Bảo Bối

Chương 68



Mà bên kia, Lam Vô Nguyệt cùng Phương Du một đường cũng đồng dạng tâm tình bình tĩnh. Nếu không có biện pháp thoát khỏi con chim kia, y cũng sẽ không lo lắng , dù sao có Phương Du bồi y nói chuyện, y cũng không biết buồn. Đi vài ngày, đều không có người truy bọn họ, hai người cũng không cho rằng Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước cứ như vậy mà buông tha. Nhất là Phan Linh Tước, gã bị Lam Vô Nguyệt làm bị thương ánh mắt, càng sẽ không bỏ qua y. Bất quá Phương Du một chút cũng không lo lắng, lấy công lực trước mắt của Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước mà nói, còn không đủ để tạo thành uy hiếp với lão.

“Ta nói Lam tiểu tử, sư phó của ngươi biết tình huống của Tiểu Bảo không?”

“Tình huống gì?”

“Chính là chuyện trong cơ thể Tiểu Bảo có dưỡng công.”

“Dưỡng công? Ta không có nghe sư phó nói qua.”

“Nga…”

Lam Vô Nguyệt phóng ngựa tự mình chạy, y tò mò hỏi: “Đó là cái gì?”

Phương Du vuốt vuốt râu: “Cái này một câu hai câu giải thích không rõ ràng lắm, dù sao chính là một môn công phu thực thần kỳ. Chính là ta lần đầu phát hiện ở trên thân nam nhân, công phu này đều là dưỡng ở trên người nữ nhân. Bất quá… cũng có thể là ai thả lên người Tiểu Bảo, việc này chỉ có thể hỏi sư phó của ngươi, có lẽ hắn biết.”

“Công phu này không tốt sao?”

“Phải xem là đối với ai. Đối với Tiểu Bảo không chắc là chuyện tốt, bất quá đối với người khác mà nói thì chính là chuyện tốt . Ai? Đúng rồi, ” Phương Du nhìn về phía Lam Vô Nguyệt, “Lam tiểu tử, gân mạch ngươi bị hao tổn thật ra có thể từ Tiểu Bảo trị khỏi. Thân công phu kia của ngươi phải phế đi, bằng không sẽ cần tánh mạng của ngươi, bất quá sau khi phế đi ngươi chỉ cần cùng Tiểu Bảo giao hoan, có thể lợi dụng dưỡng công của nó một lần nữa khôi phục nội lực, còn có thể trị nội thương của ngươi. A, ngươi cũng không thể nói ra ngoài, bằng không sư phó của ngươi sẽ giết ta. Ta thích tiểu tử ngươi, cho nên mới nói cho ngươi.”

“Cái gì?” Roi ngựa trong tay Lam Vô Nguyệt thiếu chút nữa rớt.

“Thực ít có người biết dưỡng công, đây là một môn công phu mà giáo chủ Thiên Nhất giáo tu luyện. Ngươi nhất định không có nghe nói qua Thiên Nhất giáo đi.”

“…” Lắc đầu.

“Đó là một giáo phái thực thần bí, ở phía bắc Thiên Sơn, người nơi đó trên cơ bản đều là giáo chúng Thiên Nhất giáo. Ta vì tìm sư huynh, nơi có thể đi đến thì ta đều đi qua, còn cùng giáo chủ Thiên Nhất giáo uống rượu ni. Bất quá đó là chuyện hai mươi năm trước, hiện tại giáo chủ Thiên Nhất giáo hẳn là người khác đi.”

“Phương đại ca, Thiên Nhất giáo này lợi hại không?”

” Giáo chúng bọn họ không lợi hại, nhưng giáo chủ thì không nói. Dù là ‘Quỷ Khốc Tiếu’ thấy hắn cũng phải phí một phen công phu, nói không chừng còn đánh không lại hắn ni, chính là Thiên Nhất giáo giáo chủ cũng không rời giáo, lại càng không tới trung nguyên, cũng bởi vậy trung nguyên cực ít có người biết Thiên Nhất giáo. Bất quá phương pháp mà Thiên Nhất giáo giáo chủ luyện công rất là tà khí.”

