Bảo Bối Con Là Ai

Chương 73



Phan Văn Thiệu dùng miệng để cho Tiêu Thời được thỏa mãn xong, ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Khóe mắt Tiêu Thời hơi ửng hồng, mà gương mặt Phan Văn Thiệu cũng đỏ lên, màu sắc đôi môi càng thêm tươi.

Y đứng lên, đưa tay từ từ cởi ra khăn tắm đang vắt hờ quanh hông.

Tiêu Thời hai tay chống ra sau giường, người hơi ngửa về phía sau, mắt không hề dời khỏi đối phương.

Bây giờ cơ thể Phan Văn Thiệu đang lõa lồ. Y tuy hơi gầy nhưng lại chắc khỏe, dù có sở thích kỳ lạ nhưng từ trước đến giờ Phan Văn Thiệu vẫn rất tự tin về cơ thể mình.

Quả nhiên, ánh mắt Tiêu Thời lướt từ trên xuống dưới cơ thể Phan Văn Thiệu, sau đó đưa tay nắm lấy hông y.

Phan Văn Thiệu đưa tay đẩyTiêu Thời nằm ngửa ra giường, sau đó tách hai chân quỳ gối mép giường, đè Tiêu Thời lên dưới người mình.

Tiêu Thời sờ đến thắt lưng của Phan Văn Thiệu rồi lướt xuống phần mông, hơi dùng sức nhéo cái mông tròn đầy kia.

Phan Văn Thiệu cũng không ngại, mà là khẽ mỉm cười hỏi hắn: “Thích không?”

Tiêu Thời hồi đáp: “Không tệ.”

Phan Văn Thiệu lại di chuyển hạ thân đáp lại bằng một động tác rất mập mờ, nói: “Cho cậu thích hơn nữa.”

Nói xong, y nắm lấy cằm Tiêu Thời, cúi đầu hôn lên.

Y hôn rất kịch liệt, mang theo chút gặm nuốt, rất đắc ý. Không biết tại sao, Phan Văn Thiệu thấy Tiêu Thời đã muốn thô lỗ hơn một chút, để hắn phải rên rỉ van xin thì mới lộ được hết dáng vẻ mê người của hắn.

Mà Tiêu Thời cũng không có rảnh rỗi, tay xoa bóp cái mông y bằng một lực đạo nhu hòa vùa phải.

Phan Văn Thiệu vô cùng hưng phấn, y cố gắng nâng chân Tiêu Thời lên.

Nhưng ngay lúc này, Tiêu Thời lại bắt được tay của y.

Phan Văn Thiệu dừng lại động tác nhìn hắn, “Có ý gì?”

Tiêu Thời không nói gì, chỉ bắt lấy tay của y, đưa lên miệng hôn một cái.

Phan Văn Thiệu thử rút tay về lại phát hiện Tiêu Thời nắm cổ tay y thật chặt, căn bản không cách nào rút về, vì vậy hơi cau mày, hỏi: “Cậu không muốn làm?”

Tiêu Thời trả lời y: “Nếu là cách làm của anh thì tôi không làm.”

Trong nháy mắt, Phan Văn Thiệu cảm thấy huyết khí dâng trào, có cảm giác mình bị chơi xỏ, cảm thấy tức giận “Đến lúc này cậu mới nói với tôi là không muốn làm? Thế là thế nào hả?”

Tiêu Thời vẫn rất bình tĩnh, hắn chống một tay xuống giường rồi ngồi dậy, định đến bên y hôn lên môi y.

Phan Văn Thiệu lại tránh ra, y tức giận không thôi, nhưng cũng không muốn cưỡng ép Tiêu Thời, y chỉ muốn hét lên một câu: “Cút cho tôi”

Lúc này, Tiêu Thời đưa tay sờ lên thân thể của Phan Văn Thiệu .

Tức giận cũng không để cho y hít thở bình thường, lúc này Tiêu Thời lại vuốt ve khiến cho hô hấp của y càng trở nên gấp gáp hơn.

Tiêu Thời lật thân đem Phan Văn Thiệu đè ở phía dưới, Phan Văn Thiệu cảnh giác nhìn hắn, không biết hắn tính làm gì. Vậy mà Tiêu Thời chỉ liên tiếp hôn lên cơ thể y, trượt dọc từ ngực đi xuống.

Lúc hôn đến chỗ hạ thể, cơn giận của Phan Văn Thiệu dịu đi một chút, cho đến lúc này y không thể đẩy Tiêu Thời ra rồi bảo cút được nữa, đây xem như hắn bồi thường cho y.

Nhưng trước khi ngủ, Phan Văn Thiệu cũng thấy có chút buồn không vui.

Nhưng dầu gì y cũng để cho Tiêu Thời ở lại, cùng y ngủ qua đêm.

