Bánh Bao Nhà Ai

Chương 68: Lâm tịch



Mạc Tuấn Nghị bất đắc dĩ thở dài, dựa vào tay lái xin xỏ.

“Không đi được không?” Vừa rồi không chống cự được mỹ nhân kế của người này, mình đúng là não rút gân mới đi đáp ứng cậu đến trụ sở chính của tập đoàn Tư Không.

Vào bãi đỗ xe, Mạc Tuấn Nghị nói gì cũng không chịu xuống.

Ô Thuần Nhã xuống xe, cầm di động nói với Mạc Tuấn Nghị, “Cho cậu ba phút, nếu cậu không xuống, mình sẽ gọi người đến!”

Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, cười cậu, “Người đàn ông của cậu không có khả năng đi lo mấy chuyện bao đồng này đâu, cậu đừng cố nữa.”

Ô Thuần Nhã nheo mắt, cười lạnh một tiếng, “Mạc Tuấn Nghị, cậu còn một phút, nếu không xuống đừng trách mình sẽ gọi điện!”

Mạc Tuấn Nghị nhún vai, ý là, xin cứ tự nhiên.

Tư Không Viêm Nghiêu ở văn phòng còn đang nhắc mãi, bảo bối sao còn chưa tới.

Lâm Tịch ngồi ở sofa thấy anh mặt không thay đổi, chốc chốc lại liếc di động thì không khỏi tò mò.

Điện thoại vang, là chất giọng trẻ con của Bánh Bao, “Bảo bối của cha gọi đến kìa ~~ bảo bối của cha gọi đến kìa ~~” Cái nhạc chuông này may mà Ô Thuần Nhã không nghe được, bằng không, chậc chậc, nhất định sẽ lại thẹn quá hóa giận cho coi.

Lâm Tịch biểu tình chính là thế này. o(╯□╰)o

“Bảo bối đến rồi sao?” Nam nhân tiếp điện thoại.

Ô Thuần Nhã nhìn Mạc Tuấn Nghị nhắm mắt giả chết nằm bò trên tay lái, lầm bầm với điện thoại, “Xuống dưới đón bọn em.”

“Bọn em?” Số nhiều?

“Còn cả Tuấn Nghị nữa, cậu ấy bắt anh xuống cậu ấy mới chịu lên.” Dào dạt đắc ý nhìn Mạc Tuấn Nghị mặt trắng bệch, mở to hai mắt nhìn mình, Ô Thuần Nhã nhe răng cười.

Mạc Tuấn Nghị khóe miệng run rẩy, ngồi thẳng lưng phất phất tay, mở miệng nói, “Được rồi được rồi, mình sợ hai người, mình lên là được chứ gì!”

Ô Thuần Nhã xoạch, cúp máy.

“Bây giờ còn muốn chạy? Muộn rồi, anh ấy lập tức xuống đây.”

Mạc Tuấn Nghị đảo mắt xem thường cậu, hôm nay hắn đúng là không nên ra khỏi nhà!

Tư Không Viêm Nghiêu đi thang máy xuống tầng ngầm để xe, cửa thang máy vừa mở đã thấy hai người kia.

Nhướn mày, anh lại gần kéo Ô Thuần Nhã, “Không phải nói muốn xuống đón sao?” Lời là nói với Ô Thuần Nhã, nhưng ánh mắt siêu lạnh kia lại bay về phía Mạc Tuấn Nghị.

Mạc Tuấn Nghị nuốt nước miếng một cái, có chút khổ sở, dáng vẻ của hai anh em nhà Tư Không có sáu bảy phần tương tự, thấy Tư Không Viêm Nghiêu cũng gần như thấy Tư Không Dực Dương.

“Cậu ấy ngại.” Ô Thuần Nhã đưa mắt nhìn Mạc Tuấn Nghị lúng túng.

Mạc Tuấn Nghị nhìn Tư Không Viêm Nghiêu, thở dài, “Ừ, tôi khẩn trương.”

Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, “Mai anh tôi sẽ trở về.”

“….Tôi đi đây.” Mạc Tuấn Nghị xoay người bỏ đi.

Ô Thuần Nhã hung hăng huých Tư Không Viêm Nghiêu một cái, vươn tay giữ Mạc Tuấn Nghị, “Cậu đừng nói chuyện không suy nghĩ gì như thế! Bánh Bao nhà mình còn biết nói lời giữ lấy lời!”

