Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 394: Kết nghĩa



Đã nhận mẹ nuôi, theo lý anh em kết nghĩa không nên có mập mờ gì cả? Hơn nữa anh ta nói lời này, không phải cho thấy anh ta không hề có ý nghĩ gì sao? Lời ngầm: anh xem em như là em gái!

Vừa nghĩ như vậy, Uyển Tình đã tỉnh ngộ lại, anh chính là muốn cho thấy cái lập trường này hay là sợ cô chú ý tới?

Uyển Tình cũng là một con người rộng lượng, nếu anh cũng không chấp mê nữa, cô cũng sẽ không dùng mặt lạnh để tiếp đãi anh nữa. Cô cười nói: “Dì đồng ý mới được.”

“Bà ấy sao không đồng ý? Hành động đã cho thấy hết thảy.” Lúc này Quản Hạo Nhiên gọi điện thoại cho Quản Vận Phương.

Quản Vận Phương hỏi Uyển Tình: “Nghe nói con muộn bái ta làm mẹ nuôi?”

Uyển Tình cười hỏi: “Vậy dì có nhận con không?”

“Con trước kêu một tiếng nghe một chút, không tốt ta không nhận!”

Uyển Tình chần chừ một chút,nói: “Con phải hỏi mẹ của con trước đã.”

“Cũng đúng!” Quản Vận Phương cười to: “Ta lập tức gọi điện thoại cho mẹ con, bà ấy không đồng ý, ta làm cho bà ấy đồng ý mới thôi!”

Quản Vận Phương cúp máy, thấy thời gian còn sớm, lập tức liên hệ với Từ Khả Vi. Từ Khả Vi nghe xong ý tưởng của bà, kinh ngạc nói: ”Như vậy sao được?”

“Sao lại không được? Bà đây ghét tôi sao?”

“Bà biết rõ tôi không có ý này!” Từ Khả Vi nói: “Hiện tại bà cũng đã rất chú ý chăm sóc tới con bé, chờ nó trở thành con gái bà, khẳng định bà cái gì cũng nghĩ một phần cho con bé, tôi thấy sẽ gây phiền cho bà.”

“Tôi sẽ không thấy phiền! Con bé Uyển Tình này, tôi vừa thấy liền thích. Vốn là còn muốn, con bé có thể trở thành con dâu ta thì thật tốt? Kết quả nó và Hạo Nhiên hình như không bị điện giật.”

“Nó và Hạo Nhiên?” Từ Khả Vi cả kinh. Nếu như là Hạo Nhiên, bà thật ra cũng yên tâm, hiểu rõ, con người Hạo Nhiên không sai. Nhưng cái gì gọi là không bị điện giật? Bà vội họi: “Con bé và Hạo Nhiên làm sao?”

Quản Vận Phương thở dài: “Chính là không như thế nào cả! Mấy ngày hôm trước bạn học Hạo Nhiên có ở đây, bọn họ mở ra một chút vui đùa, nó liền nghiêm túc đi lên. Con gái bà bà hiểu rõ chứ? Vẻ mặt nghiêm tức, nghĩa là không có cái ý tứ kia.”

“Ách.......”Từ Khả Vi thật đúng là hiểu rõ, cũng không hỏi nữa, ai biết Quản Hạo Nhiên có ý tứ kia không? Thế nhưng Quản Vận Phương chê cười nói, cho dù có ý tứ thì có ý nghĩa gì?

Quản Vận Phương nói: “Tôi đã không có được con dâu, bà phải giúp tôi có được đứa con gái này! Tôi vừa mới nói chuyện với Uyển Tình qua điện thoại, nó nói phải được mẹ ruột đồng ý, nếu không nó sẽ không nhận mẹ nuôi lung tung!”

Từ Khả Vi cười: “Tốt!”

Quản Vận Phương vỗ đùi: “Nói như vậy là định rồi! Hạo Nhiên hiện tại không có phương tiện, chúng ta chờ bọn chúng một lúc, cùng nhau ăn một bữa cơm -- ôi chao? Hay là tôi cũng để cho Hạo Nhiên làm con nuôi của bà đi!”

“Ai lại giống bà tùy tiện như vậy?” Quản Vận Phương nói: “Tôi bây giờ không phải một người, tí nữa sẽ cùng với lão Đỗ nói chuyện.”

Quản Vận Phương đáp ứng, sau đó lại gọi điện thoại cho Uyển Tình, nói mẹ cô bên kia đã đồng ý, đồng thời yêu cầu cô qua đó chơi. Chắc là đã trở thành mẹ con, cho nên ngữ khí so với trước kia còn thiết tha hơn nhiều.

Từ Khả Vi ngay sau đó cũng nói rõ với Đỗ Viễn. Tuy rằng khi bà nghe Quản Vận Phương nói cũng rất kinh ngạc, nhưng sau đó lại nghĩ, bình thường Quản Vận Phương đối với Uyển Tình cũng rất tốt, nếu nhận là họ hàng trên danh nghĩa, nếu còn sống, cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.

Mỗi khi bà nghĩ đến thân thể của mình, liền lo lắng sống không được thêm bao nhiêu năm, nếu như mấy năm gần đây đi, Uyển Tình ở nơi này có thể bị khi dễ. Nếu như có Quản Vận Phương làm mẹ nuôi, bà có thể yên tâm một chút, ít nhất Uyển Tình khi bị bắt nạt, có thể đi tìm mẹ nuôi! Đây là phương pháp ứng phó tiêu cực, phải biết rằng Quản Vận Phương là người bao che con cái. Nếu như Đỗ Thiến dám bắt nạt con gái bà, chọc giận bà, bà ấy có thể trực tiếp đánh tới cửa!

