Bảo Bối

Chương 72



Trong dược phòng, nghe được có tiếng bước chân, Phàm Cốt dùng sức đẩy ra Phương Du, sắc mặt đỏ lên. Hít sâu mấy hơi, hắn bước đi đến cạnh cửa, mở ra cửa, Nhiếp Chính cùng Diệp Địch vừa vặn đi tới. Hai người cũng không có phát hiện sư phó có gì khác thường, Nhiếp Chính trực tiếp hỏi: “Sư phó, Bảo có cùng ngài nói qua chuyện của nương mình không?”

Phàm Cốt thực sửng sốt: “Đang hảo hảo các ngươi hỏi nương a Bảo làm cái gì?”

Nhiếp Chính nhìn về phía Phương Du không biết từ khi nào đứng ở phía sau Phàm Cốt, Phương Du lập tức hiểu được , nói: “Sư huynh, chuyện Tiểu Bảo ta còn chưa kịp nói với ngươi.”

“Chuyện a Bảo? A Bảo có chuyện gì? Cái cây Chi ma kia có phải còn đối với nó làm cái gì hay không?” Phàm Cốt vừa nghe liền nóng nảy. Phương Du đem Phàm Cốt kéo vào phòng, ý bảo Nhiếp Chính cùng Diệp Địch tiến vào.

……………………..

Nghe Phương Du nói xong chuyện Thiên Nhất giáo, vẻ mặt Phàm Cốt ngưng trọng. Nhiếp Chính cùng Diệp Địch trong lòng bất ổn , bọn họ đương nhiên là hy vọng Tiểu Bảo không phải hài tử Lâm Thịnh Chi, người như vậy không xứng làm cha Tiểu Bảo!

Vuốt vuốt râu, Phàm Cốt mở miệng: “Nếu a Bảo quả thực không phải con của cái cây cây Chi ma kia, sự tình liền rất dễ làm, đỡ phải a Bảo luôn đem nghiệt hướng cha nó làm ôm trên người mình.”

“Sư phó? !”

Phàm Cốt nhìn về phía huynh đệ hai người, nói: “A Bảo có cùng ta nó chuyện nương nó, bất quá a Bảo đối với lai lịch của nương cũng không rõ ràng lắm. A Bảo chỉ nói nương nó đột nhiên không thấy , trước lúc đó, nó đã quên một việc, căn bản không biết nương đi khi nào, lại đi nơi nào. thân mình A Bảo cũng là sau khi nương đi rồi mới bắt đầu đau , mặt cũng từ lúc đó mà biến hắc . Như vậy xem ra, nương nó lai lịch quả nhiên có kỳ quái.”

Phương Du hỏi: ” Nương Tiểu Bảo kêu cái gì?”

Phàm Cốt lắc lắc đầu, Nhiếp Chính nghĩ tới một sự kiện, nhanh từ dưới vạt áo xuất ra khối ngọc bội kia, sau khi tháo xuống đưa cho Phương Du: “Đây là Bảo cho ta , nó nói là nương lưu cho nó.”

Phương Du lấy lại đây cẩn thận xem xét một hồi, tiếp đó đem ngọc trả lại cho Nhiếp Chính, nói: “Loại ngọc này đến từ trung nguyên, không tính là mặt hàng tốt, nhìn không ra có chỗ gì đặc biệt.”

Nhiếp Chính rất thất vọng, bất quá không phải là đối với ngọc. Hắn đem ngọc bội lại lần nữa mang trở về, nhét vào trong vạt áo. Diệp Địch ở một bên nói: “Nếu không chúng ta trực tiếp đến hỏi cục cưng đi. Hỏi nương cục cưng kêu cái gì, chúng ta sẽ dễ tìm.”

Phàm Cốt nói: “Chuyện này ta tới hỏi, đừng cho a Bảo biết chuyện Thiên Nhất giáo, càng không nên hỏi chuyện nương a Bảo. Nếu nương nó quả thật là thánh nữ Thiên Nhất giáo, a Bảo khẳng định sẽ lo lắng cho nương nó, hơn nữa cũng sẽ vì a Bảo đưa tới phiền toái. A Bảo nhu thuận lúc còn nhỏ lại không có nhát gan như hài tử bình thường sẽ có, nhìn ra được lúc nương còn ở đó rất thương nó, cũng thực dụng tâm dạy dỗ. Mặc kệ nương nó có phải thánh nữ hay không, nhất định cũng là xuất phát từ nguyên nhân nào đó mới không thể không rời đi. Hiện tại việc cấp bách là Hải phách chân kinh, chờ mấy người các ngươi thân mình dưỡng tốt, lại đi tìm nương a Bảo.”

