Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 369: Sanh non (3/5)



“Con......” Đỗ Viễn Minh trừng lớn mắt, “Con lại đang náo loạn cái gì?”

Đỗ Thiến kích động nói: “Ba kết hôn, có nghĩ tới con hay không ? Con đã quen ba chỉ quan tâm con, chỉ yêu con, nhưng hiện tại ba muốn đi thích người khác! Từ Khả Vi coi như xong, bà là vợ ba, không giống với con! Nhưng Uyển Tình thì sao? Con mới là con gái của ba mà, vì sao ba phải thích cô ta? Ba có biết trong lòng con khó chịu bao nhiêu hay không? Ba có một trăm nữ nhân con cũng không quản, nhưng vị trí con gái chỉ có thể là của con, ba chỉ có thể có một đứa con gái là con!”

“Con......” Đỗ Viễn Minh hít vào một hơi, đột nhiên không biết làm sao bây giờ. Đỗ Thiến để ý điểm ấy, ông biết. Nhưng mà, ông không cho là cái này có cái gì cần để ý. Phải là Đỗ Thiến, vĩnh viễn là Đỗ Thiến. Ông và Uyển Tình, cũng không khả năng nhanh như vậy thành lập quan hệ cha và con gái.

Ông tự nhiên muốn chiếu cố cảm xúc của Từ Khả Vi, đối đãi với Uyển Tình và Đỗ Thiến ngang nhau. Nhưng bình thường ở chung, tâm lý ông là theo hình thức trưởng bối bình thường đối với vãn bối, Uyển Tình hiểu chuyện, làm trưởng bối thích cô thực tự nhiên! Ở sâu trong nội tâm của ông, con gái của ông chỉ có Đỗ Thiến!

“Vì sao con phải để ý cái này đây?” Đỗ Viễn Minh hỏi, “Ba đã nói thật rõ rang với con rồi, con gái của ba, vĩnh viễn chỉ có thể là con! Khi ba và dì kết hôn, đối với Tình Tình và đối với con, đương nhiên phải giống nhau, bằng không dì của con sẽ nghĩ như thế nào?”

“Nhưng là các cô cố tình nổ lực! Thừa dịp con không ở đây, đi lấy lòng ba! Ai biết ba có thể trúng quỷ kế của các cô hay không, thân mật với các cô, lạnh nhạt với con?”

Đỗ Viễn Minh hít sâu một hơi, có chút không kiên nhẫn với cô: “Con lại cố tình gây sự như vậy, ta liền thật sự lạnh nhạt với con! Nhanh thu dọn đồ đạc, về nhà!”

“A ——” Đỗ Thiến hét lên một tiếng, “Con không cần! Con không cần trở về! Con không muốn nhìn thấy các cô!”

“Con không phải muốn ta buộc con trở về chứ!” Đỗ Viễn Minh rống to, đưa tay kéo cánh tay cô. Ai biết cô không đứng vững, lảo đảo một cái liền ngã quỳ rạp trên mặt đất.

Đỗ Viễn Minh hoảng sợ, sợ cô té bị thương làm sao, vội vàng đến đỡ cô: “Thiến Thiến, con thế nào? Có làm sao hay không?”

Đỗ Thiến cảm giác trên người có chút đau, nhưng cô nghĩ hẳn là không có gì cùng lắm thì, liền chịu đựng đau, ngẩng đầu nhìn ông: “Ba...... Không quay về được không? Chúng ta ở chỗ này không tốt sao?”

Đỗ Viễn Minh đẩy cô ra, đứng dậy đi ra ngoài: “Con không nghe lời, ta chỉ có thể một mình trở về!”

Đỗ Thiến ngẩn ra, đưa tay muốn bắt lấy ông, đột nhiên cảm giác bụng truyền đến một trận đau nhức: “Ba —— con đau......”

Đỗ Viễn Minh không để ý tới cô, nghĩ cô muốn lừa gạt mình quay đầu.

Đỗ Thiến hét lớn một tiếng: “Ba...... Cứu con, bụng con đau quá......”

Đỗ Viễn Minh sửng sốt, thấy phia sau cả người cô cuộn thành một đoàn, vội vàng tiến lên: “Bị làm sao?”

“Không biết...... Bụng đau quá......”

Đỗ Viễn Minh đưa tay đè chỗ dạ dày cô lại: “Nơi này sao? Có phải ăn đồ hư bụng hay không?”

Đỗ Thiến lắc đầu, rên rỉ nói : “Phía dưới......”

Phía dưới? Tay Đỗ Viễn Minh đi xuống, đột nhiên ngừng lại, tròng mắt biến sắc, ôm mạnh lấy cô đi ra ngoài: “Nhịn một chút, có thể là viêm ruột thừa cấp tính!”

Ngồi xe taxi đến bệnh viện, Đỗ Viễn Minh ôm cô xuống xe, phát hiện chỗ cô ngồi qua có một vết máu. Hai tay ông cứng ngắt ôm chặt cô, vừa đi vừa hỏi: “Thiến Thiến, nói cho ba ba, con không phải là quan bạn trai?”

Đỗ Thiến tái nhợt tựa vào trong lòng ngực của ông, lông mi giật giật, không có khí lực trả lời.

