Bánh Bao Nhà Ai

Chương 29: Phụ thân ! con muốn đến công ty của cha!



Ô Thuần Nhã buông sách tiếng Pháp trong tay, day day thái dương, quay đầu nhìn ngẩn ngơ một mảnh trời xanh ngoài cửa sổ hồi lâu.

Trước kia cậu chưa từng nghĩ sẽ có cuộc sống nhàn nhã như vậy, mấy hôm trước cậu còn chưa thể quen, cũng có lẽ do cậu trời sinh mệnh lao lực, đột nhiên cho cậu rảnh rỗi cậu lại không biết làm thế nào.

Ô Thuần Nhã đứng dậy đến phòng Tư Không Cảnh Hoán, đẩy cửa ra liền thấy nhóc kia đang ngồi làm bài tập hè, Cảnh Hoán gần đây đã bình phục rất tốt, thạch cao nặng trịch trên đùi cũng được bỏ đi, mấy ngày nay đang từ từ tập đi lại.

Nghe thấy tiếng gõ cửa Cảnh Hoán nâng khuôn mặt nhỏ nhắn không có biểu tình gì lên, thấy người đến là Ô Thuần Nhã nhóc liền nở nụ cười.

“Thúc thúc.” Nhóc nhớ lại ngày đó nhị thúc bảo nhóc gọi Ô thúc thúc là mợ hai với biểu tình hết sức hưởng thụ, nhưng mà nhóc thật sự không thể gọi ra nổi, nhị thúc động kinh nhóc còn lâu mới động cùng, cho nên liền bỏ họ trực tiếp gọi cậu là thúc thúc.

Ô Thuần Nhã mang theo ý cười nhìn nhóc làm bài tập, âm thầm gật đầu, nhóc con này viết chữ rất đẹp nha.

“Cảnh Hoán có muốn ra ngoài một chút không?” Giáo sư của cậu mấy hôm nay mang người ra ngoài khảo sát, cho nên cậu được nghỉ vài ngày. Bánh Bao thì được Tư Không Viêm Nghiêu đưa đến công ty chơi, còn Tư Không Dực Dương gần đây không biết đang bận cái gì, luôn luôn là thần long kiến thủ bất kiến vĩ (rồng chỉ thấy đầu không thấy đuôi), cả cái biệt thự to như vậy chỉ có mỗi Ô Thuần Nhã và Cảnh Hoán rảnh rang.

Tư Không Cảnh Hoán gật đầu, nhóc cũng làm bài tập đến trưa rồi, nên đi ra ngoài hít thở chút không khí mới mẻ cũng tốt.

Ô Thuần Nhã ôm Cảnh Hoán từ trên giường xuống, đến sân sau mới thả nhóc ra, vươn tay đỡ nhóc chầm chậm đi.

Hai người yên lặng đi một lúc, Cảnh Hoán cận thận bước chân, chậm rãi để đôi chân đã lâu không cử động đủ lực đứng vững.

“Con có thể hỏi thúc một chuyện được không?” Ngửa đầu nhìn Ô Thuần Nhã, Cảnh Hoán phá vỡ yên lặng giữa hai người.

“Được chứ, con muốn hỏi gì?” Ô Thuần Nhã giúp nhóc đi một bước nữa, gật đầu cười.

Mở to mắt, Tư Không Cảnh Hoán nghĩ nghĩ rồi mở miệng hỏi, “Bánh Bao là con của nhị thúc và thúc đúng không?” Thực ra nhóc đã từng hỏi ba cái này, đáng tiếc ba nhóc không nói cho nhóc.

Ô Thuần Nhã sửng sốt, sau đó thoải mái thừa nhận, “Đúng vậy, Bánh Bao là đứa nhỏ do thúc sinh ra, Cảnh Hoán có cảm thấy kì quái không?”

Tư Không Cảnh Hoán lắc đầu, “Tuy chưa từng thấy, nhưng con biết đàn ông cũng có thể sinh con.”

Lúc này đến phiên Ô Thuần Nhã thấy kì quái, tỷ lệ đàn ông sinh con rất thấp, người học y có thể sẽ không thấy kinh ngạc, song phần lớn người bình thường đều coi đây là chuyện lạ mà xì xầm bàn tán, nhưng cậu đã quên, trong nhà Tư Không còn có thể có người bình thường sao?

“Con còn nhỏ như vậy, sao lại biết được chuyện này?”

Cảnh Hoán buông lỏng bàn tay đang nắm lấy tay Ô Thuần Nhã ra, tự mình chậm rãi đi từng bước về phía trước, thanh âm không cảm xúc trả lời, “Cụ tổ của ba cũng là do đàn ông sinh ra, nghe nói lúc đó còn bị coi là yêu quái.”

Cụ tổ của ba? Ô Thuần Nhã có chút không hiểu được, “Cụ tổ của ba là ai?”

Tư Không Cảnh Hoán trừng mắt nhìn, lắc đầu, “…Là ba của ông nội của ba đó…”

Được rồi, dù sao cũng là một người lớn tuổi của nhà Tư Không.

“Cảnh Hoán đã từng gặp ông ấỵ chưa?” Vươn tay lau đi mồ hôi trên trán nhóc, Ô Thuần Nhã cười hỏi, vốn nghĩ nhóc mới có mấy tuổi chắc chắn chưa từng gặp qua, cũng chỉ là thuận miệng hỏi, ai ngờ nhóc đẹp trai lập tức gật đầu.

