Bảo Bối Của Nam Cung Tổng Tài

Chương 4: Bị bỏ thuốc



Vì muốn có tiền để ba mình tiến hành phẩu thuật nhanh chống, Lăng Tâm Phi buộc phải đi vay nặng lãi. Cô được người khác giới thiệu tới khách sạn X để gặp người cho vay. Hắn ta là một người đàn ông có gương mặt hóng hách, hắn mời cô dùng cơm, mặc dù đã từ chối thế nhưng cũng không thoát khỏi sự ép buộc của hắn. Cô bị hắn chuốc rượi, chỉ mới một ly cô đã say và ngất trên bàn ăn.

-Anh làm cho sạch sẽ vào,đừng để hở…._ Một cô gái xinh đẹp lên tiếng sau đó thì nhanh chống rời đi.

-Được.._ Tên kia nhìn cô mà mắt hắn nhuộm một màu đỏ. Hắn ta nhanh chống đưa Lăng Tâm Phi lên phòng, hắn ta chỉ mới vừa đặt cô xuống giường thì có điện thoại, vừa nghe hắn ta vừa ra ngoài. Mà tình cờ trong lúc này Nam Cung Thần cũng bị người ta hãm hại cho thuốc, anh mơ hồ theo lối đi, thấy có ánh sáng anh liền đi theo nhưng không ngờ lại vào trúng phòng của Lăng Tâm Phi, anh bị thuốc khống chế, cứ nghĩ cô là người do đối thủ phái để làm hại liền quyết định lấy cô dùng để giải thuốc, Nam Cung Thần ra tay xé ngay quần áo trên người của Lăng Tâm Phi.

-Đừng...buông tôi ra.._ Lăng Tâm Phi ý thức được có người đang hãm hại cô, mặc dù đầu óc còn mơ hồ nhưng lý trí của cô vẫn còn, cô ra sức phản khán.

-Đừng sao? Chẳng phải đây là mục đích của cô sao? _ Nam Cung Thần khinh thường nhếch môi nói, hành động thô bạo của mình vẫn không ngừng lại.

-Không? Đừng mà..._ Lăng Tâm Phi rất khó chịu, người vận vẹo, trong người cô rất nóng, cô cần tiền chứ không phải bán thân. Thế nhưng Nam Cung Thần thật sự nhịn không được, nhanh chống thoát y và đi vào trong người cô, anh có thể cảm nhận được sự chật khít từ cô, không hiểu cảm giác của mình như thế nào hay là chỉ xua1c động tạm thời, anh nghỉ rằng mình bị bỏ thuốc mà cô chính là thuốc giải.

-A...._ Tiếng thét chói tay của Lăng Tâm Phi vang lên, cảm giác đau đớn khiến nước mắt cô tuôn trào, không phải vì đau mà cô cảm thấy tủi nhục khi bị người khác xem thường.

-A.._ Là tiếng rên của Nam Cung Thần, anh lập tức tỉnh táo hẳn, mở đèn lên và thấy được đôi mắt to trong veo mà đầy vẻ sợ hãi của cô.

-Cô điên sao?_ Nam Cung Thần tức giận mắng cô, anh không ngờ hôm nay anh lại xúi quẩy tới mức bị bỏ thuốc mà còn bị một cô gái tập kích bằng bình hoa.

-Anh đừng lại gần...tôi không cần tiền của anh nữa..anh đi đi.._ Lăng Tâm Phi hốt hoảng nói.

-Thì ra là vì tiền, cô bán bao nhiêu tôi có thể trả cho cô một đêm.._ Nam Cung Thần càng khinh thường cô hơn, gặp lần ở quán bar anh biết cô chỉ vì tiền.

-Không cần..tôi không cần.._ Lăng Tâm Phi lên tiếng nói, giọng khàn đặc vì thuốc, Nam Cung Thần nhìn cô, anh biết cô đang rất khó chịu, nhưng anh không ngờ một đều rằng cô thà làm đau chính mình chứ không muốn anh đụng vào cô, Lăng Tâm Phi vì khó chịu, ở lứa tuổi này mặc dù chưa bao giờ trải qua tình cảm nam nữ, nhưng cô biết mình bị hạ dược xuân. Mà người trước mắt này chính là hiểu lầm cô, cô không cần, Lăng Tâm Phi đập vỡ bình hoa trong tay, lấy mảnh thủy tinh đâm mạnh vào cánh tay mình, máu tua ra, cảm giác đau đớn khiến cô tỉnh táo hơn.

-Ship...Chết tiệt..cô điên sao?_ Nam Cung Thần tức giận nghiến răng, anh nhanh chống cầm máu giúp cô, mặc nhanh quần áo cho anh và cô đưa cô đến bệnh viện.

Tại bệnh viện:

-Chủ nhân..._ Ngôn Lôi, Lăng Tâm Phi bước đến cung kính chào anh.

-Điều tra nhanh cho tôi, cô gái tên kia…_Nam Cung Thần hướng mắt nhìn Ngôn Lôi, anh chỉ biết gật đầu nghe lệnh, sau đó thì đi làm theo ý của chủ nhân.

-Chủ nhân. Cô ấy là sinh viên năm nhất của trường XX, trước đây gia đình rất giàu có, nhưng không hiểu vì sao lại phá sản, cô ấy có người ba đang bệnh nặng nằm ở bệnh viện Y chờ phẩu thuật, vì muốn cứu ba, cô ấy đã vay nóng nhưng không ngờ lại bị hãm hại._ Ngôn Lôi trình bày những gì anh cho điều tra sau nửa tiếng.

-Tên…._ Nam Cung Thần lạnh lùng lên tiếng hỏi ngắn gọn.

-Cái này thậttrùng họp, cô ấy họ Lăng tên là Tâm Phi._ Ngôn Lôi lên tiếng ngập ngừng liếc nhìn Lăng Tâm Y, anh phát hiện cô nhìn anh.

-Anh nói cô gái kia tên gì?_ Lăng Tâm phi lạnh lùng hỏi.

-Lăng Tâm Phi, cô ấy là con gái của Lăng Đồng._ Ngôn Lôi điềm tĩnh trả lời

-Tâm Phi, Tâm Y…hai người có quan hệ chị em sao?_ Nam Cung Thần có phần ngạc nhiên nhìn cô.

-Người đã làm gì nó?_ Ánh mắt bốc lửa, cô không quan tâm anh là chủ nhân của mình mà tức giận lên tiếng hỏi.

-Tâm Y, chỉ là hiểu lầm, em không nên dùng ánh mắt này đối với chủ nhân của mình._ Nam Cung Thần điềm tĩnh lên tiếng.

-Được…tôi tin người..sau khi tôi quay lại tôi muốn có đáp án._ Lăng Tâm Y lạnh lùng nói xong thì quay đầu bỏ đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.