Bảo Bối

Chương 106



Đứng ở trên bàn đá nhìn xung quanh, Diệp Địch xoay người lo lắng hỏi: “Sư phó, sư thúc cùng Cục cưng sao còn chưa trở về? Trời đã tối rồi.”

Nhiếp Chính nói: “Sư phó cùng sư thúc hôm nay mang Bảo đi trấn trên, trở về sẽ hơi muộn, chúng ta chờ một chút.”

A Mao khoa tay múa chân vài cái, ý nói hắn đi ra ngoài chờ, có lẽ bọn họ sẽ mua rất nhiều thứ, sẽ lấy không được. Lam Vô Nguyệt lập tức nói: “Ta và ngươi cùng đi.”

Nhiếp Chính vừa nghe, nói: “Vậy bốn chúng ta đều đi thôi.” Ở chỗ này chờ cũng là lo lắng.

Bốn người đem đồ ăn đặt lên bếp hâm nóng, lại cùng nhau đi ra lối vào Đào nguyên chờ. Nhưng tả đợi hữu đợi, đợi cho sắc trời bên ngoài Đào nguyên trở nên tối, đợi cho sao đều treo đầy bầu trời đêm, bốn người cũng không chờ đến sư phó, sư thúc cùng Tiểu Bảo, bốn người chờ không nổi nữa.

“Đại ca, sư phó bọn họ sẽ không gặp được phiền toái gì đi?” Lam Vô Nguyệt theo thói quen hướng tới giữa thắt lưng sờ sờ, mới phát hiện mình không có mang kiếm. Nhiếp Chính nhìn về phía A Mao, ý tứ trong mắt A Mao giống như hắn, lập tức nói: “Chúng ta đi ra tìm bọn họ.”

“Hảo!” Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch đã sớm muốn nói như thế .

Không có quay trở lại lấy binh khí, bốn người cứ như thế tay không rời đi. GIữa vách đá cùng tiêu lâm tuy rằng lớn, nhưng đường đi ra ngoài chỉ có một, bốn người cũng không sợ cùng sư phó đi nhầm. Mới vừa đi ra vách đá, A Mao đi tuốt đàng trước mạnh ngừng lại, Nhiếp Chính theo sát nháy mắt tỏa sáng. Diệp Địch thị lực kém cỏi nhất túm túm người phía trước: “Tam đệ?”

Trên mặt Lam Vô Nguyệt hiện lên tươi cười, quay đầu lại nói: “Sư phó bọn họ hình như đã trở lại.”

“Sư phó? Cục cưng!” Diệp Địch kinh hỉ hô to, một lòng cuối cùng thả lại trong bụng, chạy đi phía trước. Ba người khác nghe được tiếng bước chân của con lừa cũng là vận công đề khí, chạy về phía trước.

Thân hình vài trận lên xuống, bốn người xuất hiện ở trước mặt một chiếc xe lừa, nhưng vui sướng trên mặt bốn người nháy mắt biến thành kinh ngạc. Lam Vô Nguyệt giành trước hỏi: “Sư thúc, sư phó cùng Tiểu Bảo đâu?”

Nhiếp Chính bộ dáng nóng nảy: “Sư thúc, sư phó cùng Bảo đã xảy ra chuyện? !”

Lời của hắn vừa dứt, ba người khác sắc mặt đại biến.

Phương Du đưa tay, làm cho bọn họ không cần lo lắng, sắc mặt trầm trọng nói: “Sư phó các ngươi cùng a Bảo không có việc gì, trở về nói đi.” Nhưng lão cái dạng này ngược lại làm cho bốn người càng dị thường bất an. Lam Vô Nguyệt nắm chặt cổ tay Nhị ca, làm cho hắn bình tĩnh.

Nóng vội theo sát Phương Du trở lại Đào nguyên, đợi cho lão cuối cùng ở trước bàn ngồi xuống, trừ bỏ A Mao ra, ba người đều là trăm miệng một lời hỏi: “Sư thúc, sư phó cùng Bảo ( Tiểu Bảo, Cục cưng ) đâu? !”

