Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 398: Bệnh có biến (3/3)



/3)

“Ngẫu nhiên gặp nhau.” Từ Khả Vi mỉm cười nói. Gần đây có hai hội đấu giá, bà bồi Đỗ Viễn Minh đi, gặp được Mục lão gia và Ngô Nhã, liền nói chuyện vài câu.

Mục Thiên Dương nói: “Cháu nhiều lần nghe được ông nội và mẹ cháu nói chuyện phiếm, nói người có khí chất, ánh mắt rất độc đáo.”

Từ Khả Vi ngượng ngùng cười: “Đó là ông cụ quá khen rồi.”

“Đúng rồi, nghe nói con gái người muốn nhận mẹ nuôi? Xin chúc mừng!”

Từ Khả Vi sửng sốt: “Làm sao cháu biết?”

“Uyển Tình và Thiên Tuyết là bạn học, cháu có đi qua đó, nghe cô ấy nói qua.”

“Cháu ở đó?” Từ Khả Vi hơi kinh hãi, Đỗ Viễn Minh cũng nhíu mày liếc anh một cái.

Anh cười như gia súc vô hại nói: “Vâng. Cháu thường xuyên đi công tác ở thành phố C, ở bên kia thuê phòng trọ, cách trường học các cô ấy không xa, Thiên Tuyết thường xuyên mang cô ấy đến đó chơi.”

“Nga . . . . . . Có thể gây phiền toái đến cậu hay không?” Từ Khả Vi cảm thấy trên người nao nao, lời này không có vấn đề gì lớn a, tuy rằng cũng không cảm thấy thỏa đáng, nhưng tình bạn giữa Uyển Tình và Thiên Tuyết bà biết rõ, cho nên cũng không cảm thấy có cái gì cần hoài nghi. Nhưng biểu tình của Mục Thiên Dương . . . . . . Không biết nên nói như thế nào.

“Không có. Con gái tuổi trẻ rất hoạt bát, cháu rất thích.” Mục thiên Dương cười càng sáng lạn hơn, cũng khiến người ta cảm thấy phát lạnh.

Từ Khả Vi cảm thấy dạ dày còn chống đỡ được, câu nói này dễ gây hiểu lầm a!

Cơm nước xong về nhà, bà cùng Đỗ Viễn nói rõ: “Giám đốc Mục này, là lạ.”

“Em đừng coi thường cậu ta.” Đỗ Viễn nói rõ: “Cậu ta ăn tươi nuốt sống, hôm nay khác thường như vậy, phi gian tức trộm(không gian trá tức trộm: đại loại vậy)! Em về sau nếu gặp phải Mục lão gia tử và Ngô nữ sĩ, cũng cẩn thận một chút.”

Từ Khả Vi tuy rằng có tiếp xúc qua thương trường vài năm, nhưng cái đẳng cấp này không đủ Đỗ Viễn Minh nhét kẽ răng, hơn nữa lại là nhiều năm trước, đến hiện tại hoàn toàn không thể để làm kinh nghiệm mà dùng. Nghe Đỗ Viễn Minh nói như vậy, bà cho rằng Mục Thiên Dương là tên trứng thối gian trá ác độc, rất trịnh trọng gật đầu, lại hỏi: “Vậy chuyện Uyển Tình làm sao bây giờ? Nó và thiên kim nhà họ Mục là bạn thân.”

Đỗ Viễn Minh trầm ngâm một lát: “Không cần nói cho nó biết. Nha đầu nhà họ Mục kia cũng không tệ lắm, hơn nữa hai đứa chúng vẫn còn nhỏ.”

Đỗ Viễn Minh an ủi bà vài câu, chính mình đi thư phòng, nhịn không được sứt đầu mẻ trán -- Mục Thiên Dương cậu ta muốn làm gì?!”

Ông cầm lấy điện thoại, định gọi cho Mục Thiên Dương, nhưng lại không biết phải mở miệng như thế nào. Do dự một lúc, điện thoại đột nhiên vang lên, ông nhìn vào, là Đỗ Thiến, vội vàng nghe.

Đỗ Thiến buồn bực hỏi: “Ba . . . . .Người chưa ngủ sao?”

“Còn chưa, có việc gì à?”

“Vâng. Con muốn hỏi, ba ba gần đây có rảnh không?”

Đỗ Viễn Minh sửng sốt: “Gần đây bề bộn nhiều việc.”

“Phải không . . . . .” Giọng nói Đỗ Thiến có chút thất vọng.

Đỗ Viễn Minh cười rộ lên: “Thế nhưng có bận rộn đi chăng nữa, ta cũng sẽ để trống mấy ngày gần đây! Sinh nhật của bảo bối, ta làm sao có thể quên?”

Đỗ Thiến lặng đi một lúc, kêu lên: “Ba! Người sẽ dọa người nha!”

“Ha ha ha . . . . . .Cho mở mang tầm mắt, ai bảo con tưởng thật.”

Đỗ Thiến hừ một tiếng, hỏi: “Vậy ba ba sẽ qua đây sao!”

“Thời gian của ta để trống rồi, đương nhiên sẽ đến.”

Đỗ Thiến yên tâm: “Vậy ba ba đi ngủ sớm một chút, con cũng phải đi học.”

Đỗ Viễn Minh sửng sốt, đáp ứng rồi, cảm thấy không khỏi chua sót, ông và Đỗ Thiến sao lại trò chuyện như vậy? Chẳng lẽ con bé vẫn hoài nghi Uyển Tình là con gái ruột của ông? Xem ra lần này qua đó, phải nói rõ với nó mới được.

