Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 370: Lo trước khỏi họa



Hai mẹ con đều cảm thấy được, đây là Đỗ Thiến diễn trò, mà Đỗ Viễn Minh yêu con, thỏa hiệp, đành phải để mẹ con cô chịu tủi thân. Nhưng mẹ con cô cũng không nói rõ, cũng không bàn luận gì cả, tâm tình bình thường! Dù sao cũng không phải lần đầu tiên, nhiều năm như vậy đều như thế, không có đạo lý nào năm nay lại không?

Tại Đỗ gia, hai người tự nhiên khó mà nói được gì, dù sao chung quanh còn có người giúp việc, nếu như bị bọn họ nghe được, cho dù Đỗ VIễn Minh vẫn biết rõ là bị Đỗ Thiến biết, nhưng đều là chính mình tìm việc! Nhưng là, vào Đỗ gia là khác rồi. Tuy mẹ con cô ôn hòa, nhưng cũng không thể nhẫn nhục chịu đựng, này rõ ràng là bị người bắt nạt, không trả thù thì thôi, không có đạo lý nào lại bị châm chọc?

Vì thế, Từ Khả Vi tìm Quản Vận Phương, liền nói cho bà biết. Uyển Tình lúc gặp Thiên Tuyết, cũng nói cho Thiên Tuyết biết.

Quản Vận Phương nói: “Hiện giờ mới hai mươi tuổi, cứ như vậy lăn qua lăn lại, về sau ngày còn dài mà. Sớm biết rằng khó ở chung như vậy, em cũng không nên gả!”

“Lần đầu gặp mặt, tuy con bé không vui nhưng không nói gì cả. Em nghĩ là con bé có hiểu biết, tương đối hiểu biết chỉ là vấn đề thời gian.”

“Tâm tư con gái rất đơn giản, tiểu nha đầu kia cũng như thế, không phải là sợ ba mình bị cướp đi đi? Em và Uyển Tình cũng sẽ không tranh đoạt với con bé cái gì, khiến cho con bé nhảy dựng lên!” Quản Vận Phương thấp giọng nói: “Uyển Tình hết năm nay là đủ hai mươi tuổi, đợi thêm vài năm nữa là kết hôn rồi. Vị trí hoàn cảnh hiện giờ của hai người không tồi, bình thường có thể ở chung với ai thì lòng vòng hỏi dò xem có người trẻ tuổi nào, về sau bảo vệ không cho phép ngay giữa bọn họ, Đỗ Viễn Minh cưới em, cũng không có khả năng là lợi ích thực tế gì cũng không có, Uyển Tình đã là con gái ông ta, ông ta lấy ra làm đám cưới thương nghiệp, thật sự bình thường!”

“Em để cho Uyển Tình tự chọn! Chỉ cần em còn sống, ông ta đừng mơ tưởng thao túng chuyện hôn sự của con bé!”

Quản Vận Phương lắc đầu: “Đây là em không nhìn ra rồi, em cảm thấy được không, trong nhà kẻ có tiền đều là ăn chơi trác táng, hẳn không đối với nó tốt sao? Mà bản thân cũng không vươn lên, không đáng phó thác cả đời, còn không bằng tìm một người gia cảnh tương tự, chỉ cần nhân phẩm tốt, có năng lực là được?”

“Nếu nhà giàu tử tế là được, đương nhiên tốt. nhưng là tính kiểu thiếu gia phú nhị đại, tập tính cũng không tốt, nhưng lại muốn UYển Tình thích...”

“Nhỡ đâu Uyển Tình kéo dài một chút, sau cùng còn không phải là đi xem mắt? Điều kiện của con bé tốt, người kia cũng không được kém, hiện giờ em không nghe sáu phương tám hướng, đến lúc đó người kia nhân phẩm không tốt em cũng không biết! Mà còn sau khi kết hôn là củi gạo dầu muối, vẫn còn quan tâm đến cuộc sống tình cảm! Nếu tìm người tương tự, chỉ vì chuyện tiền bạc đã phiền não thì làm gì còn tâm tư duy trì tình cảm nữa?Còn không bằng tìm cho con bé một người có điều kiện, bình thường không cần lo lắng chuyện tiền bạc, tự nhiên cũng có tâm tình gắn bó gia đình.”

