Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 191: Động tác lớn



Edit: TinhMac

Beta: minhhy299

Thiên Tuyết bỗng nhiên nói xen vào: “Có em ở đây, còn sợ không có việc?”

Mục Thiên Dương mãnh liệt trừng mắt nhìn cô, cô vội vàng trốn sau máy vi tính.

Uyển Tình nghĩ nghĩ, liền nói: “Vậy tôi học báo”.

Mục Thiên Dương càng không biết phải làm sao, sau này hàng ngày chạy lấy tin tức, hắn đi đâu bắt người? Muốn lăn lộn chiếc giường đơn hay chạy theo với cô?

Hai lần đều bị bác bỏ, Uyển Tình cúi thấp đầu, không nói chuyện nữa.

Mục Thiên Dương nhìn, có chút đau lòng, thỏa hiệp : “Vậy thì kế toán đi...”

Uyển Tình cắn răng: “Học Tiếng trung. Tôi lại chuẩn bị chọn hai trường, để phòng bất chắc.

Mục Thiên Dương thở phào một hơi, dịu dàng vò tóc của cô: “Hôm khác anh sắp xếp chút, đưa hai em đi xem trường Đại học C, Thành phố C còn có vài nơi quan trọng, đều không tồi, cũng nhau xem.”

“Ừ”

Thiên Tuyết nhìn bọn họ thảo luận ra kết quả rồi, thở phào một hơi, cuối cùng nói chen vào: “Vậy phải nhanh lên, qua vài ngày nữa có kết quả rồi, điền nguyện vọng thôi.”

Mục Thiên Dương nghĩ một chút, hỏi Uyển Tình: “Ngày mai được không?”

Uyển Tình gật đầu.

Hắn giữ lấy vai cô, đứng dậy: “Vậy bọn em chuẩn bị chút, anh đi công ty một chuyến”.

Đợi hắn đi rồi, Thiên Tuyết đột nhiên nhớ đến: “Thực ra chúng ta đều học tự nhiên à?”.

Uyển Tình ngẩn ra, đúng vậy, bọn cô đều học tự nhiên....

Thiên Tuyết hỏi: “Muốn đổi không?”

Uyển Tinh lắc đầu: “Bỏ đi, phiền phức!” Lại đổi lại không biết sẽ cãi nhau thành dạng gì nữa. Với lại, cô đột nhiên nghĩ đến, cô từng rất thích môn học ngữ văn, cũng từng muốn học môn tiếng trung xã hội. Chỉ là nghe người ta nói sinh viên khoa văn học không dễ tìm công việc, cô mới không chút do dự lựa chọn môn tự nhiên.

MucThiên Dương đi vào phòng làm việc, nói với thư ký: “Đặt cho tôi 3 vé máy bay đi thành phố C vào ngày mai, tiếp theo hành trình ba ngày tới toàn bộ đều hủy bỏ, không thể hủy bỏ giao cho Văn trợ lý, lập tức gọi tất cả trợ lý họp”.

Câu cuối cùng nói xong, âm vang có lực, người đã biến mất ở sau cửa.

Thư ký ngẩn ra, tất cả trợ lý? Tổng giám đốc lại muốn có động tác lớn! Ông trời ơi, phải tăng ca, nhưng .... Cũng muốn tăng lương.

Mục Thiên Dương có đội quân trợ lý hơn 20 người, quyền lực không lớn, năng lực không ít, bình thường hay thay mặt Mục Thiên Dương đi khảo sát các nơi, ký hiệp ước, công ty một khi có hạng mục mới, động tác mới, tuyệt đối không thể giũ bỏ can hệ với bọn họ.

Mục Thiên Dương đi vào phòng làm việc, nói: “Nội dung hội nghị hôm nay chỉ có một”.

Mọi người nhìn hắn: Tổng giám đốc người đừng phúc hắc! Người kêu chúng tôi mọi người họp, khẳng định không có chuyện tốt.

“Tôi chuẩn bị mở một chi nhánh công ty ở Thành phố C”.

“...” xem đi, quả nhiên không có chuyện tốt! Mở chi nhánh công ty là chuyện người nên làm sao? Sẽ mệt chết là cái chắc?

“Chi nhánh công ty mở đầu các lĩnh vực hoàn toàn mới, các người có ý kiến gì?”

Dân chúng biểu tình lạnh nhạt, nội tâm đau lòng: Chi nhánh công ty tiêu rồi, còn lĩnh vực hoàn toàn mới... Người mới cho tôi 50 năm tiền lương.

“Không phải chuẩn bị phát triển ngành du lịch?” Văn Sâm hỏi.

“Cái này không cần mở chi nhánh” Mục Thiên Dương nói, “Tôi đang từng bước nghĩ cách, hướng về phương diện văn hóa phát triển, ngành điện ảnh, quảng cáo, du lịch ... Hoặc là, không làm ngành nghề thứ ba, làm điện tử hoặc xe hơi. Bản đồ thành phố C”.

Vừa nói xong, trợ lý bên cạnh động đến chuột máy tính, màn hình to đằng sau Mục Thiên Dương liền xuất hiện bản đồ thành phố C.