Sáng ngày hôm sau, sau khi Phan Văn Thiệu tỉnh lại, bên cạnh đã trống không.

Y ngồi trên giường sững sờ một lúc, hồi tưởng lại chuyện xảy ra tối hôm qua, bộn bề trăm mối cảm xúc cùng với mơ hồ không cam lòng.

Bên cạnh vẫn có dấu vết của Tiêu Thời lưu lại tối hôm qua, nhưng đã vơi đi hơn phân nửa rồi.

Phan Văn Thiệu đột nhiên nhớ ra rằng mình còn chưa hỏi số điện thoại của Tiêu Thời, không biết hai người có còn có lần sau hay không. Y ngồi dậy, duỗi cái lưng đã mỏi nhừ, trong lòng tính toán nếu Tiêu Thời kiên trì không chịu làm đến bước cuối cùng thì sao mình còn phải hao tốn tâm tư với hắn nữa.

Ngồi ở trên giường hơn mười phút đồng hồ, Phan Văn Thiệu mới từ trên giường đi xuống, nhặt khăn tắm tối hôm qua vứt ở trên sàn choàng vào người, định đi tắm qua.

Trước đó, y theo thói quen mở cửa phòng ra nhìn khắp nhà, lại phát hiện ra Tiêu Thời cũng không rời đi.

Tiêu Thời vẫn mặc bộ đồ hôm qua của hắn, trên người là áo sơ mi trắng, nút áo không cài lại, lộ ra lồng ngực bền chắc, dẻo dai, hắn đang nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hắn lại đeo kính, ánh mắt qua lớp kình có vẻ sắc xảo hơn, nhìn nghiêng rất đẹp.

Phan Văn Thiệu nhìn hắn sững sờ một lúc, trong lòng nghĩ tốn tâm tư lên người hắn không phải không đáng giá, khó có thể gặp được người hợp khẩu vị đến thế.

Tiêu Thời cảm nhận được ánh mắt y nhìn mình.

Phan Văn Thiệu hỏi: “Lúc nào thì đi?”

Tiêu Thời liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, “Nửa giờ sau.”

Phan Văn Thiệu nói cới cậu: “Chờ tôi một chút, tôi đi tắm.”

“OK” Tiêu Thời lên tiếng.

Phan Văn Thiệu tắm sạch sẽ, thân thể xích lõa bước đến chỗ tủ tìm quần áo.

Y lấy một cái quần bò ống nhỏ, trên người mặc một chiếc áo phông đen bó sát, bên ngoài khoác một cái áo gió mỏng, nhìn kĩ lại mình trong gương, thấy ổn rồi mới bước ra ngoài.

Mà lúc này Tiêu Thời đang ngồi ở trên ghế sa lon, đang lật lật xem một quyển photobook.

Phan Văn Thiệu hơi ngạc nhiên, quyển album này y tiện tay nhét vào giá sách khi dọn dẹp nhà cửa, không nghĩ rằng Tiêu Thời sẽ chú ý tới.

Tiêu Thời nhìn thấy y đi ra ngoài, giơ quyển album lên chỉ vào người trong hình hỏi: “Đây là anh và Lăng Dịch?”

Đó là bức ảnh hồi y còn học trung học, phía trên đúng là y và Lăng Dịch.

Khi đó y còn rất trẻ, mặc áo sơ mi trắng, tóc cắt ngắn lộ cái trán trắng noãn, nhìn giống một thiếu niên hoạt bát, thoải mái.

Phan Văn Thiệu đi tới bên Tiêu Thời, ngồi bên cạnh hắn, nói: “Đúng thế, có đẹp trai không?”

Tiêu Thời có vẻ không muốn đánh giá.

Phan Văn Thiệu nhìn hắn tiếp tục lật trang sách.

Quyển album này dường như có hết ảnh của Phan Văn Thiệu từ nhỏ đến lớn, hình của y vốn không nhiều, tất cả đều ở trong quyển album này. Nhưng cho đến khi Tiêu Thời lật tới trang cuối cùng, trong hình Phan Văn Thiệu đã là một cậu thiếu niên, dung mạo so với bây giờ không khác là bao, nhưng khí chất lại là một trời một vực.

Bởi vì trong hình, Phan Văn Thiệu còn là một cậu thanh niên thuần phác.

Lúc này, Phan Văn Thiệu an tĩnh ngồi bên cạnh Tiêu Thời, một chân nhàm chán cứ vung vẫy đưa đi đưa lại.

Cho đến khi Tiêu Thời lại chỉ vào một tấm hình, hỏi y: “Đây là ai vậy?”

Tấm hình có ba người, trừ Phan Văn Thiệu còn có một nam một nữ.

Phan Văn Thiệu quay đầu đi liếc mắt nhìn “Cậu hỏi nam hay nữ?”

Tiêu Thời không nói gì.

Phan Văn Thiệu nói: “Nữ chính là chị gái của tôi, nam là anh rể.”

