Bảo Bối

Chương 89



Hai chiếc xe ngựa bị che thực nghiêm kín được hai vị trang gia (nhà nông) bộ dáng bình thường nghênh ngang chạy đi từ cửa lớn của đệ nhất khách sạn tại Kiến Trữ trấn. Khi đi ngang qua cửa khách sạn, một vị trong đó rất ngạc nhiên hướng đến cái bàn ngồi vây quanh đám người giang hồ bên trong nhìn vài lần. Đám giang hồ trong lòng tràn đầy suy nghĩ đến ngọn núi kia căn bản không ai phát hiện hai chiếc xe ngựa có gì khác thường.

Buông tay, Lam Vô Nguyệt vừa mới từ khe hở liêm xe nhìn nhìn tình huống trong khách sạn khẽ vỗ nhẹ Tiểu Bảo còn đang ngủ say, trong bóng đêm sắc mặt âm lãnh đến dọa người. Trong một chiếc xe khác, A Mao cũng âm thầm nhìn nhìn, cừu nhân trăm phương ngàn kế muốn giết bọn họ đang ở chỗ này, nếu không phải nghĩ đến a Bảo, hắn thực sẽ liều lĩnh mà vọt vào có thể giết chết mấy tên thì tính mấy tên.

“Tam đệ, không cần hành động thiếu suy nghĩ.” Đã chạy ra thật xa, h Nhiếp Chính đánh xe thấp giọng nói. Hắn không cần nhìn cũng có thể đoán được tâm tình hiện tại của Tam đệ.

Lam Vô Nguyệt áp lực cách màn xe nói: “Đại ca, ta thật không cam lòng.”

Nhiếp Chính quất roi nói: “Thù này sớm muộn gì có một ngày sẽ báo, hiện tại nhẫn được nhất thời, vì chính là ngày sau báo thù rửa hận.”

Lam Vô Nguyệt nói: “Ta sợ đợi chưa đến ngày đó, thì tên khốn kia đã chết . Không thể tự tay đâm cừu nhân, ta không còn mặt mũi nhìn cha và nương.”

“Sẽ, lão thiên gia đối với chúng ta rất mở mắt, nhất định sẽ làm cho chúng ta chính tay đâm cừu nhân.” Nhiếp Chính lại huy ra một roi, cửa thành ở phía trước không xa . Quay đầu lại liếc mắt nhìn ngã tư đường đang không ngừng lui về sau một cái, Nhiếp Chính đem đầy ngập hận thù toàn bộ dằn xuống đáy lòng, hắn có dự cảm, đại thù hận của Nhiếp gia hắn nhất định có thể báo!

Trước khi cửa thành đóng, Nhiếp Chính cùng Diệp Địch đuổi xe ngựa ly khai Kiến Trữ trấn, suốt đêm đi đến nơi Phàm Cốt công đạo. Đó là một biệt viện mà nhị đồ đệ Giang Hạ của Phàm Cốt lúc gần đi dựa theo phân phó của Kỳ chủ Giang Duy Thừa mà đưa cho Phàm Cốt, chính là vì cho bọn họ sau khi đi khỏi Phàm Cốc sẽ có nơi có thể đi. Nguyên bản ý của Giang Duy Thừa là nếu Phàm cốc ở không nổi nữa, Phàm Cốt liền mang bọn Nhiếp Chính đi Giang gia, nhưng lo lắng đến sự nguy hiểm của Lâm Thịnh Chi, Phàm Cốt cự tuyệt , không muốn đem Giang gia kéo vào võ lâm phân tranh. Giang Duy Thừa ngay trước khi Giang Hạ đi Phàm cốc cũng đã dự đoán được Phàm Cốt sẽ không đến Giang gia, liền dặn dò Giang Hạ đem chỗ biệt viện đó đưa cho Phàm Cốt, trên khế đất viết chính là đại danh Phàm Cốt.

Biệt viện đó dựa núi cạnh thủy, còn mang vào một tảng lớn cánh rừng, chung quanh cánh rừng cũng không có bao nhiêu hộ nhân gia, thích hợp cho đám người Phàm Cốt trốn họa nhất. Giang Hạ lại cho Phàm Cốt một tấm bản đồ, chỉ là sợ bọn họ tìm không thấy. Phàm Cốt chép lại một phần bản đồ giao cho Nhiếp Chính, làm cho bọn họ đi trước. Thăm dò tấm bản đồ này, Nhiếp Chính ra roi thúc ngựa, trong lòng cầu nguyện sư phó cùng sư thúc có thể bình an thoát thân.

