Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 157: Bà Phó đưa cho



Triệu Mĩ Na mắt đẹp chớp chớp, chậm rãi thối lui. dù sao đã đưa cho hắn xem, về phần hắn muốn làm như thế nào, cô không thể quản được. Có lẽ, hắn có suy tính của hắn. Nhưng là ——

Cơ thể Triệu Mĩ Na bỗng nhiên dừng lại. Đinh gia có gì đáng giá xem xét? Hắn cầm tấm ảnh này ném lên người Đinh Thải Nghiên, lại không tổn thất hắn cái gì! Đinh gia chẳng lẽ còn có bản lĩnh trả thù?

Cô ngẩng đầu nhìn Mục Thiên Dương, Mục Thiên Dương đột nhiên đi đến cạnh cô, cúi đầu nói bên tai cô một câu: "Mĩ Na, anh thực thất vọng về em."

Cô lảo đảo một chút, sắc mặt trắng bệch. Nguyên lai, hắn thu được bưu kiện kia. Hắn chính là muốn nhìn một chút, là ai làm . . . . . .

Cô làm những thứ này, về sau là tuyệt đối không có khả năng cùng một chỗ với hắn. Cô đột nhiên nhớ tới lời hắn nói vào ngày sinh nhật Thiên Tuyết đó, vì cái kia giấu ở chỗ tối nữ nhân, hắn cứ như vậy giải quyết cô, lợi dụng Đinh Thải Nghiên.

A. . . . . . Cái này thực không giống chuyện Mục Thiên Dương sẽ làm. Rốt cuộc là dạng nữ nhân gì, cho hắn thất thường đến bước này. . . . . .

-

Buổi chiều ngày hôm sau, Mục Thiên Dương ở công ty nhận được điện thoại của Mục Thiên Thành. Mục Thiên Thành nói: "Chuyện anh bảo em điều tra, ngày mai lại nói cho anh! Chuyện này bất thường, em phải điều tra cẩn thận một chút."

Mục Thiên Dương nhíu mi: "Có thể có nguy hiểm hay không?"

Mục Thiên Thành hiểu được hắn lo lắng không phải mình, thay vào đó là ông, dừng một chút nói: "Theo lý thuyết sẽ không!"

Ngày thứ ba , Mục Thiên Thành đã mang theo hai túi tư liệu chạy đến văn phòng Mục Thiên Dương, hai mắt lóe ra ngọn lửa bát quái hừng hực.

Mục Thiên Dương suy đoán, xem ra bí mật của ông rất thú vị.

Mục Thiên Thành khẩn cấp mở tư liệu ra, Mục Thiên Dương đưa tay lấy một túi khác, Mục Thiên Thành nói: "Đó là tư liệu Long Diễm Minh nội đấu, không có quan hệ với chúng ta, thuận tay điều tra."

Mục Thiên Dương thấy "Không quan hệ" dầy gấp đôi so với cái "Có quan hệ" kia, nhịn không được khóe miệng run rẩy. Không phải nói điều tra cẩn thận một chút? Dĩ nhiên tâm tư cẩn thận này quá chu đáo đến người không liên quan rồi!

Mục Thiên Thành rút một tấm ảnh ra, là một lão phu nhân nhỏ tóc xám trắng. Nhìn vị trí cô ở, hẳn là ở trên một tiệc rượu, màn ảnh chỉ có một mình cô, tựa hồ đang nghe người ta nói nói.

"Cô là ai?" Mục Thiên Dương hỏi.

"Người có địa vị cao nhất hiện tại của Long Diễm Minh! Cũng là thanh mai trúc mã của ông chúng ta!" Mục Thiên Thành nói ra điều kinh người.

Mục Thiên Dương kinh ngạc nhíu mày, càng thêm cẩn thận đánh giá lão phu nhân. Chỉ thấy cô mặc sườn xám màu đen, bộ áo khoác màu xám bạc, đội vòng cổ và nhẫn phỉ thúy quý báu, giá trị con người thoạt nhìn bất phàm. Khí chất này đoan trang mà nghiêm túc, lại không mất ôn nhu và hiền lành, liếc mắt một cái chỉ biết là có được giáo dục tốt, người thấy qua sóng to gió lớn, và rất giống một số phụ nữ nhà chính trị.

"Nói một chút đi." Mục Thiên Dương đột nhiên cảm thấy rất hứng thú với quá khứ của ông.

Mục Thiên Thành hưng phấn nói: "Không điều tra không biết, điều tra một cái là giật mình, không nghĩ tới ông chúng ta vẫn là mầm móng si tình! Lão phu nhân này vốn tên là Phó Tiểu Hương, là con gái một chỗ quân phiệt. Khi quân phiệt hỗn chiến, cha bà thua, mẹ bà liền mang theo bà chạy, cuối cùng làm hàng xóm với ông chúng ta. Anh có biết ông vì sao thích chơi cờ không? Chính là bởi vì bà Phó này đưa cho!"

Khi bà Phó gặp Mục lão gia, hai người đều chỉ có mấy tuổi, cùng nhau đọc sách, cùng nhau viết chữ, trọng yếu nhất là cùng nhau chơi cờ!

