Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 483: Trong chốn u minh còn có thể được (1/3)




Anh rể Từ nói: “Việc này sao có thể lộ ra?”

Mẹ Từ cứng lại, tức giận không nói lời nào.

Uyển Tình nói: “Con không đi…..Con sẽ hoàn lại tiền.”

Mẹ Từ thư thái một chút, mở sổ sách ra nhìn qua, một lát sau chỉ vào trên giấy nói: “Nơi này còn có bốn vạn, khôn biết là chuyện gì vậy, nhất định là cô tiêu hết!”

Uyển Tình nhất thởi run lên, đó là bốn vạn của cô. Tám vạn này cô biết, lại thêm bốn vạn, còn tới năm nào tháng nào cô mới có thể đi? Cô nói: “Tiền mua đồ đều viết, không viết khẳng định là không phải. Có thể là tùy tiện viết, mẹ không thể tính lên đầu con.”

Mẹ Từ liếc mắt trừng cô một cái, dứng lên: “Vậy cô lập tức chuyển ra ngoài! Phỏng ở trong nhà của tôi không phải nơi để cho cô ở! Chính cô tìm phòng ở đi! Về sau hàng tháng ít nhất phải đưa tôi một ngàn đồng, băng không…….Bằng không cô cứ chờ xem!” Nói xong còn liếc mắt nhìn Đình Đình Đương Đương một cái, giống như uy hiếp. Kỳ thật, nếu Uyển Tình muốn chạy, bà cũng không có biện pháp gì.

Nhưng cái nhìn này của bà, Uyển Tình lại tưởng thật, vội vàng nói: “Con sẽ không! Con sẽ trả lại tiền!”

Từ Thanh nói: “Để cho cô ấy ở nơi nào? Từ Trọng mới đi mấy ngày, cô ấy liền mang đứa nhỏ chuyển ra ngoài, bên ngoài sẽ nghĩ như thế nào?”

Mẹ Từ vừa nghe, không biết nên làm thế nào.

Bà nội Từ nói: “Bên chỗ lão Yêu, không phải có phòng của Nhị Thẩm sao? Cho cô ta ở đó đi, để cho cô ta trả tiền thuê nhà hai tháng!”

Lão Yêu trong miệng bà chính là chú của Từ Trọng, Nhị Thẩm là em dâu của bà, ba Từ, chú Từ đều kêu như vậy, bà là xưng hô theo đứa nhỏ. Nếu phải xưng hô cho đúng phải là bà nội Từ Nhị.

Bà nội Từ Nhị là lúc còn trẻ gả cho Từ Nhị gia, đã nhiều năm không có con, bác sĩ vừa nhìn, là nam không thể sinh. Một người đàn ông không thể sinh, luôn luôn có người sẽ nói. Bà nội Từ Nhị lúc còn trẻ lại xinh đẹp, mà có người bắt đàu đánh chủ ý lên người bà. Tình cảm của bà nội Từ Nhị với chồng bà rất tốt, hai người rất hợp, chỉ lo kiếm tiền, sau đó nuôi con nuôi cái, nói là một mình ở bên ngoài trị bệnh.

Kết quả Từ Nhị gia lầm đường lạc lối, làm chuyện lừa bán trẻ con! Bà nội Từ Nhị không khuyên can được, nhìn đến chuyến đi kiếm tiền này, đi theo Từ Nhị gia làm một chuyến, đồng thời chon một đứa thích hợp để nuôi.

Sau đó đồng phạm của bọn họ bị bắt, Bà nội Từ Nhị và Từ Nhị gia nói mặc kệ. Vừa lúc trên tay còn ôm một bé gái còn chưa bán, coi như con của mình mang về nuôi.

Sau khi ôm trở về, hai người nói mình sinh ở bên ngoài. Người bên ngoài không biết sẽ tin, nhưng người nhà lại không tin bọn họ. Ba của Từ Nhị gia, cũng chính là ông nội của Từ Trọng, đóng cửa chất vấn, mới biết chân tướng! Lúc ấy mọi người cũng không nhiều lời, chỉ là không đến hai năm Từ Nhị gia liền bị bệnh gần chết. Tiền lúc trước ông ta lừa bán trẻ con đều tiêu hết, bà nội Từ Nhị không có tiền, liền đi theo mọi người cùng nhau làm cơm. Nhưng là tất cả mọi người ăn không đủ lo, liền kêu bà tặng con gái cho người khác hoặc bán đi, dù sao cũng không phải con đẻ.

Bà nội Từ Nhị luyến tiếc, thà rằng một mình nấu rau dại ăn.

Bà nội Từ Trọng bất mãn, thừa dịp bà nội Từ Nhị không chú ý, vụng trộm ôm đứa nhỏ đi, để cho bà nội Từ bắt đi. Bởi vì nhà mẹ đẻ của bà nội Từ cách rất xa nơi này, nên đường đi hơi xa chút. Bà nội Từ nhân việc này quay về nhà mẹ đẻ một chuyến, sau đó tùy tiện đưa đứa nhỏ cho người khác, rồi lại quay về.

Bà nội Từ Nhị phát hiện, đại náo một hổi, nói người của Từ gia “Tâm địa độc ác, cư nhiên trộm con của bà, sẽ không sợ báo ứng sao.”

