Bánh Bao Nhà Ai

Chương 67: Tuấn Nghị! Cậu không sao chứ?



Bánh Bao tựa vào lưng phụ thân làm nũng, “Phụ thân cõng Bánh Bao đi.”

Ô Thuần Nhã xoay người để Bánh Bao có thể nằm vững, hai cánh tay béo ú ôm cổ cậu, cái cằm nho nhỏ tựa trên lên vai cậu, khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính thịt.

Ô Thuần Nhã nghiêng đầu cười bé, “Hôm qua ai bảo mình lớn rồi? Bây giờ lại bắt phụ thân cõng.”

Bánh Bao chu miệng, “Lớn rồi cũng muốn phụ thân cõng.”

Cõng bé chậm rãi vào hoa viên, Ô Thuần Nhã bị dáng vẻ làm nũng của bé chọc cười.

“Mai sau lớn lên rồi không phải là con nên cõng phụ thân sao?” Nói xong còn nhéo nhéo thịt ở mông bé.

Bánh Bao uốn éo tránh, lại tránh không được, lẩm bà lẩm bẩm, “phụ thân biểu cha cõng ấy, Bánh Bao bây giờ còn chưa cõng được, mai sau sẽ cõng phụ thân.”

“Quỷ linh tinh.” Vỗ vỗ mông bé, cậu chậm rãi đi bộ xung quanh.

Cha con hai người vừa đi vừa nói chuyện, chỉ chốc lát sau Bánh Bao đã dựa trên lưng Ô Thuần Nhã ngủ thiếp đi.

Nghiêng đầu nhìn dáng ngủ miệng chu lên chảy cả nước miếng của bé, Ô Thuần Nhã bật cười.

Tư Không Viêm Nghiêu sau khi họp trực tuyến với cấp dưới trong thư phòng xong thì trở về phòng, kết quả không thấy ai, xoay người xuống lầu tìm người, phòng khách cũng không thấy, anh không khỏi khẩn trương, bảo bối sẽ không lại bỏ nhà đi chứ! Gần đây anh có làm gì đâu, cũng cấm dục tận mấy ngày rồi.

Tào quản gia thấy sắc mặt anh không tốt liền tiến lại gần, “Nhị thiếu gia, Thuần Nhã thiếu gia mang tiểu tiểu thiếu gia ra hoa viên, đã đi được một lúc rồi.”

Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, chạy nhanh ra hoa viên.

Ô Thuần Nhã lưng mang Bánh Bao đi chậm rì rì vài vòng, thấy hơi mệt, đang định cõng Bánh Bao về phòng, vừa ngẩng đầu lên liền thấy nam nhân đang đi tới, lập tức gọi anh, “Mau lại đây bế con anh đi, nặng muốn chết.”

Tư Không Viêm Nghiêu buồn cười nhìn dáng vẻ ghét bỏ rồi lại cẩn thận che chở của Ô Thuần Nhã, anh lại gần bế Bánh Bao, hai móng thịt của bé kia còn cố sức ôm chặt không buông.

“Con à, buông tay ra.” Nhẹ nhàng nhắc nhở bên tai Bánh Bao, nam nhân cũng không dám dùng sức, chỉ hi vọng thằng con này của anh đang ngủ có thể nghe thấy.

Ô Thuần Nhã trợn mắt nhìn trời, tay đang đỡ mông Bánh Bao khẽ nhéo nhéo, trái xoa phải bóp, Bánh Bao trốn không nổi đành phải buông tay, được Tư Không Viêm Nghiêu chờ ở bên cạnh bế lấy.

“Chậc, Bánh Bao cao lên không ít, người dài ra thịt cũng nhiều lên.” Bất mãn chu miệng nhìn con đang ngủ vù vù nằm trong ngực nam nhân, Ô Thuần Nhã vươn tay chọc chọc mặt bé.

Tư Không Viêm Nghiêu bất đắc dĩ nhìn cậu khi dễ con, nói, “Chọc tỉnh sẽ lại đi quấy em.”

