Bánh Bao Nhà Ai

Chương 8: Đại băng sơn



Lúc Tư Không Dực Dương nhận được cuộc điện thoại gọi từ bệnh viện báo tới thì hắn đang ở cuộc họp báo cáo nghiệp vụ sáu tháng cuối năm của công ty, đối với chuyện đứa con duy nhất xảy ra tai nạn giao thông phải nằm viện hiển nhiên so với người bình thường thì hắn biểu hiện bình tĩnh hơn nhiều lắm, ít nhất hắn cũng không hoang mang rối loạn vứt một đám chủ quản lại mà vội vàng rời đi. Chỉ ra hiệu cho người đang báo cáo tiếp tục, còn mình thì rời phòng hợp ra ngoài gọi điện thoại…mà thôi…

Tư Không Viêm Nghiêu vừa mới đấp xuống máy bay, dạo gần đây anh toàn phải bay qua bay lại giữa X thị và S thị, không có biện pháp, ai bảo anh là người bận rộn cơ chứ.

Khởi động điện thoại, một hồi ‘Giao hưởng định mệnh’ vang lên, liếc nhìn số điện thoại, ấn nghe, anh cũng không nói gì, chỉ đặt lên tai.

“Em trai thân ái à, em đã về chưa?” Giọng điệu hoàn toàn bất đồng với khuôn mặt lạnh lùng, mang theo ẩn ẩn một chút lấy lòng, Tư Không Dực Dương đã hoàn toàn hiển lộ hết sự bất đồng trong ngoài của bản thân bằng mấy từ ngữ.

“Ân.” Ngữ điệu lạnh nhạt.

“…Cảnh Hoán bị tai nạn giao thông” Thanh âm có chút trầm thấp.

“Ân.” Tư Không Viêm Nghiêu vươn tay xách chiếc va li đưa cho tài xé bên cạnh, xoay người mở cửa ngồi vào phía sao.

“Này này, nói như thế nào đó cũng là đứa cháu duy nhất của em có được không, giờ anh đang phải họp ở công ty, không đi được, em đến nhìn nó một chút đi nha!” Đừng nhìn biểu hiện thực bình tĩnh của hắn mà nhầm, kì thật thì hắn cũng không thể bình tĩnh nổi nữa rồi! Đó chính là con trai của hắn a! Đứa con khả ái đáng yêu của hắn đó a!

Mệt mỏi dựa lưng vào ghế, cuối cùng Tư Không Viêm Nghiêu cũng sửa miệng đổi sang từ khác, “Đâu?”

Đối với đứa em trai chỉ thích dùng phương thức nói chuyện mỗi lần phát ra một từ của Tư Không Viêm Nghiêu, Tư Không Dực Dương không tỏ vẻ gì: “Bệnh viện Nhi đồng, đang nằm ở phòng bệnh bình thường, cụ thể là phòng nào thì anh cũng không rõ lắm, khi đến chỗ thì em đi hỏi lại nha, nhờ cả vào em đó~” Nói xong lập tức cúp điện thoại, hừ hừ, hắn chính là cố ý không nói vị trí cho nó đó, vậy thì thế nào!

Tại phòng bệnh thường trong bệnh viện Nhi Đồng.

Tay phải Ô Thuần Nhã thuần thục gõ bàn phím, tay trái thay đổi một tờ rồi lại một tờ tư liệu Pháp Văn để ở một bên, hiện tại cậu không thể đến trường làm giúp giáo sư, chỉ có thể mang mấy tư liệu cần phiên dịch đến bệnh viện làm, vừa chăm sóc Bánh Bao vừa làm một ít công việc đơn giản.

Tư Không Cảnh Hoán kinh ngạc mở to mắt, cập mắt to tròn sáng ngời lấp lánh khiến nhóc có vẻ đáng yêu cực kì.

“Tiểu ca ca, anh đang làm gì thế?” Bánh Bao ghé vào bên cạnh Tiểu Băng Sơn, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi.