Mục Thiên Dương nhìn một cái, đứng dậy, chỉ vị trí phía tây,: “Đây là viễn cảnh công nghiệp hiện tại của thành phố C, chu vi này có rất nhiều trường học, có thể cho chúng ta nhân tài. Các người mau chóng phái người đi khảo sát, bất kể làm cái gì, càng nhiều càng tốt, cho tôi một báo cáo. Công ty này, phải to”.

Mọi người thở dài một hơi, lưỡng lự nhìn thấy dã tâm của hắn : “Vâng”.

“Được rồi! Tôi ngày mai đi Thành phố C, đại khái 2 3 ngày không ở đây, mọi chuyện đều do Văn Sâm xử lý”.

Văn Sâm nhăn mày, nhìn hắn: “Tổng giám đốc muốn đích thân đi khảo sát?”

Mục Thiên Dương cười : “Không, tôi đi du lịch”.

“A!, Không khí Thành phố C rất tốt”.

Thiên Tuyết đứng ở cửa sân bay, ngẩng đầu nhìn bầu trời Thành phố C, mũ che nắng trên đầu làm nổi bật khuôn mặt nhỏ của cô, sức sống dồi dào.

Đi theo sau là Mục Thiên Dương phủi đầu cô chút : “Về sau muốn ở lại 4 năm, nếu như em không cẩn thận tìm được chồng ở Thành phố C, còn phải ở lại cả đời, không cần kinh ngạc như vậy”.

Thiên Tuyết bực tức trừng hắn một cái: “Ai ya! Em nhớ ra trụ sở chính của Bất Dạ Thành ở thành phố C, sòng bạc nơi đó càng to hơn?”

Mục Thiên Dương híp mắt một cái: “Nếu như bị anh phát hiện em đi nơi đó, cẩn thận tiền tiêu sài của em”.

Thiên Tuyết lập tức bịt miệng mình lại, cọ cọ đứng cạnh bên Uyển Tình. Uyển Tình đeo một chiếc kính đen, gần như không nhìn thấy mặt.

“Bây giờ đi đâu?” cô hỏi.

“Khách sạn”.

Mục Thiên Dương tìm được một khách sạn 3 sao thông thường, mang hai người vào ở.

Thiên Tuyết có chút ghét bỏ: “Sao lại ở nơi này?”

“Thấp giọng”. Mục Thiên Dương nói “Không phải em muốn làm người bình thường? Người bình thường ở cái gì?”

Mục Thiên Dương dụi trán: “Trước tiên uống chút đi, anh đến phòng cách vách, có chuyện gọi điện thoại”. Nói xong nhìn Uyển Tình.

Uyển Tình ngồi một bên quan sát gian phòng, Thiên Tuyết cười trộm chút, đẩy đẩy cô. Cô quay đầu nhìn, vội vàng đứng dậy, theo Mục Thiên Dương qua bên đó.

Đi vào phòng, Mục Thiên Dương hỏi: “Mệt không?”

“Có chút”.

“Vậy trước tiên nghỉ ngơi chút, muộn tí nữa đi ra ngoài thành phố C ăn cơm”.

“Được”. Uyển Tình mở Vali, cầm quần áo ngủ đi tắm.

Mục Thiên Dương nhìn, có chút ngơ ngẩn động dục. Hắn thờ dài một hơi, bật máy tính.

Uyển Tình tắm rửa xong đi ra, nhìn thấy hắn đang ngồi đối diện máy tính, lập tức mở chăn ra nằm lên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi. Sau chốc lát, một bên giường bỗng nhiên trũng xuống, cô phút chốc mở mắt.

Một đôi tay từ sau lưng duỗi qua, cô động một cái: “Anh có chút mệt”.

“Ừ, anh cũng vậy”. Mục Thiên Dương từ đằng sau ôm lấy cô, nắm lấy tay của cô, 10 ngón tay đan vào nhau.

Uyển Tình đợi mấy phút, thấy hắn không có động tác một bước tiến theo, liền yên tâm.

Hai người tựa sát vào nhau, ngủ hai tiếng đồng hồ, Thiên Tuyết gọi điện thoại tới, nói chán.

“Ừ...”Mục Thiên Dương đầu vùi vào tóc Uyển Tình, ngửi, “Chuẩn bị một chút, đi đại học C”.

Cúp điện thoại, hắn quay qua phía Uyển Tình, nhìn thấy cô cũng tỉnh rồi, cúi thấp đầu hôn cổ cô, ở tai cô hỏi : “Làm 1 lần?”.

Uyển Tình kinh ngạc, khó xử nói: “Đừng...”

“Vậy tối đừng nghĩ anh buộc em”. Mục Thiên Dương ngậm lấy môi cô, triền miên mấy phút, buông cô ra, “Anh đi tắm, tìm cho anh một bộ quần áo ra ngoài, thoải mái”.

Hành lý là do cô thu dọn, hắn từng nhắc nhở, cô sắp xếp hai bộ. Nhớ đến nơi muốn đi là trường học, cô cầm ra áo polo trắng và quần dài, bản thân cũng đổi áo phông T-shirt và quần bò.

Lúc buộc tóc, hắn đúng lúc đi ra. Nhìn thấy hắn chỉ quấn một khăn tắm ở eo, cô vội vàng nhắm mắt. Quay người lưng đối diện hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.