“Sao lại nói vậy?”

” Trong cuộc đời Thiên Nhất giáo giáo chủ có thể có rất nhiều nữ nhân, nhưng hắn duy nhất có thể thú (cưới) chỉ có thánh nữ Thiên Nhất giáo. Cái gọi là thánh nữ, chính là nữ tử tu luyện dưỡng công. Nói là thú, bất quá là thủ đoạn trấn an thánh nữ. Đại thừa võ công của Thiên Nhất giáo là Thiên Nhất thần tông, nhưng nội công Thiên Nhất thần tông cực kì bá đạo, nếu nam tử tu luyện, thực dễ dàng tẩu hỏa nhập ma, hại đến tánh mạng. Nhưng nếu là nữ tử tu luyện, vậy bất đồng , âm nhu của các nàng vừa vặn khắc chế sự bá đạo của nội công.”

“Cũng không biết là ai phát hiện điểm ấy, suy nghĩ phương pháp thiếu đạo đức như vậy. Bọn họ từ trong nữ giáo chúng chọn lựa ra nữ hài tử thích hợp mang về trong giáo nuôi nấng, phong làm thánh nữ, đợi nàng hai ba tuổi liền bắt đầu làm cho nàng tu luyện nội công Thiên Nhất thần tông. Thật giống như đang trồng cây ăn quả, ngươi tưới nước bón phân chiếu cố nó một đoạn ngày, chờ đến khi nó có thể tự mình lớn lên, ngươi cứ ngồi dưới tàng cây chờ ăn trái cây có sẵn đi. Thánh nữ chính là cây ăn quả, giáo chủ chính là người chờ ăn quả.”

Nói tới đây, Phương Du vẻ mặt khinh thường, Lam Vô Nguyệt thúc giục: “Rồi sau đó?”

“Sau đó?” Phương Du vuốt vuốt râu, ” Sau đó a, qua hai mươi năm, chờ thánh nữ tu luyện đủ giáo chủ mỹ mỹ ăn một trận, giáo chủ liền thú thánh nữ làm thê tử, dưới sự trợ giúp của Thiên Nhất trưởng lão, đem nội công của thánh nữ thu sạch sẽ. Nội công hai mươi năm này đến nơi của giáo chủ có thể đề thăng lên ba mươi năm . Sau đó thánh nữ tiếp tục tu luyện, tiếp qua một hai mươi năm, giáo chủ lại mỹ mỹ ăn một trận, thẳng đến tuyển ra tân giáo chủ cùng thánh nữ. Đây là ý của ‘Dưỡng công’, trọng ở một chữ ‘Dưỡng’.”

Lam Vô Nguyệt nhíu mày: “Chẳng lẽ thánh nữ liền cam tâm tình nguyện sao?”

Phương Du nói: “Hài tử bị tuyển làm thánh nữ thực đáng thương. Các nàng từ nhỏ đã được dạy phải xem giáo chủ là trời, căn bản không thể ra đi, chỉ có thể ở trong giáo, hơn nữa không thể cùng nam tử ngoài giáo chủ gặp mặt, càng không cho phép đọc sách tập viết, trừ bỏ tu luyện nội công ra chính là chiếu cố giáo chủ. Giáo chủ nếu chết trước thánh nữ, thánh nữ nhất định phải chôn cùng. Tóm lại, cả đời của nàng đều chỉ có thể thuộc về giáo chủ. Ngươi nói nàng có lựa chọn sao?”

Lam Vô Nguyệt hỏi: “Vì sao không trực tiếp từ nơi tiền nhậm giáo chủ trực tiếp truyền đến trên người tân nhậm giáo chủ, nhất định phải từ thánh nữ đến truyền công?”

Phương Du hừ nói: “Người nào sẽ nguyện ý đem tiên quả mình ăn trong bụng nhổ ra? Hơn nữa cho dù hắn nguyện ý phun, tân nhậm giáo chủ cũng không tất nuốt trôi. Nội công của Thiên Nhất thần tông dù thế nào cũng phải ở trên người nữ nhân chuyển một vòng mới thành. Cho nên Thiên Nhất giáo hạ nhậm giáo chủ đều là oa nhi vừa mới sinh ra, chọn lựa thánh nữ lại phải sớm hơn vài năm so với tân giáo chủ. Chờ tân giáo chủ trưởng thành vào chỗ là lúc vừa vặn có thể hái quả.”

