Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 306: Dấu môi son



Nhà ăn này các cô chưa từng tới, bất quá nghe đàn chị đề cập qua rất nổi danh, ngay cả tiết mục tìm kiếm mỹ thực của đài truyền hình đều có giới thiệu. Xem trong quán chỉ có bốn năm cái bàn, các cô còn cảm thấy đương nhiên: ăn gì đó ngon cần coi trọng chất lượng, không coi trọng số lượng, càng ít mới càng làm cho người ta muốn ăn. Lại không biết mặt sau có chốn bồng lai khác, còn có phòng nhỏ trên lầu, cũng không chỉ bốn năm mươi cái cái bàn.

Người đi ra từ phía sau ra, chính là đám người Lý Kỳ Lâm ăn cơm xong ở trên lầu xuống dưới.

Lý Kỳ Lâm thấy cô, bước chân dừng một chút, sau đó ánh mắt quỷ dị đảo qua bàn các cô —— hai người năm món ăn, thật xa xỉ! Lại đảo qua này mua sắm túi, môi một trận run run, quay đầu bước đi.

Nét mặt những người khác cũng thực phức tạp, đảo qua cái túi này, ánh mắt trở nên rất nhẹ.

Thiên Tuyết ném đũa, hỏi Uyển Tình: “Mình ăn no, còn cậu?”

“Ăn no.” Uyển Tình gật đầu, vừa dùng khăn tay lau miệng, vừa nhìn đám người Lý Kỳ Lâm tính tiền ở cửa.

Thiên Tuyết rút ba trăm đồng từ trong túi, đưa đồ ra đi qua, nói với nhân viên thu ngân: “Bàn số 4, không cần thối lại.”

Lý Kỳ Lâm bọn họ đang tìm tiền lẻ, nghe vậy cứng đờ, lại liếc mắt nhìn các cô một cái.

Uyển Tình không nói Thiên Tuyết, để cô náo loạn đi, qua một trận thì tốt rồi.

Giữa trưa ngày thứ hai, hai người đến bên ngoài trường học ăn cơm trưa. Bên ngoài rất nhiều nơi ăn cơm, vô số quán cơm Trung Quốc, vô số quán mì, còn có các loại quầy hàng thực phẩm đặc sắc nhỏ, các cô tùy ý chọn một quán gia đình, kết quả oan gia ngõ hẹp, lại gặp Lý Kỳ Lâm và bạn anh.

Thiên Tuyết lấy điện thoại di động ra, đô đô đô bấm vài cái, gởi đi: “Tôi ở trường học, tới đón tôi thử xem! Dùng cỗ xe Porsche kia! . . . . . . Tôi định vị cho anh.”

Uyển Tình nghi hoặc: “Cậu gọi điện thoại cho ai?”

Thiên Tuyết lắc đầu, lại xoa bóp vài cái di động, quay đầu kêu lão bản: “Gọi một mâm cà ri gà!”

Uyển Tình trừng lớn mắt: “Cậu muốn làm sao?”

Thiên Tuyết không để ý cô.

Cà ri gà mới vừa đến, Lý Kỳ Lâm bọn họ đi rồi. Thiên Tuyết buồn bực, theo dõi bóng lưng anh, cà ri gà cũng không ăn, đang nâng cằm sinh hờn dỗi.

Mắt Uyển Tình trừng lớn: “Cậu rốt cuộc thích anh ta bao nhiêu?”

Thiên Tuyết thở phì phì nói: “Mình mới không thích anh ta!”

Ăn một bát mì đủ no bảy tám phần, đối mặt cà ri gà, hai người tiếp tục cố gắng.

20 phút sau, hai người đi khỏi quán, vừa vặn nhìn thấy đám kia người lại có thể không đi, đang đứng ở ven đường nói chuyện phiếm! ! !

Thiên Tuyết trừng mắt nhìn, đám kia người cũng nhìn qua, trong đó một nam sinh đang hút thuốc lá cười: “Đàn em!”

Ách. . . . . . Thiên Tuyết ngây người, giống như kêu cô. Đây là đàn anh năm bốn, Lý Kỳ Lâm đã từng giới thiệu với cô. Người rất tốt, cùng quê với Lý Kỳ Lâm, gặp qua hai lần, vẫn kêu cô là “Đàn em, đàn em “. Cô nhúc nhích miệng, có hơi khó xử phải giải thích như thế nào, Lý Kỳ Lâm thản nhiên nói: “Chia tay.”

“A?” Người đàn anh ngẩn ngơ, ánh mắt quét qua mấy người bọn họ.

Lý Kỳ Lâm bình tĩnh lặp lại: “Đã muốn chia tay.”

Người đàn anh mở trừng hai mắt, rất muốn hỏi: cậu mới quen biết vài ngày?

Thiên Tuyết cắn cắn môi, đột nhiên có hơi không biết rời trận như thế nào. Không cần thật mạnh, ảm đạm rời trận sao. Cô xoay người, đang muốn đi, Uyển Tình đột nhiên túm cô một chút. Cô quay đầu, gặp cỗ xe Porsche quen thuộc kia đi đến đây, nhịn không được nhếch lên môi.