Ô Thuần Nhã nhăn mũi, vươn tay cầm lấy áo khoác nam nhân vừa mang tới phủ lên người Bánh Bao, “Về thôi, em cũng buồn ngủ rồi.”

Nam nhân gật đầu, anh ra đây vốn chính là để gọi hai người trở về ngủ.

parkyoosu*parkyoosu *parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu*parkyoosu

“Ngày mai em đến công ty cùng anh?” Đặt Bánh Bao nằm ở trong cùng giường, nam nhân vươn tay cởi giầy bé, sau đó cởi tất, có lẽ do lực tay lớn, Bánh Bao bĩu môi hừ hừ.

Ô Thuần Nhã vươn tay, “Để em làm cho, anh khiến nó không thoải mái.”

Tư Không Viêm Nghiêu chọc chọc mông Bánh Bao, tên tiểu tử thối này.

Ô Thuần Nhã thuần thục cởi nốt chiếc tất còn lại cho Bánh Bao, đẩy mông thịt của bé, bé liền lăn lăn lăn, chui tọt vào ổ chăn.

Thấy bé ú như con sâu thịt, Ô Thuần Nhã cười nói, “Không thể chiều thêm được, nhìn nó béo thế này này, cánh tay đã có mấy ngấn rồi, vừa nãy tắm cho nó em còn thấy ở ngấn tích cả ghét đấy!”

Tư Không Viêm Nghiêu đang ôm Bánh Bao cũng cúi đầu nhìn bé, gật đầu, “Phải giảm béo!”

Ô Thuần Nhã đẩy anh, “Đi tắm rồi ngủ.”

Dán vào cái mông vểnh của cậu mà cọ cọ, làm cho cậu cảm nhận được thứ đang nóng bừng của mình, Tư Không Viêm Nghiêu ôm cổ cậu, “Bảo bối, cùng nhau tắm đi.”

Hơi thở nam nhân phun ở cổ cậu, Ô Thuần Nhã lui lui, xoay tay qua đẩy anh, “Cấm dục! Mình anh tắm đi, vừa nãy em tắm chung với con rồi.”

Nam nhân lạnh mặt bĩu môi, “Bất công.” Tắm với con mà không tắm với anh, chẳng lẽ con đẹp trai hơn anh chắc?

“→_→, sao lại than phiền lắm vậy, đi nhanh đi!” Cậu dở khóc dở cười trừng mắt.

“…” Nam nhân không tình nguyện vào phòng tắm, trước khi đóng cửa còn hỏi dò một câu, “Không vào thật à?”

“Cút!” Ô Thuần Nhã trừng mắt.

Nam nhân tắm rửa xong bước ra, thấy Ô Thuần Nhã đang nửa ngồi nửa dựa, một tay vỗ nhẹ Bánh Bao một tay trở sách.

“Sao em còn chưa ngủ?” Vừa nãy chẳng phải còn nói buồn ngủ đó thôi?

Ô Thuần Nhã nằm xuống chừa chỗ nằm cho anh, thấy anh nằm bên cạnh thì nhẹ giọng nói, “Ngày mai em muốn đi xem Tuấn Nghị.”

Nam nhân nâng tay, để cậu tựa vào ngực mình, cúi đầu nhìn cậu, “Mới gọi điện thoại?”

Gật đầu, Ô Thuần Nhã cọ cọ, “Ừ, em lo cho cậu ấy.”

“Buổi sáng đi xem, buổi chiều đến công ty.” Tiếng nói nam nhân trầm thấp dễ nghe, Ô Thuần Nhã cong khóe miệng khẽ cười.

Nghĩ nghĩ cậu lại hỏi, “Mấy ngày nay anh anh đi đâu rồi?”

“Thành phố S.”

Chớp chớp mắt, Ô Thuần Nhã ngẩng đầu nhìn cằm anh, bất mãn than thở, “Sao anh không khuyên anh ấy?”

Tư Không Viêm Nghiêu thầm nghĩ : Khuyên á? Thế thì nhiều chữ lắm, quá lãng phí nước miếng.

Thấy nam nhân không nói gì, Ô Thuần Nhã bất mãn há mồm cắn lên cơ ngực để trần của nam nhân.