Vươn tay chỉ chỉ người nào đó đang chuyên tâm làm việc cách hai bé không xa, nhỏ giọng nói, “Chú ấy chỉ dùng một tay mà tốc độ đánh máy đã nhanh đến vậy, thật lợi hại”

Bánh Bao quay đầu liếc nhìn phụ thân mình, sau đó biểu tình siêu nghiêm túc gật đầu, thanh âm mềm nhẹ dễ nghe nói, “Phụ thân em lúc nào cũng vậy, đây chính là bí kíp gia truyền đó nha”(^ω^)

Bị bộ dáng khoe khoang kia của Tiểu Bánh Bao chọc cười, Tư Không Cảnh Hoán cảm thấy hai ngày nay tâm tình của nhóc kỳ thực rất tốt, hơn nữa càng ngày càng có nhiều biểu tình. Ít ra thì tất cả đều là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.

“Ca ca, em mệt rồi, Bánh Bao buồn ngủ quá” (~﹃~)~zZ

Tư Không Cảnh Hoán nghe bé nói vậy liền lập tức nhích người sang một bên, chừa cho nhóc một chỗ trống, vỗ vỗ gối nằm bên cạnh : “Ngủ luôn ở chỗ anh đi, đừng làm phiền thúc thúc” (dụ dỗ trắng trợn -_-)

“Ân!” Ngoan ngoãn gật đầu, Bánh Bao xê dịch thân thể tròn trịa nghiêng người nằm bên cạnh Tiểu Băng Sơn, “Ca ca cũng ngủ nha.”

“Được” Tuy rằng nhóc không có thói quen ngủ trưa, nhưng Tiểu Băng Sơn vẫn vui vẻ đáp ứng lời mời của Bánh Bao, nằm xuống còn thuận tay ôm lấy tiểu thân thể mềm mềm đầy thịt của bé vào lòng. Tư Không Cảnh Hoán ngửi được trên người Bánh Bao có hương sữa rất đặc biệt, đột nhiên cảm thấy mình cũng buồn ngủ.

Nửa giờ sau, Ô Thuần Nhã rốt cuộc từ trạng thái làm việc trở lại, quay đầu liền nhìn thấy bộ dáng khả ái của hai bé con kia ôm nhau ngủ cực kì đáng yêu, đứng dậy cầm lấy chăn nhẹ nhàng đắp lên người cho hai nhóc, sau đó cầm di động ra ngoài.

Đứng ở hành lang gọi cho Mạc Tuấn Nghị, “Alo, Tuấn Nghị à, hôm nay cậu không cần đến đây đâu”

“Làm sao vậy?” Đang định ra khỏi cửa Mạc Tuấn Nghị tay cầm chìa khóa xe buông xuống, hỏi.

“Không có gì,ngày mai Bánh Bao sẽ xuất viện , một lát nữa tớ về làm cơm chiều rồi ăn với bọn nhóc luôn , không cần phiền cậu đi tới đi lui một chuyến nữa” Cậu mỉm cười với y tá đối diện, chỉ chỉ mình rồi chỉ vào phòng bệnh.

Y tá gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Dù sao vừa nãy cô đã nghe thấy cậu nói về nhà làm cơm.

“Bọn nhóc?” Hôm qua hắn có việc nên không tới bệnh viện thăm Bánh Bao được, cho nên không biết Bánh Bao đã có thêm bạn cùng phòng .

“Ân, một anh bạn nhỏ rất đẹp trai rất lạnh lùng, Bánh Bao thích nhóc ấy lắm” Tưởng tượng đến dáng vẻ dính người của Bánh Bao, Ô Thuần Nhã liền bật cười.

“vậy được rồi, ngày mai khi Bánh Bao xuất viện mình sẽ đi đến đón hai người, không được cự tuyệt, tớ có xe sẽ tiện hơn một chút” Mạc Tuấn Nghị thở dài.