Bà Phó rất thông minh kì tài, Mục lão gia cho tới bây giờ không thắng bà. Mục lão gia hết sức thích nữ nhân này, thích bộ dáng bà suy nghĩ đánh cờ, thích bà cúi đầu từ tốn viết chữ. Ở trong lòng hắn, Tiểu Hương tri thư đạt lễ, biết thi biết họa, có thể phẩm trà, có thể đánh cờ. . . . . . Là một người phụ nữ tài năng! —— kỳ thật cái này đều là công của mẹ Tiểu Hương! Mẹ Tiểu Hương là con gái của một giáo sư quốc văn, là bị lão cha quân phiệt cướp đi. Khí chất tài nữ này, chính là mẹ bà di truyền cho bà.

Mục lão gia và bà Phó rất thanh mai trúc mã hơn mười năm, thời điểm hắn cân nhắc cầu hôn, Trình Giảo Kim* xuất hiện tranh đấu!

* Trình Giảo Kim là một câu nói, đề cập đến sự xuất hiện của những điều bất ngờ ban đầu.

Trình Giảo Kim này chính là lão đại đầu tiên đảm nhận Long Diễm Minh, họ Kim. Họ Kim làm khi còn trẻ, hơn hai mươi tuổi, huyết khí phương cương, có một cỗ không sợ chết hung ác mạnh mẽ, hắc bạch lưỡng đạo phải kêu một tiếng "Kim lão đại". Lúc trước Long Diễm Minh vẫn là một hang thổ phỉ, bởi vì ở chiến loạn, mỗi ngày chuyển nhà, chuyển đến ở đâu cướp tới đó, tích lũy không ít thế lực, không sai biệt lắm là chi quân đội nhỏ.

Hai người này cũng không biết qua lại thế nào, dù sao chờ khi Mục lão gia phát hiện, bà Phó rất đã đi theo Kim lão đại xuống sòng bạc, học kỹ thuật.

Mục Thiên Thành nói: "Truyền thuyết bà Phó rất kĩ thuật đánh bài rất cao, có danh hiệu ‘ hoàng hậu đánh bạc ’ —— cái này làm em nghĩ đến chị dâu nhỏ, bất quá chị dâu nhỏ đó là vận khí, không đủ để bà nhét răng ~"

Mục Thiên Dương lườm hắn một cái.

Mục Thiên Thành tiếp tục: "Bà Phó đánh mười thắng chín, ở sòng bạc một trận chiến thành danh, một lần duy nhất thua là chơi với Kim lão đại, bại bởi Kim lão đại. Nghe nói, Kim lão đại không thắng được bà, bà là cố ý thua, sau khi thua còn nở một nụ cười với Kim lão đại! Nụ cười này liền định ra cả đời rồi, từ nay về sau sau, ai dám động một sợi tóc của bà, Kim lão đại liền dám chạm vào một tài khoản chung của một hộp thư —— em xem chừng anh đối với chị dâu nhỏ còn không có thế này?"

Mắt Mục Thiên Dương tiếp tục trợn trắng.

"Bất quá ông tức giận nha!" Mục Thiên Thành nói, "Hắn cảm thấy là Kim lão đại quyến rũ bà Phó! Bằng không một tài nữ ôn nhu chơi cờ thưởng thức trà, làm sao có thể xuống sòng bạc?"

Mục lão gia hết sức bực bội, nói lý ra giáo dục bà Phó, sau đó đã muốn đi cảnh cáo Kim lão đại, kết quả lại thấy bà Phó đua ngựa với Kim lão đại, khí thế giơ roi kia, một cô gái hơn mười tuổi, không thua chút nào đầu lĩnh thổ phỉ giết người như ngóe kia! Đương nhiên, cũng không nhìn xem cha người ta là đang làm gì! Vậy nhưng là quân phiệt!

Sau lại thôi, hai người kia lưỡng tình tương duyệt, Mục lão gia không tin, tổng cảm thấy Tiểu Hương là bị bức ! —— cũng không nhìn hắn Tiểu Hương cỡ nào ôn nhu, từ tốn, có khí chất, tóm lại không có khả năng thông đồng với thổ phỉ làm bậy!

Cuối cùng phỏng chừng là Tiểu Hương bị kích thích, nghĩ đến Tiểu Hương thích nam nhân có sát khí, Mục lão gia liền gia nhập một bang phái"Nghĩa Hải Bang" lúc ấy hiện tại bang phái kia còn tại, còn đối nghịch cùng Long Diễm Minh sao.

Kết quả Mục lão gia không phải làm quản lí xã hội đen, vài lần đi ám sát Kim lão đại, đều bị bắt, còn may mà bà Phó rất hỗ trợ cầu tình, mới thả hắn. Thả vài lần, Mục lão gia liền cảm thấy có chút xấu hổ, một kích động liền bán đứng Nghĩa Hải Bang, nói Nghĩa Hải Bang muốn đối phó bọn họ.

Kim lão đại hoàn toàn không để trong lòng, nhưng mang theo thủ hạ một đại bang như vậy đi xuống cũng không phải là phép. Lúc ấy đang ở chiến tranh kháng Nhật, làm thổ phỉ nào có nhiều điều tốt như vậy a? Cướp dân chúng bình dân, thường xuyên là cướp được lại còn trả về, còn phải đồ trên người mình móc qua.

Bà Phó rất tuy rằng tuổi tác nhỏ, lại là hạng người nữ lưu, chỉ gan dạ sáng suốt chút không thua nam nhân, đã nói cướp người một nhà, không bằng cướp của quỷ Nhật! Vì thế một đám người phải đi cướp của quỷ Nhật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.