Bánh Bao Nhà Ai

Chương 72: Tư Không Dực Dương! Anh là đồ không biết xấu hổ



Ôn tuyền có cả phòng đơn và phòng tập thể. Lâm Tịch hơi khiết phích nên chọn một phòng đơn, Mạc Tuấn Nghị không còn cách nào khác, chỉ có thể đồng ý.

Mạc Tuấn Nghị mặc áo tắm ngồi ngồi ở rìa bể, khoắng chân nghịch nước.

Lâm Tịch nhìn bàn chân trắng nõn của Mạc Tuấn Nghị, nhịn không được trêu chọc, “Em đây là muốn anh dùng nước rửa chân của em ngâm mình tắm rửa sao?”

Mạc Tuấn Nghị khóe miệng rúm ró, lùi chân ngồi ở bên rìa.

“Xuống dưới ngâm chút đi!” Lâm Tịch vươn tay túm lấy chân hắn, xúc cảm không tồi.

Lông chân Mạc Tuấn Nghị rất thưa thớt, hơn nữa còn nhạt màu, đôi chân thẳng tắp, hắn nghiêng người né tránh tay Lâm Tịch, lắc đầu nói, “Không ngâm.”

Lâm Tịch chớp mắt mấy cái, “Không ngâm thì em theo anh tới làm gì!” Lâm Tịch quấn khăn tắm quanh hông, chống bên cạnh bể đi lên ngồi bên người Mạc Tuấn Nghị, nghiêng đầu nhìn hắn, “Vì trốn Tư Không Dực Dương?”

Mạc Tuấn Nghị cười khổ, chân đá đá nước, “Mình anh ngâm đi.” Nói xong còn nâng tay dụi mắt, hắn thấy mắt hơi khó chịu.

Lâm Tịch thấy động tác của hắn, hỏi, “Sao vậy?”

Mạc Tuấn Nghị lắc đầu, “Không biết, hình như có cái gì bay vào mắt.” Nói xong lại dụi dụi.

Lâm Tịch tiến lại gần, nâng đầu Mạc Tuấn Nghị lên, kéo tay hắn xuống, còn mình thì dùng hai tay đỡ mặt hắn, nói, “Em mở to mắt ra, để anh nhìn xem.”

Mạc Tuấn Nghị hơi nâng mặt, Lâm Tịch một tay đỡ gáy hắn, một tay vạch mí mắt hắn…

Kết quả, khi Tư Không Dực Dương chạy tới đây, ngay cả áo tắm còn chưa kịp thay, vừa lao vào phòng đã thấy cảnh tượng như vầy.

Mạc Tuấn Nghị khép hờ mắt….Đó là do mắt khó chịu mở không nổi.

Lâm Tịch hơi ngả về trước ngực Mạc Tuấn Nghị….Đó là vì muốn xem dị vật trong mắt hắn.

Nhưng hai người lúc này trong mắt Tư Không Dực Dương chính là quanh minh chính đại yêu đương vụng trộm! Còn ôm ôm ấp ấp chuẩn bị hôn hít!

Tư Không Dực Dương mắt đỏ rực lên, gân xanh giật giật. Gã đi nhanh tới, vươn tay túm Lâm Tịch quẳng qua một bên.

“Hai người các cậu đang làm gì hả!” Hung tợn trừng hai người đang mở to mắt kinh ngạc, Tư Không Dực Dương cảm thấy mình sắp bạo phát đến nơi.

Lâm Tịch suýt rơi tõm xuống bể tắm, khó hiểu nhìn gã, “Đâu có làm gì đâu!”

Mạc Tuấn Nghị ngửa đầu chớp mắt mấy cái, ồ? Tốt rồi, mắt không khó chịu nữa.

“…..” Vừa nãy khi Lâm Tịch bị túm ngồi không vững, theo bản năng bám lấy áo tắm của Mạc Tuấn Nghị, nên giờ trước ngực cậu lộ một khoảng trống trơn, nhìn không sót thứ gì.

