Bảo Bối Con Là Ai

Chương 76



Phan Văn Thiệu cùng Tiêu Thời duy trì loại quan hệ này, bọn họ vẫn chung đụng với nhau, nhưng không làm đến bước cuối cùng.

Bởi vì cảm mạo chưa khỏi, Phan Văn Thiệu ở lại nhà Tiêu Thời mấy ngày, cho đến khi khỏi hẳn mới về nhà. Mấy ngày nay y lười về nhà lấy quần áo nên mặc tạm quần áo của Tiêu Thời.

Trên đường đi có ghé qua chỗ Lăng Dịch một lần, nguyên nhân chính là trả tiền mua đất mộ cho Lăng Dịch.

Lăng Dịch nhìn thấy y hơi kinh ngạc, hỏi: “Sao vậy?”

Phan Văn Thiệu không hiểu, “Cái gì sao vậy?”

Lăng Dịch nói: “Tôi nghĩ cậu bị đả kích nặng.”

Phan Văn Thiệu nhìn hình ảnh mình phản chiếu trên cửa sổ thủy tinh, bây giờ y mặc quần áo của Tiêu Thời nên có chút không giống chính y.

Ngay sau đó, y lại nghe Lăng Dịch hỏi y: “Biết yêu rồi à?”

Phan Văn Thiệu đang ngồi chống tay lên má, lúc này không nhịn được ngồi thẳng dậy nói: “Vớ vẩn.”

Lăng Dịch cười cười, đưa điếu thuốc cho y.

Phan Văn Thiệu châm điếu thuốc xong thì lại nghe Lăng Dịch hỏi: “Cậu với Tiêu Thời thế nào rồi?”

“Vẫn vậy thôi” Phan Văn Thiệu hít một hơi, nhả khói, lại thở dài, nói “Hắn không chịu để tôi làm.”

Lăng Dịch nghe vậy có chút kinh ngạc: “Đã vậy cậu còn phí tâm tư trên người hắn?”

Phan Văn Thiệu cười nhạt “Ai bảo tôi nhìn trúng hắn?”

Lăng Dịch nói: “Hắn không chịu cho cậu làm, thì cậu để hắn làm đi.”

Phan Văn Thiệu lạnh mặt nhìn anh “Đùa nhau à.”

Lăng Dịch: “Tôi nghiêm túc.”

Phan Văn Thiệu hỏi anh: “Nếu Lăng Húc đòi ở phía trên, cậu có chịu không?”

Lăng Dịch nghe vậy, nghiêm túc nói: “Tôi chấp nhận.”

Phan Văn Thiệu không nghĩ anh lại trả lời dễ dàng đến thế, cổ họng tự nhiên thấy tắc nghẹn, một lúc sau mới nói: “Bớt khoác lác đi.”

Lăng Dịch nói với y: “Nếu em ấy có ý đó thì tôi phải vui mới đúng, nếu em ấy hoàn toàn không có hứng thú với tôi, thì tôi phải tỉnh lại trong giấc mơ bao nhiêu năm rồi.”

Phan Văn Thiệu khẽ búng tàn thuốc vào gạt tàn, ngước mắt nhìn Lăng Dịch “Vậy cậu ấy và cậu đã thảo luận vấn đề này chưa?”

Lăng Dịch khẽ mỉm cười “Không có, em ấy rất hài lòng hiện tại.”

Phan Văn Thiệu dùng ánh mắt hoài nghi nhìn anh “Ý là Tiêu Thời đang bất mãn với kỹ thuật của tôi? Hắn thử còn chưa thử qua thì làm sao biết được?”

Lăng Dịch nói cho y biết: “Vậy sao cậu không thử đi, vừa mới bắt đầu đã muốn ở trên rồi?”

Phan Văn Thiệu xem thường nhìn anh, cuối cùng trả lời một câu: “Nói nhảm.”

Ngày đó, sau khi rời khỏi chỗ Lăng Dịch, y cũng chưa quay lại chỗ Tiêu Thời.

Về đến nhà, tắm xong, cứ để thân thể xích lõa đứng trước tủ quần áo, y muốn tìm một bộ mặc ra ngoài, nhưng tự nhiên lại thấy quần áo không thuận mắt chút nào.

Quần áo của Tiêu Thời y vừa thay ra, đang định tắm xong đi trả cho Tiêu Thời.

Cuối cùng không biết chọn bộ nào, đành lấy áo ngủ ra mặc, nằm trên giường nghịch điện thoại di động.

Trên điện thoại di động có tải một số trò chơi y luôn chơi, mấy trò đơn giản không cần động não, chủ yếu để giết thời gian, nhưng vừa chơi lại nhớ đến những lời Lăng Dịch đã nói với y.

Phan Văn Thiệu cảm thấy có chút đáng hãi, bởi vì Lăng Dịch dám bảo y ở dưới, khiến y hoài nghi mình kiên trì tới cùng là vì cái gì.

