Bánh Bao Nhà Ai

Chương 95: Em chính là ngượng ngùng chứ bộ!



Sắc mặt Tư Không Dực Dương đã không còn chỉ dùng từ đen sì để miêu tả.

Nếu người trước mặt không phải là Mạc Tuấn Nghị, phỏng chừng gã sẽ dùng đôi bàn tay to bự của mình túm chặt lấy cổ họng đối phương, rồi hung hăng bóp chết hắn.

Ô Thuần Nhã có chút lo lắng nhìn Mạc Tuấn Nghị mím môi không chịu nói lời nào, cậu vừa định mở miệng nói giúp hắn cái gì đó, lại bị nam nhân bên cạnh kéo tay.

Cậu quay đầu khó hiểu nhìn nam nhân — Anh làm gì thế?

Tư Không Viêm Nghiêu lắc đầu, ý bảo cậu đừng xen vào — Chuyện của vợ chồng nhà người ta, mình nhúng tay vào làm chi.

Ô Thuần Nhã hừ một tiếng, trợn mắt.

Hạ Dương ngồi một xó tủm tỉm nhìn đại ca hắn, trong lòng thầm nhủ, anh hai giờ trở nên thiệt là ôn nhu, thoạt nhìn càng thêm mê người! ~(≧▽≦)/~

Tư Không Dực Dương không cần quay lại xem cũng đủ biết, đằng sau có ba cặp mắt chú tâm theo dõi gã và Mạc Tuấn Nghị, tuy nhiên lúc này gã lười để ý đến bọn họ.

Gã cúi đầu nhìn Mạc Tuấn Nghị, vươn tay, nắm cằm hắn nâng lên nhìn thẳng vào mình.

Khuôn mặt gã thản nhiên, nhưng đôi mắt sắc bén lại lộ ra lửa giận dữ dội.

Cố kiềm nén giọng điệu để cho bản thân bớt nóng nảy, Tư Không Dực Dương hít sâu, thấp giọng hỏi lại một lần nữa, “Cho em một cơ hội cuối cùng, có gì muốn nói với anh không?”

Kì thật Mạc Tuấn Nghị đã nhận ra, nam nhân nếu đã hỏi thẳng mình như vậy, nhất định là đã biết tin hắn mang thai, nhưng mà…Hắn thật sự không biết nên mở miệng thế nào, được rồi, hắn thừa nhận bản thân biệt nữu, tuy đã quyết định giữ lại sinh mệnh nhỏ trong bụng, nhưng hắn vẫn chưa thể đối mặt với chuyện người mình sắp nhiều thêm một cục thịt được.

Liếm liếm đôi môi khô khốc, hắn trừng mắt, làn mi hơi run run.

Tư Không Dực Dương lạnh lùng cười một tiếng, “Ha hả, Mạc Tuấn Nghị ơi là Mạc Tuấn Nghị, tôi nghĩ mình đã moi tim moi phổi ra mà đối đãi với em, đáng tiếc, trong mắt em tôi vẫn mãi chỉ là thằng đàn ông cặn bã, phải không?” Trong giọng nói gã hiện rõ sự thất vọng cực điểm, thì ra trong lòng Tuấn Nghị, đến chuyện lớn như mang thai cậu ấy cũng có thể giấu mình.

Vậy có lẽ nào vốn dĩ cậu ấy không định giữ lại đứa nhỏ trong bụng?

Buông bàn tay đang kiềm chế cằm hắn ra, Tư Không Dực Dương nâng tay xoa mặt, nhìn một cái thật sâu vào đôi mắt trợn to ngây ngốc của Mạc Tuấn Nghị, rồi gã xoay người, nhẹ giọng nói, “Nếu em không muốn giữ lại nó, vậy thì tìm Giang Võ xoá bỏ đi. Về sau hai ta cũng không cần tiếp tục dây dưa nữa.” Nói xong, gã lập tức rời đi.

Tuy Tư Không Dực Dương nói rất nhẹ, nhưng cả bốn người ở đây đều nghe thấy rõ ràng.

Mạc Tuấn Nghị bởi vì lời nói bất ngờ của Tư Không Dực Dương mà ngẩn cả người, hắn vốn nghĩ cùng lắm gã chỉ nổi nóng với mình một lúc, quở mắng hắn vì sao không nói cho gã chuyện này trước tiên, nhưng hắn không ngờ tới, người đàn ông kia, người đàn ông cưng nựng hắn trong lòng bàn tay giờ cư nhiên lại lạnh lùng như thế, anh ấy cư nhiên, cư nhiên muốn vứt bỏ kết tinh của hai người bọn họ? (_._” nể tình bạn Nghị đang mang thai hormone nổi loạn nên tui không ném dép bạn nhé)

Càng nghĩ càng uỷ khuất, càng nghĩ càng khổ sở, Mạc Tuấn Nghị cắn môi, gắt gao ôm gối dựa vào lòng, cúi đầu, nước mắt tí tách chảy xuống.

