Bánh Bao Nhà Ai

Chương 47: Con à! Phụ thân con lại thẹn thùng rồi!



Sở Tây Tây vẻ mặt âm trầm buông điện thoại trong tay xuống, khuôn mặt vốn dĩ xinh đẹp vì hận ý mà trở nên vặn vẹo.

Cô ta như thế nào cũng không ngờ tới, đứa nhỏ kia không chỉ là thật sự là con ruột của Tư Không Viêm Nghiêu, lại còn do một người đàn ông khác sinh cho anh.

Sở Tây Tây nắm chặt tay, ngay cả lòng bàn tay bị bộ móng được tô vẽ tinh xảo làm cho bị thương cũng không hay biết, cô ta nhíu mày suy tư bước tiếp theo nên làm thế nào.

Mấy hôm trước cô ta tới tìm Tịch Ngọc, vốn tưởng ả đàn bà kia mấy năm trước từng hoài thai một đứa nhỏ, ít nhất cũng có chút năng lực, không ngờ lại ngu xuẩn đến vậy! Cư nhiên có thể đến tận cửa nhận con! Rốt cuộc là có não hay không đây! (#‵′) Kháo

Cô ta chỉ nói đứa con của Tư Không Viêm Nghiêu mới trở về, ai ngờ ả đàn bà kia lại dám nghĩ là đứa nhỏ ả sinh hạ, chẳng lẽ ả không rõ, lúc trước ả hoài thai căn bản là một thai lưu, bằng không với mức độ coi trọng huyết mạch của nhà Tư Không, sao có thể bắt ả đi phá thai!

Cắn chặt răng, Sở Tây Tây lo sợ nếu Tư Không Viêm Nghiêu phát hiện ra mình, vậy anh tuyệt đối sẽ không để mình sống yên ổn. Càng nghĩ càng nóng ruột, cô ta cảm thấy mình không thể bị động như vậy được, phải hành động giành lại thế chủ động.

“Lưu thúc , chuẩn bị xe, tôi muốn ra ngoài.” Sở Tây Tây cao giọng phân phó, cô ta muốn đến biệt thự của Tư Không Đặc Dương.

“Tiểu thư, lão gia đã phân phó nói cô không cần ra khỏi nhà, ngài ấy có chuyện muốn nói với cô.” Chú Lưu chắn trước người Sở Tây Tây, vẻ mặt thản nhiên thuật lại.

Sở Tây Tây nhíu mày, bất mãn hỏi, “Khi nào ba tôi về?”

Chú Lưu cúi đầu, “Lão gia chưa nói.”

“Biết rồi.” Sở Tây Tây phất tay xoay về phòng mình, ba cô ta rất ít quan tâm tới chuyện gì ngoại trừ việc làm ăn, cho nên hiếm khi tìm cô ta nói chuyện như vậy.

Lưu thúc thúc nhìn Sở Tây Tây rời đi, thở dài, gần đây hành động của tiểu thư quá lớn, lão gia đã không thể coi như không thấy nữa. Nhà Tư Không không phải nhà có thể để người như bọn họ trêu chọc, vậy mà tiểu thư lại cứ khư khư cố chấp, hy vọng lão gia có thể thuyết phục tiểu thư không tiếp tục sai lầm.

Tại Tư Không gia.

Ô Thuần Nhã hôm nay lại nằm bẹp giường.

parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

Cậu trở mình nằm bò trên giường, miễn cưỡng không muốn động, trong lòng liên tục mắng chửi Tư Không Viêm Nghiêu là cái đồ nói chuyện không biết giữ lời.

Càng nghĩ càng giận, cậu cầm lấy điện thoại gọi cho giáo sư, hôm nay không đi học được, cậu phải xin phép nghỉ.

Tào quản gia khẽ gõ cửa, trong tay bưng bát cháo thịt bầm mà phòng bếp vừa mới nấu xong, đây là do nhị thiếu gia trước khi đi đặc biệt dặn dò, nhất định phải hầm cháo cho thật nhừ mới được.

“Thuần Nhã thiếu gia, cậu đã dậy chưa?” Đã sắp tới giờ cơm trưa, hẳn cũng đã tỉnh rồi.

Ô Thuần Nhã vốn còn định chợp mắt thêm chút nữa, nhưng khi nghe thấy tiếng gõ cửa của quản gia, cậu có chút xấu hổ, chịu đựng phần eo bủn rủn với lấy áo ngủ đặt sẵn ở tủ đầu giường, cậu hướng về phía cửa hô, “Đợi chút.”

