Bảo Bối Con Là Ai

Chương 65



Lăng Húc cảm thấy mình đã chậm rãi tỉnh táo lại, hoảng sợ luống cuống lúc ban đầu đã từ từ biến mất, kiên định chậm rãi thay thế.

Cậu cúi đầu có chút buồn cười, vừa rồi cảm xúc tới quá nhanh, nhịn không được rơi nước mắt ngay trước mặt Lăng Dịch, mà cậu vốn sẽ không như vậy, đại khái là tư duy mười bảy tuổi đang quấy phá.

Thu dọn xong cảm xúc, cậu bắt đầu quan tâm vấn đề mình hẳn nên quan tâm nhất, “Anh giao Thiên Thiên cho ai? Không có việc gì chứ?”

Lăng Dịch: “Từ từ.” Anh lấy điện thoại di động ra gọi một cú điện thoại, chuyển được liền hỏi: “Đã ngủ chưa?… vậy dẫn nó lại đây đi…. Được.”

Cúp điện thoại anh mới nói với Lăng Húc: “Giao cho ai cũng lo lắng, anh mang nó lại đây, ở phòng khác, anh bảo Dư Mi dẫn nó lại đây bây giờ.”

Anh vừa dứt lời thì tiếng gõ cửa liền vang lên.

Lăng Húc đứng dậy đi qua mở cửa, nhìn thấy Dư Mi mang theo Thiên Thiên đứng ở ngoài, người gõ cửa dồn dập đúng là Thiên Thiên.

Thiên Thiên không dự đoán được có thể nhìn thấy Lăng Húc ở nơi này, sửng sốt sau đó liền phác qua ôm lấy chân Lăng Húc, “Ba!” Nó la lớn.

Lăng Húc ngồi xổm xuống ôm nó lên hôn trán của nó một cái: “Buổi sáng ba đi quá gấp, chưa nói với con làm con sốt ruột rồi.”

Thiên Thiên ôm cổ của cậu, một câu cũng chưa nói.

Dư Mi đứng ở cửa nhỏ giọng nói với Lăng Dịch: “Nếu không tôi về phòng trước?”

Lăng Dịch gật gật đầu, “Cô về phòng nghỉ ngơi đi, sáng mai chúng ta cùng trở về.”

Vì thế Dư Mi mỉm cười với Lăng Húc, vươn tay giúp bọn họ đóng cửa phòng.

Lăng Húc ôm Thiên Thiên đi đến bên giường ngồi xuống, lúc trước cả ngày không gặp mặt cũng không cảm thấy gì, nhưng cậu sẽ luôn để Thiên Thiên biết cậu đi nơi nào, không phải giống hôm nay không rên một tiếng bước đi.

Tuy rằng Lăng Dịch có ý gạt Thiên Thiên nhưng đứa bé mẫn cảm như vậy, lại ở tuổi không phải hoàn toàn không biết gì, nhiều ít nó có thể cảm giác được, giống như buổi sáng, nó biết Lăng Dịch đại khái là cãi nhau với Lăng Húc.

Lăng Dịch tức giận bị Lăng Húc rơi nước mắt thổi bay dường như không còn, anh đứng bên giường nói: “Để Thiên Thiên ngủ trước đi, đã khuya rồi.”

Lăng Húc gật gật đầu.

Thiên Thiên ở trong ngực cậu nhỏ giọng than thở một câu gì đó.

Lăng Húc cúi đầu nhìn Thiên Thiên: “Bảo bối, con nói cái gì?”

Thiên Thiên nói: “Đánh mông ba.”

Lăng Húc nghe vậy sửng sốt, theo bản năng ngẩng đầu nhìn Lăng Dịch.

Lăng Dịch hiển nhiên nghe được Thiên Thiên nói, anh ngồi xổm xuống cười một tiếng, hỏi Thiên Thiên: “Con nói muốn đánh mông của ba sao?”

Thiên Thiên liếc Lăng Húc một cái, sau đó gật gật đầu với Lăng Dịch.