Ô Thuần Nhã cũng không ngờ Tư Không Dực Dương sẽ nói như vậy, hơn nữa…lúc nãy khi Tư Không Dực Dương rời đi, hình như mắt cũng ửng đỏ.

Cậu lo lắng nhìn Mạc Tuấn Nghị, thấy hắn cúi đầu lau nước mắt, không khỏi thở dài, đáng đời, ai bảo cậu biệt nữu, giờ anh nhà cậu tức giận rồi đấy, còn không thèm nhìn mặt cậu nữa!

Trách thì trách, nhưng thấy dáng vẻ khổ sở của hắn cậu cũng không đành lòng, Ô Thuần Nhã nghiêng đầu nhìn Tư Không Viêm Nghiêu mặt không biểu tình, nhướn mày, khẽ ghé lại gần nhẹ giọng nói, “Anh đi khuyên nhủ anh anh đi.”

Tư Không Viêm Nghiêu nhướn mày, không muốn đi, không muốn động.

Ô Thuần Nhã mặt nhăn mày nhíu, vươn tay chọt chọt đùi nam nhân, vừa chọt vừa nói thầm, “Mau đi, mau đi, mau đi!”

Tư Không Viêm Nghiêu nghiêng đầu, khẽ cắn vành tai cậu, “Tuân mệnh, bảo bối!”

Hạ Dương chớp mắt mấy cái, vươn tay tóm gối dựa để bên cạnh dùng sức gặm, vừa gặm vừa lẩm bẩm, “Quá ân ái, thiệt quá ân ái! Hạ Dương, không ghen tị, không ghen tị.” Nói là nói vậy, nhưng cặp mắt phượng vẫn liếc qua nhìn trộm Ô Thuần Nhã và Tư Không Viêm Nghiêu, miệng lẩm bẩm không ngớt.

Tư Không Viêm Nghiêu trừng Hạ Dương, đứng lên đi tới chỗ Mạc Tuấn Nghị, nói, “Cậu không cần đứa nhỏ?” Giọng nam nhân rất lạnh nhạt thờ ơ, anh không quan tâm đến suy nghĩ của Mạc Tuấn Nghị, nhưng anh vẫn biết, anh anh để có thể có con với Mạc Tuấn Nghị đã phải khổ sở giày vò nhiều.

Mạc Tuấn Nghị hít mũi, không ngẩng đầu nhìn Tư Không Viêm Nghiêu, mím môi, không chịu nói lời nào.

Nếu không phải giờ còn có bảo bối ở bên cạnh nhìn, nhất định Tư Không Viêm Nghiêu sẽ thay anh anh tặng cho Mạc Tuấn Nghị một cái bạt tai.

Anh anh vừa rồi như vậy, chắc là về nhà bên kia, chậc chậc, Mạc Tuấn Nghị này cũng có năng lực ghê ha, sống đến từng này năm, anh chưa từng thấy anh mình có thể vì cái gì, vì ai mà kìm nén cơn giận không nổi khùng lên.

Ô Thuần Nhã nhìn biểu tình nam nhân nhà mình liền biết anh lại nảy ý xấu, chạy nhanh đứng lên lại gần Tư Không Viêm Nghiêu, vươn tay kéo tay anh, nam nhân quay đầu nhìn cậu, nhướn mày.

“Mau đi xem anh anh đi, để em nói với cậu ấy.”

Tư Không Viêm Nghiêu thở dài, được rồi, lời của bảo bối là thánh chỉ, bảo bối lớn nhất.

Thấy Tư Không Viêm Nghiêu đi rồi Ô Thuần Nhã an vị ngồi xuống bên cạnh Mạc Tuấn Nghị, đưa mắt ra hiệu với Hạ Dương, để cho hắn ngồi đối diện hai người.

Mạc Tuấn Nghị ngẩng đầu, nhìn vào mắt Ô Thuần Nhã, khàn giọng nói, “Anh ấy không cần mình, ngay cả con của anh ấy anh ấy cũng không cần.”

Ô Thuần Nhã thiếu chút nữa bị hắn chọc nổi điên, người này sao có thể nhầm thành ra thế chứ!