Vươn tay bắt một chiếc taxi, Ô Thuần Nhã cười trả lời: “Ừ, chiều mai tớ sẽ gọi cho cậu”

“Ân, nhớ chú ý an toàn, bye bye”

“Bye”

Trước cửa bệnh viện Nhi đồng, sau khi dừng xe tài xế đưa mắt nhìn người ngồi sau qua kính chiếu hậu, thấy thiếu gia nhà mình còn chưa mở mắt, cho nên nhẹ giọng nhắc nhở, “Nhị thiếu gia, đến nơi rồi”

Đôi mắt sắc bén lợi hại như chim ưng của Tư Không Viêm Nghiêu mở ra, nghiêng đầu nhìn bệnh viện Nhi đồng tấp nập người đến người đi: “Về đi” tài xế có thể coi như đã ở bên cạnh anh lâu năm, cho nên có thể được ý trong lời nói của anh.

“Vâng, nhị thiếu gia tôi về trước”

Gật đầu một cái, Tư Không Viêm Nghiêu nâng chân xuống xe, cặp chân thon dài thẳng tắp bao trong quần tây đen thoải mái trang nhã. Anh nhanh chân bước đến quầy tiếp tân để hỏi thâm.

“Tư Không Cảnh Hoán, tám tuổi, phòng bệnh” Giọng Tư Không Viêm Nghiêu không chút cảm xúc.

Trên khuôn mặt tuấn tú viết đầy mấy chữ to tôi đang rất không dễ chịu, tuy rằng y rất đẹp trai rất ngầu, nhưng lại sinh ra cảm giác chớ tiến lại gần khiến y tá đang si mê nhìn anh chợt run run, nơm nớp lo sợ tra số phòng cho anh.

“Phòng bệnh thường 201…Ở tầng hai…”

“Cảm ơn” Tuy là lời cảm ơn, nhưng nghe từ trong miệng anh lại có chút biến chất!

“…Không…không cần khách khí…” Y tá cứng ngắc nâng khóe miệng. Má ơi, sao người này có thể lạnh như thế a!

Ô Thuần Nhã dùng tốc độ nhanh nhất về đến nhà, vo gạo nấu cơm, sau đó mở tủ lạnh lấy thức ăn, cậu quyết định sẽ làm thịt tẩm bột gạo và đậu hũ xào thập cẩm, còn đặc biệt hầm canh xương sườn bí đao cho Tư Không Cảnh Hoán, tuy rằng có hơi phiền phức, nhưng tay chân cậu lanh lẹ, hai món mặn một món canh rất nhanh liền làm xong.

Đem đồ ăn để vào hộp giữ ấm, sau đó đóng cửa rời đi.

“ Lưu nãi nãi,ngày mai Bánh Bao xuất viện rồi, bà đừng mong nhớ nó quá” Xuống lầu nhìn thấy bà Lưu vừa đi chợ về, cậu vội vàng tiến lại chào hỏi.

“Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi, vậy con nói với Bánh Bao,ngày mai bà sẽ làm món sườn xào chua ngọt mà nó ăn” Lưu nãi nãi xem như tạm yên tâm.

“Vâng, con đi trước đây.

Ở bệnh viện.

Tư Không Viêm Nghiêu rất nhanh tìm thấy phòng 201, đẩy cửa ra chỉ thấy một giường bệnh trống không, sau đó nghiêng đầu, mới nhìn thấy hai nhóc con ôm nhau ngủ say sưa, còn có một cái laptop cùng tài liệu đặt trên chiếc bàn tròn bên cạnh.

Có chút bất ngờ nhíu mày, đây vẫn là lần đầu tiên anh nhìn thấy cháu trai nhà mình thân cận với đứa nhỏ khác. Cố ý bước đi thật nhẹ, đi tới phía giường của hai nhóc kia, anh cuối đầu quan sát bọn nhỏ.

Nhóc con nằm trong lòng đứa cháu nhỏ của anh trông rất đáng yêu, trắng trẻo bụ bẫm, lúc này ngủ say đến má cũng ửng hồng, lông mi dày như tán quạt cong lên, cái miệng nhỏ đỏ au hơi chu chu, như đang mơ mộng đẹp gì đó, cư nhiên còn chảy không ít nước miếng cơ chứ.

