Bánh Bao Nhà Ai

Chương 76: Sinh nhật Bánh Bao




Giang Võ bị Tư Không Viêm Nghiêu gọi đến biệt thự, hắn đi rất nhanh, lúc đến nơi hai người Tư Không Viêm Nghiêu còn chưa trở về.

Tào quản gia khó hiểu hỏi, “Bác sĩ Giang cũng đến dự sinh nhật của tiểu tiểu thiếu gia sao?”

Giang Võ chớp mắt mấy cái, nghiêng đầu, “Hôm nay là sinh nhật của Bánh Bao? Vậy tôi đi mua quà cho bé đây” Nói xong lại quay người ra cửa.

Dạo trước Tư Không Viêm Nghiêu mua một đống biệt thự xung quanh, lão gia và lão quản gia Nghiêm Võ đang ở đó.

Ông cụ đi bộ ở hoa viên được một vòng, nhìn thấy bóng Giang Võ rời đi, “Cậu ấy đến đi dạo hoa viên à?”

Lão quản gia Nghiêm Võ đi bộ cùng, lắc đầu nói, “Chắc là có chuyện gì nên đi trước”

Hai người còn đang tản bộ thì Tư Không Viêm Nghiêu lái xe trở về, ngẩng đầu lên nhìn, lại càng thêm khó hiểu.

Chỉ thấy Tư Không Viêm Nghiêu xuống xe trước, sau đó đi qua đầu xe mở cửa phó lái, thò người vào cởi dây an toàn cho Ô Thuần Nhã, tiếp vô cùng cẩn thận đỡ người xuống xe, một tay ôm eo, một tay đỡ cánh tay, Ô Thuần Nhã bất đắc dĩ trợn mắt, người này là muốn gì đây!

“Viêm Nghiêu có phải anh hơi lo quá rồi không?” Cậu còn mang thai chưa đến một tháng, nếu không phải lần này ngất xỉu, có thể còn phải chờ một thời gian nữa mới có phản ứng, người này coi cậu là búp bê sao, còn thiếu nhét cậu vào quần áo mà che chở thôi.

Tư Không Viêm Nghiêu chỉ lo đỡ cậu chứ không nói gì, tuy rằng không biết người mang thai có giống đồ dễ vỡ hay không, nhưng bảo bối của anh lần thứ hai vì anh mà mang trong mình một sinh mệnh bé nhỏ, đương nhiên phải che chở rồi. Ai biểu lần đầu lúc mang thai Bánh Bao anh không biết chứ! Hơn nữa hiện tại anh yêu cậu, cho nên lại càng thêm quý trọng.

Tư Không Khải và Nghiêm Võ khó hiểu nhìn nhau, hỏi hai người vừa mới vào, “Thuần Nhã con làm sao vậy?” Nhìn thấy rất bình thường mà, nhưng con của ông thì có đôi chút bất thường.

Ô Thuần Nhã đỏ mặt, thật đúng như lời ông cụ nói, mang bầu trước khi cưới.

Tư Không Viêm Nghiêu khó nén được vui vẻ khoe, “Bảo bối mang thai” Vẻ mặt tự hào chưa kìa.

Hai ông cụ chớp mắt mấy cái, sau đó kinh hỉ trừng lớn mắt nhìn ngó bụng Ô Thuần Nhã, nơi này vẫn còn bằng phẳng lắm, Tư Không Khải kích động tiến lại gần vỗ vỗ tay Ô Thuần Nhã, “Không tồi, rất không tồi”

Ô Thuần Nhã giật giật khóe miệng, ông cụ này cũng rất không bình thường.

Nghiêm Võ thì không biểu hiện rõ ràng như lão gia, nhưng cũng đủ khoa trương, không ngờ mắt còn phiếm hồng, vẻ mặt cao hứng như sắp khóc tới nơi, khuôn mặt già nua cười như hoa nở nhìn bụng Ô Thuần Nhã.

