Bánh Bao Nhà Ai

Chương 53: Bảo bối! Em hãy tin tưởng anh



Ô Thuần Nhã ngây ngốc nhìn di động, các tin nhắn nam nhân gửi tới cơ hồ đều có nội dung giống nhau.

Tin thứ nhất : Bảo bối.

Tin thứ hai : Bảo bối.

Tin thứ ba : Bảo bối.

Tin thứ tư : Bảo bối.

Tin thứ năm : Bảo bối.

Tin thứ sáu : Bảo bối, anh nhớ em.

Tin thứ bảy : Bảo bối, anh rất nhớ em.

Tin thứ tám : Bảo bối, trở về đi, anh nhớ em.

Tin thứ chín : Bảo bối, trở về đi, anh rất nhớ em.

Tin thứ mười : Bảo bối, tin tưởng anh.

Tin thứ mười một : Bảo bối, xin em hãy tin tưởng anh.

Ô Thuần Nhã ngơ ngốc ấn phím tiếp theo, nhìn đến tin cuối cùng cậu không kiềm được mà lệ rơi đầy mặt.

Cậu chưa bao giờ nghĩ đến nam nhân gửi tin nhắn đến, lại như thể nhẹ nhàng nỉ non bên tai cậu, một tiếng bảo bối kia như chạm vào trái tim cậu, khiến tim cậu đau đến lợi hại.

Ô Thuần Nhã gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình di động, nước mắt nhỏ giọt rơi xuống màn hình đã chuyển đen.

Cậu kích động vươn tay lau đi nước mắt đang trào ra, chú ý nghe động tĩnh phía sau, thấy hai người kia không để ý đến mình mới lặng lẽ thở phào một hơi.

Lúc này tiếng chuông di động vang lên, là giọng nói non nớt mềm mềm của Bánh Bao, “Phụ thân ~ cha gọi điện tìm phụ thân nè ~ mau nghe điện thoại ~ cha gọi điện tìm phụ thân nè ~ mau nghe điện thoại ~”

Chuông lặp lại hai lần, Ô Thuần Nhã mới luống cuống bắt máy, khuôn mặt xấu hổ đỏ bừng. Sao cậu lại không biết chuông điện thoại của mình đã chuyển thành thế này. Cậu tất nhiên không biết, đây chính là do Tư Không Viêm Nghiêu cố ý ghi âm lại giọng của Bánh Bao, chọn làm nhạc chuông báo riêng của anh.

“….Bảo bối?” Trong thanh âm của Tư Không Viêm Nghiêu mang theo một chút quyến luyến, một chút khẩn trương, còn có một chút không dám xác định.

“….Ừ.” Ô Thuần Nhã nhẹ giọng đáp lại.

Nghe được giọng nói của cậu, cho dù chỉ là một từ, nam nhân cũng thực vui vẻ, khó chịu trong lòng bấy lâu nay đến giờ mới chân chính tiêu tan đi không ít.

“Bảo bối, anh đi đón hai người được không?” Nghe thì như thương lượng, nhưng kỳ thật nam nhân đã sớm đứng chờ ở bến xe, chẳng qua lộ trình xe khá dài.

Ô Thuần Nhã nghiêng đầu nhìn Bánh Bao đang ngồi xem phim với Hạ Dương, cự tuyệt, “Không được.”

Tư Không Viêm Nghiêu có chút sốt ruột, nếu vẫn không gặp mặt, vậy vấn đề của hai người làm cách nào mới giải quyết được?

“Bảo bối hãy nghe anh nói, chuyện kia thực sự anh cũng không rõ ràng lắm, anh….”

“Chờ gặp rồi nói sau.” Ô Thuần Nhã cắt ngang lời giải thích của Tư Không Viêm Nghiêu, cậu cũng muốn gặp mặt nam nhân nói cho rõ ràng.

Nam nhân nghe thấy cậu nói có thể gặp mặt, biểu tình trên khuôn mặt lập tức nhu hòa đi rất nhiều, khóe miệng cong lên, “Vậy anh đi đón hai người.”

“Không cần.” Ô Thuần Nhã lại cự tuyệt, cậu cũng không biết rốt cuộc bản thân đang rối rắm điều gì.

“…..Vậy….anh đến nhà trọ chờ hai người nhé?” Thử hỏi, Tư Không Viêm Nghiêu lúc này thiệt tình không biết nên làm cái gì bây giờ, anh chưa từng theo đuổi ai, trước kia cả nam lẫn nữ đều tự mình dâng lên, cho nên hiện tại anh có chút vô thố.