Một lát sau, Ô Thuần Nhã ra mở cửa, thấy quản gia Tào vẻ mặt tươi cười đến mờ ám, cậu khẽ ho, khó hiểu hỏi, “Có chuyện gì sao?”

Đưa khay thức ăn cho cậu, Tào quản gia mở miệng nói, “Nhị thiếu gia trước khi đi làm đã dặn tôi hầm cháo cho cậu, để cậu tỉnh dậy rồi ăn. Còn tiểu tiểu thiếu gia thì đến công ty của ngài ấy, để cậu có thể nghỉ ngơi.”

Ô Thuần Nhã đỏ mặt nhận lấy, nói cảm ơn với hắn.

Ô Thuần Nhã vốn định ngủ thêm một lúc nữa lại bị mùi hương ngạt ngào quyến rũ khiến cơn buồn ngủ bay sạch, cậu đi rửa mặt rồi ăn cháo, ăn ăn một lúc không khỏi bật cười, cười đến ngọt ngào.

Đặt bát cháo qua một bên, cậu cầm lấy di động gọi cho nam nhân.

Tư Không Viêm Nghiêu đang đưa Bánh Bao đến căng tin của công ty ăn cơm, hai người ngồi ở băng ghế dài, trong phạm vi một thước xung quanh không có bất cứ sinh vật nào…

“Cha, cha hẳn là nên cười nhiều hơn một chút.” Bánh Bao cầm trong tay thìa nhỏ chuyên dụng mà Tư Không Viêm Nghiêu cố ý mang từ nhà đến cho bé, múa máy tay chân.

Đem miếng thịt nạc trong khay ăn của mình nhét vào miệng Bánh Bao, nam nhân nhướn cặp lông mày dày rậm.

Bánh Bao miệng nhai thịt, đúng lý hợp tình nói, “Đẹp trai mà!”

“Phụt….”

“Khụ khụ…..”

Đó là phản ứng của vài vị quản lý ngồi cách hai cha con nhà này không xa.

“Ăn cơm.” Tư Không Viêm Nghiêu lại đút cho Bánh Bao một miếng thịt, đã ăn rồi sao còn không ngơi mồm thế chứ!

Bĩu môi, Bánh Bao chớp chớp mắt, tiến đến bên tai cha bé, nghi hoặc hỏi, “Có phải hôm qua cha lại bắt nạt phụ thân không?”

“Con nghe được cái gì rồi?” Ngày hôm qua gây sức ép cho cậu đến nửa đêm anh mới tận hứng, nhưng trước đó anh đã đóng kín cửa rồi mà.

Bánh Bao lắc đầu, nhưng lời bé nói ra lại có chút vấn đề.

“Hôm qua ca ca bảo nghe thấy tiếng phụ thân khóc, nhưng mà nghe hơi kì kì.” Nói xong bé trừng mắt, “Cha bắt nạt phụ thân đúng không!”

Tư Không Viêm Nghiêu đen mặt, quyết định phải lập tức tìm một công ty thiết kế, sửa cho tường dày thêm, cửa làm bằng gỗ đặc hơn mới được!

“Cha tệ quá! Dám làm phụ thân khóc!” Đợi nửa ngày không nghe thấy nam nhân nói gì, Bánh Bao tức giận thả thìa xuống, không ăn nữa, bĩu môi ngồi một góc.

Nam nhân cảm thấy dáng vẻ hầm hầm hừ hừ của bé đáng yêu cực kì, anh nâng tay xốc bé lên ôm vào lòng, cúi đầu nói thầm vào tai Bánh Bao một cậu.

Bánh Bao hai mắt sáng ngời, hưng phấn nhìn anh, “Thật ạ?”

Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, chỉ chỉ vào cái chén nhỏ, “Ăn cơm?”

Bánh Bao vui vẻ ngồi trong lòng bố, vui sướng cầm lấy muỗng, xúc một miếng cơm to thiệt to vào miệng.

Thấy bé ăn cơm, Tư Không Viêm Nghiêu vừa lòng xoa quả đầu ngắn ngủn của bé.

Hai cha con ăn cơm xong thì Ô Thuần Nhã gọi điện tới, Tư Không Viêm Nghiêu khóe miệng mang ý cười bắt máy.

