Bánh Bao Nhà Ai

Chương 94: Anh ấy còn chưa biết!



Bạn nhỏ Tư Không Cảnh Hoán đặt vở bài tập xuống trước mặt Mạc Tuấn Nghị, ngửa đầu, mặt không đổi sắc nhưng trong mắt lại ẩn chứa mong chờ nhàn nhạt, nhóc nhìn Mạc Tuấn Nghị, nói, “Mạc thúc thúc kiểm tra bài tập cho con với.”

Mạc Tuấn Nghị cười cầm vở bài tập của nhóc, cúi đầu nhìn, gật đầu, nâng tay xoa mái tóc đen nhánh của nhóc, nói, “Chữ Cảnh Hoán đẹp lắm.” Chẳng lẽ hai nhóc con nhà Tư Không này đều có năng khiếu viết chữ đẹp trời cho? Chữ của Bánh Bao cũng rất ngay ngắn chỉnh tề.

Tư Không Cảnh Hoán bĩu môi, Ô thúc thúc cũng chưa khen mình như thế bao giờ.

Một lớn một nhỏ còn đang bận bồi dưỡng tình cảm, chợt nghe tiếng kêu vui vẻ của Bánh Bao, hai người đồng thời ngẩng đầu.

Liền nhìn thấy Bánh Bao mặc áo ngủ lông xù hình gấu trắng, tựa vào lan can cầu thang vẫy tay với hai người.

“Ca! Mạc thúc thúc!”

Ô Thuần Nhã ở phía sau bé cả giận nói, “Bánh Bao, xuống ngay, nguy hiểm!”

Bánh Bao thịt bĩu môi, đi đến bên cạnh Ô Thuần Nhã, túm lấy cái cái đuôi gắn trên áo, lắc lắc mông.

“Phụ thân, để Bánh Bao đỡ phụ thân.”

Ô Thuần Nhã cười nhéo nhéo khuôn mặt vù vù thịt của bé, nói, “Về sau không được tựa vào lan can nữa.”

Gật gật đầu, Bánh Bao nhăn mũi nhăn mày, dạo này phụ thân hung dữ ghê đó! ~~~~(>_

Cảnh Hoán từ dưới lầu chạy lên, cũng vươn móng nhỏ đỡ tay Ô Thuần Nhã, chậm rãi xuống lầu.

Ô Thuần Nhã buồn cười nhìn dáng vẻ khẩn trương hề hề của hai nhóc, ngồi xuống sofa vỗ mông Bánh Bao, nói, “Đi chơi cùng ca ca đi, phụ thân và Mạc thúc thúc nói chuyện một lúc.”

Bánh Bao lẩm bẩm hai tiếng, không quá tình nguyện ghé vào trước bụng Ô Thuần Nhã, cái tai ở mũ lông xù trên đầu bé vểnh qua vểnh lại, “Con phải ở đây cùng bánh bao nhỏ.”

Mạc Tuấn Nghị vươn tay túm lấy cái tai tròn tròn siêu đáng yêu kia, cười nói, “Bánh Bao mau xuống đi, không lại đè bẹp phụ thân bây giờ.” Cái quả cầu thịt ghé vào bụng bầu của Ô Thuần Nhã này trọng lượng không hề nhẹ chút nào.

Tiểu Bánh Bao Ô Trạch Vũ dẩu môi, bị Cảnh Hoán ôm vào lòng ngồi qua một bên.

Mạc Tuấn Nghị quay đầu nhìn Ô Thuần Nhã, hơi lo lắng hỏi, “Không có việc gì chứ?”

Ô Thuần Nhã lắc đầu, “Không sao, Bánh Bao có chừng mực mà.”

Bánh Bao và Cảnh Hoán đã bắt đầu được nghỉ đông, còn vài ngày nữa là đến Tết, cho nên Bánh Bao toàn ngủ trưa cùng Ô Thuần Nhã, khụ, tất nhiên là dưới tình huống nam nhân không biết mới chạy đến ngủ cùng rồi…

Hôm nay Mạc Tuấn Nghị ở đây, cũng là trốn Tư Không Dực Dương chạy tới.

Ô Thuần Nhã thấy sắc mặt hắn hồng hào, hơn nữa có vẻ gần đây được tẩm bổ không ít, có da có thịt hơn nhiều.

