Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 288: Bị hố



Edit: Asuna Anh
Beta: minhhy299

Mục Thiên Thành lấy bài gõ vào đầu cô: "Nghĩ cái gì vậy hả? Bộ dạng thật bỉ ổi. . . . . . ."

"Anh mới bỉ ổi!"

Mục lão gia bỗng nhiên nói: "Cháu tuy rằng còn nhỏ, nhưng có một số việc phải biết kế hoạch chút, cháu không muốn tham gia bữa tiệc, làm sao biết người nọ người kia, làm sao biết tính cách của họ? Ông xã sau này của cháu, nếu không có gì bất thường thì chính là người giữa bọn họ."

"Hừ! Những người con nhà giàu đó." Thiên Tuyết khinh thường.

"Hai anh trai của cháu không phải rất tốt sao?"

Thiên Tuyết ôm lấy ông, làm nũng nói: "Đó là do ông dạy bảo rất tốt. Ông nội, ông không nên ép cháu đi, cháu không thích. Ông yên tâm, cháu có hỏa nhãn kim tinh, nhất định sẽ chọn được một cháu rể thật tốt cho ông xem!"

Mục lão gia không nhịn được nhéo mũi của cô: "Không biết xấu hổ!"

Sau bữa cơm chiều, ba người đàn ông đến thư phòng thảo luận chuyện của công ty, Mục Thiên Dương bảo ngày mai muốn đến nước Mĩ.

Mục Thiên Thành lập tức đau khổ. Văn Sâm cũng muốn đến nước Mĩ! Anh thật vất vả mới được nghỉ ngơi, vì sao hai người lại phải tách ra.

Anh dùng ánh mắt nai con nhìn Mục Thiên Dương: "Anh, để em đi thay anh đi! Em quyết định lui tới công ty, giúp anh chia sẻ gánh nặng, bắt đầu từ bây giờ luyện tập!"

Mục Thiên Dương nói: "Đi cũng được, nhưng em vừa mới lên tay, một người khẳng định không được."

"Đúng!" Cho nên để Văn Sâm đi với anh là tốt nhất, năng lực của Văn Sâm tốt lắm.

"Để cho người có năng lực đưa em đi."

"Đúng!!" Chính là Văn Sâm.

"Người khác thì anh không yên tâm. Em là bộ đội hàng không, mọi người nhất định sẽ không phục, làm khó dễ em còn không kịp, làm sao có thể giúp em được? Mà chuyện này cũng không nhỏ, nếu không anh cũng sẽ không quyết định tự mình đi một chuyến . . . . . ."

"Qúa đúng! ! !" Mau để cho anh và Văn Sâm song túc song phi đi, Văn Sâm sẽ không làm khó anh!

"Cho nên anh quyết định tự mình mang em đi."

"A --" Văn Sâm đâu?

"Đúng lúc có thể để Văn Sâm ở lại trong nước, năng lực của những người khác không bằng cậu ta, anh còn thật không yên tâm . . . . . ." Mục Thiên Dương còn độc ác vỗ lên bả vai cậu: "Đi chuẩn bị đồ đạc đi, ngày mai cùng tiến lên máy bay."

"A a a - -"Mục Thiên Thành nghĩ muốn bóp chết anh ta, nhưng trước mặt Mục lão gia lại không dám, chỉ có thể giơ nắm tay nện lên ngực mình, trông rất giống con tinh tinh.

Mục lão gia kinh ngạc: "Cháu làm sao vậy?"

"Không sao ạ." Mục Thiên Thành tỉnh táo lại: "Cháu hơi xúc động, không ngờ anh trai lại tự mình mang cháu đi . . . . . Cháu rất vui! Cháu đi chuẩn bị hành lý!" Quay đầu, căm giận rời đi! Mục Thiên Dương, anh là cái đồ biến thái a a a a - -

Trong lòng Mục Thiên Dương hừ lạnh một tiếng, muốn tách hai ngươi ra! Ai bảo anh đang khó chịu! Điều thứ nhất khăn quàng cổ không phải cho anh, còn muốn ngăn hai bên, ai cũng đừng hòng yêu!

Nghiêng đầu sang chỗ khác, ánh mắt anh có chút hung ác, trong lòng Mục lão gia hoảng hốt, nghĩ rằng cái ánh mắt như nhìn kẻ thù giết cha này là sao?

Mục Thiên Dương hừ một tiếng chua lè: "Khăn quàng cổ rất ấm?"

Mục lão gia lặng đi một lúc mới kịp phản ứng, thầm nghĩ cháu nội thật sự rất đáng yêu! Sau đó chính ông cũng có bộ dạng đáng yêu chạy đi, cầm lấy khăn quàng cổ bao quanh cổ, dương dương đắc ý đi tới.

Mục Thiên Dương cắn chặt răng, nếu đây không phải là ông nội anh, trực tiếp lấy đi!

Mục lão gia ngồi xuống, sửa sang lại khăn quàng cổ (Mục Thiên Dương hoài nghi ông là cố ý): "Ở thành phố C thì cháu và Uyển Tình thường xuyên gặp mặt?"

"Vâng."

Biểu tình trên mặt Mục lão gia có chút tinh quái: "Cô bé thường xuyên qua đêm ở chỗ cháu?"

Mục Thiên Dương nhíu mày: "Có vấn đề?"

Mục lão gia lập tức bị hù đứng lên: "Cô bé vẫn còn nhỏ, về sau không cho phép!"