“Được.” Ô Thuần Nhã không quen nghe thấy lo lắng rụt rè trong giọng nói nam nhân, ở trong lòng cậu, nam nhân vốn luôn thực khốc thực lạnh lùng.

Tư Không Viêm Nghiêu kích động, không chú ý đến dòng xe cộ phía trước, dẫm chân ga….Ầm….

Ô Thuần Nhã bên kia điện thoại nghe được tiếng chấn động vang dội, trong lòng chợt căng thẳng.

“Viêm Nghiêu? Alo?……….Viêm Nghiêu?” Giọng nói mang theo một tia run rẩy, sắc mặt cậu trắng bệch.

Hạ Dương ở phía sau nghe thấy giọng nói như sắp khóc của Ô Thuần Nhã, Bánh Bao cũng nghe thấy, úp lên lưng ghế hỏi, “Phụ thân, phụ thân làm sao thế?”

Ô Thuần Nhã quay đầu, biểu tình trên mặt khiến Hạ Dương và Bánh Bao đều bị dọa sợ, sao người này lại có vẻ mặt như có người đã chết vậy, thực sự vô cùng vô cùng bi thương!

“Hạ Dương, hình như đại ca cậu xảy ra chuyện rồi.”

“Dạ?” Hạ Dương ngây người, không phải mới nãy hai người còn nói chuyện qua điện thoại sao, tuy rằng Ô Thuần Nhã không để ý, nhưng hắn vẫn luôn chú ý đến nhất cử nhất động của cậu.

“Hai bọn tôi nói chuyện, hình như anh vừa nói chuyện với tôi vừa lái xe, sau đó tôi nghe thấy một tiếng vang rất lớn, anh sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Ô Thuần Nhã sắc mặt trắng bệch, tim như bị ai níu chặt xoắn lại.

Bánh Bao nghe phụ thân nói sắc mặt cũng trở nên tái nhợt, bé khẩn trương nhìn phụ thân mình, nhỏ giọng hỏi, “Cha sẽ không chết đúng không ạ?”

Ô Thuần Nhã bị lời con của con dọa, nước mắt trào ra.

“Chị dâu, haiz! Anh đừng vội khóc, đợi lát nữa xuống xe chúng ta sẽ biết thôi.” Hạ Dương hoảng hốt, hắn từng dỗ phụ nữ, nhưng đã bao giờ dỗ đàn ông đâu!

Cơ mà đại ca mạng lớn như thế, chắc sẽ không chết trẻ đi? Tuyệt đối không, không phải người ta nói, tai họa lưu ngàn năm, anh ấy mới gây tai họa hai mươi mấy năm thôi, lúc này mới được bao nhiêu chứ, tuyệt đối sẽ không xuống địa ngục sớm như thế đâu.

Kỳ thật Tư Không Viêm Nghiêu đúng là mạng lớn, chiếc xe đối diện chỉ là hàng phổ thông sản xuất trong nước, đâu có thể so được với chiếc Wrangler toàn thân bao sắt lá của anh chứ!

Chẳng qua chiếc xe đối diện kia đi ngược chiều, có lẽ do lái xe say rượu, tốc độ nhanh hơn bình thường, còn anh cũng là vội trở về, cho nên mới không chú ý xảy ra va chạm, anh đã được túi khí an toàn phóng ra bảo hộ tốt lắm, nhưng trên trán vẫn bị trầy da, cộng thêm va chạm mạnh nên có chút choáng váng, chỉ có từng ấy thôi.

Nhắm mắt lại hòa hoãn một chút, anh xoay người nhặt điện thoại đã rơi xuống, phát hiện di động tắt máy, lập tức khởi động lại máy rồi gọi cho Ô Thuần Nhã.

Hạ Dương khổ sở nhìn một lớn một nhỏ nước mắt ngắn nước mắt dài, hắn không thể không ngừng niệm a di đà phật trong lòng, dù rằng hắn vốn không tin thứ này.

Đang lúc ba người miên man suy nghĩ, điện thoại Ô Thuần Nhã lại vang lên nhạc chuông tiếng Bánh Bao, đến khi nghe được thanh âm của Tư Không Viêm Nghiêu tâm Ô Thuần Nhã mới có thể buông lỏng.

“Bảo bối.”

“Sao rồi? Anh có bị thương không?” Ô Thuần Nhã khẩn trương hỏi.

“Không có việc gì.” Tư Không Viêm Nghiêu nhíu mày nhìn mọi người vây xem ngoài cửa sổ, hiện tại chỗ này đang rất rối loạn, đầu anh choáng váng khủng khiếp.

