Bánh Bao Nhà Ai

Chương 86: Người mang thai là lớn nhất a



Tư Không Viêm Nghiêu đưa Bánh Bao ra khỏi bệnh viện Tây Sơn, sau đó một đường trầm mặc đi tới bệnh viện Nhân dân.

Xuống xe, Bánh Bao có chút khẩn trương nhìn nam nhân mặt không đổi sắc, khó hiểu hỏi, “Cha , cha không yên lòng về cái tên Tống Thụy kia sao?”

Tư Không Viêm Nghiêu cúi đầu nhìn bé, “Cha đang suy nghĩ chút chuyện.”

Bánh Bao mạc danh kì diệu chớp mắt, nghi hoặc nghiêng đầu, “Cha suy nghĩ gì ạ?”

Nam nhân nhéo nhéo má thịt phúng phính của bé, mỉm cười cưng chiều nói, “Nghĩ về phụ thân con.”

Bánh Bao bĩu môi, cha lại gạt người, sao có thể là nghĩ về phụ thân được, coi thường bé là trẻ con à, nhưng mà bé biết rõ, dù bé có hỏi lại thì cha cũng không nói cho bé biết đâu. Vì sao ư? Vì bé chỉ là một tên nhóc miệng còn hôi sữa thôi!

“Đi thôi.” Cúi người bế Bánh Bao lên, nam nhân đưa bé đến phòng bệnh của Tư Không Dực Dương.

Trong phòng bệnh, Mạc Tuấn Nghị đang gọt táo, Tư Không Dực Dương đang nằm sấp tựa trên gối họp trực tuyến.

Gã nghiêng đầu ăn miếng táo Mạc Tuấn Nghị đút cho, nhai nhồm nhà nhồm nhoàm.

Sở Nam ở bên kia vẻ mặt hắc tuyến, “Sếp, sếp nằm viện an nhàn thật đấy, hẳn nào không cho bọn em đến quấy rầy.”

Tư Không Dực Dương gật đầu, “Các người cứ làm theo kế hoạch là ổn rồi, có chuyện gì thì đến hỏi Viêm Nghiêu.”

Sở Nam nhấp môi, có chút mất tự nhiên nói, “Nhị thiếu gia gần đây bề bộn nhiều việc.” Hắn còn đang nói thì Tư Không Viêm Nghiêu đẩy cửa bước vào.

Tư Không Dực Dương nghiêng đầu, lúc nhìn thấy Bánh Bao thì mắt gã sáng lên, quay đầu nói với Sở Nam, “Cứ như thế đi, tạm biệt.”

Đóng di động, gã vẫy vẫy Bánh Bao, “Nào, Bánh Bao, lại đây xoa bóp cho bác đi.”

Bánh Bao dẩu môi, tựa trên vai cha, móng thịt quơ quơ, nói, “Mới không thèm xoa bóp cho bác quái vật đâu, bác có bệnh, con sẽ bị lây bệnh mất.”

Tư Không Dực Dương khóe miệng co rút, bất mãn nói, “Ca ca con toàn để bác ôm đó!”

Bánh Bao bĩu môi, “Ca ca là con bác, không để bác ôm sẽ là bất hiếu, con có phải con bác đâu, còn lâu mới để cho bác ôm cho bác nhéo.” Nói xong, nhìn Mạc Tuấn Nghị ở bên cạnh đang cố nén cười, bé giang hai cánh tay bép múp ra múa may, “Mạc thúc thúc ôm một cái.”

Mạc Tuấn Nghị chạy nhanh vươn tay ra ôm Bánh Bao từ trong lòng Tư Không Viêm Nghiêu, ngồi trên sofa, cầm một quả nho đút vào miệng bé, hắn cúi đầu hỏi bé, “Sao phụ thân con không tới?” Từ khi Tư Không Dực Dương nằm viện đến giờ Ô Thuần Nhã mới đến có một lần, hắn rất lo cho cậu, dù sao cũng là người mang thai, thời gian dài không gặp khiến hắn lo cho thân thể cậu.