“Thuần Nhã, mình thực sự không muốn gặp anh ta.” Mạc Tuấn Nghị cười khổ nhìn Thuần Nhã, “Hai bọn mình thực sự không thể.”

Tư Không Viêm Nghiêu hiếm có mở miệng khuyên một câu, “Lâm Tịch đã trở lại, ở trong văn phòng tôi.”

Mạc Tuấn Nghị nháy mắt mấy cái, “Ai?”

“Lâm Tịch.” Nam nhân thản nhiên lặp lại.

“…” Mạc Tuấn Nghị co giật khóe miệng nghĩ muốn ngẩng đầu lên trời cao thở dài, nhất định năm nay là năm tuổi của hắn.

Ô Thuần Nhã khó hiểu nghiêng đầu, “Lâm Tịch là ai?”

“Mối tình đầu của cậu ta.” Ôm bả vai Ô Thuần Nhã đi về phía thang máy chuyên dụng, Tư Không Viêm Nghiêu thấp giọng nói.

Quay đầu nhìn Mạc Tuấn Nghị phía sau vẻ mặt đau khổ, “Tuấn Nghị, cậu còn có cả mối tình đầu sao?”

“Cái gì mà mối tình đầu, là bạn học thời trung học.” Hắn chỉ là rất yêu thích dáng vẻ người ta chơi bóng rổ mà thôi.

“Học trưởng từng thầm mến hồi trung học.” Tư Không Viêm Nghiêu ở bên cạnh bổ sung, “Lâm Tịch là bạn học của anh.”

Ô Thuần Nhã gật gật, nghiêng đầu nhìn nam nhân, “Đẹp trai không?”

Sắc mặt ai đó âm u, “Không đẹp trai bằng anh!”

“Vậy cũng có nghĩa không đẹp trai bằng anh của anh, không được, diện mạo không đạt.” Lắc đầu, Ô Thuần Nhã không đồng ý.

Mạc Tuấn Nghị che mặt, đừng có tích cực giới thiệu đối tượng cho hắn như vậy chứ, hắn cũng không phải thanh niên lớn tuổi, nào phải sợ không có ai thèm!

Ba người đi thang máy lên tầng 29, Mạc Tuấn Nghị hít sâu, nhấc chân bước ra khỏi thang máy, sau đó sửng sốt.

Ô Thuần Nhã cũng sửng sốt, đi sau đứng bên cạnh nam nhân, nhướn mày — không phải anh nói ngày mai anh ấy mới trở về sao?

Tư Không Viêm Nghiêu hất cằm ý bảo cậu nhìn sang bên cạnh — em bảo anh khuyên đó thôi?

Cậu nháy mắt mấy cái — làm tốt lắm!

Anh cười tà — muốn thưởng!

Cậu đỏ mặt trừng mắt — cấm dục!

Anh trầm mặt — cấm dục lâu quá không tốt cho thân thể đâu!

Ô Thuần Nhã quay đầu, làm bộ không nhận ra ánh mắt dục vọng thiêu đốt cháy hừng hực của nam nhân, không biết phải tuân thủ lời dặn của bác sĩ à! Bác sĩ bảo cấm dục thì phải cấm dục, nói nhảm nhiều thế làm gì!

Tư Không Dực Dương cứ nhìn chằm chằm Mạc Tuấn Nghị, sau đó mới nhớ ra xung quanh còn có người khác, vội vàng đưa mắt về phía trợ lý bên cạnh, “Sở Nam cậu đi sửa sang lại tài liệu, ngày mai hoàn thiện toàn bộ.”

Sở Nam gật đầu, nhìn Ô Thuần Nhã một cái rồi xoay người rời đi.

Lâm Tịch lại gần, không xác định hỏi, “Đây là….Tuấn Tuấn sao?”

Mạc Tuấn Nghị mỉm cười, chào hỏi hắn, “Học trưởng.”

Lâm Tịch nâng hai tay đặt lên bả vai Mạc Tuấn Nghị, cúi đầu nhìn người thấp hơn mình nửa cái đầu, “Tuấn Tuấn à, em gầy quá.”