Đỗ Viễn Minh nghe Từ Khả Vi nói xong, hoàn toàn nghĩ tới một con đường khác hẳn.

Quản Vận Phương ông đã gặp qua hai lần, cũng không hiểu rõ tính cách, nhưng đối với con trai bà được nuôi nấng từ nhỏ lớn lên, gia cảnh so với nhà họ Đỗ mà nói kém nhiều lắm. Trực giác nói cho ông biết Quản Vận Phương là muốn cùng nhà họ Đỗ lôi kéo quan hệ, thuận tay lấy được vài chỗ tốt. Nhưng thấy Từ Khả Vi bình thường qua lại với bà ta rất tốt, hơn nữa cũng rất tin tưởng bà, ông cũng không biết làm sao. Hơn nữa ông cũng không biết rõ bà ta, không bằng đơn giản cho rằng bà là người tốt.

Cho nên trước mắt ông chỉ có thể toàn lực ủng hộ Từ Khả Vi, về phần về sau bị lợi dụng, ông Đỗ Viễn Minh cũng không phải ngồi không!

“Quan hệ kết nghĩa cũng không thể qua loa.” Ông nói: “Trước tìm người hợp bát tự, lại tìm một ngày tốt, hai nhà cùng nhau ăn một bữa cơm, để cho Uyển Tình kính một chén trà.”

Từ Khả Vi gật đầu, nghĩ đến thân phận địa vị của ông, tránh không được nói giúp vài câu cho Quản Vận Phương: “Chị Phương là một người tốt, trước kia không có đối xử lạnh nhạt với em, hiện tại đối với em giống như trước kia không có gì khác.”

Đỗ Viễn Minh cười nói: “Em có thể coi trọng anh, ánh mắt tất nhiên không thể kém.”

Từ Khả Vi nghe xong, nhịn không được cười ông: “Anh đã già còn tự kỉ!”

“Anh là đang khen ngợi em.”

Từ Khả Vi mặt đỏ liếc anh một cái, bỗng nhiên nói: “Trước kia ánh mắt của em cũng rất kém cỏi.......”

Đỗ Viễn Minh cười lạnh: “Em đó là đụng phải tiểu nhân, bằng không cũng không gặp rắc rối. Được rồi, hiện tai em đã gả cho anh, cũng đừng nghĩ lung tung.”

“Em tất nhiên cũng không muốn nghĩ lại.”

Bởi vì quyết định kết nghĩa, Uyển Tình và Quản Vận Phương thường xuyên liên lạc, Thiên Tuyết vốn nghĩ muốn khuyên cô bỏ đi chủ ý này, nhưng nghe nói Đỗ Viễn Minh đã chọn ngày cử hành nghi thức, chỉ có thể bỏ qua. Đây là chuyện của người ta, đừng nói là cô, ngay cả anh cô cũng không làm gì được!

Chủ nhật đã đến, Uyển Tình chịu không nổi Quản Vận Phương thúc giúc, tự nhiên muốn cô qua bên kia. Nếu như Thiên Tuyết hiểu chuyện, sẽ không nên theo. Người ta đã nhận thức kết nghĩa rồi, cô đi theo làm bóng đèn à..... Thế nhưng, cô quyết định vẫn nên mặt dày chút!

Uyển Tình cũng không thấy có cái gì không được. Nếu Thiên Tuyết không đi, cho dù có quan hệ kết nghĩa, cô cũng có chút chột dạ, chỉ sợ Mục Thiên Dương biết! Có Thiên Tuyết ở đây, ít nhất có thể làm chứng cho cô, cô không có ở bên ngoài vượt giới hạn!

Hai người bọn họ sáng sớm thứ bảy đi qua, ở cửa tiểu khu gặp được Quản Vận Phương đi mua thức ăn, liền cùng nhau đi theo.

Quản Vận Phương rất hoan nghênh Thiên Tuyết, liên tiếp hỏi cô thích ăn gì. Thiên Tuyết vui tươi hớn hở nói: “Không biết, còn tưởng rằng gì muốn nhận cháu làm con nuôi!”

“Cháu thật đáng yêu, bản thân ta cũng rất muốn. Nhưng ta không nhận nổi cháu!”

Thiên Tuyết nghe xong, chỉ cười.

Trở lại chỗ ở, vào cửa chỉ thấy một bãi hoa hồng, Quản Vận Phương nhíu mày.

Thiên Tuyết lén lút hỏi: “Ai tới?”

Uyển Tình lắc đầu.

Lúc này, trong phòng Quản Hạo Nhiên truyền đến giọng nói: “Có phải ta hại ngươi hay không?”

Là giọng nói của phụ nữ, Uyển Tình và Thiên Tuyết sửng sốt.

“Không có quan hệ tới em!” Đây là giọng nói của sư huynh: “Tống Lâm em đi nhanh đi! Mục sư muội tí nữa sẽ tới, gặp phải không tốt. Sự kiện kia đã qua lâu như vậy, Quản Hạo Nhiên đã sớm bị đuổi việc!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.