Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 419: Vội vã làm hôn sự trong vòng trăm ngày



“Thiên Dương...” Uyển Tình áp tiếng khóc truyền đến.

“Làm sao vậy?” Mục Thiên Dương vội hỏi.

“Em rất khổ sở...” Uyển Tình khóc ròng nói: “Anh đến giúp em...”

MỤC Thiên Dương sửng sốt, nói: “Được, anh cùng em, em ở đâu? Đang ngủ à.?”

“Em ngủ, nhưng là không ngủ được.”

“Không sao, anh cùng em.” Mục Thiên Dương nói, đau lòng: “Em còn có anh, biết không?”

Uyển Tình nằm trong chăn, nắm điện thoại, nước mắt rơi đầy xuống gối, trong giây lát nói: “Có thể không cần nói gì không? Em sợ bị người khác nghe thấy...”

Mục Thiên Dương ừ một tiếng, nhẹ giọng nói: “Ngủ đi, anh sẽ ở bên cạnh em.”

Uyển Tình cũng ừ một tiếng, trong bóng tối, bắt đầu yên tĩnh, cái gì cô cũng không nghe thấy, lại thấy sợ hãi, mạnh mẽ kêu lên: “Thiên Dương...”

“Uhm...”

“Anh đừng có không cần em...” Uyển Tình khàn khàn nói: “Em chỉ còn anh thôi...”

“Anh đã cầu hôn, em không nhớ sao?” Mục Thiên Dương nói: “Em mà sợ, chúng ta liền tổ chức hôn lễ trong vòng trăm ngày này, nếu không thì phải đợi ba năm nữa.”

Uyển Tình tim lặng giây lát nói: “Em không muốn thế... em cảm thấy có lỗi với mẹ...”

“Chúng ta cùng nhau.” Mục Thiên Dương vội nói: “Không thì em nói với mẹ nuôi một tiếng đi?”

“Không cần!” Uyển Tình sợ ãi, mẹ cô vừa mất, cô không dám tưởng tượng hiện tại phải công khai như thế nào. Cô cảm thấy cô đã bị nhiều người chỉ trỏ, cho dù là Quản Vận Phương, chắc chắn cũng sẽ thất vọng về cô...

“Kia anh chờ em.” Mục Thiên Dương nói: “Đừng lo lắng, anh còn rất yêu em, không thể vứt bỏ rm, anh không cần em nữa, chờ khi anh đến kiếp sau đi, em không cần anh nữa, đợi đến lúc đó vẫn còn trẻ, cho nên người lo lắng là anh...”

Uyển Tình gượng cười, nức nở nói: “Anh không già... sao anh lại nói mình già, anh trẻ hơn rất nhiều người, đàn ông bốn mươi tuổi mới đâm hoa, bây giờ anh chỉ đang nhỏ chồi.

“Chỉ cần không thể sánh bằng tuổi trẻ của em, liền là già.”

Uyển Tình lau nước mắt, cảm thấy đầu óc có chút khổ sở: “Thiên Dương, đầu em đau...”

“Ngoan, nhắm mắt lại, không cần nghĩ nữa, đừng khóc....”

“Uhm,,,” Uyển Tình nghe lời nhắm chặt mắt lại, vẫn có chút nức nở.

Mục Thiên Dương thấy âm thanh của cô dần thấp xuống, không nói gì nữa, hô hấp cũng giảm xuống, sợ quá lớn tiếng sẽ quấy rầy cô.

Uyển Tình chỉ nghĩ đến Từ Khả Vi, không biết qua bao lâu, mông lung kinh ngạc lại kêu lên theo bản năng: “Thiên Dương...”

“Anh ở đây.” Mục Thiên Dương nói: “Anh ở bên đừng lo lắng, ngủ đi.”

Uyển Tình sửng sốt nói: “Anh cũng ngủ đi, đừng thức đêm, em không sao.”

“Uhm, em ngủ trước đi.”

Uyển Tình dừng một lát, nghĩ muốn gác điện thoại, chắc chắn anh sẽ không ngủ, đã nói: “Ngủ ngon.” Sau đó cắt đứt điện thoại.

Mục Thiên Dương nghe âm thanh đô đô, trong lòng đờ đẫn một lúc, ngón tay giật giật, lại không dám gọi lại. Nhỡ đêu bị Đỗ gia nghe thấy, chỉ sợ là phong ba. Nhưng kế tiếp anh lại không ngủ được, ngồi cạnh cửa sổ cả đêm.

...

Ngày hôm sau Uyển Tình đã tỉnh lại, đã 10 giờ, đầu óc vẫn trướng đau, hỗn loạn không muốn động đậy. Nhưng một hồi nghĩ lại đang ở Đỗ gia, thân phận của mình xấu hổ, lại giữ vững tinh thần.

Xuống giường liền phát hiện điện thoại lung tung ở trong chăn, cô chần chừ một lát, lại gọi điện thoại cho Mục Thiên Dương.