Phương Du đem một túi vải lão vẫn mang theo phóng tới trên bàn, mở ra. Trong túi là bốn hộp gỗ dài, Phương Du đem bốn hộp từng cái giao cho bốn người, nói: “Đây là a Bảo mua cho các ngươi.”

Bốn người mở ra hộp gỗ, nhìn đến bên trong dĩ nhiên là một cây ngân trâm, bốn người không chỉ không vui, ngược lại càng hoảng hốt .

“Sư thúc! Tiểu Bảo đâu!” Đóng hộp gỗ, âm thanh Lam Vô Nguyệt đều cao mấy độ.

Phương Du hít một tiếng, một tiếng này giống như một đạo sấm rền nện ở trên ngực bốn người. Nhiếp Chính ngồi vào trước mặt sư thúc, trầm thanh hỏi: “Sư thúc, Bảo rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

Phương Du vẫn là một tiếng thở dài, lắc đầu nói:”Ai, a Bảo a, cuối cùng trưởng thành.”

“Sư thúc?” là ý gì?

Phương Du lại hít một tiếng, ngôn ngữ mang luyến tiếc: “Khuê nữ lớn vẫn phải lập gia đình, nhi tử trưởng thành, cũng là phải thú thê.”

“Sư thúc!”

Sầu muộn nhìn bốn người, Phương Du nói: “Sư thúc mong rằng các ngươi có thể nhìn thoáng một chút. Các ngươi cũng không phải vẫn biết a Bảo sau khi lớn lên sẽ thú thê sinh tử sao? Hiện tại, cũng là lúc.”

“Sư thúc? !” Dù là bốn nam nhân đỉnh thiên lập địa cũng cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, đứng không nổi.

“Sư thúc, Cục cưng đâu! Cục cưng đâu? !” Nắm chặt hộp gỗ, Diệp Địch một quyền đập ở trên bàn, trên bàn xuất hiện một vết rạn. A Mao cùng Lam Vô Nguyệt há lớn miệng, không thể tin được bọn họ nghe cái gì. Nhiếp Chính nuốt nuốt cổ họng, áp chế khiếp sợ trong lòng, ách thanh hỏi: “Sư thúc, Bảo xảy ra chuyện gì? Nhóc sao lại sẽ thú thê sinh tử?” Bảo không phải không ly khai các ca ca sao?

Phương Du vỗ vỗ tay Diệp Địch, lại ý bảo ba người khác bình tĩnh, rồi mới nói: “Chúng ta hôm nay ở trên đường gặp được nữ nhi Huyện lệnh ném tú cầu chọn rể. A Bảo tò mò, sư phụ ngươi liền dẫn nó đi vô giúp vui . Kết quả, nào biết tú cầu kia vừa vặn dừng ở trên tay a Bảo, bộ dáng nữ nhi Huyện lệnh kia lại là như hoa như ngọc, cực kỳ xinh đẹp. A Bảo bây giờ là Huyện lệnh cô gia .”

“Cái gì? !”

Kinh hô hỗn loạn phẫn nộ, nếu không phải nghĩ đến cây trâm trong hộp là Tiểu Bảo mua cho bọn hắn, bốn người thiếu chút nữa đã đem hộp nắm nát.

Lam Vô Nguyệt không tin, y lạnh mặt hỏi: “Tiểu Bảo chẳng lẽ nguyện ý làm cô gia Huyện lệnh?”

“Sẽ không! Sẽ không! Cục cưng sẽ không!” Diệp Địch rống to.

A Mao hô hấp dồn dập, Nhiếp Chính cắn chặt răng, bốn người đều gắt gao nhìn Phương Du. Phương Du thở dài: “A Bảo nguyện ý hay không, sư thúc không muốn hỏi. Bất quá sư phụ ngươi lúc ấy có nói cho nó biết thê tử là cái gì. A Bảo bảo ta đem mấy cây trâm này cho các ngươi, sau đó nó liền đi theo người ta. Sư phụ ngươi lo lắng, theo qua.”

“Không có khả năng!” Nhiếp Chính nhịn không được , “Bảo không có khả năng theo chân bọn họ!” Không thể nào thấy được người ta xinh đẹp liền muốn đi làm cô gia!

“Không có khả năng!” Lam Vô Nguyệt cũng không tin Tiểu Bảo sẽ dễ dàng bỏ xuống ca ca của nhóc như thế.

