Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 176: Đoán



Edit: minhhy299

"Thiên Dương?" Thải Nghiên sửng sốt, "Liên quan gì đến anh ấy?"

"Liên quan gì đến anh ấy?" Chu Khải Quốc cười, "Em có biết lần đầu tiên chúng ta ở phòng bao kia là hắn sắp xếp hay không! Hắn mời anh chơi em!"

"Không, thể, nào!" Thải Nghiên rống to.

"Còn có lần đó ở suối nước nóng, cũng là anh và hắn hẹn ước tốt. Hắn trên đường rời khỏi, tôi liền đi qua phá chỗ của em! Bất quá lần đó em vận khí tốt, anh lâm thời có việc, không đi tìm em!"

"Không. . . . . ." Thải Nghiên lắc đầu, cô không tin.

"Tóm lại, Mục Thiên Dương đã giao em cho lên tay anh, tùy anh chơi như thế nào. Thật không biết em đắc tội hắn ở đâu, hắn muốn chỉnh em như vậy!"

"Không có khả năng! Không có khả năng. . . . . . Không có khả năng. . . . . ." Thải Nghiên thì thào nói, càng không ngừng lắc đầu, "Sẽ không . . . . . . Sẽ không . . . . . . Tôi không tin! Tôi không tin anh!"

"Tùy em tin hay không tin! Dù sao hắn đính hôn với em, khẳng định là có mục đích khác! Hắn biết rõ anh chơi em, làm sao có thể cưới em? Hơn nữa, hắn chậm chạp không chịu chạm vào em, chỉ sợ cũng là không nghĩ chạm vào đồ người khác đã chạm qua thôi?"

"Anh câm miệng cho tôi!" Thải Nghiên rống to. Cô không tự chủ được tin một phần, trong lòng tự hỏi, cô rốt cuộc đắc tội Mục Thiên Dương ở đâu. Cô nghĩ tới nghĩ lui, không nghĩ ra được. Vậy cái này khẳng định là giả! Thiên Dương sẽ không hại cô! Sẽ không . . . . . .

Chu Khải Quốc đột nhiên hỏi: "Em gái kia của em là từ đâu đến đây?"

"Cái gì?"

"Lần trước em muốn cô ta, kết quả để cô ta chạy! Cô ta đã chạy đi đâu?"

"Tôi làm sao mà biết? Anh sẽ không hoài nghi cô ta chứ? Không có khả năng! Cô ta phải có loại bản lĩnh này, tôi và mẹ tôi sớm đã xảy ra chuyện!"

"Anh chỉ là cảm thấy quá khéo, em mới muốn hại cô, bản thân liền xảy ra chuyện." Chu Khải Quốc chỉ vào tấm ảnh trên mạng, "Rốt cuộc dưới tình huống nào em phát sinh việc này, đầu óc thanh không thanh tỉnh?"

"Nếu thanh tỉnh, tôi sẽ làm sao?" Thải Nghiên nhìn hắn giống như đứa ngốc, "Tôi còn muốn gả cho Mục Thiên Dương đó! Cùng một chỗ với anh đều là bị anh nửa dụ dỗ nửa bắt buộc, tôi còn dám xằng bậy với người khác?"

Chu Khải Quốc cũng hiểu được đạo lý này, nữ nhân này tuy rằng không chịu nổi dụ dỗ lớn, trong lòng cũng xác thực có vẻ phóng đãng, nhưng dã tâm cô còn lớn hơn. Vì đạt tới mục đích, tính tự hạn chế của cô rất mạnh, bằng không coi tính cách thích tiệc tùng của cô như vậy, sớm không biết từng có bao nhiêu kinh nghiệm, cũng không bị hắn chiếm tiện nghi.

"Có lẽ lúc ấy người ta còn chụp hình chính diện của em." Chu Khải Quốc ngồi xuống, "Hiện tại đưa ra rất khó đoán được trên đầu em, phỏng chừng là muốn cho em một cảnh cáo. Em ngẫm lại thật kĩ đã đắc tội người nào rồi!"

Thải Nghiên nghĩ nghĩ, nói: "Nếu muốn nói. . . . . . Cũng chỉ có Triệu Mĩ Na ."

Chu Khải Quốc vừa nghĩ, gật đầu: "Cũng đúng. Nữ nhân kia thoạt nhìn đoan trang, kỳ thật có vẻ âm hiểm, rất hung ác, khẳng định cái gì cũng dám làm."

Thải Nghiên hận có cắn răng: "Nhất định là cô. . . . . ."

Bên ngoài truyền đến mở cửa âm thanh, Chu Khải Quốc biết là dì đã trở lại, nói với cô: "Em nghỉ ngơi thật tốt, có chuyện gì lớn hơn nữa không nên hành động thiếu suy nghĩ, miễn để tấm ảnh nhiều hơn xuất hiện. Anh điều tra trước giúp em một chút, xem tấm ảnh là từ đâu truyền đi."

"Được." Thải Nghiên nhịn không được cảm kích hắn. Khi cần người giúp như vậy, cô ngay cả ba mẹ của chính mình cũng không dám báo, chỉ có thể ỷ lại hắn. Mà hắn cũng không phụ sự ỷ lại của cô, giúp cô.

--- ------ --------

"Đinh Uyển Tình, cậu có thật nhiều tai họa quá!" Vào tiết tự học tiết, thầy giáo còn chưa đến, Sở Thiệu nhịn không được châm chọc Uyển Tình gấp đôi, "Cậu nói cậu từ sau khi chuyển tới lớp chúng tôi, từ đầu đến chân, bao nhiều lần bị thương rồi?"