Từ Khả Vi cảm thấy có đạo lý: “Kia là em còn chú ý đi. Nhỡ đâu tương lai đối tượng kia gian dối cái gì, cũng không thể cái gì cũng biết?”

Quản Vận Phương lắc đầu: “Là đạo lý này, lo trước khỏi họa.”

Đến như Uyển Tình bên kia, Thiên Tuyết nói: “Rõ ràng là cô lập mẹ con cậu thôi, quá hẹp hòi, giống như cậu cướp cái gì của cô ta vậy! Ngây thơ! Cậu khẩn trương gả cho anh mình, miễn cho cô ta còn xuất được chiêu gì! Có anh mình, ai còn dám động vào cậu nữa?”

Uyển Tình bất đắc dĩ nói: “Không phải mình muốn nói cái này!”

“A... như thế nào nghe qua, có vẻ cậu cũng không bài xích thế?”

Thiên Tuyết hỏi lại một tiếng, cầm điện thoại gọi điện cho Mục Thiên Dương: “Em muốn tố cáo anh mình, chắc chắn anh ấy sẽ vui vẻ!”

“Ý mình không phải thế!” Uyển Tình vội vàng chém giết, cả người nằm vắt vẻo trên bàn, sốt ruột nói: “Cậu đừng nói lung tung!”

“Được rồi, được rồi, mình không nói, cậu nhanh ngồi trở lại đi, tất cả mọi người đang nhìn cậu rồi.” Các cô ngồi ớ sảnh ăn đồ ăn nhanh, đây là trường học, có bao người đi qua.

Uyển Tình buồn bực trừng mắt nhìn cô, từ từ ngồi trở lại.

Thiên Tuyết hỏi: “Cậu và anh mình thật lâu không gặp rồi? Muốn đi tìm anh ấy không?”

“Không đi!” Uyển Tình dỗi nói: “Qua năm mới, cũng không phải thân thích gì, la cà không tốt!”

“Ai nói muốn đến nhà mình hả?” Thiên Tuyết hỏi: “Đến công ty không được chắc?”

“Kia càng không được.” Uyển Tình phản cảm nói: “Lần trước đến công ty, kết quả?”

“Quản Hạo Nhiên lại không ở đó! Hơn nữa, cậu với anh ta rùng mình lâu như thế, anh ta đã sớm ăn vào khổ cực, sao còn dám?”

Uyển Tình thở dài: “Nói thật, không tốt lắm, người khác nhìn, không biết nghĩ thế nào.”

“Cậu là bạn của mình, cậu đi theo mình thì sao?”

Uyển Tình sửng sốt, trong lòng cũng nghĩ đến Mục Thiên Dương, rốt cuộc cố mà làm đồng ý. Sau khi đến công ty, lại bị cho hay là anh đã đi ra ngoài rồi. Thiên Tuyết sửng sốt, rống to với thư ký: “Anh ta đi đâu rồi hả?” Uyển Tình đến tìm mà anh không biết sao, sao lại ngốc như thế, đi chạy loạn!”

Thư ký hoảng sợ: “Có bữa tiệc, gần đây có rất nhiều bữa tiệc!”

Thiên tuyết buồn bực nhìn Uyển Tình: “Chúng ta về thôi chứ?”

“Uhm, trở về đi!”

Thiên Tuyết cảm thấy có chút có lỗi với cô, đã khuyên cô qua đây, trong lòng cô ấy chắc chắn cũng chờ mong, kết quả lại không gặp được?”

Uyển Tình trái lại không sao cả, tuy lúc trước có chút chờ mong, thế nhưng không gặp cũng thoải mái.

Hai người xoay người đi về, Uyển Tình bình tĩnh, Thiên Tuyết ủ rũ. Đi vào thang máy, nghe có người hô: “Đợi một chút! Từ từ!”