“Thiên Nhất giáo giáo chủ không phải hài tử của tiền nhiệm giáo chủ?”

“Đương nhiên không phải, Thiên Nhất giáo thực kiêng kị chuyện này, cũng có thể là vì tránh cho mối họa đi. Mỗi một nhậm giáo chủ tại vị nhiều nhất chỉ có thể ba mươi năm, ba mươi năm vừa đến mặc kệ ngươi có nguyện ý hay không đều phải thoái vị, ngươi nếu không muốn, Thiên Nhất giáo mấy đại trưởng lão vừa ra mặt vậy khó coi . Bất quá sau khi giáo chủ thoái vị cũng liền thành trưởng lão, địa vị thậm chí so với giáo chủ còn cao hơn, bọn họ có gì không muốn ? Đáng thương nhất chính là thánh nữ , các nàng sống vì dưỡng công cho giáo chủ, cũng sẽ không có hài tử, cô đơn thẳng đến nàng chết.”

“Đây là đạo lý chó má gì!”

“Cho nên từ sau lần đó, ta không còn đi qua Thiên Nhất giáo.” Phương Du nhịn không được nói: “So sánh với Thiên Nhất giáo giáo chủ, Quỷ Khốc Tiếu đều cường hơn.”

Lam Vô Nguyệt gật đầu đồng ý: “Ít nhất công phu của Quỷ Khốc Tiếu là chính hắn luyện .”

Mặt Phương Du lập tức nóng lên, lão ho nhẹ hai tiếng che giấu xấu hổ.

Lam Vô Nguyệt nghĩ nghĩ, khó hiểu hỏi: “Nếu thánh nữ từ nhỏ bị dạy lấy giáo chủ làm trời, giáo chủ cùng nàng làm phu thê chân chính không tốt sao?”

“Cũng không phải không có giáo chủ sẽ chạm vào thánh nữ, nhưng thánh nữ một khi mang thai, trong ba năm cũng không thể lại tu luyện nội công, hơn nữa vì phòng ngừa kẻ có tâm câu dẫn thánh nữ, bọn họ uy cho thánh nữ một loại độc dược từ nhỏ, chỉ có giáo chủ có thể chạm vào nàng, người khác chạm thánh nữ chính là chết. Cho nên thân mình thánh nữ cũng rất khó hoài thượng hài tử, cho dù hoài thượng cũng không có khả năng sinh hạ. Nàng một thân đều là độc, cho dù giáo chủ cho phép nàng sinh, hài tử sinh hạ đến cũng là chết non, nếu không thì trên người mang tật. Loại chuyện này rất ít , theo ta biết, Thiên Nhất giáo hơn mười vị giáo chủ chỉ có hai vị làm cho thánh nữ hoài hài tử, còn đều là chết non .”

Trong lòng Lam Vô Nguyệt [!] Một tiếng: “Phương đại ca, ngài nói trong cơ thể Tiểu Bảo có dưỡng công.”

“Cho nên ta mới cảm thấy kỳ quái thôi.” Phương Du theo thói quen lại vuốt vuốt râu, “Trung nguyên cách Thiên Sơn thật sự xa nha, dưỡng công sao lại chạy đến nơi đây, lại còn chạy đến trên người Tiểu Bảo ni?”

Lam Vô Nguyệt nhịn không được nói: “Phương đại ca, chân phải của Tiểu Bảo trời sinh tàn tật.”

Tay Phương Du đang vuốt râu mạnh dừng lại, quay đầu: “Cái gì?”

Lam Vô Nguyệt không có lí do nổi lên một trận khẩn trương, y nuốt một ngụm nước miếng: “Tiểu Bảo chân phải trời sinh tàn tật, hơn nữa nói chuyện cũng không lưu loát. Giống như đã muộn mới học nói chuyện.”

