Bảo Bối Của Nam Cung Tổng Tài

Chương 10



Hôm nay tđẹp trời, tâm tình Lăng Tâm Phi cũng tốt lên nên lôi kéo chị gái ra ngoài dạo phố thư giản, Lăng Tâm Y nhìn em gái mà không biết phải làm như thế nào? Cô biết Lôi Ảnh theo lệnh của anh sẽ cho bám sát hai người nếu Tâm Phi ra ngoài. Nhìn Lăng Tâm phi vui vẻ cũng quên luôn chuyện của Nam Cung Thần hôm qua cô không biết nên vui hay nên buồn, bên cạnh chủ nhân rất nhiều mặt đúng lúc bên vực cho em gái, điều mà Lăng Tâ Y đang nghĩ chính là nhanh chống tìm ra người thân của Lăng Tâm phi mà trước lúc ra đi Lăng Đồng có nói qua.

-Y nhi.._ Đang suy nghĩ thì một giọng nói nam trầm thấp vang lên kéo cô về với hiện tại, cô nhận ra được tiếng nói này là của ai.

-Tâm Phi, là cậu, đúng là cậu rồi...cậu có biết tớ tìm cậu cực khổ như thế nào không?_ Một cô gái lập tức nhào vào người Lăng Tâm Phi khóc nức nở vui mừng nói, cô gái kia không ai khác chính là Hoa Nhật Lệ bạn rất thân với Lăng Tâm Phi. Mà Tả Ngôn đang chăm chú nhìn Tâm Y nghe được tiếng gọi kích động của Hoa Nhật Lệ cũng quay đầu nhìn Lăng Tâm Phi, ánh mắt anh xuất hiện một tần sáng mà không ai hay biết.

-Xin lỗi em, Phi nhi hiện tại không biết em là ai?_ Lăng Tâm y nhanh chống lên tiếng để tránh trường họp khiến Tâm Phi đã kích.

-Chị Y, hai người nhận nhau khi nào vậy?Mà Tâm Phi như thế nào mà không nhận ra em sao?_ Hoa Nhật Lệ thắc mắc hỏi.

-Không lâu, khi khác gặp lại em.._ Lăng Tâm y nhanh chống lên tiếng tính dẫn Lăng Tâm Phi đi thì cánh tay của Tả Ngôn bắt lấy tay Tâm Phi khiến cô giật mình run sợ nhìn anh.

-Y nhi, dù gì chúng ta cũng ân ái khá lâu, em không nên vô tình như thế..._ Tả Ngôn tướng mạo đẹp trai lên tiếng nói, tay cũng không buông Tâm Phi ra.

-Ngôn thiếu, chúng ta đã nói rõ, hiện giờ tôi và anh không có gì để nói, xin anh buông tay tránh làm em gai tôi sợ._ Lăng Tâm Y lạnh lùng lên tiếng.

-Tôi và em không cò gì để nói nhưng tôi và em gái em thì có._ Tả Ngôn vẫn không buông tha lên tiếng.

-“cạch”_ Một họng súng chỉa ngay vào đầu anh, Tả Ngôn kinh ngạc nhìn Lăng Tâm Y, anh không thể tin người chung chăn gối với anh suốt nữa năm qua dám chỉa súng vào đầu anh.

-Em muốn làm gì?_ Tả Ngôn lạnh lùng quét mắt nhìn cô hỏi.

-Không làm gì cả, chỉ là một phát súng vào đầu anh nếu anh dám đụng vào em gái tôi._ Lăng Tâm Y lạnh lùng nói, sát khí của cô khiến những người xung quanh không dám tới gần, mà Lăng Tâm Phi cũng hoảng hốt nhìn cô.

-Khốn kiếp, Y nhi em dám uy hiếp tôi._ Tả Ngôn tức giận mắng

-Sao không? Cô ấy chính là sát thủ mà anh đang truy lùng._ Lúc này Ngôn Lôi xuất hiện với một vài người, phía sau họ đi lên chính là Nam Cung THần, anh vừa nghe tin cô ở đây liền cho người đến, nhưng anh không ngờ Tả Ngôn cũng ở đây, khiến bảo bối của anh sợ rồi.

-Lôi Ảnh.._ Tả Ngôn nghiến răng.

-Phải, xin diện kiến Ngôn thiếu..._ Ngôn Lôi hờn hệt trả lời

-Nam Cung Thần, là do aanh đúng không? Lăng Tâm Y chính là Tâm Ảnh..._ Tả Ngôn trừng mắt nhìn Nam Cung Thần lên tiếng.

-Thần..” hix...” Sợ..._ Lăng Tâm Phi lúc này thấy Nam Cung Thần liền khóc òa lên, tay cô rất đau, mà cô lại rất sợ.

-Phi nhi.._ Nam Cung Thần dịu giọng đến gần cô, ôm cô vào lòng, anh thật đau lòng khi thấy cô khóc.

-Nam Cung Thần, anh sắp xếp sát thủ bên cạnh tôi, còn hạ không ít thuộc hạ của tôi, chuyện này tôi sẽ không bỏ qua.._ Tả Ngôn lên tiếng cảnh cáo, sau đó liền rời đi, vì anh ra ngòi không đem theo người anh liền bị thất thế đành ruát lui. Hoa Nhật Lệ không hiểu gì cũng bị anh kéo đi trong trạng thái ngây người. Vì quá hoảng hốt khi chứng kiến chị gái mình như vậy liền sợ hãi, được Nam Cung Thần đặt vào xe liền ngủ thiếp trong lòng anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.