Thiên Tuyết nghe âm thanh quen tai, vội vàng nhấn nút dừng đóng cửa, ngẩng đầu thấy Mục Thiên Thành đi tới.

Mục Thiên Thành vọt vào trong thang máy, ồ lên một tiếng: “Sao lại là các em?”

“Hoa đại ca! Nói đi tiệc rồi!”

“Gần đây anh ấy rất bận, khó tìm lắm! Anh thủ ở đây ba ngày, mỗi lần đều chạy qua, bây giờ còn chưa bắt được người!”

“Anh tìm anh ấy làm gì? Muốn tìm anh ấy về nhà?”

“Ai nha, chuyện công sự đương nhiên muốn nói ở văn phòng! Qua năm mới, về nhà không được nói công việc!” Mục Thiên Thành ấn thang máy, ánh mắt đột nhiên sáng lên: “Các em ăn cơm chưa?”

“Không có, anh muốn mời khách thì mời đi!”

Mục Thiên Thành cực kỳ hưng phấn nói: “Mời đó! Muốn ăn cái gì nào?”

Thiên Tuyết nghi ngờ liếc anh một cái: “Không có việc gì tự nhiên lại ân cần, không phải gian trá thì là trộm cắp.”

Mục Thiên Thành nhìn cô: “Anh là anh trai em.”

Thiên Tuyết hừ lạnh một tiếng, hỏi Uyển Tình: “Cậu muốn ăn cái gì?”

Uyển Tình chần chừ nói: “Mình phải về nhà...”

“Gọi điện thoại cho mẹ cậu, cơm nước xong là về thôi!”

Uyển Tình cảm thấy bất tiện, đang muốn từ chối, liền nhận được điện thoại của Từ Khả Vi: “Uyển Tình, con ở đâu thế?”

“Con đang ở bên ngoài với Thiên Tuyết.”

“Vậy lát nữa con đến bên Dì Quản đi, dì Quản mời hai mẹ con mình ăn cơm trưa.”

Uyển Tình sửng sốt: “Con và Thiên Tuyết gặp anh họ bạn ấy, anh ấy nói muốn mời ăn cơm trưa, con đang muốn hỏi mẹ.”

“Anh họ Thiên Tuyết?”

“Uhm, lúc mẹ kết hôn, anh ấy cũng đi dự.”

Từ Khả Vi nhớ lại, nghĩ thân thể đã tốt lên, lúc tuổi trẻ tính cách cực kỳ rộng rãi, vừa thấy liền là người tốt, chẳng lẽ có ý với Uyển Tình, bà lập tức đồng ý: “Vậy con theo bọn họ ăn đi, Vốn mẹ cũng sợ con về nhà một mình mới gọi con qua đây.”

“Được ạ.”

“Ăn xong rồi về nhà sớm một chút, hỏi Thiên Tuyết khi nào rảnh, thỉnh thoảng đến nhà chúng ta chơi! Con toàn đi đến nhà người ta, không mời lại cũng không tốt lắm.”

“Này nên nói với chú một tiếng ddi1”

“Tự nhiên mẹ sẽ nói với ông ấy, nói không chừng đến lúc đó ông ấy đã trở lại.”

Uyển Tình đồng ý, nói chuyện điện thoại xong, hỏi Thiên Tuyết: “Có rảnh, các cậu bố trí đi.”

“Ăn lẩu đi!” Mục Thiên Thành nói: “Tự nấu.”

“Anh nấu à?” Thiên Tuyết dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn anh

Mục Thiên Thành cười hắc hắc: “Không phải đơn giản sao? Hơi chút phức tạp còn có các em nhé!”

“Anh đúng thật là không khách khí!” Thiên Tuyết khinh bỉ, hỏi một vấn đề mấu chốt: “Nấu ở đâu?”

“Yên tâm, anh có chỗ.” Mục Thiên Thành vỗ ngực cao hứng.

Ba người lập tức đi siêu thị mua đồ ăn, ngoài việc trả tiền, toàn bộ còn lại giao cho Uyển Tình, bởi vì cô ấy đã quen tay rồi.