Ước chừng ngủ hai canh giờ, Tiểu Bảo tỉnh. Dưới thân lắc lắc lắc lắc, Tiểu Bảo mơ mơ màng màng mở mắt ra, trước mắt đen tuyền, bên cạnh có người, Tiểu Bảo đưa tay qua sờ sờ.

“Tiểu Bảo, tỉnh?”

Lam Vô Nguyệt đang chợp mắt lập tức ngồi dậy, xốc lên màn xe, làm cho ánh trăng tiến vào. Tiểu Bảo mê hoặc xem xét Mỹ nhân ca ca, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy hoang mang. Lam Vô Nguyệt cười giải thích: “Tiểu Bảo, chúng ta đi khỏi nhai cốc , hiện tại đi đến một nơi an toàn.”

“Ngô?” Tiểu Bảo muốn ngồi xuống, Lam Vô Nguyệt đưa tay nâng dậy nhóc, ôm.

“Tỉnh ngủ chưa? Đã đói bụng đi.” Buông ra Tiểu Bảo, Lam Vô Nguyệt đi lấy thức ăn. Nhiếp Chính đang đánh xe nghe được động tĩnh bên trong liền quay đầu lại vén rèm lên, Tiểu Bảo theo thói quen gọi: “Quỷ ca ca.”

“Bảo, trước ăn một chút, chúng ta vẫn phải chạy đi, ngươi mệt mỏi thì ngủ.” Vừa nhìn thấy mặt Tiểu Bảo, Nhiếp Chính dọc theo đường đi tâm tình áp lực lập tức tốt hơn rất nhiều, trên mặt cũng có tươi cười.

Tiểu Bảo hướng đầu ra ngoài xem xét xem xét, còn đang mơ hồ. Lam Vô Nguyệt uy nhóc uống nước, lại nói: “Sư phó cùng sư thúc làm cho chúng ta đi trước, bọn họ theo sau sẽ tìm chúng ta. Ngươi đang ngủ, ca ca không muốn đánh thức ngươi.”

“Sư phó, sư thúc?” mở ra ống trúc, Tiểu Bảo thanh tỉnh không ít, sư phó cùng sư thúc không có cùng đi?

Lam Vô Nguyệt tận lực thoải mái nói: “Sư phó và sư thúc còn có chút chuyện phải làm, không tiện theo chúng ta cùng đi. Ngươi yên tâm, sư phó và sư thúc rất nhanh có thể tới tìm chúng ta.”

Tiểu Bảo khổ mặt: “Người xấu, ni?”

Lam Vô Nguyệt ôm cậu, ở trên trán hôn một cái, ngữ mang bất đắc dĩ nói: “Chúng ta tạm thời không có cách nào với đám người xấu này, cho nên chỉ có thể trước tránh đi.”

Tiểu Bảo đã hoàn toàn thanh tỉnh hiểu được trong lời nói của Mỹ nhân ca ca là ý gì. Đưa tay ôm lấy Mỹ nhân ca ca, cậu đem mình vùi vào trong lòng ngực y, nuốt xuống nước mắt. Nhà của bọn họ, không còn. Phàm cốc, nhà của cậu cùng sư phó, cùng các ca ca…

Ôm sát Tiểu Bảo đang thương tâm, Lam Vô Nguyệt nghẹn giọng: “Tiểu Bảo, ca ca đáp ứng ngươi, sau này chúng ta sẽ có một nơi so với Phàm cốc còn đẹp hơn, ca ca đáp ứng ngươi.”

Nặng nề gật đầu, Tiểu Bảo ngẩng đầu ở trên cằm Mỹ nhân ca ca hôn một cái, sau đó quay đầu nhìn về phía Quỷ ca ca vẫn còn nhìn mình, nghẹn ngào nói: “Cùng nhau. Ca ca, Tiểu Bảo, sư phó cùng, sư thúc, cùng nhau.”