Vì thế Lăng Dịch nhìn lại Lăng Húc, “Con của em nói muốn đánh mông em, em nói xem nên làm thế nào?”

Lăng Húc hít sâu một hơi, đặt Thiên Thiên ở bên cạnh, xoay người ghé vào trên giường: “Đến đây đi.”

Thiên Thiên liền vui vẻ, nó dùng chân đạp rơi giầy, hai tay chống ở trên giường đứng lên nhưng lại không lập tức hành động, mà là nhìn Lăng Dịch giống như đang hỏi Lăng Dịch nên làm như thế nào.

Lăng Dịch đi đến phía sau nó, nửa quỳ ở trên giường ôm thắt lưng nó sợ nó ngã, nói với nó: “Làm đi.”

Thiên Thiên cười hì hì ghé vào bên người Lăng Húc, tay nhỏ bé đánh cậu hai cái, một chút cảm giác cũng không có, sau đó thu lại tay.

Lăng Dịch nói tiếp: “Lại đi.”

Thiên Thiên nói sao cũng không chịu, đánh mông ba nghe thì chơi thật khá, nhưng làm lại có chút ngượng ngùng.

Vì thế Lăng Dịch nói với nó: “Vậy bác giúp cháu đánh.”

Vừa dứt lời, Lăng Húc liền cảm giác được bàn tay Lăng Dịch mang theo lực đánh xuống.

Lần này vì có chút đột nhiên, Lăng Húc bất ngờ không kịp đề phòng hô nhỏ ra tiếng, nhất thời mặt đỏ rần, chôn mặt vào gối che miệng mình.

Lăng Dịch đánh liên tiếp vài cái: “Về sau còn không rên một tiếng bước đi nữa không?”

Mỗi một lần anh đều đánh thực dùng sức, đại khái là muốn phát tiết.

Lăng Húc chôn mặt vào gối buồn rầu lên tiếng: “Em không bao giờ nữa.”

Lúc này Lăng Dịch mới thu tay, ôm Thiên Thiên dậy khỏi giường: “Đi tắm rửa, con nên ngủ.”

Đêm hôm đó Lăng Húc ngủ không tệ lắm, nhưng sáng sớm ngày hôm sau vẫn tỉnh lại sớm nhất, lúc trời còn chưa sáng.

Cậu mở to mắt nằm trên giường không nhúc nhích, không muốn đánh thức Lăng Dịch cùng Thiên Thiên.

Nhưng không lâu lắm, cậu phát hiện Lăng Dịch cũng tỉnh, mở to mắt nhìn cậu.

“Tỉnh?” Lăng Dịch hỏi cậu.

Thiên Thiên ngủ còn say, chút động tĩnh ấy sẽ không đánh thức nó.

Vì thế Lăng Húc gật gật đầu, xoay người ngồi xuống.

Lăng Dịch hỏi cậu: “Có tâm sự?”

Lăng Húc nói: “Em thật không biết nên làm gì Tào Bác Hàng bây giờ?”

Lăng Dịch: “Không cần nói với ông ta đã còn trả hết tiền, để ông ta chịu chút dạy dỗ.”

Chút tiền ấy Lăng Dịch không thèm để ý, nhưng không phải anh nguyện ý đi lấp cái hố không đáy của Tào Bác Hàng.

Lăng Húc nghĩ nghĩ, vẫn cứ nói: “Băm tay ông ta đi.”

Lăng Dịch có chút kinh ngạc nhìn Lăng Húc.

Nhưng vẻ mặt Lăng Húc thực bình tĩnh, cậu không cho là mình đang nói giỡn, cậu chỉ nghĩ Tào Bác Hàng có thể chặt ngón tay để tỏ vẻ quyết tâm thì vì sao không giúp ông ta một tay, giúp ông ta băm một bàn tay xem về sau ông ta có còn dám đánh cuộc nữa không?

Lăng Dịch vươn tay vỗ đầu Lăng Húc một chút, tuy rằng ở giữa còn cách Thiên Thiên nhưng anh cũng có thể đủ chạm vào Lăng Húc: “Em không cần suy nghĩ, dù có băm tay ông ta mà ông ta muốn đánh bạc thì dùng miệng ngậm cũng phải đi đánh, em muốn chính là uy hiếp ông ta, điểm này anh cam đoan với em, em giao cho anh đi.”