“Không có! Cục cưng sẽ không!” Diệp Địch không thể chấp nhận, hắn đỏ mắt, vẻ mặt hung ác.

Phương Du nhíu mi nói: “Mặc kệ có thể hay không có thể, trên thực tế a Bảo là theo người ta rời đi. Ý của sư phụ các ngươi chính là, các ngươi sớm muộn gì cũng buông tay, không bằng liền hiện tại buông tay đi. A Bảo đã lớn, cũng tới lúc nên nhận biết tình yêu nam nữ, chuyện này cũng không phải chuyện xấu. Nói như vậy, a Bảo sau này cho dù hiểu được song tu là chuyện gì, có thể cũng sẽ không hận các ngươi. Còn tiếp tục kéo dài đối với các ngươi cũng không tốt. Cho dù a Bảo thành thân, các ngươi cũng còn là ca ca của nó.”

Bốn người chỉ cảm thấy một thanh đao nhọn hung hăng đâm vào ngực bọn họ. Bọn họ là nghĩ tới buông tay, cũng đã làm tốt chuẩn bị, nhưng không phải hiện tại! Không phải mau như thế! Đau a, rất đau a, thì ra buông tay thế nhưng sẽ đau như thế.

“Cục cưng! Cục cưng!” Thê lương kêu to, Diệp Địch tê liệt ngồi dưới đất gào khóc. Nhiếp Chính, Lam Vô Nguyệt cùng A Mao đều là đỏ hai mắt.

“A Bảo đêm mai thành thân.” Phương Du thực sự đau lòng vỗ vỗ vai bốn người, “Có đi hay không, các ngươi… tự mình nhìn đi. Ý của sư thúc cùng sư phó là các ngươi vẫn không nên đi.” Dứt lời, hắn nặng nề thở hắt ra, xoay người vào nhà .

“Cục cưng… Cục cưng… Không cần thành thân… Không cần thành thân…” Diệp Địch cầu xin, bổ nhào qua ôm cổ chân Nhiếp Chính, “Đại ca! Đại ca! Đừng cho Cục cưng thành thân! Đại ca! Ta chịu không nổi, ta chịu không nổi… Đại ca…”

Lam Vô Nguyệt che mắt, hầu kết cấp tốc di động. Trên tình cảm y cũng muốn mở miệng không cho Tiểu Bảo thành thân, nhưng lý trí lại lần lượt nhắc nhở y, có lẽ bây giờ là thời điểm tốt nhất để buông tay.

Nhiếp Chính đánh nát răng nanh nuốt huyết, hắn đối với mấy người đều nói qua muốn dẫn Tiểu Bảo đi tìm nương nhóc, làm cho nhóc nhận biết tình yêu nam nữ, làm cho nhóc thú thê sinh tử có cuộc sống của mình. Hắn bây giờ có thể nói cái gì? Nói hắn không muốn? Nói hắn căn bản còn chưa có chuẩn bị sẵn sàng? Vậy không phải tự mình cho mình một cái tát sao?

Mu bàn tay gân xanh ứa ra, Nhiếp Chính đem hết toàn lực duỗi ra bàn tay, đặt ở đỉnh đầu Diệp Địch. Hồi lâu sau, hắn mới miễn cưỡng mở miệng: “Nhị đệ… Chúng ta làm ca ca… Không thể… Không thể… Cản trở Bảo… Hạnh phúc… của Bảo.” Vài chữ này, chỉ có chính hắn biết hắn nói có bao nhiêu gian nan.

“Đại ca! Đại ca! Ta… Ta…” tiếng khóc của Diệp Địch khiến Phương Du tránh ở cửa nhìn lén cũng nhịn không được mũi xót. Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cho các ngươi sau này còn nói cái gì làm cho a Bảo thành thân.”