Cậu sáp vô, bà tám thấp giọng hỏi, “Có phải dạo này Dực Dương thực săn sóc đúng không?” Đây là lần đầu Mạc Tuấn Nghị mang thai, nhất định Tư Không Dực Dương vui mừng muốn chết.

Sắc mặt Mạc Tuấn Nghị cứng đờ, không được tự nhiên khẽ than, “Mình chưa nói cho anh ấy.”

Ô Thuần Nhã nghiêng đầu, trợn mắt nhìn hắn, “Cậu nói gì cơ? Mình không nghe rõ.”

Mạc Tuấn Nghị thở dài, vươn tay cầm lấy một quả quýt trên bàn trà, bóc vỏ rồi chia nửa cho Ô Thuần Nhã, vừa ăn vừa thở than, “Mình nói, mình chưa nói cho anh ấy biết chuyện mình mang thai.” Dù sao mới gần hai tháng, còn chưa nhìn ra được, đợi một khoảng thời gian nữa đã.

Ô Thuần Nhã mới vừa bỏ một múi quýt vào miệng, nghe hắn nói liền kích động, răng cắn xuống miệng há to….nước quýt phụt ra, suýt thì bắn sang cả hắn.

“Khụ…Bánh Bao, lấy cho phụ thân cái khăn tay.” Ô Thuần Nhã lau nước ngoài miệng, thầm nghĩ, Mạc Tuấn Nghị thật đáng giận.

Bánh Bao thịt cầm khăn tay lau miệng cho phụ thân, còn ghét bỏ nói, “Phụ thân bẩn quá đi mất.”

Ô Thuần Nhã liền véo mông bé một cái, tên tiểu tử thúi này.

Bánh Bao lắc lắc thân mình hệt như con lươn, “Phụ thân chính là siêu bẩn! Hừ!” ╭(╯^╰)╮

Ô Thuần Nhã trừng Bánh Bao, sau đó quay lại nhìn Mạc Tuấn Nghị, hỏi, “Cậu cũng sắp được hai tháng rồi đúng không, còn định giấu tới khi nào?”

Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, lười biếng ngả vào sofa. Giấu tới khi nào? Giấu đến lúc giấu không nổi nữa mới thôi, dù sao hắn chính là không muốn nói cho Tư Không Dực Dương, hắn không biết nên mở miệng thế nào.

Ô Thuần Nhã khỏi cần hỏi, chỉ nhìn dáng vẻ mất tự nhiên của hắn là đủ biết, người này nhất định là vì ngượng cho nên mới không dám nói, cậu thở dài, vươn tay xoa nhẹ bụng, vừa rồi tên nhóc ở trong mới đá cậu một phát.

“Tuấn Nghị, mấy ngày nay hai người không làm đấy chứ?” Đột nhiên nghĩ đến, Ô Thuần Nhã khẩn trương hỏi hắn.

Mạc Tuấn Nghị lắc đầu, tuy đây là lần đầu tiên hắn mang thai, nhưng mấy thường thức này hắn vẫn biết được không!

“Khụ, mình dạo này….Ách….đang trốn tránh anh ấy.” Mấy hôm trước thì quá tốt, bởi vì Tư Không Dực Dương bận việc công ty cho nên hai người cơ bản là không gặp nhau, nhưng sau hôm nay liền xong đời, hôm nay tập đoàn Tư Không tổ chức họp thường niên, từ mai sẽ bắt đầu nghỉ đông, hình như là tận nửa tháng lận…

“Thuần Nhã, mình ở lại đây vài ngày được không?” Có thể trốn được ngày nào thì hay ngày ấy.

Ô Thuần Nhã nhún vai, gật đầu đáp ứng, “Được chứ, cứ ở thoải mái.”

Hai người đang nói, Hạ Dương xách túi lớn túi nhỏ vào phòng, “Ê, hai người nhàn nhã thiệt đó, Tuấn Nghị, mau tới, giúp tôi cầm một túi với.”

Mạc Tuấn Nghị liếc hắn một cái, hừ nói, “Dựa vào cái gì mà tôi phải giúp anh, tôi là người bệnh đó anh có biết không!”