Đỗ Viễn Minh lập tức gọi cho thư kí, bảo cô sắp xếp hành trình cho mình, chuẩn bị vé máy bay, vừa mới giao việc xong, nghe được người hầu cuống quít kếu mình. Ông cả kinh, trực giác cho biết Từ Khả Vi xảy ra chuyện, chạy xuống dưới lầu thấy Từ Khả Vi ngã ở trên thảm. giống như bị ngất.

“Sao lại thế này?!” Ông chạy tới.

“Phu nhân nói muốn làm thức ăn khuya cho ngài, đi đến nơi này, đột nhiên té xỉu.

Đỗ Viễn Minh vội vàng ôm lấy người: “Đi gọi lái xe lái xe tới đây!”

Nhanh chóng đưa người tới bệnh viện, trải qua cứu giúp, Từ Khả Vi rất nhanh tỉnh lại, nhìn thấy Đỗ Viễn Minh lo lắng ngồi ở bên cạnh, bà hỏi: “Em làm sao vậy?”

“Bác sĩ còn đang kiểm tra.” Đỗ Viễn nói rõ: “Trước tiên cứ ở bệnh viện một đêm, ngày mai sẽ có kết quả.”

Từ Khả Vi đáp ứng: “Thật có lỗi, khiến cho anh lo lắng.”

Đỗ Viễn Minh cầm tay bà: “Không có việc gì. Em ngủ một giấc thật tốt, đừng lo lắng, không có việc gì.”

Sáng ngày hôm sau, bác sĩ tổ chức thành đoàn thể xuất hiện ở phòng bệnh, trước bắt tay với Đỗ Viễn Minh, sau đó y sĩ trưởng mới nói đến bệnh tình của Từ Khả Vi. Đỗ Viễn Minh nghe xong không hiểu lắm, nói thẳng: “Nói vào trọng điểm!”

Bác sĩ nhìn nhau, khổ sở nói: “Thận của phu nhân Đỗ bắt đầu mất đi công năng, chỉ sợ không lâu sau không thể sử dụng được. Chúng tôi sẽ tiến hành trị liệu bằng thuốc cho bà ấy, nhưng biện pháp tốt nhất, vẫn là nên tiến hành ghép thận.”

Đỗ Viễn Minh vừa nghe, nhìn về phía Từ Khả Vi, Từ Khả Vi khổ sở, không biết phản ứng làm sao. Bác sĩ đi rồi, bà nói với Đỗ Viễn Minh: “Đừng nói cho Uyển Tình . . . . . .Em không muốn nó lo lắng.”

“Ừ.” Đỗ Viễn Minh đáp ứng, lại an ủi bà: “Yên tâm, em sẽ không sao hết, anh sẽ tìm một bác sĩ giỏi nhất, em cũng không cần lo nghĩ gì, cứ dưỡng bệnh thật tốt là được. Chờ em tốt lên rồi, em có thể nhìn thấy Uyển Tình kết hôn, sinh con . . . . . . .”

Từ Khả Vi nở nụ cười, cười rồi lại khóc: “Vốn là muốn cùng anh làm bạn vượt tuổi già, không nghĩ rằng . . . . . . .Còn chưa tới một năm, khiến anh đau tim.”

“Hiện tại em khiến anh đau tim, về sau anh khiến em đau tim.”

Mục Thiên Dương âm mưu mời Đỗ Viễn Minh và Từ Khả Vi ăn cơm, mời nhiều lần, sẽ lộ ra chuyện gian tình của anh và Uyển Tình . . . . . . . .Không, chuyện tình yêu!

Một cuộc điện thoại, biết được Từ Khả Vi sinh bệnh, anh lập tức liên lạc với vài vị bác sĩ nước ngoài nổi danh, sau đó lại chạy tới bênh viện thăm.

Đỗ Viễn Minh đi làm, trong bệnh viện chỉ có một người hầu ở bên. Từ Khả Vi tinh thần không sai, trừ bỏ trên mặt có chút ưu sầu, còn lại nhìn cũng bình thường, không giống như sinh bệnh. Mục Thiên Dương không khỏi hoài nghi, có phải bác sĩ làm quá lên không.

Từ Khả Vi nhìn thấy anh rất kinh ngạc, anh giải thích: “Cháu nghe nói Đỗ phu nhân dinh bệnh, cho nên đến thăm.”

“Phiền toái ngài rồi.”

“Người gọi cháu Thiên Dương là được rồi.” Cháu muốn gọi người là mẹ, người gọi cháu là ngài cháu rất sợ hãi!

Từ Khả Vi ngoài ý muốn liếc anh một cái, nói: “Ta gọi cháu là Mục tổng nhé.”

“Vậy cháu gọi người là bá mẫu(bác gái) nhé.”

“ . . . . . . . .”

Mục Thiên Dương ngồi lên giường bệnh, hỏi bệnh tình của bà, bà chút phòng bị với anh, thế nhưng vẫn trả lời, sau đó liền uyển chuyển muốn đuổi người.

Mục Thiên Dương giống như nghe không hiểu, cầm lấy một quả táo gọt, một bên tiếp tục nói chuyện, phát hiện bà cũng không để ý mình, trong lòng có chút buồn bực. Tiếp theo gọt quả táo không đẹp, anh rất buồn bực, chỉ có thể cúi đầu chậm rãi gọt xong quả táo, bởi vì quá khó nhìn, cũng không dám đưa Từ Khả Vi ăn, để sang một bên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.