Trải qua bác sĩ kiểm tra, xác định là có thai ngoài tử cung, phải lập tức giải phẫu.

Đỗ Viễn Minh giống như bị ngũ lôi oanh kích, đứng ngây nửa ngày, suy sụp ngã tựa vào trên tường. Tại sao có thể như vậy...... Tại sao có thể như vậy?

Sau khi giải phẫu kết thúc, Đỗ Thiến bị chuyển tới phòng bệnh. Đỗ Viễn Minh đi vào phòng bệnh, một cái chớp mắt hoảng hốt đó già đi rất nhiều. Đỗ Thiến thật lâu mới tỉnh lại, nhìn thấy ông, ngập ngừng kêu một tiếng: “Ba......”

“Con có biết con phát sinh chuyện gì sao?” Đỗ Viễn Minh đau lòng hỏi. Là ông không quản tốt cô, không đủ quan tâm cô, mới để cho cô ra loại sự tình này......

“Con......” Đỗ Thiến nào biết đâu? Bất quá, khi vừa mới xuống xe Đỗ Viễn Minh hỏi câu nói kia cô còn nhớ rõ, cho nên đại khái có thể đoán được. Cô giật mình một cái, khởi động mạnh nửa người trên, kích động hỏi, “Con làm sao vậy?! Con làm sao vậy?”

Đỗ Viễn Minh không biết nên mắng cô hay là yêu thương cô, ôm cô vào trong ngực: “Con đứa nhỏ này, sao hồ đồ như vậy!”

“Ba ——” Đỗ Thiến không trải qua vấp váp gì, Đỗ Viễn Minh quản giáo lại nghiêm, cô cũng là cẩm y ngọc thực lớn lên. Gặp được loại sự tình này, hoang mang lo sợ, trừ bỏ khóc, chỉ biết khóc. Hơn nữa, cô căn bản còn không xác định là chuyện gì, nhưng tiềm thức đã muốn bài xích không muốn biết.

Cô sợ hãi!

Đỗ Viễn Minh buông cô ra, vừa đau vừa giận: “Con thiếu chút nữa mất mạng có biết hay không?!”

“Làm sao có thể?” Đỗ Thiến cả kinh hỏi.

“Thai ngoài tử cung xử lý trễ sẽ chết người!” Đỗ Viễn Minh tức giận nói, “Con mang thai hai tháng, chính mình không biết sao?! Con lúc trước còn uống thuốc bậy! Cái nam nhân kia là ai?!”

Đỗ Thiến cả kinh, lại cả kinh, hôn mê bất tỉnh.

Đỗ Viễn Minh choáng váng, nửa ngày mới nhảy dựng lên, rung nhanh chuông kêu y tá. Chờ Đỗ Thiến lại tỉnh lại, ông cũng không dám rống loạn lên. Chuyện lớn như vậy, trong lòng Đỗ Thiến khẳng định khổ sở, ông làm ba, nếu không cho cô dựa vào, cô có thể làm sao bây giờ?

Đỗ Thiến hôm đó ở trong bệnh viện, Đỗ Viễn Minh thẳng đến buổi tối mới hồi phục tinh thần lại. Tình huống hiện tại, là không có cách nào khác về nước, ông gọi điện thoại cho Từ Khả Vi: “Thiến Thiến bệnh tình tăng thêm, một thời gian ngắn cũng chưa về được.”

“Sao tăng thêm? Lúc trước không phải tốt lắm sao?” Từ Khả Vi vội hỏi, “Cô thế nào? Bác sĩ nói như thế nào?”

“Ở bệnh viện truyền dịch, nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi. Nhưng thân mình hư, không thể bay đường dài.”

“Hả......” Từ Khả Vi một chút, “Vậy có muốn em và Uyển Tình đến đó hay không? Chúng em có thể chiếu cố nó, thuận tiện làm lễ mừng năm mới ngay tại bên kia.”

“Không cần, anh chiếu cố nó là tốt rồi.” Đỗ Viễn Minh tự nhiên không thể để cho các cô biết Đỗ Thiến xảy ra chuyện gì. Đỗ Thiến là thiên kim Đỗ thị, chuyện này không thể để cho bất luận kẻ nào biết, bằng không danh dự sẽ phá hủy. Ông khó xử nói, “Khả năng phải năm sau anh mới có thể trở về, em và Uyển Tình......”

Từ Khả Vi hiểu được ý tứ của ông, dịu dàng nói: “Chúng em không có việc gì, anh chiếu cố Thiến Thiến thật tốt đi, em và Uyển Tình có thể chiếu cố chính mình.”

“Thực xin lỗi......”

“Người một nhà không cần nói cái này.”

“Nếu có xã giao gì cần tham dự, em hỏi quản gia và thư ký một chút, cũng có thể gọi điện thoại cho ta.”

“Được.” Từ Khả Vi cúp điện thoại, nhìn Uyển Tình ngồi bên cạnh, “Thiến Thiến bệnh nghiêm trọng, chú của con muốn chiếu cố cô ấy, không trở lại lễ mừng năm mới.”

Uyển Tình như nghĩ tới cái gì trầm mặc trong chốc lát: “Vậy vẫn là hai chúng ta à, chẳng qua đổi cái địa phương mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.