Bảo Bối

Chương 48



Bang bang bang, thanh âm canh ba xao vang, trong một đại trạch viện rất yên lặng của Hành Dương trấn, bởi vì chủ nhân rời đi, thị vệ cửa nguyên bản ở trong nhà cũng rời khỏi theo, chỉ để lại hai ba gã hộ viện cùng bảy tám gã phó tòng ngày thường đánh tảo (gọi sáng). Một bạch phong mập mạp chậm rì rì từ ngoài tường bay đến, dừng ở trên tường. Có thể là vì quá phì, nghỉ ngơi hơn nửa ngày sau, con bạch phong này mới lại giương cánh bay nên, lảo đảo tiến vào trong viện. (= =|||||)

Đêm hôm khuya khoắc , không ai phát hiện con ong vốn căn bản không thể xuất hiện trong tiết trời ngày đông. Con ong này bay thật sự chậm, tựa hồ là đến tìm ăn , không có mục đích gì khác, một hồi bay bay đông, một hồi bay bay tây. Bay rất lâu đến mức cũng đủ cho người tỉnh táo nhất cảm thấy , con ong đó mới dừng ở trên bậc cửa sổ một gian ốc. Cửa phòng gian ốc kia đóng kín, giữa hai phiến cửa có một khe hở rất rõ ràng, bạch phong ở trên bậc cửa sổ nghỉ ngơi một hồi lại lay động cánh, ong ong ong từ khe cửa bay vào. Qua một hồi lâu bạch phong liền bay đi, tiếp theo đó biến mất ở trong bóng đêm.

Vẫn bức tường kia, tiếng ong ong đi qua, ba thân ảnh nho nhỏ xuất hiện ở đầu tường. Gió lạnh phất rơi bông tuyết, ẩn ẩn dưới đèn ***g, ba thân ảnh kia lộ ra bộ mặt dữ tợn, giống như yêu quái. Trên vai một yêu quái trong đó rõ ràng là con bạch phong vừa mới rồi, bạch phong càng không ngừng kêu, ba yêu quái kia bay nhanh hướng đến một tòa nhà trong đó. Đến khi bọn hắn dừng lại, đúng là bên ngoài cửa gian phòng mà bạch phong từng bay vào.

Phòng đóng kín, ba con yêu quái nhìn nhìn mọi nơi, con yêu quái trên vai có bạch phong chỉa chỉa đỉnh đầu, ba con yêu quái cực nhanh tựa lên bệ cửa sổ dặm lên vách tường trực tiếp bay lên nóc nhà. Mở ra mái ngói trên nóc, bọn hắn từ nóc nhà tiến vào gian phòng kia. Căn phòng thực tối, có mùi máu tươi nổi rõ. Ba con yêu quái ở trong phòng vừa ngửi vừa tìm cái gì, con yêu quái cầm đầu quỳ rạp hai gối trên mặt đất ngửi đến ngửi đi nửa ngày. Cái miệng ngoác đến bên tai của hắn chuyển động, phát ra tiếng gầm nhẹ hô hô, hai con quái vật khác quay đầu nhìn hắn, cũng kêu lên hô ứng. Ở trong phòng ngây người nửa ngày, ba con yêu quái liền theo nóc nhà rời khỏi .

Nhưng bọn họ cũng không có rời khỏi tòa nhà, từ nóc nhà cao thấp đi xuống, ba con yêu quái phân tán ra. Không quá một hồi, trong nhà liền đồng loạt nổi lên mấy tiếng kêu thảm “Có Quỷ a”, sắp qua niên , không ai phát hiện tất cả người trong nhà đều đã chết, gần như đều là bị một ngụm cắn đứt cổ họng, hơn nữa trên người những người đó đều có vết thương bị cái gì cào qua, trên miệng vết thương dẫn theo vết hắc độc. Ba con quát vật kia không chỉ giết chết mọi người trong nhà, còn cắn chết toàn bộ điểu dưỡng bên trong.