Hạ Dương trừng mắt, đưa mấy đồ cầm trong tay cho quản gia, không phục nói, “Cậu là người bệnh, tôi cũng là người bệnh nhá! Mấy ngày nay chẳng có sức lực gì, chờ hết năm phải đến bệnh viện kiểm tra xem sao.” Nói xong, ngoạc mồm ngáp một cái.

Tào quản gia hiện tại đang phục vụ ở cả hai biệt thự, mặc dù có hơi bận bịu, nhưng hắn lại rất thích cảm giác này. Nhất là cảm giác khi ở gần Ô Thuần Nhã và hai vị tiểu thiếu gia.

Bưng ba ly sữa đặt lên bàn, hắn nói, “Thuần Nhã thiếu gia, cậu nên uống sữa rồi, còn đây là của hai vị tiểu thiếu gia,”

Ô Thuần Nhã thở dài, nhận mệnh cầm một ly thuỷ tinh lên, một hơi cạn sạch, sau đó dùng vẻ mặt đau khổ nhìn Mạc Tuấn Nghị, “Không thích uống tí nào.”

Mạc Tuấn Nghị vươn tay xoa xoa bụng cậu, nháy mắt mấy cái cười nói, “Không thích uống cũng phải uống, bổ sung canxi.”

Bĩu môi, Ô Thuần Nhã quay đầu, hừ một tiếng, nói thầm, “Không cần cậu thể hiện, cậu cũng phải bổ sung canxi đấy!”

Hạ Dương an vị ngồi bên cạnh hai người, nghe được lời Ô Thuần Nhã nói liền đảo mắt như rang lạc, tạch một cái ngồi thẳng người, đôi mắt phương như tia laze, nhìn chằm chằm chiếu thẳng đến bụng Mạc Tuấn Nghị.

Mạc Tuấn Nghị co rút khoé miệng, dịch mông, tay còn ôm thêm cái gối dựa, che che đậy đậy.

Hạ Dương cong môi, nở nụ cười đầy ý xấu.

Hắn ôm Bánh Bao lông xù vào lòng, cọ cọ, hỏi, “Bánh Bao, tiểu thúc hỏi con một chuyện.”

Bánh Bao chớp mắt to, nghi hoặc gật đầu, dứt khoát đáp, “thúc hỏi đi!”

Cảnh Hoán ở bên cạnh nghiêng đầu nhìn Hạ Dương, nhóc không rõ, tiểu thúc vì cớ gì lại động kinh nữa rồi, còn ôm Bánh Bao cọ linh tinh, không biết Bánh Bao là của nhóc à! Muốn cọ cũng phải được nhóc đồng ý đã chứ!

Hạ Dương bật cười, tiểu mặt than này còn dám trừng mình, quên đi, không so đo với nhóc.

“Bánh Bao, Mạc thúc thúc có phải cũng mang thai không?” Hắn nghĩ, Bánh Nao nhất định sẽ biết chuyện này, hỏi vì sao hắn suy đoán thế hả? Đương nhiên là vì Bánh Bao có thói quen trốn góc tường nghe lén phụ thân bé rồi!

Bánh Bao gật đầu nói, “Dạ đúng, Mạc thúc thúc cũng có bánh bao nhỏ, hôm trước phụ thân đã nói với cha như thế.” Thực ra không phải bé muốn nghe lén đâu, ai biểu lúc phụ thân với cha nói chuyện này không kiểm tra xem bé đã ngủ thật hay chưa! Không thể trách bé đâu nha!

Mạc Tuấn Nghị hận lúc này không có cái lỗ nẻ để mình nhảy vào.

Hắn ho khan một tiếng, nói với Cảnh Hoán, “Cảnh Hoán, con đưa Bánh Bao lên lầu chơi đi, các thúc phải nói chút chuyện của người lớn.”

Cảnh Hoán gật đầu, bế Bánh Bao đứng dậy lên lầu. Tuy rằng nhóc cũng rất muốn nghe xem họ nói cái gì, nhưng nhóc nghe lời Mạc Tuấn Nghị lắm, bởi vì Mạc thúc thúc là bố dượng của nhóc mà!

Hạ Dương nắm một vốc hạnh nhân trên bàn, ném vào miệng nhai rôm rốp. Vẻ mặt tươi cười kia khiến cả người Mạc Tuấn Nghị không thoải mái.