Nhiếp Chính nói: “Bảo rất nhớ nương, cho dù sư phó không nói, ta cũng nhất định sẽ đi tìm. Bất quá hiện tại đã biết chuyện Thiên Nhất giáo, sau này tìm lên cũng có phương hướng.”

“Đại ca, ta cũng muốn đi tìm.”

Nhiếp Chính vỗ vỗ Diệp Địch: “Kêu lên Vô Nguyệt, ba huynh đệ chúng ta cùng đi.”

“Ân!”

Phàm Cốt khen ngợi gật gật đầu, Nhiếp gia tiểu tử coi như có lương tâm. Hắn nói tiếp: “Sáng mai, ta liền xuất cốc đi Nhiếp gia trang. Thân mình A Mao còn chưa hoàn hảo, Lam tiểu tử lại vừa mới phế đi công lực, dưỡng vài ngày. Diệp tiểu tử, hiện tại chỉ còn ngươi khỏe mạnh, sư phó đem mất người bọn họ giao cho ngươi . A Mao biết y thuật, có chỗ nào không rõ ngươi liền hỏi hắn. Bọn họ phải dùng dược gì trước khi đi ta sẽ dặn dò ngươi dùng thế nào. Ta chậm nhất nửa tháng có thể trở về, thời gian này liền vất vả ngươi .”

“Không vất vả, không vất vả, sư phó yên tâm giao cho ta đi.” Diệp Địch cao hứng tiếp nhận.

Tuy rằng sư huynh còn chưa có đáp ứng cho mình cùng đi, bất quá trong lời nói mới vừa rồi đã có ý làm cho hắn theo. Khóe miệng Phương Du ngoác đến bên tai, lão chà xát chà xát mặt, giả bộ bình tĩnh nói: “Lúc ta cùng Lam tiểu tử trở về phát hiện ngoài cốc không hề thiếu người giang hồ, khẳng định là người của Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước, Diệp tiểu tử, ngươi nhớ không thể ra cốc. Ta đã tra qua, trong cốc thực an toàn, bọn họ tuyệt đối không vào được . Các ngươi cần cái gì, ta lát nữa liền đi ra ngoài đặt mua.”

Nhiếp Chính nói: “Không có gì có thể đặt mua . Ăn cũng đủ, thịt cùng đồ ăn trong cốc còn có sẵn .”

Phàm Cốt quay đầu nhìn về phía Phương Du, mặt không chút thay đổi nói: “Bên ngoài những người đó liền giao cho ngươi . Ta cho người đem bọn họ dẫn tới Thang Tuyền trấn, ngươi hảo hảo mà giáo huấn bọn họ cho ta.”

“Sư huynh! Ngươi không cho ta cùng đi với ngươi?!” Phương Du sắc mặt biến trắng.

Phàm Cốt quay đầu, không nhìn lão: “Ta có nói qua làm cho ngươi cùng ta đi sao?”

“Sư huynh!”

Phương Du vọt đến trước mặt Phàm Cốt ngồi xổm xuống, đáng thương hề hề nói: “Sư huynh, đừng bỏ lại ta, ngươi cho ta và ngươi cùng đi đi.”

Nhiếp Chính chậm rãi đứng lên, kéo Diệp Địch ngốc đầu ngốc não một cái, chỉa chỉa cửa.

“Sư huynh, ta van cầu ngươi, ngươi cho ta cùng đi đi, sư huynh…”

“Ta không thích ngươi theo ta.”

“Sư huynh… Ta tìm ngươi bốn mươi năm… Ta không thể lại rời đi ngươi, sư huynh…”

“Ngươi ngươi, ngươi nói bậy bạ cái gì!”

“Sư huynh…”

Nhẹ nhàng đóng cửa lại, Nhiếp Chính lộ ra một chút bất đắc dĩ cười, hướng Diệp Địch đang vẻ mặt hồ đồ nói: “Chúng ta đi xem Bảo đi.”