Bánh Bao khoái chí ăn nho, phồng má nghển cổ nói, “Phụ thân còn bận ngủ ạ.” Nói xong bất mãn nhăn mặt, “Phụ thân ngủ nhiều ơi là nhiều, còn ăn nhiều nữa, là con heo lười.”

Mạc Tuấn Nghị buồn cười nhéo nhéo khuôn mặt tròn vo của bé, ngẩng đầu hỏi Tư Không Viêm Nghiêu, “Có đi kiểm tra chưa?”

Tư Không Viêm Nghiêu gật đầu, “Rồi, không có vấn đề gì.” Chỉ cần là người quan tâm đến bảo bối của anh, thái độ của anh với người ta đều khá là hiền hòa.

Mạc Tuấn Nghị lại đút nho cho Bánh Bao, cười nhóc, “Bánh Bao lại cao lên rồi.” So với lúc đầu mới gặp đã cao hơn nhiều.

Bánh Bao vừa ăn vừa nói, “Dạ, con phải cao hơn cha!” Năm đó bé cũng cao tầm tầm Tư Không Viêm Nghiêu, cao to uy vũ (không biết có đen hôi không), giờ biến thành trẻ con, tuy rằng bé đã quen với dáng người nhỏ tẹo, nhưng bé vẫn gato lắm!

Tư Không Viêm Nghiêu nâng tay nhéo mũi bé, quay đầu nhìn anh anh, “Mới đi gặp Tống Thụy.”

Ngoài ý muốn nhíu mày, Tư Không Dực Dương nói, “Sao, giả điên à?”

“Đại khái là thế.” Nhún vai, Tư Không Viêm Nghiêu nghĩ nói, “Cậu ta có lẽ không định sống tiếp nữa.”

“Hả?” Tư Không Dực Dương vẹo cổ ra sau, ra hiệu anh nâng mình ngồi dậy, ngồi dậy sau nói, “Tự sát?”

“Không rõ lắm.” Tư Không Viêm Nghiêu biểu tình thản nhiên, Tống Thụy về sau sống hay chết với anh mà nói đều chẳng có ảnh hưởng gì.

Mạc Tuấn Nghị hé môi, nói, “Dực Dương…”

“Sao?” Tư Không Dực Dương quay sang nhìn hắn, khó hiểu nhướn mày, gọi gã sao lại không nói gì.

“……..Em chỉ là cho rằng……..Cho dù cậu ấy có sai, cũng không đến mức phải chết để tạ tội……” Tuy rằng hắn không ủng hộ với tính cực đoan của Tống Thụy, nhưng dù sao cũng là bạn bè quen biết nhiều năm, là người chỉ cần có chút nhân tình nghe được sẽ đều thấy cảm thông thôi.

Tư Không Dực Dương nghiêng đầu nhìn em gã mặt không đổi sắc, hai anh em liếc nhau, gã mở miệng nói, “Bọn anh cũng không khó xử cậu ta, chỉ là để cậu ta nhận sự trừng phạt cần phải nhận thôi, cậu ta bị đưa vào bệnh viện tâm thần là chủ ý của đích thân cha cậu ta, nhưng anh rất tò mò, Tống Thụy kia rốt cuộc đã làm chuyện gì mà cha cậu ta lại tống cậu ta vào nơi đó, vào ấy người bình thường cũng sẽ trở nên không bình thường.”

Tư Không Viêm Nghiêu tiếp lời, “Việc kết thông gia với nhà họ Sở cũng là bị ép buộc, cho nên tôi mới nói có thể là cậu ta muốn chết.”

Mạc Tuấn Nghị cúi đầu không nói, đây không phải là chuyện mà hắn có thể quản được. Hơn nữa, nếu là hắn, có thể cũng sẽ muốn chết mất….

Bánh Bao ngửa đầu, nhìn thấy đồng tình trong mắt Mạc Tuấn Nghị, không khỏi chớp mắt to nói, “Tống thúc thúc vừa rồi mới ôm con đó, còn khen con đáng yêu nữa.”