Cơ thể nháy mắt căng cứng, Tư Không Viêm Nghiêu nâng tay đè lại cái đầu tác quái trước ngực, giọng khàn khàn nói, “Bảo bối, đừng có giỡn với lửa.”

“Hừ!” Ô Thuần Nhã xoay mặt, “Ngày mai em đi xem Tuấn Nghị, anh gọi anh anh về, để hai người họ làm lành.”

Cậu có thể nhìn ra, kỳ thực Tư Không Dực Dương rất không tồi, có thể do hai người vướng phải hiểu lầm gì đó nên mới trở thành như vậy. Nếu nói mấy hôm trước dáng vẻ suy sụp của Tư Không Dực Dương không phải vì Mạc Tuấn Nghị, cậu còn lâu mới tin!

“Ừ. Bảo bối, mau ngủ đi.” Anh phải đi tắm nước lạnh áp chế dục vọng, vừa rồi cậu cắn một cái lại cọ một cái đã khơi hỏa trong người anh.

Ô Thuần Nhã nghe thấy nam nhân đáp ứng, thỏa mãn lại cọ cọ thêm mấy cái, sau đó ở trong lòng anh xoay người, đưa lưng về phía anh, mặt hướng về phía con, thỏa mãn nhắm mắt lại đi ngủ.

“Ừm, ngủ ngon.”

Tư Không Viêm Nghiêu thở dài, nâng người lại gần hôn lên má cậu, “Bảo bối, ngủ ngon.”

Sáng hôm sau, Ô Thuần Nhã đưa Bánh Bao đến nhà trẻ trước, sau đó đến nhà trọ của Mạc Tuấn Nghị.

Lúc nhìn thấy Mạc Tuấn Nghị cậu bị dọa nhảy dựng, mấy ngày không gặp sao hắn lại gầy đi nhiều vậy.

“Vào đi.” Mạc Tuấn Nghị mở cửa cho cậu vào, vẻ mặt lờ đà lờ đờ.

Ô Thuần Nhã lo lắng, kéo hắn ngồi xuống liền hỏi, “Cậu hút thuốc phiện đấy à?”

Mạc Tuấn Nghị trợn mắt, “Cậu không thể nói tốt cho mình hả!”

Ô Thuần Nhã bĩu môi, quay đầu nhìn một chiếc thùng được đặt một góc, khó hiểu nhìn hắn, “Cậu cũng muốn bỏ nhà đi?”

Lúc này hắn ngay cả khí lực trợn mắt cũng hết sạch, “Mình đem số quần áo này ra phơi nắng, cậu có thể đừng nghĩ linh tinh thế được không!” Hồi xưa cậu ấy tính tình có thế này đâu, sao giờ lại biến thành như vậy hả trời!

Ô Thuần Nhã vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, cộng thêm vẻ mặt ‘trình cậu chắc cũng không dám bỏ nhà đi đâu’.

Mạc Tuấn Nghị quyết định không để ý đến cậu, đứng dậy rót cho cậu một ly nước, “Này.”

“Cảm ơn.” Ô Thuần Nhã trừng mắt vươn tay tiếp nhận, “Tuấn Nghị, cậu nói thật với mình, cậu và Tư Không Dực Dương rốt cuộc đã có chuyện gì?”

Mạc Tuấn Nghị cũng không hỏi vì sao cậu lại biết được, nếu biết chắc hẳn là do Tư Không Viêm Nghiêu nói cho.

Thở dài, hắn ngồi ở một bên, ngửa đầu nhìn trần nhà, “Không có chuyện gì cả.”

“….Anh ấy đã đi đến thành phố S tránh rồi, cậu còn nói không có chuyện gì, cậu không biết đâu, mấy ngày nay Tư Không Dực Dương đều không về nhà, cứ ở trong công ty, cần mẫn chăm chỉ đến Viêm Nghiêu cũng phải nói hiếm có.” Cúi đầu uống một ngụm nước, Ô Thuần Nhã trộm liếc nhìn hắn một cái.

Thấy hắn không có phản ứng gì, cậu nói tiếp, “Ừm, nghe nói hai người đã chia tay?”

