra, bước chân của cậu cũng trở nên nhanh hơn.

Mạc Tuấn Nghị đi sau cậu, liền nhìn thấy người nam nhân đang tản mác ra khí thế người lạ chớ gần, còn có Bánh Bao nhỏ nhỏ mập mập trong lòng anh.

“Phụ thân ~” Nãi thanh nãi khí hô lên, Bánh Bao vươn tay về phía Ô Thuần Nhã đang chạy tới.

Nâng tay đón bé, Ô Thuần Nhã vẻ mặt thỏa mãn cười, “Bánh Bao hôm nay đẹp trai ghê.” Sau đó ngẩng đầu nhìn nam nhân, “Cảm ơn.”

Tư Không Viêm Nghiêu nhướn mày, người này quả thật quá khách khí. Tuy nhiên anh không nói gì, cảm ơn gì chứ? Đây cũng là con của anh mà.

“Tuấn Nghị.” Gật đầu xem như chào hỏi với Mạc Tuấn Nghị, Tư Không Viêm Nghiêu quay đầu nhìn người đang bế Bánh Bao đứng cạnh mình, “Đi thôi.”

Ô Thuần Nhã gật đầu, “Tuấn Nghị, mai gặp nhé.”

“Chào Mạc thúc thúc.”

Mạc Tuấn Nghị nhìn nam nhân cài dây an toàn giúp Ô Thuần Nhã, rồi Ô Thuần Nhã cười nói cảm ơn với anh, sau đó xe lướt qua người hắn chạy đi.

Thở dài, hắn cảm thấy lần này Tư Không Viêm Nghiêu không chỉ là có chút hứng thú đơn giản như vậy, sự tình phát triển theo chiều hướng này là tốt hay xấu hắn cũng không thể nói gì được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.