Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 481: Nhóm máu



Cha Từ phát hiện ra bà, ngoắc bà đi đến.

Mẹ Từ lập tức đi qua, thấy trên bàn bày một đống đồ, phần lớn là sách vở chữ NHật, chắc là di vật của Từ Trọng để lại ở đồn công an. Cô thấy một tờ giấy chứng nhận hiến máu đơn đốc đặt trước mặt Từ phụ, tay đưa ra lấy qua: “Đứa nhỏ này sao vẫn đi hiến máu?”

Mẹ Từ học sơ trung, biết chữ, thế nhưng nhận thức có chút lạc hậu, cảm thấy hiến máu sẽ làm sức khỏe không tốt.

Lãnh đạo của Từ Trọng vừa nghe thấy, liền giải thích một chút, nói hiến máu là một chuyện vinh quang, Từ Trọng lại là cảnh sát, có tác dụng làm gương.

Mẹ Từ cười ngượng ngùng, đặt giấy chứng nhận hiến máu lên bàn, ngồi xuống bên cạnh cha Từ đang bất động. cha Từ cầm tờ chứng nhận hiến máu, nói với bà: “Sở trưởng nói hai đứa bé kia không phải con của Từ Trọng.”

“Hả?” Mẹ Từ kinh ngạc, trừng mắt nhìn ông, hồi lâu sau lại nhìn lãnh đạo: “Nói mê sảng gì thế>?”

Sở trưởng noies: “Tôi chỉnh lý mấy thứ của Từ Trọng mới phát hiện giấy chứng nhận hiến máu này, phát hiện nhóm máu của cậu ấy là nhóm AB, tôi nhớ rõ khi hai đứa bé sinh ra, bệnh viện xét nghiệm nhóm máu cho chúng, bé gái mang nhóm máu 0!”

Một người khác ở bên cạnh nói: “Sở trưởng nói cho chúng ta biết, chúng ta cảm thấy sự việc nghiêm trọng, cũng không thể tùy tiện hàm oan người khác, liền chạy đến bệnh viện lấy tư liệu, thật sự là nhóm máu 0!”

Sở trưởng nói: “Vốn dĩ cảm thấy việc kết hôn của Từ Trọng có chút kỳ lạ, chỉ là lúc ấy nhúng tay vào chuyện đó thì cũng không tốt. Toi lén hỏi qua cậu ấy, cậu ấy là cái hũ nút, lâu mãi cũng không cậy ra một câu. Tôi nghĩ là cậu ấy sẽ thanh tỉnh lại, nên là không có đến cái gì, ai biết... thực là bị lừa...”

Ông nói Từ Trọng bị lừa còn tốt, lấy hiểu biết của ông đối với Từ Trọng, Từ Trọng hơn nửa là cam tâm tình nguyện bị lừa. Nhưng sự việc đã đủ phiền, ông không muốn càng phiền phức hơn, Từ Trọng lại được tôn thành liệt sĩ, ông không muốn trên người anh có chút bẩn thỉu nào, rõ ràng liền đem tất cả sai lầm đổ lên người Uyển Tình.

Vốn việc này có thể mặc kệ, nhưng tiền trợ cấp của Từ Trọng cao như thế, đầu tiên muốn để lại cho vợ con, đứa nhỏ này cũng không phải của cậu ta, cũng không thể để người ngoài lấy tiền đi! Sở trưởng đã nghĩ để toàn bộ tiền tử cho cha Từ, mẹ Từ, dù sao hai người cũng còn hơn nửa đời người, cần tiền bạc dưỡng lão.

Mẹ Từ không tin, cháu đích tôn tới này nào có thể mất, phải nói Sở trưởng nghĩ sai rồi, nói chứng nhận hiến máu của Từ Trọng có vấn đề.

Từ trọng bắt đầu hiến máu đã nhiều năm như thế, sao có thể sai?

Mẹ Từ còn nói lý luận về nhóm máu không chính xác, sở trưởng nói: “Chuyện của khoa học, một câu cũng không nói được rõ ràng, nói chung, nhóm máu này của Từ Trọng, chắc chắn không thể sinh ra con mang nhóm máu 0, giống như đạo lý sinh chó sinh mèo thôi, đứa bé đó không phải của Từ Trọng!”

Mẹ Từ sửng sốt, hồi lâu sau vội nói: “Con trai đó? Con của Từ Trọng đúng không?”

Những người lãnh đạo im lặng một lát, nói: “Là thai đôi... một đứa không phải, đứa kia tự nhiên...”

Mẹ Từ trừng to mắt, vỗ đùi khóc lên: “Như thế nào có thể như vậy!”

Cha Từ vội hỏi: “Có phải bệnh viện nhầm lẫn rồi không?”

“Không thể xuất hiện sai lầm này.” Sở trưởng thấp giọng nói: “Nếu không thì hỏi cô ấy? Nếu cô ấy không thừa nhận, chúng ta trực tiếp đi xét nghiệm DNA, sự thật liền rõ ràng rồi!”

Mẹ Từ hỏi: “Cái gì A?”

“Cái đó còn tin cậy hơn nhóm máu, nhận thức con cái tương đối vững chắc!”

“Vậy thì xét nghiệm!” Mẹ Từ vội la lên.