Đang chơi tự nhiên ngừng lại, có một cuộc gọi đến, Phan Văn Thiệu thấy người gọi tới là Tiêu Thời, trượt nút gọi, trả lời “Alo ——”.

Tiêu Thời hỏi: “Tối nay có đến không?”

Phan Văn Thiệu do dự một lúc, quyết định thử lần cuối cùng: “Có thể để tôi làm không?”

Tiêu Thời trả lời y mang theo chút vui vẻ “Không được.”

Phan Văn Thiệu đột nhiên thấy tức giận, liền nói: “Thế thôi.”

Y muốn biết ý hắn thế nào để còn tính, nếu cứ mãi dây dưa thế này rồi cũng sẽ chán, nếu không có kết quả thà dứt từ đây cho nhẹ nợ.

Tiêu Thời không biết y đang nghĩ gì, lên tiếng: “Ừ.”

Sau đó hai người đều cúp điện thoại.

Phan Văn Thiệu nhìn cuộc gọi kết thúc, cũng không muốn chơi điện tử nữa, vứt điện thoại sang một bên.

Vậy mà điện thoại lại rung lên lần nữa

Y cứ nghĩ Tiêu Thời gọi lại, vội thò tay lấy điện thoại, khẩn trương đụng điện thoại rơi tọt xuống đất. Nhưng điện thoại vẫn kêu, y nhặt lên mới biết là chị y gọi.

Dừng một lúc mới trả lời cuộc gọi, vừa thông đã nghe thấy tiếng chị y nói: “11h trưa mai ra sân bay đón bọn chị.”

Phan Văn Thiệu chỉ trả lời đúng một chữ: “Được.”

Sau đó y ngắt điện thoại vứt lại sang bên cạnh, ngẩng đầu lên bưng kín mặt.

Trước khi ra cửa ngày hôm sau, Phan Văn Thiệu mở tủ quần áo, cố ý chọn một bộ quần áo mà mẹ và chị y đều rất ghét, màu sắc vô cùng sặc sỡ, xịt đầy nước hoa lên người, còn dùng keo vuốt tóc dựng ngược hết lên.

Thấy mình trong gương, Phan Văn Thiệu hài lòng cười cười.

Trên đường lái xe đến sân bay xảy ra tắc đường, mấy cuộc gọi chị y gọi đến giục y đến nhanh, y nói: “Vẫn còn đang tắc đường.”

Anh rể khuyên chị y: “Đừng giục cậu ấy, để cậu ấy lái xe cẩn thận đi.”

Chị gái Phan Văn Thiệu tên là Phan Văn Lệ, là một nữ cường nhân. Từ nhỏ đến lớn, Phan Văn Lệ vô cùng ưu tú, ở nhà họ Phan mặc dù Phan Văn Thiệu là cháu trai nhưng Phan Văn Lệ vẫn được ba mẹ ưu ái hơn, nhất là khi y học lớp 12 gây ra chuyện động trời.

Lái xe đến sân bay thì chị và mọi người đã phải đợi y một lúc lâu, cùng hai vợ chồng trở về còn có ba mẹ.

Quả nhiên, vừa thấy y ăn mặc như thế, ba Phan Văn Thiệu liền nhíu mày, không muốn nói chuyện với y.

Mọi người đều biết giới tính thật của y, không cấm đoán y nhưng cũng không có nghĩa là họ chấp nhận.

Chồng Phan Vă Lệ tên là Đảm Nhiên Duy, so với Phan Văn Lệ thì nhu hòa hơn rất nhiều, mà ngoại hình cũng cao lớn anh tuấn.

Đảm Nhiên Duy và Phan Văn Lệ cũng coi là thanh mai trúc mã, hai bên gia đình có quan hệ tốt, lúc còn trẻ hay qua nhà nhau chơi, đều quen biết cả hai chị em.

Lúc lái xe về, Đảm Nhiên Duy ngồi ở chỗ ghế lái phụ.

Dọc theo đường đi, mắt Phan Văn Thiệu nhìn thẳng, hai người không nói gì dư thừa.

Nhà họ Phan có cơ sở sản xuất mỹ phẩm, cho nên có quan hệ làm ăn buôn bán với nhà họ Lăng, bây giờ người tiếp quản công ty là Phan Văn Lệ.

Phan Văn Thiệu ngoại trừ có người chị ưu tú ra và việc ba mẹ luôn thiên vị chị hơn thì thái độ ba mẹ với y thay đổi đại khái là vì khi y học lớp 12, cả nhà phát hiện y là gay, vì thế ba mẹ càng yêu thương chị hơn, thậm chí năm đó y còn bỏ lỡ thi tốt nghiệp trung học.

Hôm nay vợ chồng Phan Văn Lệ và hai vị cao tuổi nhà họ Phan ở chung một nhà, chỉ có Phan Văn Thiệu chuyển ra ngoài sống.

