Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 238: Nhân sinh hà xứ bất tương phùng.*



*Đây là một vế của hai câu thơ nổi tiếng của TQ: Hữu duyên thiên lý lai tương hội; Nhân sinh hà xứ bất tương phùng (有缘千里来相会,人生何处不相逢), hai câu này người ta có thể đổi vế trước vế sau cho nhau, ý của nó là: trong đời người con người ta thế nào cũng sẽ gặp được nhau, chỉ cần có duyên thì dù xa nghìn dặm cũng sẽ gặp mặt.

Edit: minhhy299

Lần ngủ này, thẳng đến giữa trưa mới dậy. Uyển Tình nhìn nhìn di động, không thấy Từ Khả Vi điện thoại, vội vàng gọi qua.

Từ Khả Vi nói: "Mẹ vừa mới dậy, thấy con chưa gọi điện thoại cho mẹ, liền đoán con cũng dậy trễ."

Uyển Tình cười, nói thu thập tốt liền đi qua tìm bà. Tắt điện thoại, mới thấy Thiên Tuyết cũng tỉnh rồi, đang làm ổ trong chăn chơi ipad đây. Cô nhịn không được hơi oán giận: "Cậu cũng không đánh thức tớ?"

"Mình nhìn qua di động của cậu, thấy dì không gọi điện thoại đến, liền đoán bà ấy cũng chưa tỉnh. Ngày hôm qua mệt như vậy, khi chúng ta đưa bà trở về, phòng ngủ không phải lại có hai phụ huynh đến sao? Khẳng định sẽ nói chuyện phiếm, không chừng cho tới ba bốn giờ mới ngủ đấy!"

Uyển Tình ngẫm lại cũng đúng, tiện thể nói: "Đi ăn cơm."

Thiên Tuyết bỏ ipad xuống, đi theo xuống giường. khi rửa mặt, cô đột nhiên tiến đến bên tai Uyển Tình: "Lễ tình nhân qua thật sự vui vẻ chứ?"

Uyển Tình đang súc miệng, thiếu chút nữa bị sặc. Cô phun ra một bãi nước bọt, quay đầu nói: "Cậu cũng không nhắc tớ một tiếng, tớ cũng không biết!"

"Nhắc cậu làm gì?" Thiên Tuyết thuận miệng hỏi, tiếp theo nghĩ cái đó không phải trọng điểm, "Ngày trọng yếu như vậy cậu lại có thể không biết? !"

"Đó là âm lịch! Ai nhớ rõ chứ?"

Thiên Tuyết nhịn không được cho một cái nhìn kinh thường: "Mình nói qua với cậu nha, năm nay nhuận bảy tháng! Ngày sinh nhật mình đó cũng là ngày Thất Tịch nha! Khi đó cậu làm anh mình nổi cáu đi Hongkong , bằng không hoa tươi sôcôla còn muốn thu thêm một phần đấy!"

Uyển Tình không nói gì nhìn cô, há miệng thở dốc, không biết nói cái gì.

Thiên Tuyết xoay người đi vào phòng ngủ, di động Uyển Tình đặt lên bàn đột nhiên vang lên, tiếng chuông thật lớn dọa cô sợ tới mức bỗng nhiên nhảy dựng.

Bên ngoài Uyển Tình cũng hoảng sợ, một bên lau mặt vừa đi tiến vào, Thiên Tuyết bóp cánh tay cô như phát cuồng: "Cậu đây là tìm đường chết sao! Để lớn tiếng như vậy làm gì, làm mình sợ muốn chết!"

"Tớ sai rồi!" Uyển Tình vội vàng xin lỗi, "Tớ sợ ngủ say quá, mẹ tớ gọi điện thoại tớ không nghe thấy. . . . . ."

"Mình mặc kệ! Cậu phải bồi thường tinh thần tổn thất của mình!"

"Tớ xem tin nhắn trước." Uyển Tình cầm lấy di động, phát hiện là Quản Hạo Nhiên nhắn đến. Nhìn xong nội dung, cô chỉnh tiếng chuông nhỏ lại, "Anh Quản hỏi chúng ta ăn cơm trưa không."

"Hắn là hỏi cậu đi?" Thiên Tuyết liếc cô một cái, vươn tay, "Cậu đi rửa mặt, mình qua xem!"

"Được!" Uyển Tình lập tức đưa di động cho cô, đi ra rửa mặt.

Thiên Tuyết nói với Quản Hạo Nhiên ăn cơm xong, Quản Hạo Nhiên hỏi cô muốn đi chơi hay không, cô nói không đi, ngày hôm qua quá mệt mỏi, trời lại quá nóng, muốn nghỉ ngơi ở phòng ngủ. Nhắn qua mấy cái, Quản Hạo Nhiên cảm thấy cự tuyệt rõ ràng, cũng không lại nhắn lại nữa. Thẳng đến buổi tối, hắn mới gọi một cuộc điện thoại cho Uyển Tình, hỏi chuyện Từ Khả Vi ngày hôm sau về nhà.

Từ Khả Vi đi xe lửa buổi chiều, ngày hôm sau ăn xong cơm trưa, Uyển Tình và Thiên Tuyết đưa bà đến ngồi xe của trường. Trên đường thấy Quản Hạo Nhiên, hắn sửng sốt: "Dì phải đi? Sao không nói cho con biết một tiếng, con tiện thể đưa dì đi?"

"Uyển Tình nói con có việc, không tiện quấy rầy con." Từ Khả Vi nói, "Dù sao có xe trường đưa, dì tự mình có thể đi."

