Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 352: Đều phải hỏng mất



Có thể cắt quá sâu hay không? Sẽ không hủy dung chứ?

Đang lúc Mục Thiên Dương suy nghĩ hỗn loạn, cửa chính mở ra. anh bỗng nhiên đứng lên, xoay người, vừa vặn Thiên Tuyết mở cửa tiến vào. Giấy vệ sinh bị máu dính lên mặt anh, Thiên Tuyết vừa thấy, cảm thấy như vậy vô cùng buồn cười, nhịn không được bật cười.

Mục Thiên Dương mặt có chút đen, trong lòng lại có thể dâng lên một tia cảm xúc ủy khuất. Anh yên lặng tháo khăn tay trên mặt xuống, sâu kín nhìn cửa chính.

Thiên Tuyết tiến vào, đóng cửa, đứng cạnh cửa đổi giày.

Anh kinh hãi: “Uyển Tình đâu?”

“Ở trường học.”

“......”

Thiên Tuyết đồng tình liếc nhìn anh một cái, thay giày lại đây: “Em trở về lấy di động giúp cậu ấy.”

“Kêu chính cô ấy tới lấy!” Mục Thiên Dương hét lớn một tiếng, phẫn nộ ngồi trên sô pha.

Thiên Tuyết nhún nhún vai: “Anh rống với em có ích lợi gì? Cậu ấy lại nghe không thấy.” Cô lấy di động của mình ra, “A, anh muốn rống một lần nữa hay không, em ghi lại cho anh đây?”

Mục Thiên Dương bỗng nhiên trừng cô.

Cô hơi hơi bị dọa, cất tốt di động, chỉ chỉ về phía phòng anh: “Vậy em đi lấy điện thoại của cậu ấy ~”

Mục Thiên Dương phiền chán tựa đầu chôn trong lòng bàn tay, Thiên Tuyết nghỉ anh hẳn là không có gì khác thường, liền đi lấy di động.

Mục Thiên Dương suy nghĩ trong lòng một vòng, chờ lúc cô đi ra hỏi: “Cô ấy hai ngày này thế nào?”

“Tạm được sao.” Thiên Tuyết nhìn anh, “Mặt anh sao lại thế này?”

“Dao cạo râu hỏng rồi!” Mục Thiên Dương buồn bực nói. Cái này chảy máu trắng!

Thiên Tuyết vốn muốn cầm di động bước đi, tí nữa còn có tiết học đấy. Nhưng nhìn anh thê thảm như vậy, có hơi ngượng ngùng, quyết định vẫn là cố chút chuyện tay chân, bồi anh một lát.

Cô ngồi qua, Mục Thiên Dương lại nói: “Em còn không trở về?” Em vẫn nên chạy nhanh trở về nha! Nhanh đưa dì động cho Uyển Tình, anh có thể gọi điện thoại cho cô ấy!

Anh bình tĩnh nói: “Di động không có pin, nhanh cầm lại đi sạc, vạn nhất mẹ cô ấy gọi điện thoại cho cô ấy làm sao bây giờ?”

Thiên Tuyết nhìn thoáng qua di động trong tay, có chút hiểu ra gật đầu, đứng lên: “Vậy em đi.”

Mục Thiên Dương không kiên nhẫn phất phất tay, ước gì cô có pháp thuật, có thể lập tức biến hóa đến bên người Uyển Tình. Chờ cô vừa ra khỏi cửa, anh lấy di động của mình ra. Tuy rằng biết sẽ không nhanh như vậy, nhưng chỉ cách 5 phút, anh liền nhịn không được gọi một cuộc điện thoại, sau đó là 3 phút, 2 phút, 1 phút...... Càng gọi không ngừng không ngừng!

Mục Thiên Thành vì di động cảm thấy đau lòng! Lượng công việc lớn như vậy, thực vất vả cạch cạch ~

“Khụ!” Anh ho nhẹ một tiếng, “Anh, nghe nói anh và chị dâu nhỏ cãi nhau?”

Mục Thiên Dương chậm rãi chuyển tầm mắt qua người anh, lạnh lùng nhìn anh.

Mục Thiên Thành cảm thấy da đầu run lên: “Là Thiên Tuyết nói cho em...... Chúng em là quan tâm anh.”

Mục Thiên Dương vẫn lạnh buốt nhìn anh.

Anh không được tự nhiên giật giật, kiểu ánh mắt ai oán này của anh hai...... Thật quỷ dị!

“Anh! Nếu vấn đề quá khó giải quyết, phải đúng bệnh hốt thuốc!” Bằng không, anh cắt mình một vạn đao, gọi một trăm cuộc, cũng không cứu giúp được chuyện gì nha!

Mục Thiên Dương vừa nghe, tắt điện thoại: ”Đúng rồi, sáng nay anh nhận được điện thoại của Thành phố A, nói Văn Sâm sinh bệnh, công ty không có người chủ trì đại cục. Hiện tại anh đi không được, em thay anh trở về đi, không hiểu điện thoại cho anh——”

Nói còn chưa nói xong, Mục Thiên Thành liền vội hỏi: “Sao lại sinh bệnh?!”

Mục Thiên Dương sửng sốt một chút, không nói gì nhìn anh: “Em còn quản cậu ta làm cái gì?”