Tư Không Dực Dương bên cạnh nhíu mày, người này so với thời điểm mới gặp lần trước phải gầy đi ít nhất mười cân (= 5 kg), vốn đã không có mấy thịt, giờ lại càng sắp trở nên gầy trơ xương.

Ô Thuần Nhã nâng tay nhẹ nhàng đẩy đẩy bụng nam nhân, lại gần nhỏ giọng hỏi, “Tình huống gì đây?” Không phải nói là thầm mến sao? Đây rốt cuộc là ai thầm mến ai vậy?

Tư Không Viêm Nghiêu không nói gì, ôm cậu kéo vào văn phòng, sau đó là Lâm Tịch ôm vai kéo Mạc Tuấn Nghị đi vào, cuối cùng là Tư Không Dực Dương mặt không đổi sắc tay lại nắm chặt, ánh mắt nhìn Mạc Tuấn Nghị và Lâm Tịch như thể đục thủng được hai cái lỗ trên lưng bọn họ.

Mạc Tuấn Nghị người cứng đờ, đi đường còn hơi loạng choạng.

Lâm Tịch ôm chặt bả vai hắn, tiến đến bên tai hắn nhẹ giọng nói, “Anh giúp em chọc giận anh ấy.”

Mạc Tuấn Nghị kinh ngạc nhìn Lâm Tịch, thấy hắn nháy mắt nhìn mình, không khỏi sửng sốt, lời vừa nãy hắn nói là có ý gì?

Lâm Tịch lại nháy mắt với hắn, ôm vai hắn ngồi xuống sofa.

Tư Không Dực Dương nhìn thấy tư thế hai người thân mật như thế thì giận đến răng ngứa lên, không mặn không nhạt nói với Lâm Tịch, “Tiểu Lâm, cậu thân thiết với tam thiếu gia nhà họ Mạc thật đấy!”

Lâm Tịch gật gật, “Em là đối tượng thầm mến hồi trung học của Tuấn Tuấn.”

Mạc Tuấn Nghị nghe hắn nói thế thì biến sắc, mặt lúc trắng lúc đỏ.

“Học trưởng….lời này của anh là vô căn cứ.” Thực sự là mình chưa từng thầm mến anh ấy, cùng lắm chỉ là sùng bái đội trưởng đội bóng rổ của mình mà thôi, thật sự chỉ có vậy thôi.

“Em không biết xấu hổ gì cả! Hồi đó chỉ cần anh chơi bóng rổ là em lại đến gần nhìn, chẳng lẽ không phải là thầm mến anh?” Lâm Tịch kiêu ngạo nhướn mày, hắn vốn cao lớn, ngũ quan có nét của người châu Âu, nhìn rất đẹp trai.

Mạc Tuấn Nghị thở dài, “Em cũng trong đội tuyển bóng rổ, thời điểm anh chơi bóng rổ em cũng đang huấn luyện được không, hơn nữa học trưởng à, anh có thể bỏ tay ra không, em nóng quá.” Nhất là bị tầm mắt như đèn pha của Tư Không Dực Dương chiếu thẳng vào người, khiến cho hắn cảm thấy trán chảy đầy mồ hôi lạnh.

Lâm Tịch chớp mắt mấy cái, bỏ tay xuống, Mạc Tuấn Nghị lập tức ngồi xuống sofa đơn bên cạnh, nhẹ nhàng thở ra.

Ô Thuần Nhã bị Tư Không Viêm Nghiêu cường ngạnh khóa vào ngực, cậu chọc chọc ngực anh, nhỏ giọng nói thầm, “Sao em lại cảm thấy anh ta là thầm mến Tuấn Nghị vậy, còn gọi Tuấn Tuấn, Tuấn Tuấn, nghe buồn nôn muốn chết.” Nói xong còn rung mình một cái.

Bàn tay to của Tư Không Viêm Nghiêu nhẹ nhàng mô tả dáng lưng cậu, dán bên tai cậu nhẹ giọng nói, “Lâm Tịch cũng là anh gọi tới.”

Ô Thuần Nhã kinh ngạc quay đầu nhìn nam nhân, nhướn mày, “Anh có ý gì?” Người này lại muốn làm mấy chuyện xấu phải không?

“Nhàn rỗi, muốn xem diễn.” Nam nhân vẻ mặt bất cần nhún vai, lúc trước anh trai anh xem anh tìm vui, giờ phong thủy luân chuyển, cũng nên cho anh ấy diễn một vở, để bọn họ vui vẻ một chút chứ.