Lúc Ô Thuần Nhã đẩy cửa vào phòng bệnh thì bắt gập một hình ảnh rất chi là kì quái, cái bàn nhỏ mình dùng để làm việc giờ bị nam nhân mặc áo sơ mi trắng quần tây đen chiếm lấy, mà hai nhóc kia vẫn ngủ đến hôn thiên địa ám.

Nghi hoặc nhìn nam nhân vì nghe thấy tiếng mở cửa mà nhìn về phía mình, cậu lễ phép hỏi, “Tiên sinh, ngài tìm ai?”

Tư Không Viêm Nghiêu trước tiên đưa mắt đánh giá cậu từ đầu đến chân, sau đó nhìn ba cặp lồng giữ ấm trong tay cậu, lập tức biết được thân phận của cậu, phỏng chừng là người nhà của cậu nhóc đáng yêu kia, chắc là quan hệ anh em linh tinh gì đó.

Dùng cằm hướng về phía hai đứa nhỏ đang ngủ kia, không nói gì.

Bất quá Ô Thuần Nhã đã hiểu, đây hẳn là người nhà của Tư Không Cảnh Hoán. Mỉm cười gật đầu, cậu đóng cửa, sau đó để cặp lồng giữ ấm lên bàn.

Tư Không Cảnh Hoán nghe thấy tiếng đóng cửa tỉnh lại, liền thấy bóng Ô Thuần Nhã từ toilet đi ra, sau đó mới phát hiện ra nhị thúc nhà mình đang ngồi bên cửa sổ, nhóc có chút giật mình.

“nhị thúc? Sao người lại tới đây?” nhị thúc nhà nhóc không phải đang công tác ở S thị sao?

Tư Không Viêm Nghiêu thấy nhóc tỉnh lại, nhưng không có tí ý định đứng dậy rời khỏi ghế, càng không có tự giác bản thân đang chiếm vị trí của người ta, chỉ hơi gật đầu, nói hai chữ, “Thăm cháu”

“Dạ” Chế độ Tiểu Băng Sơn được kích hoạt. Không có biện pháp a, ai biểu nhị thúc nhà nhóc là đại băng sơn cơ chứ, đối với đại băng sơn, ngươi muốn làm y nói hơn hai chữ cũng đủ khó khăn rồi.

Ô Thuần Nhã nhìn hai người mà suýt nữa bật cười, một người rõ ràng rất vui khi có người nhà đến thăm, lại làm như thực bình thường, người còn lại? Vừa lo lắng vừa một mực quan sát thân thể đứa nhỏ, thấy người tỉnh rồi lại không hỏi gì, loại hình thức ở chung này thực sự rất quái dị.

Tiểu Bánh Bao Ô Trạch Vũ là bị phụ thân mình lay dậy, móng thịt nâng lên dụi dụi hai mắt, sau đó phát hiện khóe miệng mình có chất lỏng khả nghi, lập tức lau sạch, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nãi thanh nãi khí gọi phụ thân.

“Bánh Bao có xấu hổ hay không, ngủ còn chảy nước miếng”

“phụ thân!” mặt Tiểu Bánh Bao đỏ bừng vươn tay đòi ôm, được ôm liền dùng sức vùi cái đầu tròn vo vào cổ phụ thân cọ a cọ, vừa nãy nhóc nằm mơ, hơn nữ là mơ chính mình đang gặm móng heo! Ngon như thế, đương nhiên phải chảy nước miếng rồi. (﹃)

Cười cười vỗ lên cái mông tròn tròn của Bánh Bao, Ô Thuần Nhã nghiêng đầu hôn lên má bé một cái: “Ngoan, chào thúc thúc đi con”

Ô Trạch Vũ lúc này mới phát hiện ra trong phòng bệnh có người thứ tư, nâng đầu lên nhìn, đôi mắt to ngập nước tò mò nhìn về phía Tư Không Viêm Nghiêu cũng đang nhìn nhóc, tiếp theo, vươn hai móng thịt trắng nõn mềm mềm lên, nói ra một câu kinh người…

“Cha, ôm một cái!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.