“A, hảo hảo.”

Diệp Địch dìu đại ca đi nhìn Tiểu Bảo, trong đầu lại nghĩ một sự kiện khác, có cần đem chuyện hắn cùng cục cưng “Song tu” nói ra hay không ni?

“Sư huynh… Sư huynh…” Phương Du không chút nào mất mặt ôm chân Phàm Cốt, quỳ gối cầu xin. Phàm Cốt có làm sao kéo lão đều không đứng dậy. Nét mặt già nua đỏ lên, Phàm Cốt gầm nhẹ: “Ngươi chẳng lẽ muốn ta ra tay giáo huấn bọn họ sao?”

“Không không, ta đi, ta đi. Ta cùng sư huynh đi Nhiếp gia trang, chờ lúc trở về ta sẽ đi giáo huấn bọn họ.”

“Hai đồ đệ của ta còn chờ ni!”

“Vậy, ta đây hiện tại đi giáo huấn bọn họ, sư huynh ngươi chờ ta trở lại, chúng ta lại cùng đi Nhiếp gia trang.”

“Ta đã nói rõ ngày mai sẽ đi Nhiếp gia trang.”

“Sư huynh…”

Phương Du sợ a, sợ hắn một hồi đến sư huynh lại chạy, hắn không biết mình còn có thể sống thêm bốn mươi năm hay không. Cúi đầu nhìn nét mặt già nua phong sương của Phương Du, Phàm Cốt thực không cốt khí mềm lòng , hắn không phải hẳn là đem người này quăng đến xà oa làm thành xà cơm sao? Vì sao còn cho phép lão ở lại bên người mình?

“Sư huynh… Đừng bỏ lại ta…”

“Ngươi còn không đứng dậy ta liền thực không để ý tới ngươi !”

Phương Du nhanh chóng đứng lên, hai tay nắm chặt cổ tay Phàm Cốt, giống như hài tử sợ bị ca ca bỏ lại. Phương Du so với Phàm Cốt cao hơn một cái đầu, bị lão nhìn như vậy, Phàm Cốt không khỏi cúi mắt nói: “Ta và ngươi cùng đi giáo huấn bọn họ, sau đó ngươi theo ta đi Nhiếp gia trang.”

“Sư huynh!” Ôm lấy.

“Buông!”

“Sư huynh, sư huynh…”

“Ta bảo ngươi buông!”

“Sư huynh… Ta tìm ngươi bốn mươi năm…”

Phàm Cốt đang giãy dụa nháy mắt ngừng lại, thân mình nhân cơ hội bị người gắt gao khảm ở trong lòng.

………………

Buổi tối, Phàm Cốt bôi thuốc cho Tiểu Bảo xong, nói: “A Bảo, sư phó ngày mai cùng sư thúc ngươi xuất cốc, sư phó không ở đây, ngươi cần phải nghe lời, không được xằng bậy, biết không?”

“Ta sẽ, nghe lời.” Nhiều ngày sẽ không thấy được sư phó, Tiểu Bảo có chút luyến tiếc, lại có chút bất an, cậu sợ.

“A Bảo không sợ, sư phó cùng sư thúc thực mau trở về. Yên tâm, bọn họ không gây thương tổn sư phó.”

“Sư phó, cẩn thận.”

Ngoài cốc hết thảy hiện tại đối với Tiểu Bảo mà nói đều mang ý tứ nguy hiểm.

Sờ sờ mặt Tiểu Bảo, Phàm Cốt hiền lành cười cười, tiếp đó nhân cơ hội hỏi: “A Bảo a, sư phó còn không biết nương ngươi kêu cái gì ni. Sư phó ở ngoài cốc còn có vài vị lão hữu, lần này xuất cốc, sư phó muốn nhân cơ hội cho bọn họ hỗ trợ hỏi thăm tung tích nương ngươi.”

Mắt Tiểu Bảo nháy mắt tỏa sáng, Phàm Cốt vội hỏi: “Sư phó không dám cam đoan có thể nghe được hay không, ngươi phải dùng tâm bình thường đối đãi.”

“Cảm tạ, sư phó!” hốc mắt Tiểu Bảo đã ươn ướt, cậu nhớ nương, rất nhớ rất nhớ.