Phương Du trừng lớn mắt, tay Lam Vô Nguyệt đều hơi hơi phát run .

Sau một lúc lâu, Phương Du đột nhiên dùng sức quất mông ngựa một cái: “Lam tiểu tử, chúng ta không thưởng cảnh nữa, chạy nhanh về Phàm cốc.”

“Hảo!”

Lam Vô Nguyệt cũng hung hăng rút vài cái vào mông ngựa. Tiểu Bảo thực có thể không phải nhi tử Lâm Thịnh Chi? Trận suy đoán này làm Lam Vô Nguyệt mừng như điên, nghĩ đến Tiểu Bảo mỗi ngày nói chính mình là sao chổi, tự trách cậu là nhi tử Lâm Thịnh Chi, nếu cậu cùng Lâm Thịnh Chi căn bản không hề có quan hệ, vậy… Lam Vô Nguyệt nhịn không được muốn xem lúm đồng tiền của Tiểu Bảo.

“Giá!”

“Giá giá!”

………………………….

Binh đinh! Lang, phòng trong không biết là lần thứ mấy truyền ra thanh âm vỡ đồ. Tiếp theo chợt nghe bên trong kêu: “Còn chưa có bắt đến y sao?! Đám phế vật các ngươi! Phế vật! Một tên Lam Vô Nguyệt tàn đều bắt không được! Phế vật!”

“Trang chủ bớt giận…”

“Cút! Đều cút! Ánh mắt của ta! Ta muốn thao chết y! Ta nhất định phải thao chết y!”

Bốn năm danh thị tỳ kích động chạy ra, phòng trong một mảnh hỗn độn. Trên mắt Phan Linh Tước bao bạch bố, gã vươn hai tay sờ soạng chung quanh, ý đồ muốn tìm vật gì đó đập vỡ. Bình dược Lam Vô Nguyệt rắc ra là Phàm Cốt cho y , độc tính không cần phải nói. Tước trang thỉnh vài đại phu, sau khi xem qua đều lắc đầu, ánh mắt Phan Linh Tước sợ là không bảo đảm . Này đối với Phan Linh Tước mà nói so với đem mặt của gã hủy đi càng khiến gã hỏng hơn.

“Trang chủ, Lâm minh chủ đến đây.”

Phan Linh Tước vừa đụng đến một cái ghế chuẩn bị đập liền buông ghế dựa, suyễn khí thô. Một người đi vào phòng trong, sau khi nhìn thấy gã liền nhíu nhíu mày, nâng tay làm cho hạ nhân lui ra. Đợi đến khi không còn người bên ngoài , Lâm Thịnh Chi đóng cửa, vòng qua đống hỗn độn trên đất đi đến trước mặt Phan Linh Tước.

“Tìm được bọn họ ?”

Cổ họng Phan Linh Tước đều khàn, lúc này gã căn bản nhìn không ra vị Tước trang trang chủ tuấn tú trên giang hồ trước kia. Lâm Thịnh Chi nhìn nhìn bốn phía, nói: “Ngươi cho dù đập cả Tước trang, cũng không thể bù lại chuyện gì. Lam Vô Nguyệt bên kia chúng ta có thể phải tạm thời buông tha, ta tới là muốn nói cho ngươi một sự kiện.”

“Cái gì?”

“Nhiếp Chính, không có chết.”

“…” Phan Linh Tước đem lỗ tai nghiêng đến bên Lâm Thịnh Chi, “Nhiếp Chính không có chết?”

“Phải. Hắn còn sống.”

“Hắn ở nơi nào?”

“Nguyên bản ở nơi của ta, hiện tại không biết.”

Phan Linh Tước nháy mắt bình tĩnh xuống: “Minh chủ có thể nói rõ ràng chút không?”