Ô Thuần Nhã hít sâu, nâng tay nhéo tai nam nhân, “Hư quá đấy!” Nếu lúc nói lời này vẻ mặt cậu không xán lạn như vầy, khóe miệng không ngoác ra lớn như vầy, xem ra còn có chút thuyết phục.

Lâm Tịch đã quan sát Ô Thuần Nhã một lúc lâu, nhìn thấy cậu và Tư Không Viêm Nghiêu thân mật như vậy, nhịn không được diễn ngược nói, “Viêm Viêm, đây là vợ cậu?”

“Ừ.”

“Ông đây là đàn ông!” Ô Thuần Nhã xù lông, giận trừng Lâm Tịch. Cậu quyết định, mặc kệ anh có thích Tuấn Nghị thật hay không, chỉ bằng lời này anh nói với tui, anh đừng mong sau này có thể phát triển với Tuấn Nghị!

Lâm Tịch nhướn mày, thầm nghĩ vị này được sủng ái ghê ta.

Tư Không Dực Dương châm một điếu thuốc, nói với Lâm Tịch, “Đó là em dâu của tôi, cậu đừng nói linh tinh, coi chừng Viêm Nghiêu đá văng cậu.”

“Không được hút thuốc, về sau em cấm hút thuốc ở đây.” Tư Không Viêm Nghiêu nói, bảo bối dạo này hay bị ho, anh đã bắt đầu cai thuốc, anh anh cũng không được phép hút nữa.

Dụi tắt thuốc, Tư Không Dực Dương ngồi ở chỗ gần sofa của Mạc Tuấn Nghị nhất, vừa khéo ngăn cách Mạc Tuấn Nghị và Lâm Tịch, liếc mắt còn thấy Mạc Tuấn Nghị sau khi mình ngồi xuống hơi dịch người, lòng gã căng lên, sắc mặt cũng trầm đi không ít.

Ô Thuần Nhã lúc này cũng không mất tự nhiên, vừa rồi còn giãy dụa trong ngực nam nhân, giờ lại dựa vào thân trên của anh, biếng nhác chớp mắt, ngay cả nói cũng lười, híp nửa mắt nhìn Mạc Tuấn Nghị.

Mạc Tuấn Nghị lúc này như một chú mèo con, đối với tất cả sự vật bên ngoài đều vô cùng căng thẳng, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay sẽ duỗi móng xù lông, sau đó cong người bỏ chạy.

“Thuần Nhã, mình đã đưa cậu đến đây rồi, cũng nên về.” Hắn thực không muốn nán ở đây thêm, rất gượng gạo.

Ô Thuần Nhã nhéo nhéo tay Tư Không Viêm Nghiêu.

Tư Không Viêm Nghiêu liền nói, “Không được đi.”

Mạc Tuấn Nghị không nói gì nhìn Ô Thuần Nhã, nhướn mày — rốt cuộc cậu muốn làm gì hả!

Ô Thuần Nhã trợn mắt với hắn — đồ rùa đen rút đầu.

Thở dài, Mạc Tuấn Nghị cúi đầu không nói, được rồi, mình đang đứng dưới mái hiên nhà người ta, hắn cúi đầu là được chứ gì!

Lâm Tịch thấy không khí có chút xấu hổ, cộng thêm vô cùng mất tự nhiên, vốn là, Tư Không Viêm Nghiêu gọi điện cho hắn nói buổi tối ra ngoài tụ tập, kết quả gặp được Tư Không Dực Dương cũng mới trở lại công ty, lúc ấy hắn suýt nữa không nhận ra người này, đại thiếu gia phong độ ngày nào của nhà Tư Không giờ thành một đại thúc suy sút, vốn là nam nhân đẹp trai sáng chói như ánh mặt trời, giờ lại âm âm u u, ngược lại, Tư Không Viêm Nghiêu ban đầu âm u giờ thì sao, tuy rằng vẫn lạnh như băng, nhưng hạnh phúc từ sâu bên trong vẫn vô thức tản ra không cách nào che giấu.