“….Em đưa Bánh Bao về trước, sau đó sẽ đến tìm anh.” Ô Thuần Nhã không yên lòng để nam nhân ở lại một mình.

“Ừ.” Đáp lại một tiếng, nam nhân tắt di động, hiện tại đầu hắn choáng váng đến buồn nôn, nhìn đồ vật này nọ cũng không được rõ ràng. Mở cửa xuống xe, anh dựa vào thân xe chậm rãi điều chỉnh hô hấp của mình.

“Vị tiên sinh này, ngài không sao chứ?” Đúng lúc cảnh sát giao thông đi tới nhìn thấy anh từ trong xe bước xuống, mặt chảy máu, bộ dáng vô cùng kinh khủng.

Phất tay, Tư Không Viêm Nghiêu lấy di động gọi cho Giang Hán, để hắn đến đón mình.

“Tiên sinh, bởi vì đối phương không chỉ say rượu còn đi ngược chiều, cho nên lần này trách nghiệm hoàn toàn thuộc về bên đối phương, ngài hiện tại trước cần đến bệnh viện xử lí.” Cảnh sát đỡ Tư Không Viêm Nghiêu trán chảy đầy máu sắc mặt tái nhợt, giọng điệu lo lắng nói.

“Ừ.” Biết giờ không phải là lúc để mình cậy mạnh, Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, nhưng vẫn khua tay từ chối sự giúp đỡ của hắn. Anh không có thói quen động chạm với người xa lạ.

Giang Hán nhận được điện thoại của anh rất nhanh đã tới, nhà hắn vốn cách đây không xa, hôm nay còn là ngày nghỉ, cho nên không đến mười phút đã tới hiện trường.

“Chậc chậc, vụ va chạm này cũng đủ dữ dội đấy.” Đầu xe bị lõm một góc lớn, Giang Hán nhìn Tư Không Viêm Nghiêu bên cạnh, “Cậu cư nhiên không có việc gì.” Lái xe của chiếc xe đối diện đã sớm được xe cứu thương đưa đi, người này giờ còn có thể dựa vào cửa xe hút thuốc lá, nhìn cái mặt be bét máu kia xem, đúng là dọa người mà.

Tư Không Viêm Nghiêu mặt không chút thay đổi liếc Hán Giang một cái, xoay người đi vào xe hắn.

Giang Hán bị anh liếc làm da gà da vịt nổi hết cả lên, chạy nhanh tiến vào xe, kiểm tra kĩ miệng vết thương đã ngưng chảy máu của Tư Không Viêm Nghiêu nói, “Không có việc gì, qua một lúc là ổn, cũng sẽ không để lại sẹo.”

Nam nhân nhắm mắt gật đầu tỏ vẻ mình đã nghe được.

Giang Hán hạ cửa kính xe nói với cảnh sát giao thông đã làm tròn bổn phận, “Anh đẹp trai, chúng tôi đi trước, chiếc xe của anh ấy lát nữa sẽ có người đến kéo đi, có chuyện gì có thể liên hệ với luật sư của cậu ta.” Nói xong đưa ra một tấm danh thiếp, là của Tư Không Viêm Nghiêu.

Cảnh sát giao thông gật gật đầu, đến khi xe đi rồi mới cúi đầu nhìn danh thiếp trong tay, sửng sốt.

“Phó chủ tịch kiêm tổng giám đốc tập đoàn Tư Không…Cư nhiên lại là anh ấy a, vừa rồi cũng không chú ý nhìn.” Đặt danh thiếp vào túi áo, hắn xoay người sơ tán quần chúng vây xem.

Thời điểm mấy người Ô Thuần Nhã xuống xe đã hơn tám giờ tối, vốn khi cậu nói điện thoại với Tư Không Viêm Nghiêu xong khoảng nửa tiếng sẽ đến X thị, nhưng không ngờ chiếc xe họ đi đến đường cao tốc lại bị hỏng, lái xe chỉ có thể liên hệ với công ty phái một chiếc xe khác tới thay thế, vì vậy bị trễ giờ.

Bánh Bao được Ô Thuần Nhã ôm trong ngực, nghiêng người hỏi, “Cha chắc không có chuyện gì phải không ạ?”

Ô Thuần Nhã hôn lên má bé, khóe miệng mang theo ý cười miễn cưỡng, “Không có chuyện gì, cha con cường tráng khỏe mạnh như vậy sao có thể xảy ra chuyện?” Lời này chỉ có thể an ủi Bánh Bao, vừa rồi cậu nghe thanh âm nam nhân yếu ớt như thế, khẳng định đã bị thương rất nghiêm trọng.