Liếm huyết thủy trên móng tay, quái vật cầm đầu hướng hai con quái vật khác kêu vài tiếng, hai con quái vật gật đầu. Tiếp theo, ba con quái vật rời khỏi tòa nhà, ở ngã tư nơi cửa thành bọn chúng liền phân đường mà đi, trong đó một quái vật không rời khỏi .

………………….

Thu hồi tay, ngốc tử mang một khuôn mặt ngưng trọng, thân mình cục cưng rất yếu, nhưng trong cơ thể nhóc lại có một cỗ “Khí” rất kỳ quái, cỗ khí này khiến cục cưng có thể tiếp tục chống cự, nhưng cỗ khí này hai ngày nay ẩn ẩn có xu thế bất ổn, hơn nữa hắn tra không ra cỗ khí này đến tột cùng là cái gì, là tốt hay hại. Lắc lắc cái đầu có chút hoảng hốt, ngốc tử nằm úp sấp bên người cục cưng đang vì hư nhược mà bán hôn mê bán ngủ, nhìn kỹ hai má cục cưng gầy yếu tái nhợt, tâm âm thầm đắn đo, hắn nên làm sao bây giờ ni? Luôn cảm thấy chính mình đã quên rất nhiều chuyện.

Nâng tay, nhẹ nhàng sờ lên hai má đen một nửa của cục cưng, tầm mắt ngốc tử từ cánh môi xanh trắng của cục cưng đi tới hai mắt đang đóng chặt. Hàng mi dài cuốn cong, nhưng bởi vì bị thương nặng mà lông mi nguyên bản vốn là dày đen lúc này nhìn qua không hề quang trạch, như bịt kín một tầng xám xịt. Ngốc tử nhìn nhìn dần dần xuất thần, giống như từng có một hài tử lông mi cũng là vừa dài vừa cong như vậy. Ngay tiếp theo, não của hắn thỉnh thoảng lóe qua một ít gương mặt…

“Nhị đệ, bận việc sao?”

Nam tử ôm chặt một vị tiểu nha đầu khả ái đi vào dược phố của hắn, hắn đang phân loại thảo dược đứng lên, nâng mũ rơm, hướng tới người đang đến thẹn thùng cười: “Đại ca.”

“Nhị thúc, ôm.” Tiểu nha đầu tháng trước vừa đầy năm tuổi hướng hắn vươn song chưởng, hắn vội vã ở trên người lau đi tay dính bùn đất, ôm qua nàng.

“Nhị thúc, phụ thân mua cho ta chong chóng.” Tiểu nha đầu nhấc lên chong chóng nhiều màu trong tay cho hắn xem, cũng hỏi: “Nhìn đẹp không” ngũ quan xinh đẹp kế thừa từ nương, nhất là hai mắt, lông mi cong dài giống như hai tiểu phiến (quạt nhỏ), từng phiến từng phiến dày.

“Rất đẹp rất đẹp.” Hắn vội vàng điểm đầu. Nhiếp gia nay chỉ có một hài tử này, đương nhiên là nâng niu trong lòng bàn tay, hắn thì lại càng không nói.

Đại ca mỉm cười nhìn bọn họ, nói: “Nhị đệ, qua một tháng nữa chính là mười lăm tháng tám, cha nói năm nay bổn gia chúng ta cùng thân thích có chút bất hòa , thừa dịp ngày đoàn viên mười lăm tháng tám, đem thân thích Nhiếp gia đều thỉnh lại đây cùng nhau nhiệt náo quá tiết. Cha nói là nói như thế, kỳ thật là vì ngươi cùng Vô Nguyệt. Hai người các ngươi tuổi không nhỏ, hôn sự cũng nên định ra, lần này ngươi xem có vừ mắt ai không, nói với đại ca, đại ca quay đầu liền để cha đi mai mối cho ngươi.”

Má của hắn nhất thời đỏ hồng , chuyện thành thân hắn chưa từng nghĩ qua, không phải không thích, mà là sẽ không ai coi trọng hắn. Tiểu nha đầu lúc này xen mồm hỏi: “Cha, cái gì là mai mối a?”