Mạc Tuấn Nghị trợn mắt, kinh ngạc nói, “Con cư nhiên cho cậu ta ôm sao?”

Bánh Bao gật đầu, chu môi, “Thúc ấy còn thơm con đó!”

Hắn bật cười nói, “Bánh Bao, có phải là con muốn nói mình là đáng yêu vô địch không? Đến cả tình địch của phụ thân con cũng thích con?”

Bánh Bao nghiêng đầu lẩm bẩm, “Đương nhiên rồi, Bánh Bao là đáng yêu nhất!”

Nhéo nhéo khuôn mặt bé, Mạc Tuấn Nghị không nói gì nữa.

Tư Không Dực Dương nhìn hắn, sau đó quay qua hỏi Tư Không Viêm Nghiêu, “Vị kia nhà em nói thế nào?” Với tính tình Ô Thuần Nhã, không khéo cũng là vẻ cảm thông thế này, giờ mang thai rồi, tính tình lại càng trở nên khó nắm bắt, dễ là mở miệng nói đỡ cầu tình vân vân cho Tống Thụy lắm.

Tư Không Viêm Nghiêu lắc đầu, “Chưa nói gì.” Thực ra anh cũng rất sợ bảo bối sẽ cầu tình cho Tống Thụy, nhưng ý tứ buổi sáng, chắc là không định quản việc này?

Bánh Bao xoay mặt nhìn hai người lớn, mắt châu đảo quanh, giọng mang hơi sữa đề nghị, “Cha, hay là thả Tống thúc thúc ra đi? Dù sao bác quái vật cũng không xảy ra chuyện gì, đừng để trong lòng phụ thân không được thoải mái.” Không thể không nói, Bánh Bao hiểu phụ thân bé cực kì, cho dù phụ thân bé không nói ra, nhưng kỳ thực lại rất lo lắng cho Tống Thụy, với tính cách của cha, nếu Tống Thụy không phải giờ đang ở trong bệnh viện tâm thần, chắc chắn sẽ bị tống vô tù, đến lúc đó, chậc chậc, hậu quả nhất định không thể tưởng tượng nổi.

Tư Không Viêm Nghiêu ngoài ý muốn nhướn mày nhìn con mình, vừa nãy lúc ra khỏi nhà không phải còn nói muốn trả thù ư, sao giờ lại đổi rồi?

Bánh Bao liếm môi, thở than, “Đó, đó là do người ta thực thiện lương chứ sao!” Nói xong ngẩng đầu, mắt to sáng long lanh nhìn cha bé.

Vươn tay ôm bé ngồi lên đùi, nam nhân cúi đầu hỏi, “Không tức giận?”

Bánh Bao dẩu môi, “Tức giận chứ, nhưng cũng không muốn thúc ấy chết!”

Mạc Tuấn Nghị cười bé, “Là trẻ con mà cũng nghĩ nhiều phết!”

Bánh Bao bĩu môi, bé là trẻ con….

Ô Thuần Nhã ngủ hơn hai tiếng, tỉnh dậy không thấy Bánh Bao thịt đâu, có chút nghi hoặc, hai cha con này chạy đi chơi chỗ nào rồi? Dám để mình ở lại một mình, đây là muốn tạo phản hả!

Cậu bĩu môi, với lấy điện thoại ở tủ đầu giường, từ khi cậu mang thai, nam nhân sắp xếp một bộ điện thoại an toàn trong phòng, tránh tối đa thời gian cậu dùng điện thoại động, không để phóng xạ ảnh hưởng.

“Bảo bối của cha gọi tới nè ~ bảo bối của cha gọi tới nè ~” Tư Không Viêm Nghiêu lấy di động từ túi áo.

“Bảo bối dậy rồi?”

“Ừ, hai người đi đâu thế?” Lười biếng trở mình, Ô Thuần Nhã cảm thấy thắt lưng không được thoải mái lắm.

