Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 391: Về sau đi đường phải cẩn thận



Thiên Tuyết và Thiên Thành lắc đầu: Chúng ta cũng không biết cô ấy điên cái gì...

Mục Thiên Dương đầy bụng nghi ngờ, nói với Uyển Tình: “Tùy tiện đi, có gì thì làm gì, em làm anh đều thích ăn...” Nói xong còn ái muội nháy mắt một cái.

Khuôn mặt Uyển Tình đỏ lên, cầm theo túi đi vào phòng.

Trong lòng Mục Thiên Dương: Trầm trọng bắt đầu, không có việc gì mà ân cần, không phải gian trá thì là trộm cắp, cô lại làm gì sau lưng anh rồi? Quản Hạo Nhiên bên kia... Anh đi, anh hoàn toàn không dám đoán, quá ngược rồi!

Không được, không thể để một mình anh khó chịu, anh muốn thu thập Quản Hạo Nhiên rồi! Vụng trộm thu thập, ngày mai liền thu thập.

Trong lòng anh đau đớn, trên mặt cũng không dám biểu hiện ra ngoài, âm thầm cân nhắc. Trước khi đi ngủ, Uyển Tình tắm rửa, anh kéo ngăn kéo của cô ra, tìm thấy hộp may vá, hơi trầm ngâm, lại kéo ngăn kéo của mình ra, lấy ra bao cao su, sau đó...

Một châm ở giữa đâm xuống.

Đó là một chủ ý hư hỏng, cô mang thai thì thiên hạ sẽ đại loạn, bên kia làm sao Từ Khả Vi không cho anh công đạo? Anh có thể hơi sợ hãi, anh không dám đợi lát nữa rồi....

“Hí...” Mục Thiên Dương cảm giác ngón tay có một trận đau đớn, vội vàng lấy kim ra, thấy đầu ngón tay có chút đỏ sẫm.

Anh nên làm cái gì bây giờ? Anh thì thào tự hỏi.

-

Buổi sáng ngày hôm sau, Thiên Tuyết mang Uyển Tình đi xem phòng, hỏi Uyển Tình: “Cậu cảm thấy thế nào>?”

“Được đó.”

“Mình cảm thấy hơi nhỏ.”

Uyển Tình trợn mắt một cái: “Không tồi mà, cậu cho là biệt thự nhà cậu à? Nếu chỉ là nhà đơn thân, còn hơi lớn đó. Thế nhưng...” Uyển Tình cười ái muội: “Chờ cậu có bạn trai, hai người ở đây là được, thậm chỉ có đưa bé cũng được...”

“Um, như vậy xem ra cũng thực dụng...” Có còn quả thực là quá hạnh phúc rồi? Anh trai mình đúng là mưu tính sâu xa.

Hai người ngồi trên chiếu trong phòng khách trống không, cầm bút và vở vẽ loạn, nghiên cứu nơi này nên đặt cái gì, giấy lót tường màu gì, trần nhà treo đèn gì...

Thiên Tuyết hứng trí bừng bừng, Uyển Tình trái lại không có ý kiến nhiều, Thiên Tuyết nói: “Cậu thế nào mà cũng không quyết định?”

“Không phải cậu đã cầm sao?”

“Mình... đó là...” Thiên Tuyết buồn bực, cô không phải muốn tích cực của cô sao? Thế nào chính mình lại tích cực mà cô vẫn là dáng vẻ ôn hòa chứ?” Cô chỉ làm tính toán sơ bộ, cũng không phải quyết định, trái lại chỉ là tham khảo thôi.

“Mình cảm thấy chủ ý của cậu không tồi!”

“Không được” Thiên Tuyết giận dữ: “Cậu nghĩ cho mình! Cậu hãy nghĩ là sau này cậu sẽ ở đây, sau đó nghĩ xem mình muốn trang trí thế nào, cậu không biết như vậy rất có cảm giác thành tựu sao?”

“Ách...” Uyển Tình cảm thấy được, chính mình cũng không biết suy nghĩ thế nào, cô lại không có khả năng thật sự có thể trang trí nhà cửa, nghĩ ra phương án trọn vẹn, là có thể cảm thấy mình rất cường đại, tài hoa hơn người, nhưng không có chỗ thực thi, sẽ trở nên cực kỳ bức bách...

“Đây là ý kiến hay!” Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng rống to, tiếp theo có một bóng người nhảy vào.

Hai người hoảng sợ, ngẩng đầu vừa thấy là Mục Thiên Thành.

Sau khi anh rời giường là đi tìm các cô, vốn nghĩ là muốn thương lượng làm tảng thịt bò, kết quả là nghe được các cô nói chuyện, đoán là đã đến chỗ này, cứ tới đây thử xem, thuận tiện nhìn căn nhà của mình. Sau khi xem xong, tâm tư của anh liền lung lay, nhớ lại lừa dối Thiên Tuyết, vì thế lừa Uyển Tình đi.