Đại ca ha ha cười nói: “Mai mối chính là cho ngươi một thẩm thẩm, Nhiếp Nhiếp có muốn thẩm thẩm không a?”

“Ngô…” Tiểu nha đầu nhìn thấy hai má Nhị thúc hồng thấu , suy nghĩ sâu xa một phen, lại hỏi: “Thẩm thẩm sẽ thương Nhiếp Nhiếp sao?”

“Ha ha, đương nhiên sẽ thương, ai không thương Nhiếp Nhiếp của phụ thân a?” Đại ca tựa hồ rất muốn nhìn hắn hai má đỏ hồng.

Tiểu nha đầu vừa nghe, gật đầu đồng ý: “Vậy phụ thân mau tìm thẩm thẩm cho Nhị thúc đi, để thẩm thẩm thương Nhiếp Nhiếp.”

“Ha ha ha…” Đại ca cười lại làm hắn nâng không nổi đầu. Hắn thiên tính khù khờ trừ bỏ biết “Độc” ra, làm cái gì cũng đều ngu dốt , cũng từng có cô nương trong lòng, chính là còn chưa đợi hắn bày tỏ, người ta đã thành thê người khác, từ sau lần đó hắn lại chôn đầu vào trong “Độc”, không nghĩ đến việc này nữa.

Đại ca đem nha đầu bế qua, chụp lên bờ vai của hắn nửa vui đùa nửa chân thành nói: “Nhị đệ, khuê nữ nhà ai nếu gả cho ngươi, nàng đời này sẽ là rơi vào mật quán đi. Bỏ qua ngươi là nàng không có phúc khí.”

Hắn khẽ cười , không phải miễn cưỡng. Đó không phải là do hắn, không phải hắn cưỡng cầu không đến. Hơn nữa so với nhiều người, hắn đã là vô cùng hạnh phúc . Hắn bị cha nương thân sinh bán đi không chỉ không chịu khổ, còn thành hài tử của Nhiếp gia, có cha nương thương yêu, huynh đệ quan tâm, cho dù cả đời không thành thân, hắn cũng sẽ không có gì tiếc nuối.

“Đúng rồi Nhị đệ, đại ca còn có một chuyện. Cam gia vừa mới cho người đến, nói xà ngươi muốn không biết thế nào nhiều ngày đều có con chết, này đã chết sắp hơn phân nửa , bọn hắn tra không ra nguyên nhân, gọi ngươi đi qua xem.”

“A!” Xà đã chết? ! Hắn đại kinh. Hắn đang đợi xà độc này để làm dược ni.

“Ta đi qua xem.” Hắn nâng cước muốn đi.

Đại ca ngăn hạ hắn: “Trước mười lăm tháng tám nhất định phải trở về. Cho dù tra không ra nguyên nhân, ngươi cũng không thể chậm trễ .”

Hắn thật mạnh gật đầu: ” Trước mười lăm tháng tám ta nhất định trở về.”

“Vậy ngươi mau đi đi.”

Ngày đó, hắn rời khỏi nhà thẳng đến Cam gia ở ngoài ngàn dặm. Nhiếp gia gia chủ từng cứu mạng Cam lão gia,Cam gia nằm ở phía nam Quế Tề trấn, nơi đó khí hậu đặc biệt thích hợp dưỡng xà, tối thích hợp dưỡng độc xà. Cam gia chính là lấy dưỡng xà để phát triển, dược độc xà hắn làm ra đều là dưỡng ở Cam gia. Đến Cam gia, hắn ký dưỡng này xà bị chết chỉ còn lại có chín con, tra xét vài ngày mới tra ra xà này là một chủng loại rất ít có xà ôn. Không thể chậm trễ gia yến mười lăm tháng tám, sau khi hắn thiêu chết hết xà liền vội vàng ra đi quay về.