"Xe trường không chen chúc, chúng em sẽ đưa dì đến nhà ga." Thiên Tuyết nói.

Quản Hạo Nhiên cười nói: "Hôm nay hẳn là không chen chúc, con đưa các người đi qua."

Mấy người cũng không tốt cự tuyệt, liền cùng đến bãi đỗ xe. Hôm nay xe trường bề bộn nhiều việc, thời điểm các cô đến, vừa vặn hai chiếc xe chuẩn bị đi. Lên đằng sau một chiếc, vừa ngồi ổn, là xuất phát rồi.

Quản Hạo Nhiên đứng phía dưới, còn không có tới kịp nói gì, ô tô đã chạy, chỉ có thể thở dài.

Đến nhà ga, Từ Khả Vi cũng không vội vã vào, muốn cùng Uyển Tình nán lại trong chốc lát. Nhưng bên ngoài quá nóng, Uyển Tình khuyên bà đi vào nghỉ ngơi, bà nghĩ nghĩ, gật đầu: "Tốt! Mẹ đi rồi con cũng nên trở về, bằng không nóng trúng nắng là mệt đấy."

Một đường đến cửa vào, bà vừa đi vừa dặn dò. Uyển Tình còn thật sự lắng nghe, càng không ngừng gật đầu. Khi vào, Uyển Tình đột nhiên không nở, ghì chặt bà, yết hầu đều nghẹn ngào : "Mẹ. . . . . ."

"Tốt lắm! Lớn như vậy, sớm hay muộn cũng độc lập." Từ Khả Vi sờ sờ mặt của cô, "Mình phải học để chiếu cố mình."

"Dạ. . . . . ."

"Không được khóc!"

"Con không khóc ~" Uyển Tình cười.

Từ Khả Vi cũng cười tươi, nói với Thiên Tuyết: "Tiểu Tuyết, liền phiền toái hai người các con chiếu cố cho nhau."

"Yên tâm đi!" Thiên Tuyết nói.

Từ Khả Vi cười vui mừng, lại nói với Uyển Tình: "Máy tính chờ quân huấn xong, thời điểm quốc khánh kêu Hạo Nhiên mang con đi mua, nghe nói quốc khánh sẽ giảm giá. Trong thẻ còn có sáu ngàn, nếu không đủ, lại gọi điện thoại cho mẹ.”

"Hẳn là đủ!" Uyển Tình nói.

"Dù sao tiền tiêu xong rồi gọi điện thoại cho mẹ."

"Dạ."

Từ Khả Vi lại nhìn nhìn, rốt cục tiến vào, nói với cô: "Mau trở về đi thôi! Bên ngoài trời nắng lớn!"

Uyển Tình gật đầu, vẫn nhìn bà, thẳng đến lúc bà qua trạm kiểm tra, nhìn không tới bóng người mới luyến tiếc dời đi.

Thiên Tuyết cầm cây quạt nhựa quạt quạt gió ở bên cạnh một phen, qua mười phút mới nói: "Trở về đi."

Uyển Tình gật đầu, xoay người đi ra, còn nhịn không được quay đầu nhìn thoáng qua.

Khi trở về, hai người ngồi xe buýt. Đường xe buýt chạy vòng hơn xe trường, dung hơn một giờ mới trở lại trường học.

Lúc này đại học C, tiếng người ồn ào, nơi nơi đều là sinh viên và phụ huynh. Trở lại phòng ngủ, thấy cửa mở ra, hai người sửng sốt, đi vào thấy hành lý đầy đất, biết là bạn cùng phòng đến đây.

"Không để ý tới người như thế nào sao?" Một tiếng oán giận truyền đến.

Hai người ngẩng đầu, thấy trên ban công có hai bóng người. Một người trong đó đi vào, nhìn thấy các cô sửng sốt.

"Hi ~" Thiên Tuyết cười vẫy tay, "Tớ là Mục Thiên Tuyết, ở giường này."

Uyển Tình cũng vội vàng tự giới thiệu.

Nữ sinh kia cười, đi tới nói: "Tớ tên là Lí Ức, ức trong hàng tỉ."

Thiên Tuyết tò mò: "Tên này có hàm nghĩa đặc thù gì sao?"

Lí Ức nói: "Ba tớ hy vọng tớ làm nhà toán học, có thể từ một đếm tới một triệu!"

"Phốc. . . . . ." Thiên Tuyết thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Lí Ức cũng thực bất đắc dĩ: "Bất quá tớ học hệ tiếng Trung, hắn cũng không có gì bất mãn."

"Đại học C là trường chất lượng, ba cậu cao hứng còn không kịp đấy, đến trường học số học không lại có quan hệ gì?"

Lí Ức nghe xong lời này, trên mặt hiện lên một chút thần sắc đắc ý.

Lúc này, một người khác trên ban công đi đến. Uyển Tình và Thiên Tuyết vừa thấy, cả kinh: "Liễu Y Y!"

Lí Ức sửng sốt, thần sắc nhất thời có hơi không thoải mái: "Các người quen biết?"

Thiên Tuyết cười nói: "Chúng tôi là bạn thời trung học."

Lí Ức nghe xong, không thoải mái biến mất, nhưng mặt vẫn đang mang bất mãn: "Cô không để ý tới người như thế nào sao? Chào hỏi với cô, một câu cũng không nói!"

"Bình thường! Tớ và cô học trung học ba năm, cũng không có nghe cô nói chuyện qua!" Lời này có hơi khoa trương, kỳ thật ngẫu nhiên vẫn là nói qua, nhưng ba năm cũng không đến năm câu, so với chưa nói qua cũng kém không nhiều lắm....

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.