Không ngờ còn gặp cả Mạc Tuấn Nghị, vẻ mặt của hắn khi ba người vừa rồi mới ra khỏi thang máy Lâm Tịch đã thấy rõ, với bộ não thông minh của Lâm Tịch, lập tức có thể đoán ra, Tư Không Dực Dương và Mạc Tuấn Nghị chắc chắn là có một chân, hoặc là một đống chân…

“Vậy thì hay là, tôi làm chủ, tối chúng ta đi uống chút gì đi?” Lâm Tịch mới về thành phố X, cùng bạn bè ra ngoài tụ tập là chuyện hết sức bình thường.

Ô Thuần Nhã đúng thật chưa được đi nhiều nơi, tâm có chút ngứa ngáy, nhưng cũng lo cho Bánh Bao ở nhà, cộng thêm sợ mình không hợp đàn.

Tư Không Dực Dương nhìn cậu, nói, “Ngũ thúc mới gọi điện báo ba tôi đưa Bánh Bao và Cảnh Hoán về nhà chính, giữa trưa đã đi rồi.”

Ô Thuần Nhã sửng sốt, cậu chưa nghe ông cụ nói cái này.

“Ừ, cũng gọi cho anh rồi.” Tư Không Viêm Nghiêu thấy bảo bối đang nhìn mình, gật đầu nói.

“Đi mấy ngày vậy? Mấy hôm nay gió lớn, không biết Bánh Bao có mang đủ quần áo không? Nó chưa bao giờ rời em một thời gian dài đâu!” Ô Thuần Nhã có chút lo lắng.

Mạc Tuấn Nghị thấp giọng cười, “Thuần Nhã, Bánh Bao là quay về nhà tổ nhà Tư Không, nơi đó nhiều người giúp việc như vậy, sao có thể khiến bé bị lạnh bị đói được, cậu cũng quá cẩn thận rồi.”

Ô Thuần Nhã bĩu môi, “Con mình tất nhiên mình phải lo lắng chứ.”

Tư Không Viêm Nghiêu trấn an xoa xoa ngón tay cậu, “Có Cảnh Hoán và ba anh trông chừng rồi, không sao đâu.” Anh chẳng lo lắng chút nào hết, hơn nữa không có Bánh Bao ở đây, anh càng có nhiều thời gian thân thiết với bảo bối. Tốt nhất là tối nay liền giải quyết vấn đề cấm dục! Mỗi ngày xem được sờ mó được mà không ăn được quả thực vô cùng nghẹn khuất.

Lâm Tịch nói, “Quyết định như vậy đi, chúng ta trước đi đến Vân Thiên, nghe nói ở đó mới dẫn vào một con suối, đến ngâm mình thư giãn.” Nói xong quay đầu nhìn Mạc Tuấn Nghị vẻ mặt khó xử, “Tuấn Tuấn cũng đi cùng đi.”

Mạc Tuấn Nghị định lắc đầu cự tuyệt, dấu vết trên người do Tư Không Dực Dương làm ra còn chưa hoàn toàn biến mất đâu….

“Để cậu ta đi làm gì? Lông còn chưa dài đủ, đi cũng chỉ là xem chúng ta chơi.” Tư Không Dực Dương xen mồm vào, lé mắt nhìn Mạc Tuấn Nghị — dám đi đánh gãy chân!

Mạc Tuấn Nghị nhếch môi cười lạnh, “Đi, đương nhiên phải đi chứ, khó lắm mới gặp lại học trưởng.” Nói là nói vậy, nhưng trong mắt lại bắn ra tín hiệu — anh coi anh là ai, dựa vào cái gì mà đòi quản tôi?

Lâm Tịch nhìn hai người đấu mắt đến tóe lửa, vỗ tay một cái, “Xong, giờ đi luôn thôi, dù sao cũng đến giờ tan làm rồi.”

Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, vỗ đùi bảo bối, “Đi.”

Ô Thuần Nhã quay đầu nhìn anh, “Sẽ không xuất hiện chuyện gì không phù hợp với trẻ em chứ?” Sao cậu cảm thấy lần này ra ngoài sẽ thực huyết tinh bạo lực vậy….

Anh nâng tay miết cằm cậu, “Em trưởng thành rồi.” Lại còn không phù hợp trẻ em vân vân, em nghĩ em là Bánh Bao à!

Ô Thuần Nhã nâng chân, hung hăng đạp nam nhân một cước. Bại hoại!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.