Hắn lập tức vươn tay kéo lại, thắt dây lưng cho tốt, nhíu mày nhìn Tư Không Dực Dương, “Anh làm gì thế hả!”

Tư Không Dực Dương vươn tay xếch Lâm Tịch lên, theo lý thuyết dáng người Lâm Tịch cũng không kém so với Tư Không Dực Dương, nhưng lúc này gã đang điên tiết, nên sức lực trở nên lớn một cách đặc biệt.

“Này này này! Dực Dương anh làm trò gì thế hả, tôi còn chưa ngâm xong mà!” Trong khi nói, Lâm Tịch đã bị Tư Không Dực Dương ném ra ngoài, còn cạch một tiếng thật mạnh khóa cửa phòng.

Lâm Tịch dán vào chỗ thủy tinh mờ trên cửa, cạp cạp cào cửa không ngừng.

“Tư Không Dực Dương, ít ra anh cũng phải đưa quần áo cho tôi chứ!!!!!”

Cửa mở, Tư Không Dực Dương đen mặt ném quần áo ra cho hắn, lạnh lùng nói, “Cút đi.”

Lâm Tịch bĩu môi, “Anh hiểu lầm.”

“Hiểu lầm cái gì?” Tư Không Dực Dương cười lạnh.

Lâm Tịch cười hề hề, “Anh thực sự hiểu lầm, tôi chỉ xem bụi trong mắt cho Tuấn Tuấn.” Vừa rồi bị ném hắn đã nhận ra, chắc là bị tên này hiểu lầm.

Tư Không Dực Dương lười phản ứng với hắn, lại sầm một tiếng khóa cửa.

Mạc Tuấn Nghị mặt không đổi sắc ngồi ở cạnh bể, không nói cũng không nhìn gã.

Tư Không Dực Dương ở bên cạnh tháo thắt lưng, cởi quần áo, sau đó xuống nước.

Mạc Tuấn Nghị vẫn cúi đầu không nhìn gã, kỳ thật trong lòng hắn đã khẩn trương sắp ngất tới nơi.

Tư Không Dực Dương ngâm mình trong nước ấm, hít một hơi thật sâu, thở ra, cảm giác tức giận ban nãy mới tiêu đi một chút.

“Xuống đây.” Vươn tay gạt nước, Tư Không Dực Dương bơi tới chỗ Mạc Tuấn Nghị, ngẩng đầu nhìn hắn.

Mạc Tuấn Nghị hé môi, lui chân về, thấp giọng nói, “Anh cứ ngâm đi, tôi về trước.” Nói xong đứng lên.

Tư Không Dực Dương duỗi tay bắt lấy chân hắn, dùng sức kéo người xuống nước.

“Uỳnh!”

“Phụt……khụ khụ………” Mạc Tuấn Nghị trong nước đứng dậy, ho khù khụ, “Tư Không Dực Dương anh phát điên cái gì thế!”

Tư Không Dực Dương cười lạnh, “Có thể nói chuyện nghiêm túc với tôi không?”

Mạc Tuấn Nghị mở to mắt, giờ hắn rất gầy, mắt trở nên tròn cực kì, lúc này dáng vẻ hệt như con mèo nhỏ xù lông.

“Anh rốt cuộc muốn làm gì!” Vén đám tóc ướt dán lên má qua vành tai, hắn buồn bực nói.

“Cởi áo tắm, để tôi xem xem.” Nói xong liền vươn tay muốn cởi áo tắm đã ướt đẫm của hắn.

Mạc Tuấn Nghị giãy dụa, tát cho gã một cái.

“Bốp!” Âm thanh vang dội, vang vọng trong phòng ôn tuyền nho nhỏ…

Tư Không Dực Dương bị đánh lệch đầu, xoay mặt trừng hắn, cả giận nói, “Em mẹ nó dám đánh tôi?”