Mạc Tuấn Nghị bị dáng vẻ lén lút, muốn biết lại không dám hỏi của cậu chọc cười, nâng tay chỉ cậu, “Sao trước kia lại không biết cậu thích hóng chuyện như thế nhỉ!”

Ô Thuần Nhã trừng mắt, nâng thẳng sống lưng, tức giận nói, “Mình và cậu là bạn, bạn thân! Mình quan tâm đến cuộc sống của bạn thân chẳng lẽ không được!”

“Rồi, rồi, rồi, sao lại không được, cậu muốn biết cái gì? Cậu hỏi đi.” Mạc Tuấn Nghị lập tức nhún vai chìa tay sang hai bên, xem ra lúc này Thuần Nhã sống rất an nhàn dễ chịu, hơn nữa sắc mặt tốt hơn trước nhiều lắm, cả người cũng rất có tinh thần.

Ô Thuần Nhã vừa lòng, liếm môi, chớp mấy cái, lo lắng hỏi, “Tuấn Nghị, cậu có ý với anh ấy đúng không?”

Mạc Tuấn Nghị cũng không giấu, hào phóng gật đầu, “Ừ.” Không có ý thì sao hắn có thể cam tâm bị gã đặt dưới thân? Hắn cũng là công hiểu không! Tuy không tính là cường công, nhưng cũng vẫn là công!

o(╯□╰)o, biểu tình Ô Thuần Nhã thực kinh ngạc, cậu còn tưởng Tuấn Nghị sẽ không thẳng thắn thừa nhận như thế chứ.

Buồn cười nhìn cậu, Mạc Tuấn Nghị bất đắc dĩ nói, “Kinh ngạc lắm à?”

= 口 =, cậu gật gật đầu, “Tất nhiên.”

“Mình cũng rất kinh ngạc. Nhưng dù sao giờ cũng đã kết thúc rồi, mình tính ra nước ngoài một thời gian.” Hắn vẫn nghĩ tình cảm của mình dành cho Ô Thuần Nhã sẽ không dễ dàng buông xuống như vậy, nhưng giờ khi đối mặt với cậu ấy, tuy rằng trong lòng vẫn thích, nhưng kiểu thích này đã không còn giống trước kia nữa.

Trước kia nếu trong nhà hoặc bản thân có việc, mấy ngày không gặp cậu hắn sẽ cảm thấy nhớ, lại luôn canh cánh lo lắng cho thân thể của cậu, khi đó thân thể của Ô Thuần Nhã vốn luôn là do Mạc Tuấn Nghị quan tâm.

Nhưng hiện tại, đã biết Tư Không Viêm Nghiêu đối với cậu rất tốt, rất thương cậu, rất quan tâm cậu, hắn liền hoàn toàn yên tâm, không gặp thì gọi điện thoại hỏi một chút mà thôi, nhưng còn Tư Không Dực Dương, từ ngày người đàn ông ấy rời đi đã được bao nhiêu ngày rồi, mỗi ngày hắn đều ngủ không được ngon, đúng, muốn chấm dứt mối quan hệ này là chính miệng hắn nói, lúc ấy hắn đã nói sẽ không hối hận, nhưng giờ hắn mỗi đêm mất ngủ, cứ nhắm mắt lại là thấy hình ảnh của gã, có trào phúng, có khinh thường, có trêu chọc, thậm chí còn cả dáng vẻ cuồng dã khi làm của gã. Mỗi một hình ảnh như một đoạn phim chân thực cứ liên tục hiện lên trong đầu hắn.

“Thuần Nhã, có lẽ mình bị coi thường nhiều lắm.” Mạc Tuấn Nghị nâng tay che mắt, chua xót mở miệng nói.

Ô Thuần Nhã không nói gì, cậu biết, lúc này thứ Tuấn Nghị cần chính là một người nghe hắn nói.

“Khi mới biết cậu ở cùng Tư Không Viêm Nghiêu, trong lòng mình luẩn quẩn, ngày nào cũng đến bar uống rượu. Có lần suýt nữa thì bị người ta bỏ thuốc, may mà có Tư Không Dực Dương ra tay giúp mình.