“Bà đừng vội!” Cha Từ nói,

Sở trưởng gật đầu: “Chuyện này nghiêm trọng, tốt nhất không cần làm loạn, nếu không thì khó coi. Hai người nghĩ lại, Từ Trọng đã mất, nháo lên loại chuyện này... ai!”

“Sao chổi nayf1” Mẹ Từ tức giận mắng to, ăn phải thiệt thòi lớn như vậy, vẫn còn không thể lộ ra, không thể khiến cô làm gì, phổi của bà cũng tức điên rồi.

Việc riêng không thể nhúng ta, sở trưởng để chính bọn họ tự xử lý, thế nhưng dặn dò: “Chuyện nói đã nói rồi, ngàn lần không thể xằng bậy, không được phép động tay!” Dân đen hung hãn, ông đúng là có chút sợ: “Liền tính không phải là con của Từ Trọng, cũng là ba mạng người. Quốc gia đối với con gái con trai đều rất coi trọng, các người cũng không thể dùng hình phạt riêng, nếu không thì liệt sĩ sẽ bị xóa tên, mà tiền tử cũng không có.”

Mẹ Từ thật muốn bóp chết Uyển Tình, vừa gnhe lời này, uyer khuất khóc lên.

Cha Từ vỗ vai bà, tiễn những người lãnh đạo này đi, ngồi đối diện với mẹ Từ giây lát, cũng chưa nói gì. Chú của Từ Trọng ở cách vách, thấy mọi người đi tới, bà nội Từ cũng đi qua.

Cha Từ biết cũng không biết làm sao, hiện tại cũng không thể hỏi UYển Tình, nói với chú của Từ Trọng: “Có chút việc, một mình tôi xử lý không nổi, gọi chị nó đến nói đi, tôi gọi cho Thanh Thanh.”

Nếu thực sự không phải là con của Từ gia, Uyển Tình tự nhiên cũng không thể ở lại.

Nhưng nếu ông trực tiếp đuổi người đi, người không rõ nguyên nhân có thể nói ông. Người bên ngoài thế nào mặc kệ, chị em, con gái con rể nhất định phải biết chuyện.

Cô Từ liề đến, hai nhà không cách xa nhau, Từ Thanh gả ở trên trấn, chồng sửa xe, gọi điện thoại, hai người nhanh chóng tới, đồng thời có cả chồng.

Cha Từ sợ bà nội chịu kích thích, không muốn để bà nghe thấy. Bà nội Từ hơn tám mươi tuổi, mấy hôm trước thương tâm còn nằm trên giường, hiện giờ lại khôi phục được rồi. Â thanh của bà vội vàng nói: “Chuyện gì tôi không thể nghe? Chuyện chắt của tôi, tôi càng muốn nghe1”

“Mẹ nhỏ tiếng chút, nhỏ tiếng thôi!” Ch Từ vội nói, sợ UYển Tình ở trên lầu nghe thấy.

Mẹ Từ cũng sợ UYển Tình nghe thấy hoặc đi xuống, đề nghị qua nhà chú của Từ Trọng. một đám người đi qua, cha Từ cũng không đuổi bà nội Từ, ông còn không biết tính mẹ ông sao? Không chừng còn gánh vác được hơn ông!

Ch Từ nói chuyện của Uyển Tình cho mọi người, tất cả đều kinh ngạc, liền nói không thể, không cần oan người tốt.

Bà nội Từ không ổn, thiếu chút nữa ngã quỵ. Mọi người luống cuống tay chân đỡ bà, kết quả bà lại ngồi yên, hung tợn nói: “Tôi không sao, tôi nghe, người kia đúng là không biết xấu hổ, lừa gạt cả nhà chúng ta.”

Cha Từ thấy bà không có chuyện gì, lấy chứng nhận hiến máu của Từ TRọng ra, cả tư liệu của bệnh viện đưa cho Từ Thanh: “Con so rồi nói cho họ biết đi?”

Từ Thanh nhìn hồi lâu, khó chịu nói: “Đây là chuyện vô liêm sỉ gì thế!”

Mọi người bất đầu lên kế sách, chỉ chốc lát, nghe thấy tiếng khóc trẻ con bên ngoài, mọi người cứng lại.

Mẹ Từ đứng dậy đi ra ngoài, thấy Uyển Tình địu một đứa trên lưng, ôm một đứa trên tay đứng ở bên ngoài vách tường.

Uyển Tình hỏi: “mẸ, đã nấu cơm chưa?”

Mẹ Từ tức giận nói: “Cô còn muốn ăn cơm nhà tôi?”

Uyển Tình sửng sốt.

Mẹ Từ chỉ vào cô: “Cô lăn lại đây cho tôi!”

Uyển Tình không biết xảy ra chuyện gì, vội vàng đi qua. Vừa vào cửa, thấy tất cả mọi người ở đây, bắt đầu sợ hãi.

“Cô quỳ xuống cho tôi!” Mẹ Từ quát.

Phịch một tiếng, UYển Tình quỳ xuống không chút do dự. Cô nợ Từ gia, quy một phen là có thể trả lại sao?

Cha Từ quăng giấy chứng nhận hiến máu đến trước mặt cô: “Đây là có chuyện gì?”

Uyển Tình nhặt lên, nhìn thoáng qua, không rõ. Lại nhặt mấy tờ giấy khác rơi trên mặt đất, là tư liệu về nhóm máu của con, cô nhìn hồi lâu, cả người run lên, hiểu rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.