“A Bảo, ngươi không có cha nương còn có sư phó cùng ca ca.”

“Ân!”

Tiểu Bảo chớp gạt lệ, nương nói qua thích nhất nhìn cậu cười.

“Vậy nương ngươi kêu là gì?”

Yết hầu Tiểu Bảo phát chặt, hít sâu mấy hơi, cậu mới cúi đầu nói ra một cái tên: “Vũ, Đông. Song tập vũ, đông hạ đông (Vũ của mưa rơi ngoài cửa sổ, Đông của ngày hạ ngày đông).” Trước mắt, tựa hồ thấy được nương đang ở trước bàn học ôm cậu…

“Tiểu Bảo, đây là tên nương, ngươi phải nhớ rõ ràng. Vũ Đông, song tập vũ, đông hạ đông.”

Cậu còn chưa biết nói chỉ biết gật đầu, theo tay nương một lần một lần viết xuống tên nương.

“Tiểu Bảo, đây là tên của ngươi. Vũ Tiểu Bảo, bảo bối của nương.”

Cậu nở nụ cười, cậu thích nghe nương kêu mình bảo bối.

“Mặc kệ người khác nói gì, Tiểu Bảo đều phải cả đời làm bảo bối hạnh phúc nhất của nương.”

Cái hôn thơm thơm của nương dừng ở trên mặt cậu, thời điểm kia, cậu nghĩ đến nương sẽ vĩnh viễn bồi mình.

“A Bảo, không khóc.” Bị thanh âm của sư phó kéo về tưởng niệm, Tiểu Bảo cố gắng lộ ra lúm đồng tiền.”Sư phó… Nương kêu, Vũ Đông… Ta gọi là, Vũ Tiểu Bảo…”

Phàm Cốt cảm thấy kinh hãi, trên mặt lại vẫn là hiền lành cười.

“Tên này dễ nghe, so với cái gì Lâm Tử Ngạn dễ nghe hơn.” Lau khóe mắt Tiểu Bảo, Phàm Cốt nói: “Nương ngươi đặt tên này cho ngươi rất hay, sau này nhất định sẽ có người đem ngươi làm bảo bối mà đau.”

Tiểu Bảo ngọt ngào nở nụ cười: “Ca ca.”

Phàm Cốt vờ giận niết niết mũi Tiểu Bảo: “Chẳng lẽ vốn không có sư phó?”

“Có, có.”

“Hừ! Xú tiểu tử.”

“Sư phó…”

Sau khi Tiểu Bảo bị Diệp Địch ôm đi, Phàm Cốt mới lộ ra nghiêm túc. Vũ họ này ở trung nguyên không gặp nhiều lắm, hơn nữa nương Tiểu Bảo vì cái gì còn đặt cho con mình một cái tên Vũ Tiểu Bảo? Chân tướng tựa hồ ngay ở trước mắt, Phàm Cốt lại cảm thấy bí ẩn càng ngày càng nhiều . Mặc kệ , hiện tại quan trọng nhất là giải quyết con tử chim sẻ cùng cái cây chi ma thối kia. Phàm Cốt không buồn ngủ đơn giản đi ra ngoài, hắn chân trước vừa bước vào dược ốc, một người lại theo một gian nhà gỗ khác đi ra, nhẹ nhàng theo qua.

Trong dược phòng truyền đến tiếng gầm nhẹ áp lực, chỉ chốc lát sau, tiếng hô không còn. Trong cốc yên tĩnh, chỉ nghe được côn trùng kêu vang. Nằm ở giữa Quỷ ca ca và Hảo ca ca, Tiểu Bảo ngủ thật sự ngon lành, thực ngọt, không biết hai vị ca ca nhìn mình một đêm.

………………

Ngày hôm sau trời vừa sáng, thừa dịp Tiểu Bảo còn đang ngủ say, sau khi Phàm Cốt công đạo A Mao, Nhiếp Chính cùng Diệp Địch, liền cùng Phương Du đi ra cốc . Lam Vô Nguyệt cũng còn đang ngủ, y cả người đều đau nửa đêm mới thật vất vả ngủ được. Vết thương Tiểu Bảo đã ổn định, có Diệp Địch cùng A Mao, Phàm Cốt thực yên tâm. Sau khi biết được sư phó đi rồi, Tiểu Bảo bắt đầu mỗi ngày ở trong lòng khẩn cầu lão thiên gia gia, không cần để sư phó cùng sư thúc gặp được nguy hiểm.