Uyển Tình liếc trắng mắt, tiếp tục làm bài. Tay không thể dùng nhiều sức, làm bài tập thật chậm!

"Cậu lại có thể trợn trắng mắt?" Sở Thiệu nhíu mày, nhìn cô viết chữ gian nan như vậy, hảo tâm hỏi, "Muốn tôi viết giúp cậu hay không?"

Vừa dứt lời, Thiên Tuyết và người ngồi cùng bàn với hắn cũng đã cầm hộp bút lên, hung hăng gõ lên đầu hắn một cái.

“A. . . . . ." Sở Thiệu không kịp trốn, bị gõ nằm sấp lên bàn.

Uyển Tình nhịn không được cười một tiếng. Ban đầu còn tưởng rằng Sở Thiệu có nhiều phong cách đó, kết quả cơ hồ mỗi ngày hắn đều bị người ngồi cùng bàn đánh, ngẫu nhiên còn bị Thiên Tuyết đánh. Hơn nữa hắn sẽ không hoàn thủ, một con cháu nhà giàu vậy mà ở tình trạng thảm hề hề như thế.

Sở Thiệu thấy cô cười, sâu kín nói: "Có thể nhìn cậu cười, đáng giá ~"

Uyển Tình lại lườm hắn một cái.

Lúc này, người ngồi cùng bàn lại muốn đánh hắn, hắn nâng hai tay lên: “Này! Không cho phép đến đây —— ai!" Vẫn là bị đánh.

Thiên Tuyết vừa thấy, vui sướng khi người thấy họa nói: "Cậu vẫn là đi học cho tốt, bằng không bị đánh đến choáng váng không phải rất đáng tiếc sao?"

"Các người. . . . . ." Sở Thiệu trừng cô một cái, lại trừng trừng nhìn Uyển Tình và người ngồi cùng bàn, kêu rên, "Nữ nhân các người quả thực không thể nói lý!"

Vừa nói xong, Thiên Tuyết và người tự bế chứng ngồi cùng bàn với hắn lại vung sách vỗ đầu hắn.

Sở Thiệu: . . . . . . . . . . . . @#¥%. . . . . . &*. . . . . .

Trải qua trận náo loại này, tâm tình Thiên Tuyết tốt lắm, sau khi tự học kết thúc, cùng Uyển Tình đi căn tin ăn khuya. Cô đi mua, Uyển Tình ngồi ở một bên chờ.

Uyển Tình tiếp tục làm bài tập về nhà. . . . . . Thật sự là quá chậm ! haiz~

"Một mình cậu?" Đỉnh đầu truyền đến âm thanh.

Uyển Tình ngẩng đầu, thấy Sở Thiệu: "Thiên Tuyết đi mua."

Sở Thiệu vừa thấy chỗ bán có đám người chật chội, gật gật đầu: "Mục Thiên Tuyết đối với cậu thật tốt."

Uyển Tình nhìn Thiên Tuyết xếp hàng ở chỗ bán, nhịn không được cười lên một tiếng: "Đúng vậy. . . . . ."

"Tôi cũng đi." Sở Thiệu vẫy vẫy tay, đi đến cửa sổ.

Vài phút sau, Thiên Tuyết bưng hai chén mì lại đây: "Oa oa oa, mau tới!"

Uyển Tình vội vàng tiếp nhận, đẩy bài kiểm tra qua một bên.

"Trở về liền ngủ, cậu đừng làm! Vài ngày nữa, tay sẽ tốt hơn."

"Ừ." Uyển Tình dùng chiếc đũa rất vất vả, Thiên Tuyết cố ý lấy một cái nĩa cho cô, cô cầm theo kiểu Lan Hoa Chỉ, dùng nĩa xiên lên. . . . . . Kỳ thật vẫn rất vất vả, bất quá ít nhất sẽ không đụng đến miệng vết thương.

"Cậu rốt cuộc bị thương như thế nào?" Thiên Tuyết hỏi, "Hai tay đều bị thương."

"À. . . . . . Ở nhà khi hầm thịt cách thủy, không cẩn thận đụng phải nồi nước."

Thiên Tuyết rõ ràng không tin, khẳng định có liên quan với anh cô! Ngày đó sau khi cô gửi cho anh cô tấm ảnh, ở Mc Donalds không chờ Uyển Tình được ngay, khẳng định là anh đã trở lại, sau đó bọn họ cùng nhau mưa rền gió giữ, kết quả ——SM , sau đó bị thương!

Chậc ~ khẩu vị anh cô thật sự là quá nặng , Uyển Tình nhu nhược như vậy. . . . . .

"Có thể ngồi không?" Âm thanh của Sở Thiệu truyền đến.

Thiên Tuyết sặc một cái, ngẩng đầu, thấy hắn cũng bưng hai chén mặt lại đây. Di, hai chén? Thiên Tuyết thấy sau hắn người ngồi cùng bàn có chứng tự bế cũng theo tới. Bất quá, bộ dáng người có chứng tự bế có hơi không cam lòng.

"Liễu Y Y, ngồi ở đây!" Sở Thiệu ngồi đối diện Uyển Tình, xoa xoa ghế bên cạnh.

Liễu Y Y có chứng tự bế ngồi xuống, cầm túi tiền lẻ ra, bắt đầu bỏ tiền ra ngoài. Trong trường học một chén năm đồng, cô móc rồi móc. . . . . . Lấy ra 3 xu một phân(1), lại lấy ra hai xu năm phân(2), lại lấy ra một đống xu một phân. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.