Bình thường anh ta cũng rất thân thiết với mình, thường xuyên vui đùa trêu chọc những chuyện vô hại…

Sau khi được anh ta ra tay cứu ba bốn lần, mình đã nghĩ, không khéo anh ta thích mình…

…Dù sao mình cũng đang một mình, chi bằng thử cùng anh ta xem thế nào….Nhỡ đâu, nhỡ đâu có thể kiếm được một người bầu bạn.”

Thời điểm nói ra lời này, Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, cúi đầu uống nước, không mở miệng nữa.

Một tiếng châm chọc của nam nhân ngày đó hắn luôn nhớ rõ, hắn thiếu người thao, hắn chổng mông dâng lên cho gã.

Ô Thuần Nhã mím môi, nhíu mày nhẹ nhàng gọi hắn, “Tuấn Nghị? Cậu có ổn không?”

Hít sâu, cố để bản thân bình tĩnh hơn một chút, Mạc Tuấn Nghị lắc đầu, “Không sao đâu, đều đã qua rồi.”

Ô Thuần Nhã thở dài, cậu chưa từng gặp phải loại tình huống này, không biết khuyên hắn như thế nào nữa.

“Vậy, cậu đừng ra nước ngoài, cùng mình đi tìm một công việc đi.” Tuy rằng biết Mạc Tuấn Nghị không thiếu gì tiền bạc, nhưng một mình ra nước ngoài, nói là giải sầu, lại nghe có cảm giác thê lương vô cùng.

Mạc Tuấn Nghị sửng sốt, hắn đúng thực chưa từng nghĩ tới tìm một công việc để bản thân khỏi suy nghĩ miên man nữa.

Hắn liền hỏi, “Cậu chuẩn bị tìm việc? Ở đâu?”

Ô Thuần Nhã gật đầu, nói ra suy nghĩ của mình, “Buổi chiều đang định đi xem, hay là cậu cũng đi với mình đi!”

Mạc Tuấn Nghị dở khóc dở cười nhìn cậu, “Thuần Nhã, cậu muốn tác hợp cho mình và Tư Không Dực Dương thì cứ việc nói thẳng, không cần quanh co lòng vòng như vậy đâu.”

Bĩu môi, Ô Thuần Nhã không phủ nhận, “Vậy cậu rốt cuộc có đi không?”

Hắn lắc đầu, “Không đi.”

“Vì sao? Tuấn Nghị tính tình cậu từ bao giờ mà trở nên kì quặc như vậy! Cậu đã thích anh ấy, vậy thì liền theo đuổi thôi.” Ô Thuần Nhã nghiêng đầu, vẻ mặt chỉ hận rèn sắt không thành thép.

“Mình bị coi thường bao nhiêu, thật vất vả mới có thể phân rõ giới hạn với anh ta, sao phải tự đẩy mình xuống hổ lửa chứ?” Mạc Tuấn Nghị vớ lấy điều khiển TV quăng về phía cậu.

Ô Thuần Nhã nghiêng người bắt lấy, đặt ở bên cạnh, bĩu môi, “Sao lại nói là bị coi thường? Trước kia là hai người bắt đầu một cách sai lầm, hơn nữa, không phải đã tách ra một lần rồi sao, vậy giờ bắt đầu một lần nữa.” Cậu đảo mắt, nói tiếp, “Hay là để mình bảo Viêm Nghiêu tìm một người đàn ông còn tốt hơn anh ấy giới thiệu cho cậu, đến lúc đó cho anh ấy tức chết!” Nói xong còn cảm thấy bản thân nói có lý, cầm di động định gọi cho Tư Không Viêm Nghiêu, bị Mạc Tuấn Nghị cản lại.

“Giờ dáng vẻ ‘hết thảy đều có người đàn ông của tôi, người đàn ông của tôi cái gì cũng làm được’ này của cậu là thế nào đây? Thuần Nhã, cậu sa đọa!” Mạc Tuấn Nghị vừa tức vừa buồn cười kéo tay cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.