Mục Thiên Dương ngốc suốt một đêm, mãi đến bình minh mới tỉnh, lúc này đang họp ở công ty, tinh thần đang không tốt. nhưng người đã quen cường thế, chút mệt mỏi đó vẫn chịu được, cho dù ai cũng đừng mớ tưởng ra vẻ ở dưới mí mắt anh. Bởi vậy các trưởng phòng đều giữ vững tinh thần ứng phó.

Điện thoại vừa kêu, Mục Thiên Dương tiếp nhận, mọi người thở ra một hơi.

Uyển Tình nói: “Em rời giường rồi.”

“Uhm, ăn sáng chưa?” Mục Thiên Dương nhẹ nhàng nói, cũng không để ý người chung quanh thấy anh thế nào, hết sức chuyên chú gọi điện thoại.

“Còn không có, em lập tức đi.” Uyển Tình mềm yếu nói: “Chủ nhật em quay lại trường... ở nhà bất tiện, mấy ngày nay liền không gọi điện thoại cho anh rồi.”:

“Uhm. Nếu có chuyện, vẫn nhớ đến tìm anh.” Mục Thiên Dương nghĩ muốn hỏi: “Muốn bắt đầu quay lại trường học luôn không?”

Uyển Tình sửng sốt một phen: “Không tiện, em sợ...”

“không sao.” Mục Thiên Dương lập tức nghĩ cách: “Trước anh để cho Thiên Tuyết trở lại, cô ấy cũng như em không thể trì hoãn lớp học, cùng trở về vào chủ nhật, để cô trở về, đến lúc đó bọn em cùng đi, anh có theo bọn em hay không, cũng không liên quan.”

Uyển Tình đồng ý, còn nói đốt bảy đều đã muốn trở về chuyện, mới nói: “EM đi ăn cơm rồi.”

“Uhm, ăn nhiều một chút, em gầy quá.”

Người duwois nghe câu như thế, tinh thần chấn động: “Tổng giám đốc có bạn gái rồi hả? Lại vẫn là thật tâm, nếu không thì sao quan tâm gầy hay không?

-

Khi Uyển Tình xuống lầu, Đỗ Viễn Minh và Đỗ Thiến đã ở trên bàn cơm, xem ra bọn họ cũng chưa rời giường lâu. Đỗ Viên Minh đang ăn bánh mì, kêu Uyển Tình: “Mau tới đây ăn cơm.”

Uyển Tình đi qua, kêu một tiếng chú, lại nhìn Đỗ Thiến, Đố Thiến đang cầm một quyển sách tiếng Anh, rõ ràng nghe thấy cô tới cũng không ngẩng đầu, cô muốn chào hỏi cũng không được, chỉ có thể ngồi xuống ăn cơm.

Đỗ Viễn Minh liếc nhìn Đỗ Thiến, hình như có bất mãn, nhưng mí mắt Đỗ Thiến cũng không muốn nâng. Đỗ Viễn Minh ăn xong bánh mì, ngồi uống nước chanh. Đỗ Thiến lật trang sách, ngẩng đầu hỏi: “Ba không đến công ty à?”

“Không có việc gì, không cần đi.” Ông nghĩ Uyển Tình quá cô đơn, tính ở nhà cùng cô, thuận tiện thương thảo vài việc, như di vật, quay lại trường...

Đỗ Thiến nghe ông nói thế, trong lòng có chút bất mãn, trong ấn tượng của cô, Đỗ Viễn Minh cho dù có bệnh cũng phải đến công ty, có bao giờ thế này? Càng đừng nói trước đã ở Vĩnh Ninh vài ngày, nói công ty không có chuyện gì, ai tin? Chỉ sợ việc đã chồng chất như núi rồi! Hiện tại nói thế, tất cả đều là vì Đinh Uyển Tình!

Từ Khả Vi đi rồi, vẫn còn không bớt việc! Đỗ Thiến hung hăng lật một trang sách, xoay người đi lên lầu.

Đỗ Viễn Minh nhíu mi, nhưng động tác nhẹ, không thể hiện ra cảm xúc không tốt, ông cũng không sao. Nếu không khuyên Uyển Tình một câu là đừng để trong lòng, là không phải an ủi người khác, mà còn khiến người ta ngột ngạt. như vậy không phải là tốt.

Cơm nước xong, Đỗ Viễn Minh hỏi Uyển Tinhf thời gian quay lại. Uyển Tình nói quyết định của mình, Đỗ Viễn Minh nói: “Trước đây chú đã đặt vé máy bay cho cháu, muốn chú đi cùng không? Cháu gầy quá, chú tìm một bảo mẫu cho cháu, ở bên kia chăm sóc đời sống của cháu.”

Uyển Tình lắc đầu: “Không cần, còn không yếu ớt như thế, Thiên Tuyết sẽ chăm sóc cháu.”

Đỗ Viễn Minh sửng sốt, bất giác nói: “Cũng đúng, còn có con bé ấy...”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.