Nhiếp Chính cùng Lam Vô Nguyệt đồng thời nói: “Đương nhiên sẽ cùng nhau. Chúng ta vĩnh viễn đều không xa rời nhau, vĩnh viễn đều cùng một chỗ.”

Không khóc, đi đến trước mặt Quỷ ca ca ôm chặt lấy hắn, Tiểu Bảo ở trong lòng hướng lão thiên gia gia khẩn cầu, khẩn cầu lão thiên gia gia cho bọn họ có thể vĩnh viễn cùng một chỗ.

Ngoan ngoãn lấp đầy bụng, Tiểu Bảo lẳng lặng oa ở trong lòng ngực Mỹ nhân ca ca nghe từng tiếng roi như quất vào trong lòng, còn có tiếng bánh xe mang theo gấp gáp. Bọn họ cứ như thế đi khỏi Phàm cốc , mang theo ký ức ngày nào đó cậu cùng Mỹ nhân ca ca, Quỷ ca ca tìm được Phàm cốc. Ngày đó, cậu nhận thức sư phó, thêm một Đại ca ca thương yêu mình. Cũng trong chớp mắt, Phàm cốc đã không còn . Nghĩ đến là do cậu mang đến Diêm la vương, là cậu hủy đi Phàm cốc, nước mắt Tiểu Bảo ngay trong hốc mắt đảo quanh.

Đầu bị người nâng lên, nước mắt không có đúng lúc lau tinh tường ánh vào trong mắt đối phương. Lam Vô Nguyệt cái gì cũng đều không có nói, y dùng tay áo lau đi nước mắt Tiểu Bảo, cúi đầu ngậm vào cái miệng nhỏ nhắn. Y đồng dạng thương tâm phẫn nộ, đồng dạng cần phải có người an ủi y, người trong lòng ngực đúng là đối tượng tốt nhất. Mở miệng cùng đầu lưỡi Mỹ nhân ca ca quấn lấy, Tiểu Bảo một tay vòng qua cổ Mỹ nhân ca ca, đến khi cậu sắp hít thở không thông cuối cùng có thể hô hấp, cậu mềm mại cầu: “Mỹ nhân, ca ca, song tu.”

Song tu cũng là yêu nhau, là chuyện cùng người thân cận nhất mới có thể làm, là chuyện cùng phu quân của mình thê của mình mới có thể làm. Cậu là nam hài tử, cậu không thể làm thê của các ca ca, nhưng cậu hy vọng các ca ca có thể làm phu quân của mình, có thể cả đời không rời không bỏ. Song tu, không chỉ là chữa bệnh, mà còn là cả đời bầu bạn.

Trong lòng Lam Vô Nguyệt nảy lên một cỗ cảm xúc ngay cả chính y đều không rõ, loại cảm xúc này làm cho y lại cúi đầu ngậm vào cánh môi ướt át của Tiểu Bảo. Tại thời khắc này, y không nên làm như thế, nhưng mà y không muốn khắc chế, hận cùng khuất nhục trong cơ thể cần người đến bình ổn. Một tay ôm lấy Tiểu Bảo làm cho cậu nhóc khóa ngồi ở ngang hông mình, Lam Vô Nguyệt hơi có vẻ vội vàng xao động kéo xuống xiêm y Tiểu Bảo, ngậm một bên đầu nhũ, tiếng miêu kêu động tình nhất thời vang lên.

Roi trong tay Nhiếp Chính đang đánh xe suýt nữa rớt, hắn xoay người xốc lên màn xe, ánh trăng thấu vào, Nhiếp Chính nháy mắt ngừng lại hô hấp lập tức buông tay. Màn buông xuống, lời ở bên miệng chạy mấy lần, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài. Thôi, mặc cho Vô Nguyệt đi thôi. Chuyên tâm đánh xe, không cho lỗ tai dời về sau đầu, Nhiếp Chính gian nan xem nhẹ động tĩnh bên trong xe thỉnh thoảng truyền ra.

