Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 344: Tượng phật thật lớn(1/3)



“Cháu ở công ty, cũng là khác nhau. Cái gì cháu cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, tất cả mọi người cảm thấy cháu không có lý tưởng, không bằng tự cháu xây dựng sự nghiệp đâu! Cháu mở công ty, nói là cố vấn du lịch, không bằng nói là cố vấn thám hiểm, mục tiêu cuối cùng của cháu không phải là du lịch bình thường, mà là những nơi khó tới, tỷ như Everest, rãnh biển Mariana…..”

Mục lão gia quát: “Mới cảm thấy cháu đáng tin, cháu lại làm mất lòng tin!” Ai nha trái tim có điểm không chịu nổi, nó sẽ không làm chuyện nguy hiểm chứ? Vừa mới còn cảm thấy mở công ty du lịch rất không sai, nguyên lai là ngụy trang!

“Ở phương diện thám hiểm trong nước, hẳn là không có công ty dẫn đường chuyên nghiệp, cháu làm này, khẳng định có triển vọng, cũng phát triển nghề phụ tốt.”

Mục lão gia thấm thía nói: “Ta không muốn cháu lúc nào cũng mạo hiểm…….Ai!”

Mục Thiên Thành dừng một chút, nghiêm túc nói: “Cháu tự nhiên là có phương pháp xử lý, đợi phải nguy hiểm tới cửa, phỏng chừng tuổi cháu cũng đã lớn, không thể tự mình xử lý.”

Mục lão gia nghĩ nghĩ, thấy Uyển Tình đến cũng lâu rồi, cũng không muốn để cô nghe những chuyện này, nói: “Được rồi được rồi, cháu thích thì đi làm đi, nếu cần giúp thì đi tìm anh của cháu.”

“Vâng.” Mục Thiên Thành thản nhiên đáp ứng.

Mục lão gia liếc mắt nhìn anh một cái, nói với Uyển Tình và Thiên Tuyết: “Các cháu nhìn nó xem có phải thay đổi hay không? Mấy tháng trước còn cợt nhả, đột nhiên trở nên chững chạc, ông có chút không quen.”

Uyển Tình và Thiên Tuyết nghĩ rằng: này làm sao gọi là chững chạc? Đây là chuyện đả thương! Chuyện đả thương!

Mục Thiên Thành nghiêm sắc mặt: “Ông nội, trước kia ông hay nói cháu không đủ chững chạc, bây giờ cháu chững chạc, ông lại không hài lòng!”

Mục lão gia mân mê miệng giống như đứa bé: “Vốn tính trẻ con rất đáng yêu, trở nên giống Thiên Dương là có ý gì? Sinh hai đứa cháu trai sẽ có hai tính cách, thành một cái tính, kia không bằng chỉ sinh một đứa!”

Mục Thiên Thành ôm ngực, cảm giác bản thân nội thương. Này ông nội cũng không tin! Cái gì gọi là “Không bằng chỉ sinh một đứa”? Đây là ghét bỏ a!

Thiên Tuyết làm nũng nói: “Ông nội, vậy rốt cuộc là ông muốn anh họ chững chạc hay vẫn trẻ con?”

Mục Thiên Thành tranh nói: “Đứa nhỏ nhà mình, luôn không hài lòng, chuyển biến ba trăm sáu mươi độ cũng không vừa ý! Đứa nhỏ của nguwowifg khác, mới là vạn lăng………”

“Phốc___” Thiên Tuyết nhớ tới bài thơ chế trên mạng “Đứa nhỏ của người khác”, nhịn không được bật cười.

Mục lão gia bất mãn: “Cười cái gì mà cười? Có cái gì buồn cười?”

“Cháu không cười ông nội!”

“Uyển Tình!” Mục lão gia kêu Uyển Tình, “Chúng ta đi chơi cờ, không để ý đến bọn nó!”

Uyển Tình cười đỡ ông lên, đi lên lầu.

Mục Thiên Thành và Mục Thiên Tuyết theo sau, thấp giọng nghị luận ở phía sau: “Nhìn đi, quả nhiên đứa nhỏ của người khác mới là đứa bé tốt!”

Qua 3 phút, Mục Thiên Dương đã trở về.

Mục lão gia đoán rằng nhất định là anh biết chuyện Uyển Tình đến đây mới trở về, cố ý hỏi: “Sao hôm nay trở về sớm như vậy? Mấy hôm trước đều là nửa đêm mới về!”

Sắc mặt Mục Thiên Dương có chút không được tự nhiên, thầm nghĩ quả nhiên không nên cho ông nội biết chuyện của mình và Uyển Tình, cư nhiên trêu đùa anh! Vẻ mặt anh lạnh nhạt: “Cũng bởi vì mấy ngày hôm trước làm xong nhưng công việc tồn đọng, hôm nay mới có thể về sớm.”

Uyển Tình nghĩ mọi người xung quanh đều biết quan hệ giữa cô và Mục Thiên Dương, quả thực xấu hổ vô cùng, chỉ có thể cúi đầu chơi cờ!