Tư Không Viêm Nghiêu vươn tay nhận lấy nho Bánh Bao đưa cho, bỏ vào miệng, nói với điện thoại, “Bệnh viện.”

Ô Thuần Nhã mặt nhăn mày nhíu, nhìn đồng hồ để bàn, than thở, “Em đói, muốn ăn cơm.”

“Anh trở về đón em nhé?” Nam nhân đưa mắt ra hiệu với Bánh Bao.

Ô Thuần Nhã xoay người, nằm nghiêng, không thoải mái giật giật.

‘Ừ, bụng không thoải mái, cứ tưng tức…”

Vừa nghe cậu nói bụng không thoải mái, nam nhân khẩn trương đứng dậy, một tay cầm điện thoại, một tay vươn qua ôm Bánh Bao, kẹp vào nách bước ra ngoài, “Anh lập tức trở về.”

Bánh Bao chớp mắt, không thoải mái duỗi chân, ngửa đầu hỏi, “Cha, cha làm gì vậy?”

Mạc Tuấn Nghị vẻ mặt khó hiểu, quay đầu nhìn Tư Không Dực Dương, “Vội gì thế nhỉ?”

Khóe miệng Tư Không Dực Dương cong lên, nói, “Không nghe tiếng nhạc chuông kia sao, nhất định là Thuần Nhã gọi về rồi. Cứ như triệu hoán thú ấy, một cú điện thoại là lại chạy về hầu hạ.”

Mạc Tuấn Nghị cười cười, than thở, “Thuần Nhã nhất định là hạnh phúc muốn chết.” Nam nhân thương cậu, Bánh Bao lại đáng yêu như thế, thực hâm mộ.

Tư Không Dực Dương nhìn hắn bĩu môi, vẫy tay gọi hắn lại gần, cười hỏi, “Hâm mộ? Thấy Bánh Bao đáng yêu, Viêm Nghiêu thương cậu ấy, liền hâm mộ?”

Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, không nói.

Vươn qua hôn lên trán hắn, gã nhẹ giọng nói, “Nếu em cũng sinh cho anh một đứa, anh cũng sẽ thương em.”

Liếc xéo mắt nhìn gã, Mạc Tuấn Nghị cười lạnh, “Tự anh sinh đi thôi!”

Tư Không Viêm Nghiêu lái xe, hoang mang rối loạn về đến nhà, hai cha con vừa vào cửa đã thấy Ô Thuần Nhã ngồi trong phòng khách vừa xem TV vừa ăn quà vặt.

Bánh Bao khua khoắng chân ngắn chạy tới, tựa vào đầu gối cậu, ngửa đầu hỏi, “Phụ thân sao vậy?”

Ô Thuần Nhã nghiêng đầu, nhét vào miệng bé một viên kẹo dẻo, “Phụ thân có sao đâu.”

Tư Không Viêm Nghiêu đứng bên cạnh, thấy cậu sắc mặt hồng hào, mới thấy đỡ lo.

“Bảo bối, em không thoải mái chỗ nào?”

Cậu lắc đầu, ngẩng lên nhìn nam nhân, “Vừa rồi thấy bụng hơi đau…Khụ, em đi WC đã ổn rồi….” Nói xong mặt đỏ lên.

Nam nhân ngồi xuống sofa, dở khóc dở cười nhìn cậu, “Thiếu chút nữa dọa chết anh.”

Ô Thuần Nhã bĩu môi, ủy khuất nói, “Hai người không ở nhà, có mỗi mình em chán chết đi được.”

Bánh Bao dẩu môi, “Phụ thân, phụ thân làm con với cha sợ.”

Ô Thuần Nhã lầm bầm, “Ai biểu mấy người không về sớm cơ chứ!”

Bánh Bao chớp mắt, chui vào lòng nam nhân rồi cả hai cùng bất đắc dĩ nhìn cậu —– người mang thai là lớn nhất, người mang thai nổi tính xấu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.