Mục Thiên Thành ngẩn ra, lập tức phục hồi tinh thần lại, tức giận nói: “Anh gạt em?”

“Anh cũng không ăn hơn...... Nghe nói là bao tử xuất huyết, phỏng chừng là uống rượu đi.”

Mục Thiên Thành lập tức đi, ngay sau đó người đã xông ra ngoài cửa.

Lại qua 10 phút, Mục Thiên Dương rốt cục đả thông điện thoại Uyển Tình. Nhưng mà...... Uyển Tình trực tiếp tắt máy, sau đó đưa tên anh vào sổ đen %>_

Mục Thiên Dương vẫn liên lạc với cô không được, gấp đến độ miệng vết thương đều nhiễm trùng, còn chạy tới bệnh viện nhìn một chút. Sau khi trở về, anh lên QQ mình không cần mấy trăm năm nhắn tin cho cô, gửi email, vẫn đang không hồi âm.

CMN đây là đơn phương chia tay sao?

Mục Thiên Dương muốn điên rồi. Lại như vậy đi xuống, vết thương trên cằm anh đều phải khỏi hẳn......

Ngay tại thời điểm anh chân tay luống cuống, di động hiện ra!

Mục Thiên Thành xảy ra tai nạn xe cộ!

Hai ngày trước, anh nghe nói Văn Sâm sinh bệnh, lập tức chạy về thành phố A. Chạy đến chỗ Văn Sâm ở, thấy một cái nữ nhân tóc dài xõa vai, dáng người lồi lõm, dung mạo xinh đẹp, môi hồng răng trắng...... ( nơi này tỉnh lược một vạn từ hình dung và quá khen ngợi) đang trong phòng.

Nữ nhân coi như xong, ở trong phòng coi như xong, chỉ là sao cô ta còn giúp đỡ Văn Sâm nữa! Văn Sâm nằm ở trên giường, đắp chăn, nửa người trên không một mảnh vải, về phần nửa người dưới...... Anh nhìn không thấy! Bất quá anh cảm giác, cảm thấy không có mặc %>_

Sắc mặt Văn Sâm tiều tụy, tựa như thời điểm từng bị anh một đêm bảy lần...... Mục Thiên Thành cảm thấy mình muốn chết.

Nữ nhân xinh đẹp giúp đỡ Văn Sâm uống nước sôi, đột nhiên phát hiện trong phòng hơn một người, muốn đứng lên, Văn Sâm giữ chặt cô một phen, để cô ngồi bên cạnh mình, mí mắt cũng không nâng một chút: “Bạn cùng phòng...... Không cần phải quan tâm anh ta.”

“Anh không phải ở một mình?” Nữ nhân hỏi.

Văn Sâm dừng một chút: “Anh ta vừa chuyển đi không lâu, phỏng chừng đã quên cái gì đấy.”

“À......” Nữ nhân mặc kệ, tiếp tục đút anh uống nước.

Mục Thiên Thành thấy tay nàng chạm vào thân thể xích lõa của Văn Sâm, cảm thấy vô cùng chói mắt. Anh hít sâu một hơi, đi quađặt cái chìa khóa trên tay ở trên tủ đầu giường: “Tôi đã quên trả lại cậu cái chìa khóa......”

“Ừ.” Văn Sâm đang cúi mắt, không nhìn anh.

Mục Thiên Thành lại liếc mắt nhìn anh thật sâu một cái, xoay người rời đi.

Nữ nhân thấp giọng nói: “Bạn của anh sao không lễ phép như vậy? Nhìn anh sinh bệnh, cũng không quan tâm anh một chút......”

Mục Thiên Thành rống giận trong lòng: ta CMN chính là trở về quan tâm anh ta đấy! Đều là cô Tiểu Tam này ở trong này!

Mục Thiên Thành buồn bực rời đi, nhưng sau lại vẫn là nhịn không được gọi một cú điện thoại cho Văn Sâm. Vốn là muốn hỏi thân thể hắn một chút, kết quả còn không có mở miệng chợt nghe thấy âm thanh của nữ nhân kia, Văn Sâm nhẹ giọng dỗ cô, Mục Thiên Thành nghe vào trong tai, nhịn không được mồm miệng ác độc nói: “Động tác của cậu thật đúng là mau! Đã sớm cấu kết rồi chứ?”

“Có chuyện gì sao?” Văn Sâm lạnh như băng hỏi.

Mục Thiên Thành dừng một chút: “Tình cảm mười năm, cậu liền đối với tôi như vậy?”

“...... Chúng ta đã muốn chấm dứt rồi, anh không nên làm khó tôi.”

Mục Thiên Thành đột nhiên thỏa hiệp: “Làm bạn bè bình thường không được sao?”

“Không tiện.” Văn Sâm nói, “Về sau anh đừng tới tìm tôi......” Làm bạn bè bình thường? Đó là tìm ngược thân đấy! Anh rốt cuộc có yêu tôi hay không?

Văn Sâm suy nghĩ tình hình bọn họ làm bạn bèbình thường, kia căn bản không có cách nào gặp mặt giống như người không có việc gì khác. Nhưng Mục Thiên Thành không nghĩ tới, chỉ cảm thấy cái này hơi quá đáng! Người có tài vài ngày, liền muốn đến làm cùng nữ nhân, cư nhiên còn nói “Không tiện”......

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.