Bảo Bối

Chương 92



Khiến đám người Phàm Cốt, Nhiếp Chính tuyệt vọng chính là mặc kệ bọn họ dùng biện pháp gì, Tiểu Bảo vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, hơn nữa ngủ càng ngày càng trầm . Cho dù bọn họ ngoan tâm đem mông Tiểu Bảo đánh thành cánh hoa tám cánh, cậu cũng không chịu tỉnh. Cạy mở ra miệng Tiểu Bảo, uy cậu uống dược bỏ thêm rất nhiều hoàng liên, ở trên huyệt thái dương trát châm, càng không ngừng kêu gọi cậu nhóc, tóm lại, thẳng đến bọn họ thật sự ngoan tâm không nổi, Tiểu Bảo cũng không chịu tỉnh.

Nhìn cái mông sưng đỏ của Tiểu Bảo, gương mặt vì uống ngay dược đắng mà muốn khóc, mọi người cũng là đau lòng khó nhịn. Cuối cùng Phàm Cốt ngay cả tán công tán đều dùng tới, Tiểu Bảo vẫn là không tỉnh. Năm ngày qua đi, Phàm Cốt ngược lại tỉnh táo lại, hướng tới mấy vị đồ đệ nói: “A Bảo biến thành như vậy, đều là lỗi của ta, là ta lo lắng không chu toàn. Nếu nó biến thành Quỷ Khốc Tiếu thứ hai, ta đây liền đem bộ xương già này bồi nó đi một đạo.”

“Sư phó!”

“Sư huynh, ngươi ngàn vạn lần đừng nghĩ như thế!” Phương Du nghe được đúng là kinh hồn táng đảm, không để ý còn có người bên ngoài, hắn nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của Phàm Cốt nói: “Không chừng a Bảo căn bản không phải là vì Hải phách chân kinh ni? Ngươi cũng điều tra qua mạch tượng của nó, không hề có dấu hiệu chân khí nghịch chuyển. Ngươi đừng quên thân thế Tiểu Bảo, nói không chừng nó mê man như vậy là cùng thân thế của nó có liên quan a.”

Nhưng Phàm Cốt lại nghe không vào, hắn sắc mặt tiều tụy nói: “A Bảo đúng là sau khi sao chép Hải phách chân kinh mới biến thành như vậy, cho dù nó không phải đang tu luyện Hải phách chân kinh, cũng nhất định cùng cái kia có liên quan. A Bảo tâm tư đơn thuần, cái loại công phu kỳ lạ này của Hải phách chân kinh khẳng định sẽ xâm chiếm ý thức nó. Nếu nó vẫn tiếp tục ngủ như thế, ta cũng nhận lấy, cùng lắm thì ta hầu hạ nó cả đời. Nhưng ngươi biết, nó dù chết cũng sẽ không hy vọng mình biến thành như cha nó.”

Lam Vô Nguyệt ở bên chân Phàm Cốt quỳ xuống, cố nén bi thương nói: “Sư phó, sự tình không có đến một bước cuối cùng, chúng ta sẽ không thể buông tha cho hy vọng. Huống chi ta chưa từng nghe nói qua có người luyện công lúc đang ngủ. Nói không chừng Tiểu Bảo hiện tại đang cùng Hải phách chân kinh phân cao thấp ni, cho nên không có khí lực tỉnh lại.”

Lam Vô Nguyệt không nghĩ tới một câu nghe vào trong lỗ tai những người khác cũng là cảnh tỉnh. Phương Du nhanh nói: “Đúng vậy a, sư huynh! Có ai luyện công mà vẫn đang ngủ? Ngươi cũng nói Tiểu Bảo tâm tư đơn thuần, nó xác định sẽ không tu luyện biển phá chân kinh, hắn hiện tại luôn luôn tại đang ngủ nhất định là cùng Hải phách chân kinh phân cao thấp ni. Sư huynh, chúng ta phải trợ giúp Tiểu Bảo cùng nhau đả bại Hải phách chân kinh a.”