Chị gái Phan Văn Thiệu là một cô gái xinh đẹp, ngũ quan có nhiều nét tương đồng với Phan Văn Thiệu, mà anh rể cũng rất tuần tú, lịch lãm. Nhìn chung rất xứng đôi vừa lứa.

Tiêu Thời không hỏi gì nữa, đặt cuốn album lên bàn.

Phan Văn Thiệu cúi đầu nhìn hắn, phát hiện tóc gáy hình như vẫn còn ướt, biết hắn đã đi tắm rồi: “Đi ăn điểm tâm không?”

Tiêu Thời đứng lên, cầm lấy áo khoác tây trang vắt lên tay, hai tay đưa vào trong túi quần, nói: “OK.”

Phan Văn Thiệu cũng đứng lên nhưng không vội ra cửa mà đứng trước mặt Tiêu Thời, cẩn thận giúp hắn cài lại cúc áo, nói: “Đừng để người khác nhìn thấy.”

Tiêu Thời cúi đầu, nhìn Phan Văn Thiệu đang chăm chú giúp mình cài nút áo.

Phan Văn Thiệu đang mỉm cười, ánh mắt có vẻ dịu dàng hơn.

Bọn họ đến một nhà hàng gần nhà Phan Văn Thiệu ăn điểm tâm, trong lúc chờ người mang thức ăn lên, đột nhiên Tiều Đời lại nói: “Tôi cho rằng anh sẽ thấy tức giận.”

Phan Văn Thiệu đang nắn cổ tay có chút đau nhức, nghe thế liền nhìn về phía Tiêu Thời, nói: “Thì ra cậu cũng biết tôi cần phải tức giận à?”

Người phục vụ đem trà sữa và cà phê mang lên.

Tiêu Thời bưng cốc trà sữa lên uống một hớp: “Tối hôm qua khi tôi đến nhà anh, anh không nói rõ phải làm gì đúng không?”

Khó nghe được Tiêu Thời nói một câu dài như thế, Phan Văn Thiệu cảm thấy giọng nói của Tiêu Thời thật dễ nghe, trầm ấm mang theo từ tính, tâm cũng thấy ngứa ngáy.

Y cầm cà phê của mình lắc lắc cho tan, nhưng không vội uống, nói với Tiêu Thời: “Chẳng lẽ cậu cho rằng tôi dẫn cậu về để cậu ngủ tôi sao?”

Tiêu Thời không nói gì.

“Thôi” Phan Văn Thiệu nói “Trách tôi không nói rõ rằng, cậu từ chối cũng là bình thường.”

Nói xong câu đó, Phan Văn Thiệu lại tiếp tục ấn cổ tay, chắc hôm qua tư thế ngủ không tốt nên cả gáy cũng thấy đau.

Tiêu Thời đột nhiên vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, nói với Phan Văn Thiệu: “Ngồi sang đây.”

Phan Văn Thiệu nghe thế nhìn chằm chằm hắn.

Tiêu Thời không nói rõ ngồi bên cạnh hắn làm gì, nói xong cũng chỉ ngồi đợi Phan Văn Thiệu tự nhấc mông sang.

Mặc dù hai người đàn ông không nên chen ngồi một cái ghế nhìn có chút kỳ quái, nhưng từ trước đến nay Phan Văn Thiệu không… kiêng kỵ ánh mắt người khác, vì vậy y đứng lên đi tới bên Tiêu Thời ngồi xuống.

Tiêu Thời giơ tay lên đặt trên gáy y, bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp cho y.

Lực đạo của hắn rất vừa phải, cũng rất thuần thục, rất nhanh Phan Văn Thiệu đã cảm thấy vô cùng thoải mái, thỉnh thoảng có vài âm thanh sảng khoái phát ra.

Nhân viên phục vụ đem điểm tâm chính đặt trước bàn bọn họ, thỉnh thoảng tò mò liếc bọn họ một cái.

Nhưng hai người đều không thèm để ý, Tiêu Thời vẫn cứ ngồi bóp vai cho Phan Văn Thiệu.

Sau khi phục vụ rời đi, Phan Văn Thiệu đem tay đặt trên đùi Tiêu Thời, hỏi: “Có thể không?”

Tiêu Thời dừng lại động tác “Cái gì có thể?”

Phan Văn Thiệu tiến tới bên tai cậu, nói nhỏ một câu.

Tiêu Thời trả lời y: “Không thể nào.”

Phan Văn Thiệu hơi nhăn mặt cau mày, hỏi lại: “Thử qua chưa?”

Tiêu Thời lắc đầu một cái.

Phan Văn Thiệu lấy cùi chỏ huých huých y “Thử một chút đi, làm cho cậu rất thoải mái.”

Tiêu Thời khẽ cười cười, nói: “Không bằng anh thử trước đi?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.