Lăng Húc: “Trước năm mới không cho ông ta về nhà.”

Lăng Dịch cười cười: “Có thể.”

Cho đến khi Thiên Thiên tỉnh ngủ bọn họ mới dẫn nó rời khỏi khách sạn, mà ý của Lăng Dịch vốn là muốn dẫn Thiên Thiên trực tiếp về nhà nhưng Lăng Húc nói với anh: “Em muốn đi gặp mẹ một chút.”

“Đi thôi, ” Lăng Dịch nói với cậu, “Em muốn dẫn Thiên Thiên đi cùng không?”

Lăng Húc đáp: “Đi xem đi, sau này cơ hội trở về không nhiều lắm.”

Du Phán Phán đối với Lăng Húc mà nói, cùng Tào Bác Hàng tình cảm vẫn không giống, dù sao cũng là mẹ nuôi nấng cậu từ nhỏ tới lớn.

Mang theo Thiên Thiên trở về, Lăng Húc không nói chuyện Lăng Dịch hỗ trợ trả tiền mà nói mình đã gánh món nợ hai mươi vạn, Tào Bác Hàng tạm thời không có việc gì, nhưng khả năng đối phương phải đợi cậu trả tiền trước một phần mới thả người.

Du Phán Phán không tỏ vẻ gì, bà chỉ nói với Lăng Húc: “Con đi đi, đi nhanh đi.”

Thiên Thiên nhìn bà, kêu lên: “Bà nội.”

Du Phán Phán cau mày, “Sao còn mang Thiên Thiên lại đây? Mau dẫn nó đi thôi, nếu về sau ông ấy còn đánh cuộc, mẹ sẽ không quản ông ấy nữa, để ông ấy đi chết đi. Con và Thiên Thiên đừng ở chỗ này, đi mau!”

Bà vẫn lo lắng những người đó sẽ đổi ý làm ra chuyện thương tổn Lăng Húc.

Lăng Húc không nói rõ: “Đừng lo lắng cho con, bọn họ muốn tiền mà thôi, giữ con lại cũng không có tiền cho bọn họ, còn không bằng để con trở về chuẩn bị tiền.”

Du Phán Phán khóc, cuối cùng bà lắc đầu không nói gì thêm, chỉ bảo Lăng Húc đi mau.

Lúc này Lăng Húc mới ôm Thiên Thiên rời đi.

Xuống lầu cậu nhìn thấy Lăng Dịch đứng bên cạnh ô tô chờ cậu. Đi qua đưa Thiên Thiên cho Lăng Dịch, bởi vì trong xe còn có Dư Mi cho nên Lăng Húc không nói gì thêm.

Lăng Dịch nhận lấy Thiên Thiên, hỏi nó: “Gặp được bà nội ?”

Thiên Thiên gật gật đầu, một lát sau nhi nó nhỏ giọng nói với Lăng Dịch: “Bà nội khóc.”

Lăng Dịch liếc Lăng Húc một cái, cuối cùng bảo: “Bà nội luyến tiếc hai người, có rảnh quay về thăm bà.”

“Dạ, ” Thiên Thiên đáp như vậy.

Trên đường trở về, Dư Mi ngồi ở phó điều khiển, ba người Lăng Dịch ngồi ở chỗ ngồi phía sau.

Trên xe trừ Thiên Thiên ngẫu nhiên nói chuyện, những người khác đều an tĩnh, sau lại Thiên Thiên ngã quỵ trên đùi Lăng Dịch ngủ.

Lăng Húc nhìn ngoài cửa sổ xe, đột nhiên cảm thấy duy trì một tư thế hồi lâu có chút mệt, theo bản năng muốn cởi giầy đạp chân lên ghế.