Mục Thiên Dương muốn nói chuyện với cô, há miệng thở dốc không biết nói chuyện gì, nếu mọi người đã biết quan hệ của bọn họ, sẽ không thể giả là đại ca ca tiểu muội muội, nhưng mà ân ái ngoài sáng cũng không thỏa đáng, vậy không nói đi.

Mục lão gia và Uyển Tình chơi xong một ván, mạnh mẽ vang dội, quân cờ của Uyển Tình bị giết không còn chiến giáp!

Uyển Tình chưa bao giờ thua như thế, có chút há hốc mồm, thầm nghĩ ông nội bị cái gì kích thích?

Mục lão gia vụng trôm vung tay áo đứng lên: “Thiên Dương, cháu chơi với Uyển Tình đi, ta muốn giáo huấn Thiên Thành một chút!” Đây là ta chế tạo cơ hội cho hai đứa! Nhìn ánh mắt kia của nó, tất cả đều ở trên người Uyển Tình, thật sự làm cho ông già như ta phải ngượng ngùng……..

“Vì sao phải giáo huấn cháu?” Mục Thiên Thành kêu to.

“Cháu không nên giáo huấn sao?” Mục lão gia hừ một tiếng, “Bao lâu rồi cháu không chơi cờ với ta? Mau để cho ta thắng hai ván.”

Mục Thiên Thành:………..

Vì thế, Mục lão gia và Mục Thiên Thành chơi cờ ở một bên. Ở bên kia Mục Thiên Dương cười với Uyển Tình, thừa dịp cô đang chăm chú nhìn bàn cờ, cố ý sờ soạng tay cô. Uyển Tình trừng lớn mắt, vẻ mặt oán trách.

Thiên Tuyết khinh thường, ngoan ngoãn xoay người xem cuốc chiến của ông nội và anh họ.

Mục Thiên Dương chậm lãi cầm quân cờ, vừa hỏi: “Phổ Đà Sơn thế nào?”

“Tương phật rất lớn.” Uyển Tình trả lời.

Mục Thiên Dương nghen một chút, chỉ chơi cờ, không nói lời nào. Bàn cờ này, anh đương nhiên thua bởi Uyển Tình.

Có thể không thua sao? Uyển Tình vừa mới thua Mục lão gia, lại thua nữa, tâm tình sẽ rất buồn bực. Làm bạn trai của người ta, phải săn sóc thôi! (hiện tại thân phận hẳn là bạn trai đi?)

Uyển Tình thắng rất vừa lòng, cô đương nhiên tin tưởng tài đánh cờ của Mục Thiên Dương hơn mình, nhưng anh nói thích cô, nếu không để cô thắng một chút, going như không đủ thích……..

Bởi vì vui vẻ, cô nở nụ cười với Mục Thiên Dương một chút. Trong lòng Mục Thiên Dương vui mừng, phấn chấn, ngây ngất: khó trách người khác nói giai nhân cười có thể Phong Hỏa các nước chư hầu, thật sự là giá trị! Đừng nói là thua cờ, bảo anh làm gì cũng được.

Tục ngữ nói tiểu biệt thắng tân hôn, anh rất muốn cùng Uyển Tình có “Tân hôn”, đáng tiếc tình huống không cho phép. Ăn cơm tối xong, chỉ có thể bảo lái xe đưa cô về Đỗ gia, không thể tự mình đưa đi!

Uyển Tình đã đặt vé ngày hôm sau bay tới C thị, Thiên Tuyết cũng đã đặt, bất quá không phải cùng chuyến, hai người quyết định sửa lại cùng nhau.

Ngày hôm sau tới sân bay, Uyển Tình phát hiện Mục Thiên Thành và Mục Thiên Dương đã ở, nhịn không được đổ mồ hôi lạnh. Hôm nay vẫn là Từ Khả Vy đưa cô tới, nhìn thấy như vậy, có chút bất an.

Mục Thiên Dương căn bản không biết đối mặt với mẹ vợ tương lai như thế nào, chủ yếu là vì mẹ vợ tương lai không biết anh là con rể tương lai! Cho nên, bản thân chỉ có thể làm như không quen cô. Nhưng mà, Uyển Tình ở đây, biểu hiện rất lãnh đạm, cô là không vui sao?

Nội tâm Mục Thiên Dương đau, biểu tình bình tĩnh, cao quý lãnh diễm quay đầu: “Đỗ phu nhân chào ngài.”

“Ách, chào cậu.” Từ Khả Vy nghe thấy người này làm việc rất quả cảm tàn nhẫn, là tuổi trẻ anh hung, khiến cho bao nhiêu nguyên lão trên thương trường tránh không kịp, trong lòng có chút biến hóa.

Mục Thiên Dương thấy bà không được tự nhiên, buồn bực trong lòng gấp đôi, ánh mắt nhìn Mục Thiên Thành một chút.

Mục Thiên Thành thật vất vả mới trả qua chuyện đả thương lễ rửa tội trở nên chững chạc, lập tức lại nhiệt tình lên: “Đỗ phu nhân còn tự mình đưa Uyển Tình tới? Dì yên tâm, chúng ta sẽ chắm sóc cô ấy! Cô ấy là bạn của Thiên Tuyết, cũng chính là em gái của tôi……..”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.