Tiểu Bảo không sợ A Đột, các A Đột liền yên tâm mà chuyển lại đây, một là bảo hộ bọn họ, hai cũng là bởi vì một vị mẫu A Đột mang thai , đây là đại sự của các A Đột. A Đột sinh sản thực khó khăn, mẫu A Đột mang thai phải đặc biệt cẩn thận, toàn bộ Phàm cốc cũng bất quá chỉ có mười ba con A Đột, mẫu A Đột cũng chỉ có ba con. Các A Đột không phải chế độ nhất thê nhất phu, mà là chế độ nhất thê đa phu, đương nhiên là sinh sản hậu đại. A Mao hiểu được như thế nào chiếu cố mẫu A Đột, hắn còn vì mẫu A Đột đỡ đẻ qua. Lúc này, các A Đột cần nhất chính là A Mao.

Sư phó không ở đây, mấy người không có việc gì liền oa ở nhà gỗ A Mao, phòng ở của hắn lớn nhất, giường cũng lớn nhất. Tiểu Bảo buổi tối có lúc theo A Mao ngủ, lúc thì theo Nhiếp Chính cùng Diệp Địch ngủ.Sau khi Lam Vô Nguyệt bị phế đi võ công, mỗi ngày đều miễn cưỡng không có tinh thần, nhìn mà Tiểu Bảo rất là lo lắng.

Ngày này, mấy người lại oa ở trên giường A Mao, Nhiếp Chính nhắm mắt luyện công, A Mao tĩnh tâm dưỡng thương, Tiểu Bảo đang ngủ, Diệp Địch bận rộn xong đang oa ở chân giường ngủ gật, Lam Vô Nguyệt ngồi xếp bằng ở bên giường mặt hướng Tiểu Bảo, đang nhìn một quyển sách thuốc từ trong dược phòng lấy đến. Y còn chưa thể luyện công chỉ có thể nhìn chút sách thuốc giết thời gian.

“Ngô…”

Nhiếp Chính cùng A Mao mở mắt, Lam Vô Nguyệt buông xuống sách, đồng thời nhìn về phía Tiểu Bảo.

“Ngô…” Tiểu Bảo đang trong ngủ say hừ hừ hai tiếng, tựa hồ thực không thoải mái.

“Bảo?” Nhiếp Chính thấu qua nhỏ giọng gọi, Tiểu Bảo chậm rãi mở mắt, mi tâm khẽ nhíu lên.

“Bảo, xảy ra chuyện gì? Gặp ác mộng ?” Nhiếp Chính sờ lên trán cậu, một đầu mồ hôi lạnh. A Mao sờ sờ cổ Tiểu Bảo, không có nóng lên.

“Ngô…” Tiếng hừ này rõ ràng , Diệp Địch tỉnh lại, thấy đại ca, A Mao cùng Tam đệ đều khom người nhìn Tiểu Bảo, hắn ngồi xuống, dụi dụi mắt: “Cục cưng tỉnh?”

“Ngô…” Tiểu Bảo cắn môi, bên mặt trái huyết sắc thối lui.

“Bảo, xảy ra chuyện gì? Nói cho Quỷ ca ca.”

A Mao tham lên mạch Tiểu Bảo, trong óc Lam Vô Nguyệt hiện lên một đạo quang, y lập tức hỏi: “Tiểu Bảo, có phải thân mình đau hay không?” Bên này, A Mao sắc mặt kinh hãi, vỗ vỗ Nhiếp Chính, Nhiếp Chính giương mắt nhìn lại, trong lòng [!] một tiếng.

“Ngô…” trong mắt Tiểu Bảo có lệ, nhịn trong chốc lát, cậu cúi đầu kêu: “Ca ca… Đau…”

Nhiếp Chính, Lam Vô Nguyệt cùng A Mao đều kinh ngạc, Tiểu Bảo phát bệnh!