Bánh Bao ở trong phòng lao thẳng tới phía Ô Thuần Nhã.

Bé giang hai cánh tay béo mập ra, miệng còn hô, “Phụ thân ~ phụ thân đã về rồi ~” ~(≧▽≦)/~

Kết quả, bé còn chưa kịp chạy tới đã bị Tư Không Viêm Nghiêu nâng lên.

“A!!! Cao cao, Bánh Bao muốn bay cao cao!” Bé con này hưng phấn hét to!

Tư Không Viêm Nghiêu dùng chút lực, tung bé lên, sau đó tiếp lấy, cứ thế tung Bánh Bao lên xuống ba lần,rồi mới ôm bé vào ngực.

Ô Thuần Nhã ở bên cạnh nhíu mày nhìn, Bánh Bao giờ nặng như thế mà nam nhân còn có thể nhẹ nhàng cho bé chơi trò bay cao cao…Người thường căn bản không tiếp nổi bé đâu, vì bé rất béo a, cứ như một cục bột mì ấy.

Bánh Bao kêu đến hai má đỏ bừng, mắt cười cong cong, vỗ tay nhỏ cúi đầu nhìn phụ thân, “Phụ thân, chơi vui lắm!”

Ô Thuần Nhã nhéo nhéo cái mông của bé, “Lại trốn học!” Vậy phải làm sao giờ, con của cậu trước kia rất nghe lời đi học, giờ thì hay rồi, ba ngày hai bữa lại trốn học.

Bánh Bao bĩu môi, mông thịt ngồi trên cánh tay Tư Không Viêm Nghiêu, bất mãn nói, “Con mới không trốn học đâu, con trở về cùng ca ca chứ bộ” Phụ thân bé chân trước mới rời khỏi nhà trẻ, bé đã sau lưng bảo cô giáo gọi điện cho Tào quản gia, vì sao ấy hở? Hôm nay là sinh nhật bé, đương nhiên phải về nhà sớm thu quà rồi, thuận tiện còn lừa luôn Cảnh Hoán về cùng.

Mệt cho mấy đứa nhỏ nhà Tư Không có gen di truyền tốt, một đám thông minh, còn trưởng thành sớm, nếu không thì, chậc chậc, ăn đòn cả lũ!

Ô Thuần Nhã sao lại không biết con mình giở trò khôn lỏi, nhưng hôm nay là sinh nhật bé, không so đo với bé nữa.

Tư Không Viêm Nghiêu một tay vững vàng nâng mông Bánh Bao, một tay ôm eo Ô Thuần Nhã, cúi đầu nhìn bé, “Về sao không được bổ nhào vào người phụ thân con nữa”

Bánh Bao rất không hài lòng, đã không cho bé hôn môi với phụ thân thì chớ, lại còn không cho bé ngủ cùng phụ thân, bây giờ còn không cho bé bổ nhào về phía phụ thân! Dựa vào cái gì chứ! Cha tưởng cha là cha của Bánh Bao thì có thể cố tình gây sự như vậy sao! Hừ, còn mít con mới thèm nghe lời cha! ╭(╯^╰)╮

Nhìn bé bĩu môi làm mặt xấu, anh liền biết con mình không chịu nghe lời.

Tư Không Viêm Nghiêu trừng mắt, “Không muốn có em trai em gái đúng không!”

Bánh Bao chớp mắt mấy cái, nghiêng đầu, “Tất nhiên là con muốn rồi!”

Ô Thuần Nhã nâng tay nhéo tay anh một cái, trừng mắt — nói với con chuyện này để làm gì!

Tư Không Viêm Nghiêu không coi chút đau này ra gì, nhìn Bánh Bao đang bĩu môi nói, “Phụ thân con mang thai”

Bánh Bao trừng mắt, sau đó kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn phụ thân “Thật hả phụ thân?”

Ô Thuần Nhã nhìn Bánh Bao, lại nhìn nam nhân, mắt trợn trắng, mình vào cái nhà gì thế này, cả nhà đều có bệnh! Toàn coi cậu như động vật quý hiếm.