Mạc Tuấn Nghị cũng trừng mắt, “Đánh anh đấy! Sao nào, anh có thể cưỡng tôi, tôi không thể đánh anh à? Ân, anh là đại gia, tôi phải bị đại gia như anh dẫm nát dưới bàn chân kêu phắn là phắn!” Trừng thì trừng, xem mắt ai to hơn!

“….” Tư Không Dực Dương không phản đối, lần trước đúng là có vẻ giống như cưỡng cậu ấy.

Thấy gã không nói gì, Mạc Tuấn Nghị lại càng giận, đẩy gã ra định đi lên, kết quả chân còn chưa kịp di chuyển, đã bị nam nhân ôm lấy từ phía sau.

“Buông ra!” Giãy dụa giãy dụa, tránh không được.

Tư Không Dực Dương gắt gao ôm Mạc Tuấn Nghị, cúi đầu cắn lên cổ hắn, “Đừng giận, là anh sai rồi được chưa.”

“Đâu có, đều là tôi sai.” Mạc Tuấn Nghị cười lạnh, cứng còng đứng tại chỗ.

“Tuấn Nghị…” Tư Không Dực Dương lúc này cũng không biết nói gì, vừa rồi khi thấy dáng vẻ hắn và Lâm Tịch hai người dựa vào nhau, gã nghĩ Mạc Tuấn Nghị nhất định là đã tiếp nhận Lâm Tịch mất rồi, hoàn toàn muốn buông bỏ ràng buộc với gã, cái loại cảm giác này thực sự không tốt, vô cùng vô cùng không tốt.

Mạc Tuấn Nghị cắn môi, né miệng gã đang tàn sát cổ mình, thấp giọng nói, “Anh đừng đến dây dưa với tôi nữa, tôi cũng không đi trêu chọc anh, về sau nếu còn gặp mặt, cứ tiếp tục giữ mối quan hệ như vậy, không được sao?”

Tư Không Dực Dương lạnh lùng nói, “Không được.” Thấy hắn thân mật cùng kẻ khác khiến gã đau lòng muốn chết, vậy thì phải giữ người ở bên cạnh mình, ai cũng không được phép chạm vào! Không thể không nói, hai vị đại gia nhà Tư Không đều có cái tư duy logic như vậy.

Mạc Tuấn Nghị cười ra tiếng, nhưng nghe sao quá đỗi chua xót.

“Tư Không Dực Dương, anh muốn loại người gì mà chẳng được, tội gì phải đến dây dưa với tôi? Vừa rồi không phải còn có Tôn Húc tự dâng mình cho anh sao, anh yên tâm, cậu ta tuyệt đối sạch sẽ hơn tôi nhiều.” Lúc ấy hắn đi tìm nam nhân 419, kết quả bị nam nhân coi thường nói, không biết cậu đã bị người ta thao bao nhiêu lần rồi. Lúc ấy hắn nói thế nào? Hắn đã nói, tôi thân kinh bách chiến (mình đầy kinh nghiệm), ngứa ngáy chịu không nổi, cảm thấy anh cũng không tồi, nên tới tìm anh. Giờ nghĩ lại, mình quả thực đúng là không phải đê tiện bình thường.

Tư Không Dực Dương lúc này rất muốn co giật khóe miệng, những lời ấy toàn là nói lúc nóng giận, nào ngờ đều bị người này ghi tạc trong lòng.

“Chúng ta bắt đầu lại một lần nữa, có được không?” Tư Không Dực Dương xoay người Mạc Tuấn Nghị, vươn tay nắm cằm hắn buộc hắn đối diện với mình.

Mạc Tuấn Nghị nhếch môi cười, “Lấy cái gì để bắt đầu lại?” Hắn còn có thể tin tưởng nam nhân một lần nữa sao? Dựa vào cái gì mà tin tưởng anh ta? Quãng thời gian hai người ở chung từng như vậy, nam nhân này sao có thể nhẹ nhàng thốt ra câu này nhẹ nhàng đến thế?

“Tuấn Nghị, anh thích em, mấy ngày nay anh đã nghĩ rất nhiều, anh thực sự thích em.” Tư Không Dực Dương biểu tình nghiêm túc, giọng điệu cũng rất nghiêm cẩn.