Hạ Dương thật không thể chịu nổi cái tính này của Mạc Tuấn Nghị, vốn, hắn và Mạc Tuấn Nghị cũng là bạn bè quen biết, nhưng người vừa bị chọc tức ban nãy chính là anh cả của hắn đó!

“Vớ vẩn, Mạc Tuấn Nghị, tôi đang rất bực, cậu thì có gì để người ta thèm lừa? Anh cả của tôi thích trẻ con như thế nào chẳng lẽ cậu còn chưa biết? Nếu cậu vì không muốn giữ lại đứa bé này cho nên mới giấu anh ấy, tôi nói thẳng cho cậu biết, không cần để anh tôi ra tay, tôi nhất định sẽ đánh chết cậu!”

Ô Thuần Nhã quay đầu trừng Hạ Dương, ngốc à! Có ai đi khuyên người ta như thế không!

Hạ Dương bĩu môi, rút về một góc, được rồi, hắn không nói nữa, nói gì cũng sai, đột nhiên tự dưng lại nhớ tới Văn Nhân Minh Húc, vì sao à? Bởi vì người kia lúc nào cũng nhường hắn, hắn nói cái gì đều đúng hết.

Ô Thuần Nhã nhìn Mạc Tuấn Nghị hai mắt đỏ bừng, mũi sụt sà sụt sịt, rút khăn giấy trên bàn đưa cho hắn, còn xoa bụng trấn an bánh bao nhỏ bên trong cứ liên tục đá cậu, nhẹ giọng nói, “Tuấn Nghị, lần này thực sự là cậu không đúng.”

Mạc Tuấn Nghị gật đầu, khẽ khàng ‘Ừ’ một tiếng.

Hắn đương nhiên biết mình không đúng, nhưng Dực Dương cũng không thể nói như vậy với hắn!

“Mình…mình không biết nên nói với anh ấy thế nào…” Thực sự hắn không làm được như Ô Thuần Nhã, thản nhiên thừa nhận chuyện bản thân là nam, lại có thể mang thai sinh con.

Ô Thuần Nhã thở dài, hỏi, “Cậu không định ở bên anh ấy sao?”

Mạc Tuấn Nghị nhíu mày, nhìn Ô Thuần Nhã, nói, “Đương nhiên là định rồi, nếu không định ở bên cạnh anh ấy, sao mình có thể để anh ấy áp toàn phần như thế được!”

“Vậy không phải xong rồi sao, cậu còn rối rắm gì nữa?” Ô Thuần Nhã không hiểu nổi, trong đầu Mạc Tuấn Nghị còn khúc mắc chuyện gì?

Mạc Tuấn Nghị thở dài, ngay cả hắn cũng không biết nữa.

Tư Không Viêm Nghiêu đến biệt thự của Tư Không Dực Dương, trực tiếp đi thẳng đến thư phòng, đẩy cửa, trong phòng sương khói mù mịt.

Nhíu mày, anh mở cửa sổ, sau đó ngồi xuống sofa, hai tay khoanh trước ngực, không nói lời nào, liền cứ như vậy nhìn chằm chằm Tư Không Dực Dương đang ngồi bên kia hút thuốc.

Tư Không Dực Dương bị anh nhìn đến mất tự nhiên, tắt thuốc, hỏi, “Em còn đi làm thuyết khách?” Em trai gã từ khi nào lại thích xen vào chuyện của người khác như thế.

Nhún vai, Tư Không Viêm Nghiêu nói, “Bảo bối bảo em đến xem anh.”

….Đến xem anh, em liền thực sự đến xem, không định nói gì đúng không!

Hít sâu, Tư Không Dực Dương bất đắc dĩ nằm sấp trên bàn, than thở, “Em trai à, anh thương tâm lắm.”

“Ừ, thấy rồi.” Anh ý với chuyện của Mạc Tuấn Nghị vẫn luôn dễ dàng thương tâm.

Tư Không Dực Dương khoé miệng treo một nụ cười khổ, lại rút một điếu thuốc, châm lửa, “Anh đã đối tốt với cậu ấy đến vậy, cậu ấy ngay cả chuyện mang thai cũng gạt anh, nếu không phải hôm nay em nói cho anh biết, không biết anh còn bị giấu tới khi nào.”

“Anh đi xong, cậu ta khóc.” Được rồi, dù anh rất muốn xem diễn, nhưng giờ không phải thời cơ tốt, làm anh em, anh vô cùng không thích dáng vẻ này của anh mình.

Tư Không Dực Dương nâng tay lên một chút, sau đó làm bộ như không có chuyện gì nhét điếu thuốc vào miệng, hung hăng hít một hơi.