Uyển Tình hỏi Mục Thiên Thành: “Anh muốn mang bọn em đi nơi nào nấu lẩu? Chỗ đó có điện không? Có khí than không? Có bát đũa hay dao để dùng không? Có nấu được lẩu không?”

Mục Thiên Thành cảm thấy chính mình bị khách sáo thâm sâu: “Đương nhiên là có,, nếu không có, trực tiếp dùng đi?”

“Có thể!” Uyển Tình nói: “Em sợ anh dẫn bọn em lên núi nấu!”

“...” Coi anh là cái gì rồi hả?

Đồ ăn lấy lòng, Mục Thiên Thành lái xe mang các cô đến một tiểu khu nhỏ, vào một tòa nhà khang trang.

“Nhà của anh à?” Thiên Tuyết hỏi: “Được đó, cho tới giờ còn chưa cho em biết?”

Mục Thiên Thành hàm hồ lên tiếng, đưa Uyển Tình vào nhà bếp,

-

Gặp Uyển Tình đã là giữa trưa nên cô đề nghị nấu lẩu để tối ăn, hiện tại trước xào hai món nhẹ ăn lót dạ, rồi từ từ chuẩn bị. Mục Thiên Thành và Thiên Tuyết đều là cơm tới há mồm, tự nhiên không phản đối.

Sau cơm trưa, Uyển Tình bắt đầu rửa rau. Mục Thiên Thành ở một bên trợ giúp, còn lấy sổ ra ghi chép.

Uyển Tình cảm thấy cảnh tượng này có phần quen mắt, cô nghi ngờ hỏi: “Anh viết làm gì?”

“Anh học xong, về sau có thể tự nấu cho mình ăn.”

“Lẩu rất đơn giản, rửa rau là tốt rồi.”

“Uừ, anh học từ cái đơn giản!”

“Anh...” Thiên Tuyết đã chạy tới: “Sao phòng lại không mở?”

“Em muốn làm gì?” Mục Thiên Thành cảnh giác hỏi.

“Tò mò xem một chút thôi....”

“Phòng của đàn ông có gì đẹp?”

Uyển Tình liếc anh một cái, trong đầu hiện lên một người – Văn Sâm, tuyệt đối có liên quan đến anh ta, toàn bộ đều liên quan.

Chuẩn bị đồ ăn thật tốt, mới là ba giờ. Mục Thiên Thành vì muốn tiến vào phòng ngủ xem Thiên Tuyết làm gì.

Uyển Tình nói: “Em đi xem một lần rồi về, lẩu các người tự nấu đi.”

“A? Vì sao?” Thiên Tuyết và Thiên Thành cùng hỏi.

“Muốn về nhà sớm một chút!”

“Sớm một chút nấu là được!” Thiên Tuyết nói: “4 giờ nấu, ăn một lúc rồi cậu về!”

Mục Thiên Thành gật đầu: “Đúng đúng đúng....” Tốt nhất nên ăn xong sớm một chút, anh đi thu dọn chiến trường một phen, không để bị người nào đó phát hiện, sau đó, ha ha hắc... Hôm nào anh tự mình làm, cho người nào đó bất ngờ.

Uyển Tình đồng ý, dù sao ăn lẩu là vì muốn vui vẻ, không cần quá để ý thời gian.

Đánh bài một lúc, Uyển Tình nhận được điện thoại của Mục Thiên Dương, anh hỏi: “Nghe nói em đến tìm anh?”

Uyển Tình kinh hãi: “Rõ ràng là em và Thiên Tuyết cùng đi!” Làm sao có thể nói là cô tìm anh, chẳng lẽ người thư ký kia biết điều gì?

Mục Thiên Dương cười: “Anh biết, nếu không sao có thể gọi điện thoại cho em?”

Uyển Tình xấu hổ cười: “Là Thiên Tuyết nói muốn đến xem, cuối cùng anh lại không ở đó.”

“Uhm, gần đây có vẻ bận, em về nhà rồi à?”

“Không, đang ở chỗ anh học.”