Sau đó… Sau đó…

Ngốc tử khóc, lệ từng giọt rơi trên khuôn mặt Tiểu Bảo: “Đại ca… Nhiếp Nhiếp… Không phải ta… Ta không có, ta không có…” Thật nhiều người, thật nhiều người đánh hắn, nói hắn hạ độc ở trong rượu, độc chết cha nương, độc chết đại ca cùng tam đệ, độc chết tẩu tử cùng Nhiếp Nhiếp, độc chết mọi người trong Nhiếp gia. Không phải hắn, không phải hắn, hắn ở trên đường chậm trễ , không kịp trở về ngay ngày mười lăm tháng tám. Chờ sau khi hắn trở về, cha nương, đại ca, tam đệ… Bọn họ đều đã chết, đều đã chết… Không phải hắn, không phải hắn hạ độc.

“Đại ca… Cha… Nương… Tam đệ…” Tiếng khóc Ngốc tử dần dần biến lớn, “Không phải ta… Không phải ta… Nhiếp Nhiếp, không phải Nhị thúc, Nhị thúc không có hạ độc, không có hạ độc hại Nhiếp Nhiếp…”

“Là ngươi hạ độc!” Một gương mặt tràn đầy tức tối xuất hiện ở trước mắt, “Chỉ có ngươi có ‘Túy sinh mộng tử’, là ngươi hạ độc! Diệp Địch! Ngươi là hỗn trướng vong ân phụ nghĩa, không bằng cầm thú! Thiên hạ khó dung! Võ lâm khó dung! Giết hắn!”

“Diệp Địch, chịu chết đi, ngươi là súc sinh lang tâm cẩu phế!”

“Diệp Địch! Nhiếp gia đối đãi ngươi không tệ, ngươi lại ngoan tâm làm ra chuyện cuồng dã như thế, trong bụng Nhiếp tẩu tử còn có hài tử! Ngươi như thế nào hạ thủ được! Giết hắn! Giết hắn!”

“A a a a…” Ngốc tử che đầu hét to, “Không phải ta! Không phải ta! Ta không có, ta không có hạ độc! Không có! Không có!”

Ánh mắt hắn cuồng loạn chạy ra ngoài động, trong nháy mắt bỏ chạy vô tung ảnh. Tiểu Bảo bị tiếng kêu của hắn làm bừng tỉnh mạnh mẽ mở mắt, chỉ nhìn thấy thân ảnh hắn chạy ra.

“Tiểu Bối…” Trên người trận trận phát lạnh, thoáng chốc có một cỗ đau đớn đến xương đánh ập lai, Tiểu Bảo hư nhược phát ra tiếng, lo lắng vô cùng. Tiểu Bối do dự nhìn Tiểu Bảo một hồi, cuối cùng vẫn lo lắng ngốc tử một mình loạn chạy, chi chi chi kêu chạy ra ngoài. Trong rừng ẩn ẩn truyền tới tiếng ngốc tử kêu, Tiểu Bảo khó khăn xoay người, lấy khuỷu tay chống đỡ đứng dậy. Nhưng vừa cương bò lên, cậu lại ngã trở về.

“Ngô!” Đau, đau quá… thân mình đã lâu chưa đau lại truyền tới cỗ cảm nhận sâu sắc làm cậu sợ hãi. Có bao nhiêu lâu không có cùng Quỷ ca ca song tu? Tiểu Bảo đã nhớ không nổi, tựa hồ rời khỏi Quỷ ca ca đã lâu đã lâu. Thân mình càng không ngừng run run, Tiểu Bảo nhẫn đau lại miễn cưỡng đứng dậy, hướng đến bên ngoài động: “Hảo, ca ca… Hảo… Ca ca… Khụ khụ khụ…” Nhãn lệ tích rơi, Tiểu Bảo vô thanh khóc, cậu xin lỗi Quỷ ca ca, xin lỗi Mỹ nhân ca ca, xin lỗi Đại ca ca, hiện nay lại thêm một người, cậu xin lỗi Hảo ca ca.