“Ít hút thuốc thôi, dễ chết sớm.” Tư Không Viêm Nghiêu lạnh lùng nhìn anh một cái, thiện ý khuyên bảo.

“Khụ khụ khụ khụ…. Em…. Khụ khụ…. Em đang ước anh chết luôn đấy hả!” Tư Không Dực Dương trừng mắt lườm anh.

“Anh không cần đứa nhỏ kia?” Tư Không Viêm Nghiêu không để ý hành động trợn mắt của gã, hỏi ra nghi hoặc của bản thân.

Lắc đầu, nam nhân cười khổ, nói, “Sao lại không cần, ngay cả nằm mơ anh cũng ngóng trông Tuấn Nghị có thể mang thai, nhưng em xem cậu ấy đi, ngay cả chuyện lớn như vậy cũng gạt anh, chẳng lẽ anh còn có thể tiếp tục chờ đợi?” Nếu không phải vì Tuấn Nghị muốn trộm gã xoá bỏ đứa nhỏ, gã thật sự không thể tìm ra một lý do khác để thuyết phục chính mình, vì cớ gì Mạc Tuấn Nghị lại muốn giấu diếm.

Hít sâu, như thể mới đưa ra quyết định rất quan trọng, Tư Không Dực Dương tiếp tục nói, “Nếu cậu ấy không muốn ở bên cạnh anh, cũng không muốn giữ đứa bé này, anh sẽ thành toàn cho cậu ấy.”

Cửa thư phòng bị dùng sức đẩy ra, Mạc Tuấn Nghị run rẩy đứng đó, sắc mặt trắng bệch đến doạ người.

Ô Thuần Nhã một tay đỡ thắt lưng, một tay kéo cánh tay Mạc Tuấn Nghị.

Tư Không Viêm Nghiêu lập tức đứng lên, lại gần kéo Ô Thuần Nhã vào ngực, cúi đầu nói, “Qua đây sao không mặc áo khoác?” Bên ngoài lạnh như vậy, mặc dù hai nhà rất gần, nhưng không thể mặc mỗi cái áo mỏng manh mà chạy tới được!

Ô Thuần Nhã cười lắc đầu với nam nhân, ý bảo mình không sao, vươn tay đẩy đẩy Mạc Tuấn Nghị, “Kìa, hai người nói chuyện đi, lát nữa nhớ qua ăn cơm chiều.”

Nói xong, kéo tay nam nhân rời đi, cậu không bao giờ muốn đi làm chuyện hoà giải này nữa, quá mệt!

Lúc Mạc Tuấn Nghị đẩy cửa thư phòng Tư Không Dực Dương có liếc hắn một cái, sau đó liền cúi đầu, giả bộ bày dáng vẻ ‘anh đang bề bộn nhiều việc, đừng tới quấy rầy anh’.

Mạc Tuấn Nghị hé môi, vào trong phòng đóng cửa lại, hệt như một đứa nhỏ làm chuyện sai, bị người lớn phạt đứng, cứ đứng ở cạnh cửa, không nói gì, cũng không nhúc nhích.

Dù sao cũng là người gã đặt trong tim trong lòng, Tư Không Dực Dương sao có thể nỡ mặc kệ hắn, hơn nữa….hắn còn đang mang thai.

Thở dài, có chút mệt mỏi nâng tay nhéo mi tâm, gã nói, “Đứng làm gì, ngồi đi chứ!”

Mạc Tuấn Nghị cúi đầu, giấu đi ý cười bên môi, hừ, vẫn xót em đúng không!

Lúc này hắn cũng không làm kiêu, đi qua ngồi xuống sofa.

Tư Không Dực Dương thấy hắn ngồi ở đó lại tiếp tục không nói gì, bất đắc dĩ hỏi, “Em còn có việc tìm anh? Nếu em cảm thấy cần anh bồi thường một khoản, anh sẽ lập tức chi cho em.”

“Em không có!” Mạc Tuấn Nghị ngẩng mạnh đầu lên, gào lên với nam nhân.

“Em không muốn bỏ đứa bé này, em thật sự không muốn!”

Tư Không Dực Dương gật đầu, “Ừ, không muốn thì không muốn, Tuấn Nghị, kỳ thực giờ anh mới nhận ra, em không hề tin anh một chút nào, phải không?”

Mạc Tuấn Nghị mặt nhăn mày nhíu, cắn môi, hắn muốn phủ định lời của nam nhân, nhưng… hắn không biết nên nói thế nào.