Mạc Tuấn Nghị nở nụ cười, cười đến vui vẻ, nhưng trong mắt lại ánh nước. Câu thích này, nếu xảy ra trước khi gã nói những lời kia, hắn sẽ thật cao hứng, cao hứng đến tận đáy lòng.

“Tôi cũng thích anh.” Mạc Tuấn Nghị mím môi cười.

Thấy trong mắt nam nhân đều là ý cười vui vẻ, hắn tiếp tục nói, “So với Thuần Nhã còn thích hơn nhiều, Dực Dương có phải là anh vui lắm không? Nhưng mà, giờ tôi không còn muốn thích anh nữa.”

Nam nhân biến sắc với tốc độ siêu nhanh, mới vừa hạnh phúc tràn đầy ý cười, nghe được một câu của hắn, lập tức đổi mặt, giọng điệu nguy hiểm nói, “Em lặp lại lần nữa?”

Mạc Tuấn Nghị nhún vai, tốc độ nói đều đều, nhấn mạnh từng chữ từng chữ lặp lại một lần nữa, “Tôi không muốn thích anh.”

Tư Không Dực Dương biểu tình có chút vặn vẹo, hai tay hung hăng bắt lấy vai hắn lay động, “Sao em có thể không thích tôi! Lại còn sau khi tôi đã thích em!”

Mạc Tuấn Nghị dùng sức hất tay gã, “Vì sao lại không thể? Tôi có thể buông bỏ tình cảm dành cho Thuần Nhã mà thích anh, đương nhiên cũng có thể buông anh đi thích người khác!”

“Tôi không cho phép.” Tư Không Dực Dương nheo mắt, hung tợn nói, “Mạc Tuấn Nghị, em dập tắt ý định đấy đi.”

“Anh đừng quá quắt!” Mạc Tuấn Nghị giận đến run run.

Tư Không Dực Dương hừ lạnh, cười nhạo nói, “Quá quắt? Em chưa thấy tôi còn có thể quá quắt hơn nữa đâu!” Nói xong vươn tay dùng sức túm một cái, xé áo tắm trên người Mạc Tuấn Nghị làm đôi, sau đó mạnh mẽ áp hắn lên rìa bể, kéo rộng hai chân hắn rồi chen vào giữa.

Mạc Tuấn Nghị sắc mặt tái nhợt, cảm giác đau đớn như muốn xé hắn thành hai nửa ngày đó hắn không bao giờ muốn trải qua nữa. Tay chân quơ loạn lên, Tư Không Dực Dương bị hắn xoẹt qua mặt rướm máu, gã cũng không để ý, chỉ ấn tay đè hắn tùy ý hắn giãy dụa.

Mạc Tuấn Nghị dần dần kiệt sức, mấy ngày nay hắn không ăn đủ cơm, nếu không phải cắn răng liều mạng một lúc, không chừng đã sớm xụi lơ.

Hắn oán hận nhìn nam nhân, “Đê tiện!”

Tư Không Dực Dương cười, lại gần hôn lên trán hắn, “Cám ơn đã khích lệ, anh sẽ tiếp tục cố gắng.”

“Anh….” Mạc Tuấn Nghị tức giận đến mặt trắng bệch, trước kia sao hắn không ý thức được nam nhân là một tên đại biến thái chứ!

“Anh? Anh làm sao? Tuấn Nghị à, em theo anh đi thôi.” Mở miệng trêu đùa, thấy hắn trẻ con thở phì phì lại càng thấy vui vẻ. Khỏi cần nói, Tư Không Dực Dương cũng tự biết bản thân mình biến thái.

Thấy hắn hầm hừ không nói lời nào, Tư Không Dực Dương chớp mắt mấy cái, đê tiện nói, “Hay là hai ta lại làm một giao dịch, thế nào?” Trước cứ tạo thành kết quả đã, quá trình mình chậm rãi tu sửa bổ sung toàn bộ cũng được, giữ người bên cạnh mới là việc chính.