Hạ Dương nhìn dáng vẻ cậu, có chút không xác định hỏi, “Chị dâu, hay là chút nữa em đưa hai người về xong thì em ở nhà với Bánh Bao, còn anh đến xem đại ca em?”

Ô Thuần Nhã nghe hắn nói vậy lập tức gật đầu, cậu cũng có quyết định này, chẳng qua ngại mở miệng.

Cha con hai người ngồi lên xe Hạ Dương, Bánh Bao nhỏ ngồi trên đùi phụ thân bé, vẻ mặt lo lắng.

Ô Thuần Nhã nhéo nhéo thịt trên móng nhỏ béo múp của bé, “Bánh Bao, chốc nữa ngoan ngoãn ở nhà được không?” Nơi như bệnh viện trẻ nhỏ ít đi sẽ tốt hơn.

“Con cũng muốn đi.” Bé rất lo cho cha.

Ô Thuần Nhã biết tâm tình hiện tại của bé, nhưng cậu vẫn không đồng ý, “Không được, phụ thân cũng rất lo cho cha, nhưng bệnh viện nhiều người, vi khuẩn cũng nhiều, con ngoan ngoãn ở nhà chờ phụ thân, chỉ cần phụ thân nhìn thấy cha sẽ lập tức gọi điện cho con.”

Bánh Bao bĩu môi, không tình nguyện gật đầu.

Đi ngang qua con phố mà Tư Không Viêm Nghiêu phát sinh tai nạn giao thông kia, Ô Thuần Nhã như có cảm ứng quay đầu nhìn về phía hiện trường sự cố đã được xử lý sạch sẽ, nơi đó lúc này đến một mảnh thủy tinh cũng không có, nhưng khi cậu nhìn đến, trong lòng lại thấy sốt ruột. Từ nãy đến giờ đều không gọi được cho nam nhân, điện thoại của anh vẫn trong trạng thái tắt máy, cậu cũng không rõ anh đang ở bệnh viện nào.

Hạ Dương chậm rãi lái xe, hắn không dám phân tâm dù chỉ một chút, đại ca hắn giờ còn chưa rõ thế nào, nếu hắn mà nhỡ lái xe chở chị dâu và cháu lao xuống mương, vậy lỗi của hắn to quá rồi. Đại ca hắn dù có xuống địa ngục cũng tra tấn hắn mất.

Về đến nhà Ô Thuần Nhã nhờ Hạ Dương hỏi vị trí hiện tại của Tư Không Viêm Nghiêu, không có biện pháp, cậu đến cả số điện thoại của Tư Không Dực Dương cũng không có.

Tay chân lanh lẹ làm hai bát mì thịt cho Bánh Bao và Hạ Dương, nhưng Ô Thuần Nhã lại không nấu cho mình, lúc này cậu không có chút hứng thú muốn ăn nào.

“Hạ Dương, hỏi được Viêm Nghiêu ở bệnh viện nào chưa?”

Hạ Dương nuốt miếng mì trong miệng, gật đầu, “Ở ngay tại bệnh viện Nhân dân thôi, chị dâu, anh đừng quá lo lắng.”

Ô Thuần Nhã gật đầu, nhưng cậu vẫn rất lo lắng, nếu còn chưa nhìn thấy tận mắt Tư Không Viêm Nghiêu hoàn hảo không hao tổn gì, cậu vẫn không cách nào yên tâm cho được.

“Phụ thân, ăn cơm.” Bánh Bao nhỏ giơ đũa, cố gắng gắp một sợi mì đưa đến miệng phụ thân bé.

“Ngoan, tự mình ăn, phụ thân không ăn đâu.” Nhéo nhéo má con, Ô Thuần Nhã lắc đầu. Lúc này đã biết vị trí của nam nhân, cậu bắt đầu đứng ngồi không yên.

Hạ Dương nhếch mắt lên nhìn cậu, hút hút sợi mì, “Chị dâu anh cứ đi trước đi, lát nữa để em dọn cho.”

“Được.” Ô Thuần Nhã cảm kích gật đầu với hắn, cầm di động, ví và chìa khóa, cúi người nhìn Bánh Bao, “Ngoan ngoãn nghe lời chú.”

Bánh Bao nhỏ nhai mì, hai má phồng to, “Phụ thân đi đường cẩn thận.”

“Ừ, chờ điện thoại của phụ thân.” Nói xong cậu liền mở cửa rời đi, cậu thực sự đang vô cùng sốt ruột.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.