Ngón tay gian nan ở trong cơ thể Tiểu Bảo rút ra xuyên vào, Lam Vô Nguyệt biết mình hẳn là đi đến sau xe lấy dược, nhưng y hiện tại nhu cầu cấp bách Tiểu Bảo an ủi. Cũng may thân thể Tiểu Bảo đã quen thuộc *** rất nhanh hưng phấn lên, cúc huyệt tiết dịch ruột non dần dần làm ẩm ướt ngón tay Lam Vô Nguyệt, y hôn Tiểu Bảo, đỡ lấy dục vọng của mình chậm rãi mở ra thân thể non nớt của cậu. Tiểu Bảo không sợ đau, chỉ sợ các ca ca không cùng mình song tu. Nhẫn xuống không khoẻ khi bị tiến vào, Tiểu Bảo chủ động cùng ca ca hôn môi, thậm chí rất phối hợp mà hít sâu thả lỏng, làm cho ca ca tiến vào. Quá trình đi vào cũng không gian nan, đợi đến khi cả căn đi vào, Lam Vô Nguyệt một tay nâng mông Tiểu Bảo, chậm rãi di chuyển.

A, đêm nay ánh trăng thật tròn nha, hôm nay là mười lăm đi. Ở trong cốc ngay cả ngày gì đều nhớ không được. Nhiếp Chính cố gắng ngẩng đầu thưởng thức ánh trăng, trong lòng có chút nén giận Tam đệ quá đáng. Đợi đến nơi hãy cùng Bảo song tu a, lần này bảo hắn cách màn nghe tiếng kêu của Bảo, quả thực là làm khó hắn.

Cũng may Lam Vô Nguyệt cũng không có quá phận, nhớ rõ đại ca ở bên ngoài. Dưỡng công dễ dàng bình tức phẫn uất trong lòng y, trước khi lý trí bị khống chế, Lam Vô Nguyệt đem mình toàn bộ giao cho nơi ấm áp kia.

“Đại ca.” Kêu một tiếng, Lam Vô Nguyệt buông mình ngã xuống trên người Tiểu Bảo.

Buông tiếng thở dài, Nhiếp Chính liếc mắt nhìn con đường phía trước một cái, thực sự bằng phẳng, hắn buông roi phóng ngựa tự chạy, rồi mới xoay người treo lên màn xe. Lam Vô Nguyệt bị dưỡng công khống chế đang điều tức, chuyện còn lại chỉ có thể để Nhiếp Chính đến làm. Nào biết, hắn mới vừa đụng tới Tiểu Bảo, Tiểu Bảo liền hừ vài tiếng. Nghĩ đến Tam đệ không có dược, có thể làm bị thương Tiểu Bảo , tất cả tâm tư của Nhiếp Chính phút chốc tiêu tan.

“Bảo, tổn thương ở đâu?”

Đem Tiểu Bảo từ trên người Lam Vô Nguyệt ôm xuống dưới, Nhiếp Chính với đến kiện xiêm y cho Tiểu Bảo chà lau hạ thân, nhưng lúc này, Tiểu Bảo lại co người cúi đầu hừ lên.

“Bảo?”

Nhiếp Chính nóng nảy.

“Đại ca? Xảy ra chuyện gì? Sao lại chậm lại ?”

Diệp Địch đi theo sau chạy lên tới, vừa thấy đại ca không ở vị trí trước đám cỏ, hắn luống cuống, chạy nhanh hướng về bên trong xe nhìn nhìn. Nhiếp Chính không quay đầu nói: “Trước dừng lại, Bảo có chút không thoải mái.”

“A! Hu ── ”

Túm ngụ dây cương ở xe ngựa đại ca, Diệp Địch đem hai chiếc xe đều ngừng lại. Trực tiếp nhảy đến trên xe đại ca, hắn tiến vào bên trong. Kết quả nhìn thấy tình cảnh làm hắn kinh ngạc đến ngây người. Một bóng đen lớn che khuất ánh trăng, A Mao cũng từ trên xe bước xuống .

“Đại ca? Cục cưng…” Diệp Địch không biết hỏi làm sao. Hạ thân Vô Nguyệt trống trơn, Cục cưng lại gần như lộ ra trọn vẹn, bên trong xe còn có hương vị sau khi song tu qua, này rõ ràng là vừa xảy ra cái gì. A Mao vỗ vỗ cạnh xe, hỏi. Nhiếp Chính vừa muốn giải thích, người trong lòng ngực lại hừ lên, còn đưa tay ôm lấy hắn ở trên người hắn cọ cọ.

“Bảo? Nói cho Quỷ ca ca chỗ nào không thoải mái?”

“Cục cưng, ngươi xảy ra chuyện gì?”