“Gặp rồi ạ, cụ tổ của ba mới qua đời mấy năm trước thôi, ba nói cụ tổ của ba đi quy tiên, con cảm thấy hẳn là thật sự biến thành tiên rồi.” Nếu không phải thành tiên, sao đến khi chết rồi vẫn là dáng vẻ như thế chứ?

Ô Thuần Nhã cười cười không tiếp lời, cậu đối với chuyện của nhà Tư Không không có quan tâm đặc biệt nào, đưa mắt nhìn đồng hồ, đã hơn ba rưỡi chiều, cậu quay đầu nói với nhóc đẹp trai còn đang rối rắm, “Cảnh Hoán có muốn ăn bánh truffle không? Vừa rồi thúc đã bảo quản gia nướng một cái, giờ hẳn đã được rồi.”

Vận động nhẹ nhàng một lúc, giờ cũng thấy đoi đói. Cảnh Hoán gật đầu, được Ô Thuần Nhã đỡ từ từ đi vào phòng khách.

Ô Thuần Nhã cắt một miếng bánh đưa cho Cảnh Hoán, sau đó cậu vào phòng bếp, nói với đầu bếp cậu muốn làm ít điểm tâm cho Bánh Bao rồi xắn tay áo bắt đầu động thủ.

Buổi sáng mới dậy bánh bao nhỏ Ô Trạch Vũ đã ồn ào muốn cùng cha đến nơi làm việc của anh ta, lúc ấy bé đã nói thế nào nhỉ?

Ô Thuần Nhã sáng sớm luôn có thói quen, nhất là từ khi có Bánh Bao, cậu lại càng ngủ ít hơn, đã vậy còn không thể ngủ lại, cho nên hôm nay khi cậu tỉnh mới sáu giờ, thế nhưng Bánh Bao mọi khi đều nằm ỳ dán chặt vào giường không biết bị ai kích động phát điên, cậu vừa dậy đã lập tức dậy theo, tặng cho phụ thân một nụ hôn chào buổi sáng xong bé liền nói, “Con muốn cùng cha đến công ty, muốn xem dáng vẻ khi làm việc của cha.”

“Vì sao?” Ô Thuần Nhã nhìn dáng vẻ rõ ràng còn buồn ngủ của con, không khỏi bật cười.

Nâng tay xoa xoa mắt, Bánh Bao khép hờ mắt lung lay lảo đảo, tiếng nói mềm nhẹ khiến người nghe mà lòng mềm cả đi, “Trên TV nói, đàn ông nghiêm túc chăm chú là lúc cuốn hút mê người nhất, cho nên Bánh Bao muốn mau đến xem cha có phải cũng cuốn hút mê người hay không.” Nói xong còn chờ mong nhìn phụ thân bé, ý tứ kia vô cùng rõ ràng, phụ thân cùng đi đi, cùng đi đi mà, đi xem cha có bao nhiêu đẹp trai.

Nhéo nhéo hai má phúng phính của bé, Ô Thuần Nhã lắc đầu, “Phụ thân không đi, mình con đi thôi.” Tuy cậu không rõ lắm tính chất công việc của Tư Không Viêm Nghiêu, nhưng cậu biết một điều, người bình thường không ai thích thời điểm làm việc bị quấy rầy cả, cho nên cậu sẽ không tự tìm phiền phức cho mình.

Không hài lòng bĩu môi, bé bị Ô Thuần Nhã bế đến phòng Tư Không Viêm Nghiêu, mới vừa mở cửa phòng đã thấy anh đứng ngay đó, hai cha con bọn họ sửng sốt, anh nhận Bánh Bao trên tay Ô Thuần Nhã, khó hiểu nhướn mày nhìn cậu.

“Con anh muốn đến công ty xem anh làm việc cuốn hút mê người thế nào, giao cho anh.” Đưa Bánh Bao cho Tư Không Viêm Nghiêu, Ô Thuần Nhã nói xong liền quay người rời đi, đáy lòng điên cuồng gào thét, Tư Không Viêm Nghiêu có phải bị cuồng khoe thân không, lại không mặc áo nữa rồi!

Tư Không Viêm Nghiêu cúi đầu, cùng Bánh Bao nhìn nhau trong chốc lát, anh cúi đầu, chụt một cái, dùng sức hôn lên khuôn mặt non mềm của bé.

Bánh Bao ghét bỏ vươn tay bé xoa xoa nước miếng trên mặt, đẩy khuôn mặt tuấn tú lại chuẩn bị dán vào hôn bé, “Cha bẩn quá, dính hết nước miếng rồi nè!”

Tư Không Viêm Nghiêu không hài lòng,  bé con này dám nói anh bẩn? Hừ hừ, cho con bẩn luôn! Anh tránh thoát cánh tay của Bánh Bao, lại hung hăng hôn bé hai cái mới vào phòng mặc quần áo. Ban nãy anh nghe thấy tiếng mở cửa, cho nên mới cố ý cởi trần thân trên. Thật ra thì anh định quyến rũ Ô Thuần Nhã, nhưng chắc gì người ta đã thích dáng người của anh chứ! Cơ mà anh đối với dáng người của chính mình quả thực là hết sức hài lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.