Hồi lâu sau, tiếng khóc Diệp Địch dần nhỏ, A Mao cho hắn ăn viên dược an thần, cùng Nhiếp Chính đem hắn đuổi về phòng. Nằm ở trên giường, ôm y phục Tiểu Bảo ở nơi của hắn, Diệp Địch vẫn là thấp giọng khóc. A Mao, Lam Vô Nguyệt cùng Nhiếp Chính ngồi vây quanh ở bên giường, ai cũng nói không ra lời. Mãi cho đến trời sắp sáng, tiếng khóc trong phòng Diệp Địch mới ngừng lại được. Diệp Địch không tiếng động rơi lệ, ôm y phục Tiểu Bảo mơ màng ngủ. Nhiếp Chính, Lam Vô Nguyệt cùng A Mao cũng là một đêm thức trắng.

Nhìn xiêm y Tiểu Bảo, gối đầu Tiểu Bảo, hài của Tiểu Bảo, cho dù là ngửi thấy hơi thở Tiểu Bảo lưu lại, hốc mắt mấy người liền đỏ một vòng lại một vòng. Sớm biết rằng sẽ khó chịu như thế, bọn họ tình nguyện ích kỷ một lần.

Hừng đông, ba người cũng không có tâm tư luyện công, Lam Vô Nguyệt ngồi ở đầu giường chà lau kiếm của mình; Nhiếp Chính tựa trên tường nhìn cây trâm trong tay; A Mao nhìn chăm chú ngoài cửa sổ ngẩn người; Diệp Địch còn mê man. Phương Du cũng không quấy rầy bọn họ, ăn cơm tối hôm qua hâm nóng ở trên đài bếp, ở ngoài cửa dặn dò bọn họ ăn vài thứ xong nói muốn đi tham gia tiệc hỉ của Tiểu Bảo. Thời điểm lão nói câu nói kia, ba người trong phòng thân thể đồng thời chấn động, cây trâm trong tay Nhiếp Chính trực tiếp chọc phá ngón tay của hắn.

Thái dương chậm rãi đi đến đỉnh, thân kiếm đã bị lau đến sáng trong như gương , Lam Vô Nguyệt lại một lần nhìn về phía đại ca đang im lặng không lên tiếng, miệng vốn nhắm chặt một đêm lúc này mở ra: “Đại ca, chúng ta… Đi không?”

A Mao khẽ run run, xoay người nhìn Nhiếp Chính, Nhiếp Chính nhìn chăm chú cây trâm trong tay, vẫn là không nói được một lời.

“Cục cưng…” Diệp Địch bi thương kêu một tiếng, muốn tỉnh.

Nhiếp Chính đem cây trâm hướng lên búi tóc cắm xuống, xuống giường: “Ta đi, chuẩn bị một chút thức ăn. Hôm nay còn chưa có luyện công ni.” Dứt lời, bước đi . A Mao nhìn chăm chú bóng lưng Nhiếp Chính, nhìn nhìn cánh cửa chợt đóng, hắn cứng ngắc mà giơ cánh tay lên, chậm rãi đem cây trâm cắm vào búi tóc, hai tay chống đỡ đầu gối đứng dậy, còng thắt lưng rời đi.

Lam Vô Nguyệt thu kiếm, từ trong hộp gỗ lấy ra ngân trâm, môi khẽ nhếch. Cứ như vậy buông tay ? Cứ như vậy làm cho Tiểu Bảo thành thân ? Cứ như vậy cái gì cũng không làm đem Tiểu Bảo đưa cho người khác?!

“Cục cưng…” Diệp Địch mở to mắt, nước mắt gần như chảy một đêm, hai con mắt thũng thành một cái khe. Hoảng hốt nửa ngày, hắn nhớ tới ngực vì sao đau đớn như thế. Xoay người, nhìn thấy Tam đệ, nước mắt lại chảy ra.

Dùng tay áo lau nước mắt cho Nhị ca, Lam Vô Nguyệt âm thanh khàn khàn hỏi: “Nhị ca, ngươi cam tâm sao?”

“Nhị đệ?” Diệp Địch ngây ngốc ra tiếng, Tiểu Bảo rời đi làm cho tinh thần hắn lại một lần lâm vào khủng hoảng.

“Nhị ca, ngươi cam tâm làm cho Tiểu Bảo thú thê sao? Làm cho Tiểu Bảo lấy một người chúng ta cũng không biết bộ dạng là tròn hay dẹp, có thể thương nhóc hay không?” Lam Vô Nguyệt hỏi đến bình tĩnh, trong mắt đột xuất ánh sáng nguy hiểm.