“Ta ăn ngay nói thật đi. Bí mật của Nhiếp gia đao là Hải phách chân kinh, Nhiếp Chính cũng chưa chết, ta đem hắn nhốt tại địa lao, nguyên vốn là muốn ép hỏi hắn tung tích Nhiếp gia đao, nào biết cái miệng của hắn quá cứng rắn, mặc kệ ta tra tấn thế nào, hắn chính là không nói. Lần trước vì chuyện của kẻ thần bí mà ta ly khai phủ, ai ngờ tên phế tử kia thế nhưng thừa dịp ta không ở đó đem hắn cứu đi . Hải phách chân kinh là thiên hạ đệ nhất võ học, chỉ cần lấy đến Hải phách chân kinh toàn bản, không quá vài năm, Phan trang chủ còn cần để ý có thể thấy hay không sao? Dù là nhắm mắt, cũng có thể thiên hạ vô địch.”

Phan Linh Tước sau một lúc lâu không ra tiếng, giống như không có nghe hiểu được. Trong mắt Lâm Thịnh Chi hiện lên một chút lo lắng, tên lão giả kia xuất hiện làm hắn dị thường bất an, không khỏi đêm dài lắm mộng, hắn muốn đem Phan Linh Tước cùng kéo xuống nước, cần phải tìm được Nhiếp Chính, hỏi ra tung tích Nhiếp gia đao.

Nghĩ rằng Phan Linh Tước không muốn, Lâm Thịnh Chi nói: “Bắt đến Nhiếp Chính, Lam Vô Nguyệt cũng sẽ không xa. Ngươi đừng quên, bọn họ đã tìm được Diệp Địch, Diệp Địch là cao thủ dụng độc, có lẽ hắn có thể giải độc của ngươi. Nói không chừng độc này chính là xuất từ Diệp Địch.”

Lông mi Phan Linh Tước giật giật, Lâm Thịnh Chi biết lời nói của mình có tác dụng . Qua một lát, Phan Linh Tước mở miệng: “Ta vẫn tin tưởng minh chủ, minh chủ lại luôn giấu diếm ta, ta hiện tại bị mù, làm sao biết minh chủ sau khi lấy đến Hải phách chân kinh sẽ không giết ta diệt khẩu?”

“Trước kia là ta không đúng, vậy ngươi muốn ta như thế nào cam đoan?”

Phan Linh Tước nở nụ cười: “Hải phách chân kinh có một phần của ta, mặt khác, ta muốn làm trang chủ thiên hạ đệ nhất trang.”

“Chuyện này nào có đáng gì? Ta vốn cũng không tính tư tàng.”

“Còn có.”

“Ngươi nói.”

“Ha ha, ” Phan Linh Tước quỷ dị nở nụ cười hai tiếng, “Ta có vị bằng hữu gần đây mê cổ độc, hắn vừa vặn phối ra một đôi Hữu tình cổ.”

Nghe đến đó, sắc mặt Lâm Thịnh Chi liền thay đổi, Phan Linh Tước tiếp tục nói: “Đem Hữu tình cổ này hạ ở trên người của ta và ngươi, một khi minh chủ đối với ta nổi lên sát tâm, toàn thân sẽ đau đớn khó nhịn. Nếu minh chủ đáp ứng, sau này Phan Linh Tước ta cùng Tước trang liền tùy minh chủ làm chủ, sai đâu đánh đó.”

Lâm Thịnh Chi mặt lạnh hỏi: “Ta sao tin tưởng ngươi sẽ không hại ta?”

“Ta cùng với minh chủ ở trên một thuyền, minh chủ giết ta mới có lợi, ta giết minh chủ có gì ưu việt?”

“Ngươi để ta suy nghĩ.”

“Thành, dù sao ta không lo lắng.”

Trong mắt Lâm Thịnh Chi toát ra sát ý, quyền đầu nắm chặt lại miễn cưỡng buông ra, chờ hắn lấy đến Hải phách chân kinh còn sợ một con sâu nho nhỏ sao? ! Vừa nghĩ như thế, hắn nháy mắt bình tĩnh xuống dưới, nói: “Được, nghe lời ngươi. Nhưng phải nhanh! Ta sợ lại xảy ra phiền toái gì.”

“Lâm minh chủ quả nhiên thống khoái! Ta lập tức phái người đi tìm vị bằng hữu kia.”

“Nhiếp Chính bên kia…”

“Ngọc nhi theo Lam Vô Nguyệt, bọn họ chạy không thoát.”

“Vậy là tốt rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.