Tự giễu nở nụ cười, Tư Không Dực Dương chua sót nói, “Anh đoán đúng rồi? Lẽ nào em cho rằng, những lời anh từng nói với em, đều để trêu đùa lừa gạt em? Mạc Tuấn Nghị em có thể chín chắn hơn một chút hay không? Anh đã hơn ba mươi tuổi, em cũng không còn là trẻ con nữa, anh không cần phải lấy mấy thứ đó để dụ dỗ em, có bao nhiêu nam nữ sán vào anh, tội gì anh phải làm thế với em?”

“Không phải, không phải là em không tin anh!” Mạc Tuấn Nghị nghe lời của gã càng ngày càng thái quá, nếu để nam nhân tiếp tục nói, có thể đoạn tình cảm này thực sự sẽ nảy sinh vấn đề, cho nên hắn vội vàng mở miệng phủ nhận.

Tư Không Dực Dương nhướn mày, “Vậy vì sao em phải gạt anh?”

“….Em chính là….Em….Ừm….. Chính là…. Chính là ngượng ngùng….” Càng nói tiếng càng nhỏ, Mạc Tuấn Nghị cúi đầu xoắn xoắn ngón tay.

“Ngượng ngùng? Mạc Tuấn Nghị em là em bé chưa cai sữa à? Có cái gì phải ngượng hả!” Tư Không Dực Dương nổi điên thiếu chút lật bàn, song gã sợ doạ Mạc Tuấn Nghị, đành phải nắm chặt hai đấm, hít sâu bình ổn lửa giận.

Uỷ khuất ngẩng đầu, Mạc Tuấn Nghị cũng nổi giận, dựa vào cái gì oan uổng hắn như thế! Không biết hắn đang mang thai à!

“Em là đàn ông! Anh không thấy kì quái vậy anh đi mang thai đi! Người mang thai cũng không phải anh, anh còn châm chọc cái gì!”

“Lại đây!” Tư Không Dực Dương trừng mắt, nhóc thối, còn dám tranh cãi với gã!

Mạc Tuấn Nghị cũng trừng lại, mới không sợ anh đâu! Trừng thì trừng, xem mắt ai to hơn!

Bị hắn chọc cười, Tư Không Dực Dương cảm thấy uy phong của mình tụt giảm nghiêm trọng, đành nâng tay vẫy vẫy hắn, nói, “Lại đây, anh ôm em một cái.”

Mạc Tuấn Nghị trừng mắt, không tình nguyện lắm đứng dậy lại gần gã.

Nâng tay kéo hắn qua, để cho hắn ngồi nghiêng trên đùi mình, Tư Không Dực Dương tựa đầu chôn vào cần cổ hắn, thở dài, “Quên đi quên đi, anh tha thứ cho em, nếu nổi giận với em, anh sẽ đoản mệnh mười năm mất.”

Mạc Tuấn Nghị hé môi, kéo bàn tay to dày ấm áp của Tư Không Dực Dương, thấp giọng nói, “Em xin lỗi….”

Nam nhân khẽ cười một tiếng, há mồm cắn lên da thịt mềm mịn ở cổ hắn, than thở, “Còn có lần sau nữa, anh đánh đòn!”

Bĩu môi, Mạc Tuấn Nghị âm thầm trợn mắt, anh không nỡ đâu!

“Anh không giận chứ?” Nghiêng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn của nam nhân, Mạc Tuấn Nghị hỏi.

Tư Không Dực Dương ừ một tiếng, tay ôm hắn siết chặt hơn một chút, “Giận chết rồi.”

Tuy nam nhân nói như vậy, nhưng khoé môi Mạc Tuấn Nghị vẫn cong lên, “Em sẽ không bao giờ gạt anh bất cứ chuyện gì nữa.” Nói xong nhìn ánh mắt rõ ràng không tin của gã, nói tiếp hai từ, “Thật đó!”

Tư Không Dực Dương thở dài, hôn lên hai má hắn, hỏi, “Dạo này có chỗ nào không thoải mái không?” Gã nhẹ nhàng vuốt ve bụng Mạc Tuấn Nghị.

“Không có, Thuần Nhã đã nói cho em biết một số việc cần chú ý rồi.” Sợ ngứa rụt người lại, Mạc Tuấn Nghị lười biếng tựa vào ngực nam nhân.

“Chúng ta sang bên kia đi, mọi người đang lo lắm.”

Tư Không Dực Dương nghe hắn nói vậy, lại trừng hắn một cái, không có việc gì ai bảo em gây chuyện!

Mạc Tuấn Nghị bĩu môi, người ta là ngượng ngùng chứ bộ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.