“Thiên Thành?” Mục Thiên Dương nghi ngờ: “Đưa điện thoại cho nó!”

Uyển Tình đưa điện thoại cho Mục Thiên Thành, Mục Thiên Thành tiếp nhận, sau vài giây nói: “Ở chỗ Văn Sâm.”

Rầm...

Bài trên tay Thiên Tuyết rớt xuống đất, bừng tỉnh nói: “Hóa ra là tổ ấm!”

Đông! Mục Thiên Thành cắm đầu ngã trên bàn, trên trán đụng một đoàn. Anh ngẩng đầu, hoảng sợ hỏi: “Sao em biết được?”

Thiên Tuyết le lưỡi, chỉ vào Uyển Tình: “Không chỉ em, cô ấy cũng biết!”

Mục Thiên Thành u mê, lắp bắp nói: “Em... các em... anh...” Các cô chắc là không coi thường anh chứ?

Thiên Tuyết thần bí tiếp sát anh: “Có một vấn đề em xoắn xuýt rất lâu, anh là công hay là thụ?”

Mục Thiên Thành ngẩn ra, đột nhiên nhớ tới một từ - hủ nữ! Anh nhìn cô, lại nhìn Uyển Tình, nhất thời cảm thấy được, hũ nữ đúng là sinh vật để yêu. Anh không khẩn trương, vừa đánh bài vừa hỏi: “Em cảm thấy được? Em xem anh họ của em, hẳn là nên làm gì?”

Thiên Tuyết hừ lạnh: “Em cảm thấy, khí chất của anh Văn Sâm nhất định là công!”

“Anh, anh mới là công!” mục Thiên Thành không phục.

“A...” Thiên Tuyết cười ái muội: “Hóa ra anh là công! Được đó, cho dù là thụ cũng không sao.”

Mục Thiên Thành: ...

Uyển Tình đồng tình nhìn anh.

Nửa giờ sau, ba người chuẩn bị nấu lẩu, chuông cửa đột nhiên vang lên, Thiên Tuyết chạy đến mắt mèo nhìn, quay đầu nói: “Anh mình!” Sau đó mở cửa ra.

Mục Thiên Dương đi tới, Mục Thiên Thành nói: “Anh đến đúng lúc lắm, bọn em chuẩn bị nấu lẩu!”

Mục Thiên Dương đi qua, kéo UYển Tình ra ngoài: “Các em tự nấu đi, đúng rồi, Văn Sâm muốn anh nói với em, đừng làm bẩn nhà cửa, nếu không thì cho em lăn ra đi.”

“Ách...” Mục Thiên Thành ngẩn ra: “Vế sau nhất định không phải anh ấy nói.

“Anh tin tưởng trong lòng cậu ta nói như thế.”

“...”

Mục Thiên Dương mang theo Uyển Tình xuống lầu, Uyển Tình hỏi: “Anh mang em đi đâu?”

“Vào trong xe đi, muốn ngồi riêng với em một lúc.” Mục Thiên Dương hung hăng ôm cô một cái.

Đi ra thang máy, Uyển Tình giữ chặt anh lại: “Xe anh đỗ ở đâu?”

Mục Thiên Dương dừng lại: “Cửa.”

Uyển Tình chu miệng lên, tới đó còn một khoảng cách xa, mà bên đường còn có người đi lại, bị người khác thấy thì sao giờ?

Mục Thiên Dương hôn môi cô một cái: “Chúng ta đi vào thang bộ ngồi một lúc.”

Uyển Tình chần chờ một lúc gật đầu, Mục Thiên Dương liền nắm tay cô về thang máy, tùy tiện ấn một tầng rồi dừng lại, sau đó chạy đến thang bộ ngồi, Uyển Tình dựa vào anh, thấp giọng hỏi: “Anh nhớ lần trước chúng ta cãi nhau không?”

Mục Thiên Dương không hề muốn nhớ rõ chuyện này, sắc mặt cực kỳ thối hỏi: “Uhm, làm sao thế?”

“Ngày đó em chạy ra cửa, là đi từ thang bộ, ngồi ở đó rất lâu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.