Thấy phụ thân vào nhà mà không thèm để ý đến mình, Bánh Bao sốt ruột, khua khoắng chân ngắn muốn nhảy xuống, ai ngờ cha bé lại không chịu buông tay.

Bé ngửa đầu chu môi, “Cha thả con xuống đi, con muốn phụ thân cơ!”

Tư Không Viêm Nghiêu lắc đầu, không buông, buông ra thằng bé này sẽ lại đi bổ nhào vào bảo bối, nhỡ bảo bối ngã ngửa ra sau thì biết làm thế nào.

“Ngoan ngoãn đi” Anh trừng mắt.

Bánh Bao ủy ủy khuất khuất dẩu môi, than thở, “Phụ thân có em trai em gái nhỏ rồi sẽ không cần Bánh Bao nữa” Nói xong còn giả mù sa mưa vươn móng thịt lên lau hai mắt khô cong.

Tư Không Viêm Nghiêu không thèm để ý tới bé, bế bé vào nhà.

Tư Không Khải và Nghiêm Võ cũng không còn tâm tư gì mà tiếp tục tản bộ phơi nắng, nhanh chân vào nhà. Bọn họ phải tìm người hỏi một chút xem, người mang thai cần chú ý những chuyện gì.

Tư Không Dực Dương và Mạc Tuấn Nghị ở phố buôn bán, hai người đều là lần đầu mua quà cho trẻ con, cho nên không biết phải mua gì.

Trong cửa hàng lưu niệm, Mạc Tuấn Nghị cau mày nhìn đủ loại đồ chơi trẻ em sặc sỡ, rối rắm.

Một tay cầm ô tô điều khiển từ xa, một tay cầm máy bay điều khiển từ xa, hắn quay đầu hỏi nam nhân bên cạnh, “Chọn cái gì giờ?”

Tư Không Dực Dương cười khổ một tiếng, “ Bánh Bao không thích mấy cái này đâu!” Trong nhà có một đống đồ chơi, cái gì cũng có, mà không thấy bé con kia đụng vào tí nào.

“Vậy phải mua món nào?” Buông đồ chơi trong tay ra, Mạc Tuấn Nghị lại đi về phía trước. Nếu tặng quà cho người lớn, còn có thể mua đồ nào thực dụng một chút, tặng trẻ con thì không biết phải mua cái gì.

Tư Không Dực Dương ở phía sau nhìn bóng dáng hắn, trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh mai sau Mạc Tuấn Nghị mang thai, có vẻ như thực động lòng người….Khụ, quyết định rồi, mai gã phải đi kiểm tra luôn thôi.

Mạc Tuấn Nghị nửa ngày không nghe thấy gã nói gì, không khỏi quay đầu nhìn gã, “Anh nghĩ nên chọn món nào? Bánh Bao ở với anh lâu như thế, chẳng lẽ bé thích gì anh cũng không biết sao! Hơn nữa hằng năm sinh nhật Cảnh Hoán thì anh tặng cho nhóc ấy cái gì?”

Tư Không Dực Dương chớp mắt mấy cái, nói, “Bánh Bao thích ăn, con anh trước kia thì không có sở thích đặc biệt gì, nhưng mà giờ ấy à, chỉ thích mỗi Bánh Bao” Lời này của gã thực sự không có sai, thằng con nhà mình càng ngày càng dính lấy Bánh Bao, một ngày không gặp liền trà không nhớ cơm không nghĩ.

Mạc Tuấn Nghị thật muốn đạp gã, giúp không được thì anh theo tới đây làm cái gì, chướng mắt!

Tư Không Dực Dương sờ sờ mũi, quay đầu qua bên cạnh, liếc mắt một cái liền thấy một con Sói Xám nhồi bông cao cỡ hai mét, ngay cạnh là một con Cừu vui vẻ kích cỡ tương tự. Vươn tay kéo kéo Mạc Tuấn Nghị, chỉ, “Hai con này”

Mạc Tuấn Nghị nhìn nhìn, cũng bị dọa nhảy dựng, loại đồ chơi này giờ còn có thể to như thế.