“Dậy rồi?” Buổi sáng lúc đi người này vẫn còn ngủ, không chừng vừa mới tỉnh dậy.

“Ừ……anh và Bánh Bao đang ăn cơm à?” Ô Thuần Nhã nhẹ giọng hỏi.

Bánh Bao ngồi trong lòng Tư Không Viêm Nghiêu, nghe được giọng của Ô Thuần Nhã, lập tức kéo tay nam nhân xuống ghé mặt vào hô, “Phụ thân!”

“A, Bánh Bao có ngoan không?”

“Ngoan ạ, phụ thân là heo, giờ mới dậy.” Nam nhân đặt di động đến bên tai Bánh Bao, bé liền bĩu môi nói với phụ thân.

Ô Thuần Nhã bị Bánh Bao ngây thơ nói làm cho mặt đỏ bừng, càng thêm tức giận Tư Không Viêm Nghiêu không có chừng mực!

“Khụ…..Chỉ có con được ngủ nướng à còn phụ thân không được lười biếng sao!”

Bánh Bao mắt to xoay tròn, lẩm bẩm hai tiếng, “Mới không phải đâu! cha nói vì phụ thân muốn cho Bánh Bao thiệt nhiều em trai em gái nên mới ngủ dậy muộn.”

Ô Thuần Nhã thật sự vô cùng muốn phun một ngụm máu lên mặt tên Tư Không Viêm Nghiêu đáng chết kia!

Hít sâu, cậu tận lực duy trì lý trí hỏi Bánh Bao, “Bánh Bao, trưa đã ăn no chưa?”

Nhóc gật đầu, sau đó mới nhớ cha không nhìn thấy, non nớt nói, “No rồi ạ, nhưng cơm chẳng ngon tẹo nào, cứng lắm.” Cơm ở nhà nấu cho bé và Cảnh Hoán đều hơi nhão, để hai nhóc dễ tiêu hóa, còn đồ ăn công ty là dựa theo khẩu vị của người lớn, cho nên Bánh Bao không thích lắm.

“Con đưa điện thoại cho cha.” Nghĩ nghĩ, Ô Thuần Nhã cảm thấy nên chuyển điện thoại cho Tư Không Viêm Nghiêu sẽ tốt hơn.

Nam nhân nhận điện thoại, nhéo nhéo mặt con, “Chốc nữa anh bảo người đi mua sữa cho con uống.”

“Không cần đâu, Bánh Bao uống sữa lạnh sẽ đau bụng.” Nhìn thời gian cậu bổ sung, “Đợi lát nữa em đi đón nó.”

Ôm Bánh Bao vào lòng, Tư Không Viêm Nghiêu vừa nghe điện thoại vừa đi vào thang máy.

“Để quản gia đưa em đi.” Bước vào thang máy chuyên dụng, Tư Không Viêm Nghiêu đặt Bánh Bao xuống đất, nắm lấy bàn tay be bé của Bánh Bao. Dạo này anh đọc không ít sách về nuôi dạy trẻ con, có một cuốn viết không nên lúc nào cũng bế trẻ nhỏ, vào thời gian thích hợp nên để nó tự mình đi lại chạy nhảy, tuy anh cảm thấy con nhà mình rất hiếu động vốn dĩ không cần lưu tâm đến vấn đề này, nhưng anh vẫn thực chú ý.

“Em biết rồi, anh đừng nói linh tinh với Bánh Bao.” Ô Thuần Nhã oán giận, anh không biết xấu hổ nhưng cậu thì biết đó!

Nam nhân nhướn mày, đây là dạy bảo anh sao?

“Ừ, không nói.” Biết cậu da mặt mỏng, nam nhân cười đáp ứng.

“╭(╯^╰)╮, cúp máy đây.” Nghe thấy cưng chiều trong giọng nói của nam nhân, Ô Thuần Nhã mau chóng cắt điện thoại, cậu sờ sờ hai má nóng bừng của mình, khẽ hừ một tiếng.

Bật cười bỏ điện thoại vào túi quần, nam nhân cúi đầu nhìn Bánh Bao, còn vô cùng nghiêm túc nói với bé, “Con à, phụ thân con lại thẹn thùng rồi.”

╮(╯_╰)╭ Bánh Bao tỏ vẻ lý giải, đàn ông ấy à, thỉnh thoảng lại có vài ngày ngạo kiều như vậy đấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.