Bà nội Từ nói: “Rốt cuộc là ai tâm địa độc ác? Đứa nhỏ này là của cô sao? Là cô trộm của người ta! Người ta mới là ruột thịt, cô mới là tâm địa độc ác, cô sẽ bị báo ứng!”

Bà nội Từ Nhị sửng sốt, sau đó liền điên. Sau đó chú của Từ Trọng lại kết hôn, không có phòng ở, liền chiếm phòng ở của bà, để cho bà ở một gian phòng nhỏ bên cạnh. Lúc đó phòng được xây bằng đất bùn, sau đó chú của Từ Trọng sửa sang thành nhà lầu, vẫn chừa một phòng cách vách cho bà.

Sau khi bà qua đời, lúc phòng không có ai ở, liền làm phòng chứa củi. Hiện tại Uyển Tình chuyển vào, tự nhiên cần phải dọn dẹp một phen.

Từ gia chỉ mang củi đi, bởi vì củi để dành nấu cơm, còn lại có bẩn bao nhiêu cũng không giúp cô. Phòng ở này là của chú Từ, bó củi bên trong cũng là của chú Từ. Thím Từ không có nơi để chứa củi, tự nhiên bất mãn, hỏi bà nội Từ: “Phòng này thuê một tháng bao nhiêu, giao cho ai?”

Bà nội Từ sửng sốt, nói: “Phòng của các con, giao cho con đi, lấy bao nhiêu con quyết định.”

Thím Từ nói: “Vậy lấy 300 đi! Tiền con sẽ không cần, để cho mẹ hoặc chị dâu đi, lúc trước cô ta lừa tiền của chị!”

Mẹ Từ tự nhiên cũng không cần số tiền này, miễn cho lòng em dâu phát sinh hiềm khích, liền giao tiền cho bà nội Từ. Bà nội Từ đau lòng số tiền lúc trước tiêu cho Uyển Tình, đáp ứng, hơn nữa Đương Đương cần Uyển Tình giao tiền.

Tổng cộng trên người Uyển Tình không đến năm trăm đồng, giao cho bà ba trăm đồng.

Từ Thành đều muốn khóc, như vậy ức hiếp người quá mức. Cô nói: “Giường đâu? Lấy cái giường đến đây đi!”

Mẹ Từ không chị, hung hổ nói chuyện rất khó nghe.

Từ Thanh nói: “Để cho cô ấy nằm dưỡng bệnh, khi nào có thể thì kiếm tiền trả lại mẹ?”

Mẹ Từ không cam lòng nói: “Vậy chúng ta đưa cô ta cái giường cũ dưới lầu đi, dù sao cũng chuẩn bị đốt.”

Giường ở nông thôn trước kia đều làm bằng gỗ, hiện tại đổi thành đệm, loại giường này sẽ không dùng nữa. Có người sẽ dùng để ở phòng khách khi có khách tới chơi, không có nơi để thì sẽ tiêu hủy.

Chú Từ kêu hai đứa con trai của mình về hỗ trợ chuyển giường, hai người còn không biết phát sinh chuyện gì, hỏi mọi người thì không ai nói, bọn họ không hỏi nữa, để buổi tối hỏi ba mẹ mình.

Từ gia còn muốn lấy lại những thứ của đứa nhỏ, tỷ như xe của trẻ con, sữa bột linh tinh. Từ Thanh nói: “Các người giữ lại cũng vô dụng, nhìn lại thương tâm! Đều cho cô ấy đi!” Sau đó tranh thủ giúp Uyển Tình chuyển ít vật dụng hàng ngày, quét lại một chút giúp cô.

Làm xong tất cả, Từ gia đi chuẩn bị cơm tối, Uyển Tình ngồi một mình ở nơi ẩm mốc, âm thầm rơi lệ ở trong căn phòng trống rỗng. Từ Thanh ở lại ăn cơm tối ở Từ gia, bê chăn đêm tới cho cô.

Cô đứng lên, cảm động rơi nước mắt.

Mặt Từ Thanh căng thẳng muốn khóc: “Ngày mai em tới chỗ chị, chị lấy một số thứ cho em, em hãy nói là em mua.”

Uyển Tình nức nở nói: “Hiện tại em nào có tiền mà mua đồ?”

Từ Thanh dừng một chút, chồng của cô tới đây, trên tay ôm hai bó rơm.

Từ Thanh nói: “Để rơm ở dưới giường, sau đó trải lên ít bông.” Nói xong liền trải lên giúp cô.

Uyển Tình cũng trải cùng, Từ Thanh khoái tay: “Em không cần làm, em mang đứa nhỏ ra ngoài đi, miễn để dính bụi, chị và anh rể em trải là được rồi xong sẽ gọi em!”

Uyển Tình lặng đi một chút, mang đứa nhỏ ra ngoài, nghĩ ngày mai nên đi lên trấn tìm việc. Tiền lương trên trấn có được bao nhiêu? Khi nào thì cô mới có thể trả xong. Còn nếu quay về A thị, cô ngược lại không cần sợ, ở đó Từ Khả Vy có để lại một căn phòng cho cô, đó là bảo đảm lớn nhất của cô.

Hoặc còn có Mục Thiên Dương……..

Không! Anh đã kết hôn, cô không nên đi tìm anh. Cô không muốn giống như Tiết Lệ Na.