Đưa mọi người về nhà, Phan Văn Thiệu định lái xe đi, kết quả, Phan Văn Lệ gõ cửa kính xe, nói: “Dì đã nấu cơm rồi, ở lại ăn cơm đi.”

Từ trước tới nay Phan Văn Lệ đều dùng giọng điệu ra lệnh, Phan Văn Thiệu mặc dù không vui, nhưng y không từ chối

Lúc cùng nhau ăn cơm, ba Phan rốt cuộc không nhịn được nữa, nện chén xuống bàn ăn, nhìn Phan Văn Thiệu ngồi ở đối diện : “Nhìn xem mày giống cái gì?”

Mẹ Phan vội khuyên: “Đừng nóng giận, ăn cơm mất ngon.”

Phan Văn Lệ đưa tay giữ lại cánh tay ba “Ba, ăn xong rồi nói.”

Thái độ Phan Văn Thiệu tỏ ra vô cùng bất mãn.

Đảm Nhiên Duy liếc nhìn Phan Văn Thiệu, cúi đầu yên lặng ăn cơm.

Ăn cơm xong y muốn đi ngay, nhưng chị y vẫn bắt y ở lại.

Chị gái và ba mẹ đang ở phòng khách tầng một, đang gói ghém lại những món quà cho những người thân.

Thấy Phan Văn Thiệu phải đi, Đảm Nhiên Duy gọi y lại “Có quà cho cậu.”

Đảm Nhiên Duy lấy ra một chai nước hoa dành cho nam từ trong va li.

Phan Văn Thiệu đưa tay nhận lấy, liếc mắt nhìn: “Tôi không thích mùi nước hoa nam.”

Phan Văn Lệ đang thu xếp đồ đạc, nghe vậy, ngẩng đầu nhìn y, giọng nói có chút không vui, “Vậy em thích cái gì?”

Phan Văn Thiệu không muốn gây gổ cùng chị, cầm nước hoa trong tay, nói: “Gì cũng được, em đi trước đây.”

“Tiểu Thiệu” thấy y đi, Đảm Nhiên Duy đột nhiên gọi y lại.

Phan Văn Thiệu nhìn Đảm Nhiên Duy, mà đồng thời, Phan Văn Lệ cũng nhìn hắn.

Đảm Nhiên Duy cuối cùng không nói gì, chỉ nói: “Lái xe cẩn thận.”

Sau khi ra khỏi nhà, Phan Văn Thiệu còn nghe thấy cha y hừ lạnh một tiếng.

Y biết mình không được hoan nghênh trong cái nhà đó, lúc trước mẹ còn thường xuyên gọi điện kêu y về, nhưng chỉ cần về là y như rằng lại chọc ba tăng xông, bây giờ mẹ không dám gọi y về nữa.

Về phần Phan Văn Lệ, từ nhỏ đến lớn không thể nào thích y, nhất là sau sự kiện với Nhiên Duy, nhưng Phan Văn Lệ lại là người duy nhất luôn gọi y về, đại khái là do Phan Văn Lệ cho rằng bọn họ dù sao cũng là người một nhà, bất kể có thích hay không đều phải duy trì một gia đình đầy đủ.

Về nhà một chuyến thể nào tâm tình cũng sẽ tuột dốc, sau khi Phan Văn Thiệu rời khỏi nhà thì phóng xe thẳng đến quán rượu.

Y đến vào buổi chiều, mà buổi tối quán mới chính thức buôn bán.

Quán này một nửa là y làm chủ, chủ thứ hai cũng là bạn của y, nhiều năm nay hai người đều quan hệ rất tốt. Lúc y uống rượu, nữ chủ cũng đến bồi hắn, hỏi: “Sao lâu rồi không đến?”

Phan Văn Thiệu lười biếng dựa vào ghế salon, trong tay lắc lắc chai bia: “Thật lâu không có tới sao?”

Nữ chủ nói: “Cũng hơn nửa tháng rồi.”

Hơn nửa tháng, hình như là từ lúc y và Tiêu Thời bắt đầu lui tới. Thì ra mới nửa tháng, vậy mà y tưởng như hai người đã dây dưa nhiều năm rồi.

Nữ chủ uống cùng y mấy chén rồi lại đi ra ngoài, có một mỹ thiếu niên bước vào.

Thiếu niên biết Phan Văn Thiệu, hắn nhìn thấy Phan Văn Thiệu liền lộ ra nụ cười sáng lạn, “Phan thiếu, cuối cùng anh cũng chịu xuất hiện.”

Phan Văn Thiệu ngẩng đầu liếc hắn một cái, vỗ vỗ vị trí bên cạnh “Tới đây.”

Thiếu niên lập tức đi tới bên cạnh Phan Văn Thiệu, tựa sát vào y.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.