Thiên Tuyết xoa xoa trái tim, mắng: “Anh tìm đường chết đi! Người dọa người, hù chết người có biết không?”

Mục Thiên Thành vén trán: “Anh còn chưa nói các em, cửa cũng không đóng, gặp cướp thì làm sao giờ? Dọa các em, mới nhớ được lâu!”

Thiên Tuyết ném bút vào trên người anh: “Bảo an của khu này bất tài chắc, đâu có dễ gặp cướp được như vậy? Liền tính là, nơi này cái gì cũng không có, anh ta trộm cái gì chứ?”

“Ai nói không?” Mục Thiên Thành quét mắt một vòng lên người các cô: “Hai đại mỹ nữ, nếu như bị bắt cóc, để cho anh của anh đổi lấy bằng cả Mục thị, anh ra cũng sẽ không nháy mắt đâu!”

Thiên Tuyết sửng sốt, hừ hừ, không thèm cãi lại. Là sơ sót của cô, khu nhà này có rất nhiều hộ gia đình đang chuyển vào ở hoặc đang trang trí, lui đi lui lại không ít người không liên quan, các cô chỉ có hai cô gái đơn độc ở trong này, đúng là rất nguy hiểm.

Uyển Tình chú ý đến nửa đoạn phía sau.

Cô nghĩ, nếu cô bị bắt có, ba năm vạn tiền chuộc, Mục Thiên Dương chắc chắn không nháy mắt, ba năm chục vạn tiền chuộc hoặc là ba năm trăm vạn, chắc là chỉ do dự một chút, nếu là hai ba ngàn vạn, cô liền bị nguy hiểm, nếu đổi thành Mục thị, cô vẫn là ngoan ngoãn chờ bị giết đi.

Nghĩ như vậy, cô trịnh trọng báo cho bản thân: Về sau đi trên đường phải cẩn thận, ngàn vạn lần không để bị người khác trói lại!

Mục Thiên Thành còn muốn lừa Uyển Tình mua nhà, vội la lên: “Chị dâu nhỏ, đừng nghe Thiên Tuyết, cẩn thận suy nghĩ, ở bên cạnh anh cũng có một căn nhà nhỏ, căn này cho Thiên Tuyết, căn kia cho em1”

Uyển Tình trừng mắt, lập tức muốn từ chối.

Mục Thiên Thành dùng tay ngăn cản: “Anh biết em muốn nói gì, anh muốn bán cho anh hai, anh hai còn chưa có nhà cửa, vừa lúc Thiên Tuyết có nhà ở đây, em liền bảo anh ấy mua căn kia, về sau còn có thể làm hàng xóm, không phải rất vui sao?”

Thiên Tuyết lấy bút vạch vào bắp chân của anh: “Không cho phép anh lừa Uyển Tình, một căn phòng ấy mấy chục trên trăm vạn đó!” Người này thật đáng giận, lại muốn lừa Uyển Tình để anh mình bị hố chính anh cũng không phải không có tiền, còn muốn so đo một căn nhà nhỏ, quả thực rất được rồi! Thiên Tuyết nhảy dựng lên, chẳng lẽ anh ta bị Văn Sâm phản xông rồi hả?

“Anh nói với Thiên Dương là được rồi.,” Uyển Tình nói

Mục Thiên Thành chau mày: “Anh ấy chỉ làm ăn lớn, sao có thể bàn với anh về một căn phòng nhỏ?”

“Anh đã mua, vì sao lại muốn bán?” Uyển Tình nghi ngờ nhìn anh: “Anh mua hai căn, đầu tư à?”

“Anh không hiểu cái đầu tư này?”

“Vậy anh mua làm gì?” Thiên Tuyết hung tợn trừng mắt nhìn anh.

Anh liếc cô một cái, thấy nghi ngờ trong mắt Uyển Tình, lập tức giải thích: “Lúc ấy đứt gân não thôi, cho rằng sẽ ở lại đây, Uhm, liền là lúc năm trước, bọn em cũng biết...”

Uyển Tình gật đầu: “Em biết...” Thất tình, xe hai chiếc, nhà cửa hai căn, hội quán leo núi thiếu chút nữa mở hai cái, xem ra Mục Thiên Thành đã bị mắc nợ, khó trách anh đường đường là Mục thiếu gia, lại muốn bán phá giá nhà mới!

Uyển Tình đồng tình với anh, nhưng cũng không tính giúp anh. Lạc đà còn gầy hơn ngựa, anh cũng sẽ không đi nơi nào.

Tuy cô không biết chuyện của Mục thị, nhưng suy nghĩ một chút, cùng là cháu, Mục Thiên Dương nắm quyền hành nhưng không thể Mục Thiên Thành cũng không có cái gì đi? Mà công việc trước kia của anh ta, nghe nói tiền lương rất cao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.