Cô còn kháng nghị với anh đấy, lái Porsche cái gì, tốt xấu phải lái Maybach! Bất quá hiện tại, cô liền thích Porsche.

Lý Kỳ Lâm bên kia, không khí đột nhiên có chút quỷ dị.

Lái xe quay cửa kính xe xuống, lộ ra gương mặt lạnh nhạt của A Thành, hô hấp Lý Kỳ Lâm cứng lại. A Thành cũng nhìn thấy anh, nhớ tới ngày đó anh và Thiên Tuyết tay kéo tay, ma xui quỷ khiến từ trên xe bước xuống.

Thiên Tuyết mạnh mẽ bổ nhào, hai tay ôm lấy cổ anh, hôn một cái lên mặt anh. Anh hoảng sợ, vội vàng đẩy cô ra, theo bản năng nhìn về phía Lý Kỳ Lâm.

Hai tay Lý Kỳ Lâm phát run, quay mạnh đầu sang một bên, cùng những người khác cùng đi xa, bất quá còn có vài người quay đầu nhìn thoáng qua.

A Thành nhìn Thiên Tuyết, nghi hoặc hỏi: “Cô đang làm gì?”

Thiên Tuyết cười vui vẻ, vỗ vỗ vai anh: “Không có việc gì, nhiệm vụ hoàn thành rất khá, tôi sẽ nói tốt vài câu trước mặt anh hai giúp anh!”

A Thành: ? ? ?

Uyển Tình đi tới: “Thiên Tuyết, cậu đang náo loạn cái gì?”

Thiên Tuyết vòng đến tay lái phụ, mở cửa xe: “Cậu không cần phải xen vào, mình đã đi ra từ trong bóng ma thất tình! Không giúp cậu, dù sao chờ một chút dì sẽ đến, cậu cũng không giúp mình được, còn không bằng tự mình đi chơi! A Thành, lên xe!”

“. . . . . . Vâng.” A Thành bất tri bất giác đáp ứng, vì sao anh nghe nói cô thất tình, trong lòng có hơi vui vẻ? Anh hít sâu một hơi, nhắc nhở mình không cần nghĩ loạn!

Sau khi lên xe, anh vừa lái xe vừa hỏi: “Đi đâu?”

“Đi uống rượu.”

A Thành giật mình nhìn về phía cô: “Uống rượu?”

“Ừ ~” Thiên Tuyết cười dài nhìn anh, nhìn mặt anh đỏ lên, không dám đối diện với cô. Thiên Tuyết bật cười, “Làm sao? Thẹn thùng à?”

Mặt A Thành không chút thay đổi, vừa lái xe vừa hỏi: “Tiểu thư muốn đi quán bar, hỏi qua tổng giám đốc chưa?”

“Tôi đã hơi mười tám tuổi .”

“. . . . . . Nhưng vạn nhất tổng giám đốc biết.”

“Nếu anh ấy biết, tôi nói là anh mang tôi đi, còn ý đồ gây rối với tôi!”

A Thành dừng xe lại: “Tôi sẽ không mang cô đi.”

“Tốt lắm.” Thiên Tuyết làm bộ muốn xuống xe, “Chính tôi đi!”

“Ai ——” A Thành đưa tay muốn ngăn cô, lại không dám đụng tới cô, “Được rồi, tôi mang cô đi.”

Ô tô chạy đến trước đèn xanh đèn đỏ dừng lại, A Thành lấy điện thoại di động ra: “Tôi xem chỗ nào có rượu đã.”

“Anh còn chưa có đi qua?” Thiên Tuyết tò mò hỏi.

“Ừ.”

“Không tin. Nam nhân làm sao có thể không đến loại địa phương này?”

A Thành lặng đi một chút, quay đầu nhìn cô: “Sau khi đến đây, còn chưa kịp đi.”

“Ở thành phố C sẽ đi?”

“. . . . . . Ngẫu nhiên. Không phải như cô cho là vậy.”

“Tôi cho rằng thứ nào nha?” Thiên Tuyết giọng điệu trêu đùa, biến thành anh không biết đáp lời như thế nào. Cô lấy son môi và cái gương nhỏ từ trong túi ra, nhìn kính tô son, tô hai cái, lặng lẽ quay gương sang anh, nhìn anh từ trong gương.

Anh phát hiện, có chút tức giận không nói gì thêm, nhưng lại không biết làm sao cô bây giờ. Trong ấn tượng, bị đại tiểu thư này trêu cợt cũng không phải một lần hai lần. Làm người hầu, thật vất vả T~T

Đột nhiên, trong lòng anh cả kinh: cô tô son, vậy anh ——

Anh làm bộ lơ đãng lướt qua kính chiếu hậu, quả nhiên phát hiện trên mặt mình có dấu ấn tinh kiết. Đáy mắt hiện lên một chút buồn bực, thấy cô cắn môi cười trộm không thôi, rõ ràng là đã sớm phát hiện. Bất đắc dĩ cắn chặt răng, anh cũng không cất giấu, trực tiếp rút khăn tay lau mặt. Kết quả không phát hiện đèn xanh, loa đằng sau ba ba vang lên, kiến cho anh lại luống cuống tay chân lái xe. . . . . .

Thiên Tuyết cười ha ha, hạnh phúc lắm thay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.