Mạc Tuấn Nghị liếm môi, trộm nhìn Ô Thuần Nhã khoé miệng cong lên nhưng dáng vẻ rõ ràng quyết định ngồi không xem kịch vui, hắn đảo mắt khinh thường.

Mạc Tuấn Nghị nói với Hạ Dương, “Anh biết là được rồi, đừng nói cho anh cả của anh.”

Hắn vừa dứt lời, tiếng của Tư Không Dực Dương đã vang lên.

“Đừng nói cho anh cái gì?” Tư Không đại thiếu gia nhanh chân bước từ cửa vào, cả người mang theo hơi lạnh mùa đông ngoài trời.

Dây thần kinh của Mạc Tuấn Nghị run lên một cái, quay đầu nhìn gã, mờ mịt nói, “Không có gì đâu, anh nghe lầm rồi.”

Ô Thuần Nhã và Hạ Dương liếc nhau, đều thấy được ý cười trêu chọc trong mắt đối phương, cứ giả vờ đi, xem cậu giả vờ được đến khi nào!

Tư Không Viêm Nghiêu đi sau anh anh tiến vào cửa, nhìn Ô Thuần Nhã mặc quần áo dày cộm, vừa lòng nở nụ cười.

Tuy trong nhà mở điều hoà nên không bị lạnh, nhưng bảo bối thân thể không tốt, cần phải chú ý giữ ấm, huống chi giờ đang có tuyết rơi, bên ngoài rất lạnh.

Cởi áo khoác, ngồi xuống bên cạnh Ô Thuần Nhã, anh vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng tròn tròn của cậu, hỏi, “Hôm nay nó có ngoan không?” Bảo bối mang thai đã năm tháng, giờ anh càng ngày càng khẩn trương.

Ô Thuần Nhã gật đầu với nam nhân, cười nói, “Ngoan lắm, nhưng ban nãy mới đá em một cái.”

Hạ Dương ngạc nhiên hỏi, “Giờ đã cảm giác được rồi sao?” Ngại quá, hắn chưa mang thai bao giờ, không biết trên đời còn tồn tại chuyện thần kì như thai máy.

“Ừ, đại ca cậu hôm qua cũng bị đá một phát đấy, nhóc này còn khoẻ hơn cả Bánh Bao hồi trước.” Ô Thuần Nhã vươn tay chọc chọc ngực nam nhân, cười anh.

Đêm qua tắm rửa rồi đi ngủ, nam nhân sờ loạn trên cái bụng bóng loáng của cậu, sờ khiến cậu phát ngứa, đang định đẩy anh ra, kết quả cậu liền phát hiện, nam nhân nhà mình hiếm có khó tìm đang ngây ngẩn cả người.

Chính là đặc biệt kinh ngạc, đặc biệt chấn động đến ngơ ra.

Sau đó cậu cảm giác được ở vị trí bàn tay nam nhân dừng lại, bánh bao nhỏ trong bụng đang hung hăng đạp đạp, đạp đến bụng cậu cũng đau.

Cậu sẽ không bao giờ quên biểu tình kinh hỉ đến rưng rưng nước mắt của nam nhân khi ấy, nam nhân là thật lòng thật dạ coi cậu như báu vật quý giá.

Ba người còn đang bận cười đùa tán gẫu về bánh bao nhỏ trong bụng Ô Thuần Nhã, Tư Không Dực Dương bên kia thì đen mặt.

Mạc Tuấn Nghị gắt gao mím môi, không nói gì.

Oán khí đen thùi lùi quẩn quanh người Tư Không Dực Dương đang chầm chậm lan toả…

Hạ Dương khụ một tiếng, nói, “Anh cả, anh có việc gì thì đi giải quyết đi, cẩn thận không lại doạ đến cháu tương lai của em”

Tư Không Dực Dương lạnh mặt, không phản ứng Hạ Dương, hai mắt trừng Mạc Tuấn Nghị, nhàn nhạt hỏi, “Em có gì muốn nói với anh không?” Cái giọng điệu nghiến răng nghiến lợi kia, nghe thế nào cũng thấy là đang cố kiềm cơn giận.

Mạc Tuấn Nghị nuốt nước miếng, vẫn lắc đầu, muốn hắn nói thế nào đây? Hắn ngại lắm!

Thấy hắn vẫn không nói gì, Tư Không Dực Dương gật đầu, cười lạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.