Hai người đi qua vây quanh hai con nhồi bông mà nhìn trái nhìn phải, cảm thấy chọn cái này khá ổn.

“Lấy hai con này đi, vừa hợp tặng cho Cảnh Hoán và Bánh Bao mỗi bé một con” Mạc Tuấn Nghị nói, Tư Không Dực Dương gật gù đồng ý, lại có chút cao hứng, người này còn biết nhớ thương lo lắng cho con gã nữa.

Hai người ôm hai con nhồi bông to đùng đến chỗ đậu xe, tỉ lệ khiến người ta quay đầu chú ý là trăm phần trăm…

Tư Không Dực Dương da mặt dày, người qua đường có nhìn cũng chả buồn phản ứng, nhưng Mạc Tuấn Nghị bị nhìn thì không thoải mái tẹo nào, ôm Cừu vui vẻ tận lực che mặt.

Hai người ở bãi đậu xe tình cờ gặp Hạ Dương đang ôm một em Mashimaru nhồi bông.

Hạ Dương cười hề hề chào Tư Không Dực Dương, “Anh cả, chị dâu đây à?”

Mạc Tuấn Nghị đen mặt, nhấc chân đạp một cái, “Hạ Dương anh muốn chết tại đây thì cứ mở mồm ra đi!”

Hạ Dương ôm Mashimaru né tránh, cợt nhả nói với Mạc Tuấn Nghị, “Ái chà, hóa ra là Tuấn Nghị đó à, cái con cậu đang ôm không phải là Cừu vui vẻ sao, tôi còn tưởng là anh cả tôi tìm chị dâu cả cho tôi chứ!”

Tư Không Dực Dương mở cửa xe sau nhét bạn Sói xám nhồi bông mình vừa ôm vào trong, sau đó đi qua lấy bạn Cừu vui vẻ trong ngực Mạc Tuấn Nghị rồi ném vào luôn, lúc này mới nhìn Hạ Dương nói, “Chú tự đi hay là đi cùng đây?”

Hạ Dương quét mắt qua Mạc Tuấn Nghị, cười tủm tỉm nói, “Đi cùng nhau đi!” Nói xong cực kì tự giác chui vào ghế sau, đóng cửa cộp một cái.

Mạc Tuấn Nghị trợn mắt, hắn không muốn đi.

Tư Không Dực Dương kéo hắn lên xe, “Đi thôi, Hạ Dương chú để xe ở đây à?”

Hạ Dương ngồi ôm em thỏ ở phía sau, gật đầu, “Buổi tối em ở đó luôn, Đại ca chẳng phải đã mua luôn mấy căn biệt thự bên cạnh rồi sao”

Tư Không Dực Dương lái xe, nói, “Ông cụ buổi tối cũng ở đó đấy”

Hạ Dương bĩu môi, cọ cọ vào đầu em thỏ, “Không sao, em cách xa bác ấy ra một chút” Bác của hắn, cũng chính là lão gia nhà Tư Không, cứ nhìn thấy hắn là lại hỏi hắn có bạn gái chưa, không thì có bạn giai chưa, thực sự vô cùng quan tâm đến vấn đề tình củm của hắn.

Ô Thuần Nhã vào phòng ngủ thay quần áo, ở nhà cậu thích mặc tùy ý thoải mái hơn.

Tư Không Viêm Nghiêu một tấc cũng không rời đi theo che chở cho cậu, ngay cả lúc cậu nhấc tay lấy quần áo cũng khiến anh căng thẳng chết đi được.

Thay quần áo xong, Ô Thuần Nhã ôm Bánh Bao vào ngực, nhướn mày nhìn nam nhân, “Ngồi lên giường” Nói xong cậu ôm con ngồi ở ghế dựa bên cạnh.