Mục Thiên Dương: . . . . . .

"Cô bé còn đang tuổi đọc sách! Cháu không nhẫn nhịn được à?"

"Sang năm sang Pháp kết hôn."

"Xảy ra chuyện thì phải làm sao?"

"Có thể xảy ra chuyện gì?"

Mục lão gia muốn đánh anh, mà ông cũng đã làm vậy, giơ cây gậy lên liền đánh: "Cháu là đang hại người đó! Cháu luôn miệng nói muốn kết hôn chăm sóc cho bà xã, cháu đối với bà xã của mình như vậy sao? Nếu thật sự xảy ra chuyện, làm sao cô bé nhìn mặt người khác?!"

Mục Thiên Dương rất hiếu thuận, ông nội đánh, anh chịu đựng, dù sao cũng chỉ ba năm cái, đau một chút không sao. Nhưng hôm nay Mục lão gia bị một chiếc khăn hối lộ, đánh anh bảy tám cái còn chưa dừng tay, anh đành phải cố gắng né tránh.

"Cháu còn dám chạy!"

"Chờ cháu giao hết việc cho Thiên Thành xử lý sẽ không chạy nữa!" Hiện tại bị ông đánh cho tàn phế, công ty sẽ không có người quản lý!"

"Cháu - -"Mục lão gia buông cây gậy xuống, chỉ vào anh: "Thật không biết nên nói như thế nào với cháu!"

Mục Thiên Dương cười: "Ông thương cô ấy hơn thương cháu, cháu rất vui."

Mục lão gia lườm anh một cái: "Cháu biết tiết chế một chút cho ông!"

" . . . . . . ." Chẳng lẽ ông cũng biết đông y?

"Nếu trước khi tốt nghiệp mà có con, ông sẽ đánh chết cháu!"

Rốt cuộc ai mới là cháu nội của ông? Mục Thiên Dương không biết Mục lão gia lo lắng cái gì, nhưng anh cũng chuẩn bị trước khi tốt nghiệp làm cho Uyển Tình có thai, nếu không Uyển Tình còn muốn đi ra ngoài làm việc. Có đứa nhỏ, cũng không cần làm việc, hừ hừ hừ. . . . . .

"Hiện tại sinh viên cũng có thể kết hôn." Mục Thiên Dương nói: "Không phải ông rất mong có chắt sau?"

Mục lão gia ngẩn ra, có chắt cũng là mong ước của ông, gia đình hòa thuận cũng là mong ước của ông. Ông nhìn Mục Thiên Dương: "Không cho dính vào, phải bàn bạc với Uyển Tình!"

"Vâng ạ."

Ông Mục nghĩ đến ngày mai anh còn phải lên máy bay, khoát tay: "Đi nghỉ ngơi đi, tên Thiên Thành kia, làm sao đột nhiên lại muốn vào công ty? Nhất định là có nhiệm vụ ở bên kia, cháu dặn dò nó vài câu, đừng quá liều mạng!"

"Vâng." Mục Thiên Dương cười thầm, không phải có nhiệm vụ ở bên kia, mà là có Văn Sâm ở bên kia.

Mục Thiên Dương dẫn theo một gã trợ lý và Mục Thiên Dương đi Newyork, sau khi xuống máy bay, mấy người tiến vào khách sạn như dự định. Chờ khi Mục Thiên Dương nghỉ ngơi xong đi ra, mới biết: Mục Thiên Thành đã quay về nước!

Mục Thiên Dương đã sớm biết cho nên cũng chỉ lắc đầu.

Một giờ sau, Văn Sâm đã ở trước khách sạn . . . .

Mục Thiên Dương vỗ vai cậu ta: " Thiên Thành quay lưng với tôi về nước tìm cậu, ai . . . . Chỉ số thông minh!"

Văn Sâm: Là do anh quá âm hiểm!

Mục Thiên Thành quay về nước, tới công ty tìm người, bí thư Hàn nói: "Tổng giám đốc phái trợ lý Văn đi công ty ở thành phố C!"

Mục Thiên Thành không thở gấp, lại chạy tới thành phố C, đại bộ phận mọi người ở Thành phố C bên kia không biết Văn Sâm, cũng không thể cho anh tin tức xác thực. Chờ đến lúc cậu bắt được A Thành, A Thành nói: "Trợ lý Văn đi bàn chuyện hợp đồng ở nơi nào đó . . . . ."

Amen, tôi là bị tổng giám đốc đe dọa.

Mục Thiên Thành lại tiếp tục chạy . . . .

Chạy tới chạy lui , lại không tìm thấy người đâu. Cậu cảm thấy mình đang bị đùa giỡn, lại bay đến thành phố C. Thiên Tuyết và Uyển Tình đã đến trường học, cậu quyết định đi tìm các cô. Gọi điện thoại cho Thiên Tuyết, Thiên Tuyết nghi hoặc: "Anh không phải đi Newyork? Nhanh như vậy đã trở lại?"

"Một mình anh trở về! Em đang ở đâu? Anh có việc cần tìm chị dâu nhỏ!" Hiện tại chỉ có thể xin chị dâu nhỏ giúp đỡ, anh ấy rõ ràng là hố mình! Cậu thật muốn bay sang bên đó đánh cho anh ấy một trận, nhưng lại không dám.

Không tiện gặp ở bên ngoài, Thiên Tuyết nói địa chỉ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.