Diệp Địch phản ứng nửa ngày, hiểu được trong lời Lam Vô Nguyệt ý ra sao, hắn ôm lấy Lam Vô Nguyệt một tay che ngực khóc lớn: “Không cần… Vô Nguyệt… Ta làm không được… Ta không cần Cục cưng đi, Vô Nguyệt… Ta đau quá a… Chỗ này của ta đau quá a…”

Lam Vô Nguyệt vỗ nhẹ lưng Nhị ca, trái tim y đau đến hàm răng đều đang run rẩy. Cho dù Tiểu Bảo muốn thú thê, kia cũng phải bọn họ đồng ý đi? Bọn họ ngay cả nàng kia bộ dáng ra sao cũng không biết, liền như thế đem Tiểu Bảo cho người khác? Bằng cái gì! Tiểu Bảo cùng bọn họ một chỗ đã trải qua nhiều chuyện như vậy, bằng cái gì một Huyện lệnh nữ nhân chưa từng gặp mặt liền đem Tiểu Bảo của bọn họ “Thú” đi? !

Suy nghĩ một đêm, Lam Vô Nguyệt giờ phút này cảm xúc duy nhất chính là không cam lòng!

“Nhị ca, có muốn đem Tiểu Bảo cướp về?” Tiểu Bảo cho dù đón dâu, cũng phải bọn họ đồng ý mới được!

Diệp Địch tiếng khóc chợt ngừng, hắn ngẩng đầu: “Vô Nguyệt?”

“Nhị ca, không thể liền như thế đem Tiểu Bảo đưa cho người khác. Vậy vài ca ca chúng ta lại tính là gì?” Lam Vô Nguyệt đau lòng, lại tức giận. Tiểu Bảo sao có thể không trở lại công đạo một tiếng liền cùng người khác thành thân ? Đem mấy ca ca bọn họ đặt chỗ nào? !

Diệp Địch kinh ngạc ngồi dậy, nhìn chăm chú Tam đệ hồi lâu, hắn mạnh đưa tay lau khô lệ, rống to: “Không cần! Không cần! Cục cưng là của ta! Là của ta! Ta ai cũng không để cho! Ai cũng không để cho!”

Lam Vô Nguyệt âm âm cười, lấy kiếm dưới giường: “Nhị ca! Đi! Chúng ta cướp người đi!”

Diệp Địch không muốn đi nghĩ cướp người là ý gì, hắn theo sát xuống giường, miệng lảm nhảm: “Cục cưng là của ta! Cục cưng là của ta!”

Ra cửa, đại ca cùng A Mao cũng không ở đây, Lam Vô Nguyệt do dự một lát sau khẽ cắn môi, bắt lấy cổ tay Nhị ca liền hướng đến ngoài đường chạy tới. Đại ca cùng A Mao khẳng định sẽ ngăn lại bọn họ, nhưng y nhất định phải đi cướp người, y muốn đi tìm Tiểu Bảo để hỏi rõ, tại sao có thể dễ dàng bỏ lại các ca ca đi “Gả” cho người như thế!

Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch chạy xa , cánh cửa ở hai gian nhà gỗ đồng thời mở ra. Hai người ở cửa nhìn lẫn nhau trong chốc lát sau, hai người lại đồng thời bán ra bước chân đóng cửa lại, hướng về phía Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch biến mất đi đến.

“Theo Vô Nguyệt, miễn cho y nháo ra nhiễu loạn gì.” Nhiếp Chính đối với A Mao nói lời ngay cả bản thân đều chột dạ.

A Mao tránh đi Nhiếp Chính giải thích, lung tung khoa tay múa chân, a Bảo cái gì đều không có mang, hắn đưa xiêm y cho a Bảo đi. Nhưng trên tay hắn làm sao có cái gì là xiêm y?

Tìm cái cớ chỉ có mình mới hiểu được, A Mao cùng Nhiếp Chính dưới chân sinh gió truy theo Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch. Bọn họ cũng muốn hỏi một chút, hỏi một chút người tối ỷ lại bọn họ vì sao dễ dàng buông tay ly khai bọn họ như thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.