Bánh Bao ngoan ngoãn ngồi trên đùi phụ thân bé, không lộn xộn tí nào, bé tự biết mình béo, nếu đè lên bụng phụ thân thể nào cũng đè đến em trai em gái nhỏ mất.

Tư Không Viêm Nghiêu ngồi trên giường, vươn tay về phía Bánh Bao, “Lại đây cha ôm”

Bánh Bao bĩu môi, lắc đầu, móng thịt gắt gao ôm tay phụ thân, “Không muốn đâu, muốn phụ thân ôm!”

Ô Thuần Nhã thở dài, vỗ lưng Bánh Bao, trấn an bé, sau đó nói với nam nhân, “Anh đừng xem em thành đồ dễ vỡ như vậy được không?”

Tư Không Viêm Nghiêu nhíu mày, không đồng ý nói, “Trọng điểm cần bảo hộ”

Ngẩng đầu trợn mắt, Ô Thuần Nhã cảm thấy suy nghĩ này của anh không sai, nhưng cách thực hiện thì có hơi quá.

Cậu nhẹ nhàng nói với anh , “Lúc trước mang thai Bánh Bao em vẫn sinh hoạt bình thường, khi đó cái gì cũng là tự mình làm, hơn nữa anh thử nghĩ xem, nếu em không thường hoạt động, vậy thì căn bản là không có khả năng thành công sinh ra Bánh Bao đâu”

Tuy rằng cậu nói đúng, nhưng nam nhân lúc này chỉ cảm thấy cậu khi ấy đã phải chịu khổ nhiều lắm, giờ phải được cẩn thận chăm sóc nâng niu.

Thấy anh vẫn là vẻ mặt không đồng ý, Ô Thuần Nhã đành phải nói, “Không thì đợi Giang Võ đến chúng ta hỏi anh ấy một chút nhé? Nếu anh ấy nói phải để em tĩnh dưỡng, em liền nghe lời ở nhà ngay, ngay cả cửa cũng không ra, chịu không?”

Nam nhân nghĩ nghĩ, cảm thấy đề nghị này không tồi, dù sao Giang Võ xem như cũng có kinh nghiệm với nam nhân mang thai.

“Được”

Ô Thuần Nhã lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, cậu nhớ rõ lúc trước Giang Võ kiểm tra cho cậu đã nói qua, nam nhân mang thai dù sao vẫn có điểm khác biệt với nữ nhân, đây là lần đầu tiên hắn thấy chuyện nam nhân mang thai, cho nên coi như là lính mới….Nhưng hắn vẫn cho rằng khi mang thai cần phải thường xuyên tản bộ, không được để tâm tình chịu áp lực, cần duy trì cảm xúc lạc quan vui vẻ, cộng thêm ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Tuy cậu thấy việc bản thân mang thai quá đỗi kì lạ, nhưng mỗi sáng vẫn đi tản bộ, bình thường đi chợ nấu cơm đều tự mình làm, như vậy mới có thể sinh ra một đứa con khỏe mạnh. Nếu không sao Bánh Bao mới sinh ra đã có cái đầu bự như thế chứ!

Giang Võ về sớm hơn mấy người Tư Không Dực Dương, cũng ôm theo một con gấu Teddy siêu lớn vào cửa, Bánh Bao mắt to lóe sáng, trực tiếp phi thân tới.

“Gấu gấu!” Ôm không nỡ buông tay.

Cảnh Hoán ở bên cạnh ngửa mặt nhìn gấu Teddy, kéo Bánh Bao, “Lớn ghê ha”

Bánh Bao gật đầu lia lịa, “Còn mềm nữa, anh buổi tối chúng ta ôm bạn gấu ngủ”

Giang Võ buông tay, để hai nhóc kia ôm gấu bự về phòng.

Ô Thuần Nhã bật cười, hai nhóc này lao lực nâng gấu, cũng không chịu để người khác đỡ giúp.