Diệp Địch đi ôm Tiểu Bảo, Tiểu Bảo lại bắt lấy tay hắn đặt ở một chỗ của mình, nói lầm bầm: “Ca ca… kỳ quái…”

Trong óc Nhiếp Chính ‘oanh’ một tiếng, trong lỗ mũi Diệp Địch có cái gì chảy ra, A Mao kéo xuống mành xe, trốn về xe mình. Tay Diệp Địch lại vừa lúc đặt ở trên căn chồi cao cao nhếch lên của Tiểu Bảo.

“Ngô… Khó chịu…” Tiểu Bảo chưa từng xuất tinh dưới tình huống không có dược lại phóng thích. Nhưng mà Lam Vô Nguyệt hôn mê, chính cậu lại không hiểu, đến mức thật là khó chịu. Nhiếp Chính nuốt nuốt cổ họng, thầm khàn giọng: “Nhị đệ, ngươi, chuẩn bị cho Bảo.” Giống như đụng phải thứ gì nguy hiểm, Diệp Địch mạnh thu hồi tay, lau lau thứ trong lỗ mũi chảy ra xong sau đó xoay người thực sự quá phận chạy ra ngoài!

“Đại ca, ta cùng A Mao ở bên ngoài canh cho ngươi a.”

Chẳng lẽ hắn sẽ không khó chịu sao?… đám huynh đệ này cũng thật quá đáng! Nhiếp Chính cắn răng, chờ Vô Nguyệt tỉnh hắn nhất định giáo huấn một trận. Người trong lòng ngực lại bắt đầu hừ , Nhiếp Chính hôn hôn cái trán ẩm ướt mồ hôi của nhóc, thấp giọng dỗ: “Bảo ngoan, Quỷ ca ca chuẩn bị cho ngươi, lập tức hảo.” Bàn tay khẽ run rẩy sờ lên chồi non Tiểu Bảo.

“A!” Thân thể Tiểu Bảo thực sự mẫn cảm, phản ứng lại trực tiếp, cậu vặn vẹo thân thể, một tiếng hô lên vui thích, còn chưa quên khẩn cầu: “Song, ngô… Tu…” (- . -|||)

“Chờ chúng ta tới rồi, Quỷ ca ca liền cùng Bảo song tu.” Sợ chính mình chịu không nổi khẩn cầu của Tiểu Bảo, Nhiếp Chính hôn lên miệng nhóc, đem tiếng rên rỉ câu nhân toàn bộ nuốt vào, động tác trên tay nhanh hơn.

Dù sao cũng là lần đầu tiên, Tiểu Bảo rất nhanh liền phóng ra. Cậu mềm nhũn ngã vào trong lòng ngực Quỷ ca ca, đầu ngón chân cũng không còn khí lực di chuyển . Chà lau sạch sẽ cho Tiểu Bảo, lại uy cậu uống ngay một chén nước lớn, lại dỗ cậu ngủ tiếp, Nhiếp Chính lúc này mới lau lau mồ hôi trên mặt, chui ra thùng xe.

“Nhị đệ, đi thôi.”

“A, nga.”

Diệp Địch từ trong xe đi ra, cúi thấp đầu cầm lấy roi, không dám nhìn hướng bên cạnh, sợ mình nhịn không được.

Tiếng vó ngựa một lần nữa vang lên, Nhiếp Chính vẫn là giải thích : “Trong lòng tam đệ ngươi không thoải mái, Bảo cùng y một chỗ, y nhất thời không cầm giữ.”

“A.” Diệp Địch thật mạnh huy xuống roi ngựa, miệng khô lưỡi khô. Bình tĩnh trong chốc lát, hắn mới nhìn về phía đại ca đang cùng hắn chạy song song, nói: “Hay là, cho Bảo, dùng dược đi. Ta sợ thân thể nhóc, chịu không nổi.”

“A.” Lúc này miệng khô lưỡi khô đổi thành Nhiếp Chính .

Tiểu Bảo đang trong mê man ẩn ẩn nghe được lời của các ca ca, nhưng giống như lại không có nghe được. Trong đầu lại trôi nổi đầy những câu kỳ quái kia, có đôi khi cậu cảm thấy đã bắt được, nhưng lắc mình một cái lại tìm không thấy rõ ràng . Trong mê man, Tiểu Bảo lâm vào mớ lộn xộn, cố tìm kiếm đầu sợi.