Lúc cậu nảy sinh ý tưởng này không khỏi có chút buồn cười, xem ra muốn tạo một thói quen tốt cần bỏ thời gian thực dài, mà dưỡng một thói quen xấu lại rất dễ dàng, ngắn ngủn mấy tháng đã triệt để sửa thói quen cậu bỏ vài năm mới tạo thành. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Lúc ô tô dừng ở lối vào đường cao tốc nghỉ ngơi chốc lát, Lăng Dịch đưa một điếu thuốc cho Lăng Húc.

Cậu vươn tay muốn nhận, nhưng thực nhanh lại từ chối, “Không cần.”

“Không cần?”

Lăng Húc nói: “Thật ra em đã cai thuốc, cai vài năm.”

“Vì sao?” Lăng Dịch hỏi cậu.

Lăng Húc ngẩng đầu lên nhìn không trung, mùa đông không trung có vẻ hơi âm trầm, cậu nói: “Một là cảm thấy lãng phí tiền, hai là sợ hút thuốc không tốt cho Thiên Thiên.”

Kết quả mất trí nhớ liền vất chuyện cai thuốc lên chín tầng mây, thứ này giống Lăng Dịch, một khi dính vào liền cai không được.

Lăng Dịch nói: “Bây giờ những điều em băn khoăn thật ra không tất yếu. Cai thuốc rất tốt, nhưng là vì sức khỏe của em chứ không phải vì tiền.”

Lăng Húc nghe vậy cười, “Em đây có thể suy xét một lần nữa.”

Lăng Dịch: “Rất nhiều chuyện cũng có thể suy xét một lần nữa, em chỉ cần hỏi một câu, chuyện gì làm em cảm thấy vui vẻ là được, anh hy vọng em có thể sống tùy tâm sở dục.”

Lăng Húc nhìn anh, cười giống như một đứa bé, “Anh, em muốn ăn kem ly.”

Lăng Dịch nói: “Em sẽ tiêu chảy.”

“Không sao, ” Lăng Húc giang hai cánh tay, “Nhân dịp bây giờ còn có cơ hội, tùy tâm sở dục sống một lần đi.”

Lăng Dịch an tĩnh trong chốc lát, lôi kéo tay cậu đi đến siêu thị nhỏ bên cạnh, “Không biết mùa này có bán kem ly hay không.”

Thiên Thiên vốn luôn luôn ngồi trên xe, nhìn Lăng Dịch kéo Lăng Húc đi sang bên cạnh liền vội vàng nhảy xuống chạy tới, “Ba! Mẹ!”

Lăng Dịch dừng bước lại, kinh ngạc nhìn Lăng Húc, “Thiên Thiên đang gọi mẹ?”

Thiên Thiên kích động, biết mình gọi sai liền vội vàng sửa miệng, “Bác!”

Lăng Húc đổ mồ hôi lạnh, cậu nói: “Nó gọi em là mẹ… hả?”

Lăng Dịch ngồi xổm xuống ôm Thiên Thiên lên, hỏi: “Vừa rồi con gọi ai là mẹ?”

Thiên Thiên liếc Lăng Húc một cái, biểu cảm trên mặt thực bình tĩnh, “Con gọi sai, ” sau đó truy vấn, “Mọi người đi đâu vậy?”

Lăng Húc nói cho nó biết: “Bác mua kem ly cho ba ăn.”

Thiên Thiên vội vàng nói: “Con cũng muốn!”

“Lạnh như thế, ăn kem ly cái gì, đừng nói ngốc, ” Lăng Húc bảo.

Thiên Thiên không phục, “Vậy ba còn ăn?”

Lăng Húc đáp: “Ba là người lớn, đương nhiên có thể ăn.”

“Con cũng muốn ăn…”

“Con không thể.”

“Bác?”

“Bảo bối sẽ tiêu chảy.”

“… Chán ghét.”

—-

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đến nơi đây nội dung vở kịch xem như kết thúc, mặt sau ta tính chia thành một quyển phiên ngoại hoặc phần sau, nội dung là sinh hoạt ngọt ngào của hai anh em, Thiên Thiên trưởng thành, còn có chuyện của Phan Văn Thiệu cùng Tiêu Thời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.