Cố hết sức đi ra khỏi động, Tiểu Bảo rốt cuộc đi không nhúc nhích , lệ nhãn mơ hồ nhìn về phía rừng. Làm sao bây giờ, cậu làm thế nào đem Hảo ca ca về nơi của Quỷ ca ca? Cậu không thể trở về, cậu là tai tinh, sẽ hại sư phụ cùng Quỷ ca ca. Nhưng Hảo ca ca bị bệnh, phải nhanh chóng đến Phàm cốc, cậu nên làm sao bây giờ?

“Ngô…” Cắn chặt môi, Tiểu Bảo quỳ rạp trên mặt đất từng ngụm từng ngụm hấp khí, đau quá, Quỷ ca ca… Đau quá… Không dám khóc, sợ khóc ra tiếng chính mình sẽ nhịn không được mà về Phàm cốc, Tiểu Bảo từng chút một na đi, cậu muốn đi tìm Hảo ca ca, không thể để Hảo ca ca ở đó. Bên tai là tiếng nước ồ ồ, Tiểu Bảo nâng lên đầu, nước ôn trì càng không ngừng trào ra lại không ngừng trôi đi. Tâm siết đau, Tiểu Bảo nhìn nơi dòng nước trôi, tim đập mạnh và loạn nhịp.

“Cục cưng! Cục cưng! Không phải ta! Không phải ta!” Tiếng khóc kêu từ xa đến gần, Tiểu Bảo hoàn hồn. Hạ ý thức lau khô hai má, cậu nhìn về phía phương hướng thanh âm truyền tới. Khi một người điên điên dại dại đầy má là lệ, trên lưng cõng một con hầu tử hướng cậu chạy đến, cậu nhẫn trụ tâm đau hướng đối phương lộ ra nụ cười tối ngọt, nhuyễn nhuyễn kêu: “Hảo ca ca.”

“Cục cưng, cục cưng, không phải ta, không phải ta.” Ngốc tử cực nhanh đi tới trước mặt Tiểu Bảo, ôm cổ nhóc, ” Cục cưng, không phải ta, bọn hắn nói ta hạ độc, ta không có! Ta không có! Không phải ta hạ độc!”

“Không phải, không phải.” Vẫn như mỗi một lần hôn hôn hai má Hảo ca ca, Tiểu Bảo thực chân thành trả lời: “Không phải, Hảo ca ca. Hảo ca ca, sẽ không hạ, độc. Hảo ca ca, tốt nhất, tốt nhất.”

“Oa a…” Ngốc tử cũng là như mỗi một lần mà gào khóc, ” Cục cưng, chỉ có ngươi tin tưởng ta, Ô ô… Ta không có hạ độc… Ô ô ô…”

“Ô ô…” Ngốc tử khóc lớn tựa hồ không có nghe thấy, vẫn là càng không ngừng dò hỏi: “Cục cưng, không phải ta…”

“Không phải, không phải… Hảo ca ca, đi, Phàm cốc, Phàm cốc…”

“Ô ô… Không phải ta, không phải ta…” Lâm vào thế giới của mình Ngốc tử chỉ có thể nghe câu nói Tiểu Bảo tin tưởng hắn, chỉ có câu nói này thoại mới có thể khiến hắn từ trong thống khổ tạm giải thoát.

………

Chặt chẽ cắn môi, không cho chính mình phát ra một chút thanh âm thống khổ, Tiểu Bảo nhìn Hảo ca ca đang nằm ở trong lòng cậu ngủ, nhãn lệ vô thanh mà rơi, không chỉ đơn giản là vì đau đớn. Nuốt xuống ho khan, Tiểu Bảo tận lực tới sát Hảo ca ca, tựa hồ như vậy đau đớn có thể giảm ít một phần.

“Kỷ kỷ kỷ.” Tiểu Bối nhìn ra dị dạng ở phía sau Tiểu Bảo nhỏ tiếng kêu, Tiểu Bảo đau đến vô lực động đậy, ngay khi cậu cường nhẫn đau đớn, một cái đầu lóe qua trong lòng cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.