Ngồi xếp bằng ở trên đỉnh núi, Phàm Cốt nhìn dưới chân núi thỉnh thoảng hiện lên bụi khí, ánh mắt u ám. Phương Du ngồi ở bên cạnh nhìn hắn trong chốc lát, nói: “Sư huynh, ngươi đi đi, ta ở tại chỗ này.”

Phàm Cốt trước đó còn có một thân tiên khí trong nháy mắt liền biến thành phàm phu tục tử, đưa tay liền cho Phương Du một quyền. Đối phương cắn răng nhẫn xuống, không dám đi nhào nặn chỗ đau bị đánh.

“Còn nói những lời nhảm nhí này ta sẽ đem ngươi đá xuống.”

Phương Du không dám nói , ngoan ngoãn ngồi.

Cuối cùng lại nhìn nơi mà hắn ở bốn mươi năm vài lần, Phàm Cốt lại biến thành một đạo lão cao tiên, khẩu khí bằng phẳng nói: “Con chim sẻ thối kia làm bị thương a Bảo cùng A Mao, không giáo huấn nó một trận thật sự là khó tiêu mối hận trong lòng của ta. Ngươi xem đêm nay, bọn họ tổng cộng đến ba nhóm nhân mã dò đường, ta nghĩ cũng bất quá chính là mấy ngày nay . Đến lúc đó ngươi dẫn dắt Lâm Thịnh Chi rời đi, ta muốn từ trên người con chim sẻ thối kia lấy một vài thứ.”

“Sư huynh, hay là ta đi đi.” Phương Du mới vừa mở miệng, Phàm Cốt bật người lại biến thành phàm nhân, hung tợn nói: “Ngươi có thể im lặng nghe ta một hồi hay không?”

Phương Du hảo khuyên bảo: ” Phan Linh Tước kia ác độc vô cùng, gã còn có nhiều điểu như vậy, Bạch phong đều đi rồi, ta lo lắng ngươi.” Lão nói chưa dứt lời thì lại bị Phàm Cốt thưởng cho một quyền.

“Ngươi là nói ta đánh không lại con chim sẻ thối lẫn mấy con chim thối kia?”

Phương Du chỉ dám lắc đầu, không dám lên tiếng .

Phàm Cốt lạnh nhạt nói: ” Phàm Cốt ta cũng không phải kẻ ngồi không. Nếu không phải không muốn đem Giang gia liên lụy vào, để tránh cái cây Chi ma kia sau khi phát cuồng làm bị thương bọn họ, ta đã trực tiếp cho Giang gia vận dụng lực lượng bọn họ tại triều đình diệt trừ bọn vô liêm sỉ này.”

“Đúng vậy đúng vậy. ”

“Ta nếu đã định bất cứ giá nào, thì cái cây Chi ma cùng con chim sẻ thối kia cũng không nhất định có thể chiếm được tiện nghi. Nhưng bọn hắn sớm muộn gì không chết, ta làm gì theo chân bọn họ liều mạng? Bảo bối đồ nhi của ta còn chờ ta ni.”

“Đúng vậy đúng vậy. ”

“Thế nhưng ngươi cũng không thể cứ như thế mà rời đi, nhất là con chim sẻ thối kia, không để cho gã nếm chút lợi hại, gã thật đúng là đem mình nâng cao .”

“Đúng vậy vậy. ”

“Đến lúc đó ngươi hành sự tùy theo hoàn cảnh, đem Lâm Thịnh Chi dẫn dắt rời đi.”

“…”

“Sao vậy? Không muốn?”

“Sư huynh liền giao cho ta đi.”

Vừa lòng , sắc mặt Phàm Cốt lại khôi phục bình tĩnh, lạnh nhạt mà nhìn hết thảy dưới chân núi, không lâu sau, nơi này sẽ hóa thành một mảnh tro tàn .

“Sư huynh, đêm đã khuya, trở về nghỉ ngơi đi.”

“Ta ngồi một lát nữa, từng cọng cây ngọn cỏ nơi này đều là ta tự tay trồng xuống, phải rời đi , ta luyến tiếc nha.”

“Hảo, ta bồi ngươi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.