Mạc Tuấn Nghị sửng sốt, hỏi, “Giao dịch gì?”

Tư Không Dực Dương cong môi cười, “Trong điện thoại anh không chỉ có mỗi bức ảnh kia, còn có không ít ảnh của em lúc ngủ bị anh lưu lại, muốn làm giao dịch không nào?” Ngày đó gã thấy trong điện thoại của Viêm Nghiêu có một đống ảnh chụp khi ngủ của Ô Thuần Nhã, cảm thấy rất hay, dáng vẻ không phòng bị này thấy thế nào cũng khiến người ta hứng thú mà. Lúc ấy gã nghĩ, mình cũng phải lưu lại chút chút ảnh chụp của Mạc Tuấn Nghị, không ngờ sở thích của bản thân cư nhiên lại trở thành lợi thế giao dịch, chỉ có thể nói định mệnh a định mệnh…..

Mạc Tuấn Nghị giận run lên, “Tư Không Dực Dương anh là đồ không biết xấu hổ!” Tuy nói là ảnh chụp của mình lúc ngủ không lộ ngực lộ chân, nhưng ảnh riêng tư bị lưu trong điện thoại của kẻ khác, còn thường thường bị lôi ra ngắm nghía, nghĩ kiểu gì cũng thấy bực mình.

“Đối với em anh khỏi cần xấu hổ, thế nào, có cùng anh giao dịch không?” Lại gần hôn lên môi hắn một cái, Tư Không Dực Dương cười y chang tên lưu manh.

“Giao dịch gì!” Kỳ thật dùng gót chân cũng biết tên này có chủ ý gì, nhưng Mạc Tuấn Nghị vẫn hỏi.

Nhướn mày, Tư Không Dực Dương dùng bộ vị sớm đã đứng thẳng cọ sát giữa hai chân hắn, thấp giọng nói, “Trước khi anh nói kết thúc, không cho em tìm tên khác.”

Mạc Tuấn Nghị kinh ngạc nhìn gã, người này có ý gì?

“Tuấn Nghị, đáp ứng anh.” Tư Không Dực Dương liếm hôn bờ môi hắn, nhẹ giọng nỉ non.

Nhắm mắt lại, Mạc Tuấn Nghị không nhìn gã, “Được, nhưng anh cũng phải đáp ứng tôi một chuyện.”

“Ừ, em nói đi.” Không yên lòng đáp, đại não gã đã bắt đầu xung huyết.

“Xóa sạch ảnh chụp đi!” Né tránh đầu lưỡi quấy rối của gã, Mạc Tuấn Nghị đỏ mặt nói.

Tư Không Dực Dương lắc đầu, “Khó mà làm được, nhỡ em chạy mất thì làm thế nào bây giờ.”

Mạc Tuấn Nghị nghiến răng nghiến lợi nhìn gã, “Vậy anh định bao giờ mới xóa!”

“Khi nào anh và em ở bên nhau, tự nhiên liền xóa thôi, em nói có phải không?” Tư Không Dực Dương cười tủm tỉm nhìn hắn, không ở bên nhau? Đời này em cũng đừng mơ! Kiếp sau sớm sớm cách xa anh ra một chút, nếu không cứ quấn lấy em!

Mạc Tuấn Nghị nghĩ nghĩ, thấy gã nói có vẻ đúng, cuối cùng đành không cam lòng gật đầu, “Vậy anh không được cưỡng ép tôi nữa.”

Tư Không Dực Dương gật đầu, “Được, trước cứ để anh làm xong lần này rồi nói sau.” Nói xong cúi đầu che cái miệng vẫn còn muốn nói tiếp của hắn.

“Ưm ưm….” Mạc Tuấn Nghị đẩy gã, tên lưu manh này gắt gao đè nặng hắn, căn bản là đẩy không nổi! Anh cứ chờ cho tôi, sớm muộn gì tôi cũng phản công anh

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.