Diệp Địch còn chưa có ý thức được đã xảy ra cái gì, vừa nghe Tiểu Bảo kêu đau, hắn gấp đến độ thấu qua hỏi: “Cục cưng, đau ở đâu? Đau ở đâu?”

“Đau…” Tiểu Bảo nhịn không được cuộn mình lên. Hai bàn tay lông xù to nhẹ nhàng đè lại thân mình cậu, lo lắng nhìn Nhiếp Chính.

Lam Vô Nguyệt giữ chặt tay nhị ca muốn ôm Tiểu Bảo, rất nhanh nói: “Nhị ca, Tiểu Bảo phát bệnh, trước đừng ôm nhóc.”

“Cục cưng bệnh? Cục cưng bệnh gì? Cục cưng xảy ra chuyện gì?” Diệp Địch hoảng, hắn sợ nhất chính là Tiểu Bảo sinh bệnh.

Nhiếp Chính nuốt nuốt cổ họng, yết hầu phát khô.

A Mao đầy đẩy Nhiếp Chính, Lam Vô Nguyệt nhìn nhìn đại ca đang do dự, lại nhìn nhìn nhị ca đang lo lắng, không biết nên làm gì, đồng dạng yết hầu phát khô.

“Ô… Ca ca… Đau…” Lần này, Tiểu Bảo đã nhịn không được .

“Đại ca, chúng ta đi ra ngoài, ngươi…” Lam Vô Nguyệt miễn cưỡng mở miệng.

“Cục cưng? Cục cưng xảy ra chuyện gì? A Mao?” Diệp Địch tránh ra Lam Vô Nguyệt, cầm tay Tiểu Bảo: “Cục cưng, đau ở đâu?? Nói cho Hảo ca ca đau ở đâu??”

“Nhị ca, chúng ta, đi ra ngoài đi.” Lam Vô Nguyệt đè lại bả vai nhị ca, Diệp Địch khó hiểu quay đầu: “Đi ra ngoài? Cục cưng đau, cục cưng đang đau!”

Biết tình hình cụ thể ba người trừ bỏ A Mao sẽ không nói ra, hai người khác thật sự khó có thể mở miệng với Diệp Địch. Đại ca cùng Tam đệ đều không nói lời nào, Tiểu Bảo lại luôn luôn đang kêu đau, đầu Diệp Địch nổ tung . Hắn nặng nề đẩy Lam Vô Nguyệt một cái, rống to: “Các ngươi khi dễ cục cưng! Các ngươi khi dễ cục cưng! Cục cưng đang đau, các ngươi khi dễ cục cưng!” (=…=||| pình tĩnh pa ơi)

“Nhị ca ( Nhị đệ )? !”

Lại hất ra tay A Mao, Diệp Địch trượt ở trên người Tiểu Bảo kích động hỏi: “Cục cưng, đau ở đâu? Đau ở đâu?”

“Ô… Ca ca… Đau…” Đau đớn đến mãnh liệt như thế, Tiểu Bảo căn bản nhẫn chịu không nổi.

“Cục cưng, không đau, không đau.” Diệp Địch ở trên người Tiểu Bảo chung quanh thổi, nóng vội sờ lên mạch của cậu. Cái gì cũng đều ý thức không được , hắn chỉ nhìn thấy Tiểu Bảo đang đau.

A Mao không có nội công, lại bị thương, nhưng tay vẫn rất có lực lớn. Hắn một chưởng bổ vào sau gáy Diệp Địch tinh thần rõ ràng không quá đúng, sau đó một tay nâng thân mình của gã, đem gã thuận thế đặt ở một bên. Sau đó lại đẩy đẩy Nhiếp Chính, làm cho Nhiếp Chính mang Tiểu Bảo đi song tu.

Lam Vô Nguyệt nắm chặt quyền khàn khàn ra tiếng: “Nhị ca sau khi nhặt được Tiểu Bảo… Tiểu Bảo, phát bệnh qua một lần… Ngay, ngày đó, ta tìm được bọn họ.”

Nhiếp Chính hô hấp đình trệ, A Mao ánh mắt trừng lớn.

Lam Vô Nguyệt cúi đầu: “Nhị ca… Ôm qua Tiểu Bảo .”

“…”

Phòng trong, im ắng , dù là một sợi tóc rơi trên mặt đất đều có thể phát ra tiếng vang chấn thiên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.