Nhiếp Chính thân thể chấn động, khàn giọng nói: “Sư phó, Vô Nguyệt nói có đạo lý. Tâm nguyện duy nhất của Bảo chính là cùng sư phó, cùng các ca ca một chỗ, nhóc khẳng định sẽ không tu luyện Hải phách chân kinh. Nhất định là bởi vì nhóc đang toàn lực đối kháng Hải phách chân kinh, cho nên mới vẫn chưa tỉnh lại.” Đúng vậy! Hắn sao lại không nghĩ tới a?! Mà ngay cả Lam Vô Nguyệt chỉ là thuận miệng nói cũng hiểu được suy đoán của mình có đạo lý .Trong lòng Tiểu Bảo không có hận, không có thù hận, chỉ có tâm nguyện cùng bọn họ vĩnh viễn một chỗ, cậu sao có thể cho Hải phách chân kinh xâm chiếm ý thức a?

Vừa nghe như thế, Phàm Cốt luống cuống, hoang mang lo sợ mà bắt lấy tay Phương Du nói: “Xử lý làm sao? Xử lý làm sao Ta còn cho a Bảo uống tán công tán a!”

Phương Du trấn an: “Tán công tán này muốn tán cũng là Hải phách chân kinh. Dưỡng công là dưỡng ở trong cơ thể a Bảo, sẽ không dễ dàng bị tản mất.”

Phàm Cốt cọ đứng lên: “Ta đi xứng dược luyện công cho a Bảo, nó quyết không thể bại bởi Hải phách chân kinh a!”

Phương Du lại nhanh ngăn lại hắn: “Sư huynh, vạn nhất dược dưỡng không phải dưỡng công, ngược lại nuôi Hải phách chân kinh chẳng phải là càng chết?”

“Vậy làm sao xử lý? Ta cho a Bảo ăn nhiều tán công tán như vậy.” Phàm Cốt muốn khóc, “Ta thật sự là lão hồ đồ a!”

Phương Du đau lòng thuận lưng hắn nói: “Dưỡng công dưỡng vài ngày thì sẽ dưỡng trở lại, chúng ta hiện tại cái gì cũng không làm, chỉ làm thức ăn ngon cho a Bảo, dưỡng tráng thân thể nó, làm cho nó có khí lực cùng Hải phách chân kinh đấu.”

“Ta đi nấu canh gà cho Cục cưng!”

Diệp Địch bật người chạy vô ảnh.

“Ta đi giúp Nhị ca chiếu cố.”

Lam Vô Nguyệt cũng hoang mang rối loạn đứng dậy chạy.

“Ta đi xem trong phòng bếp còn có cái gì có thể bổ thân thể cho Bảo.”

Nhiếp Chính trụ hai gậy tập tễnh bước nhanh đi.

“…”

A Mao vỗ vỗ sư phó, làm cho ngài đi nghỉ ngơi, hắn tới chiếu cố Tiểu Bảo.

Phàm Cốt làm sao nghỉ ngơi được, hắn đứng dậy nói: “A Mao, ngươi ở trong này chiếu cố a Bảo, ta đi cho làm bữa cơm dược cho nó.”

“Ta cùng đi với ngươi.”

Phương Du lo lắng theo sát đi ra ngoài.

Phòng trong lại vắng người, a Mao đem Tiểu Bảo đang ngủ thẳng tắp ôm lấy gắt gao vòng vào trong ngực, khóe mắt có bọt nước. A Bảo, ngươi ngàn vạn lần không thể thua a. Đại ca ca, không thể không có ngươi.

Mê trận, Tiểu Bảo đã nhìn đến bóng dáng đầu sợi thở dài nhẹ nhõm một hơi, trong mắt tràn đầy lệ. Mông đau quá đau quá, trong miệng thật đắng thật đắng, nơi bị kim châm qua tê tê đau đau. Ô… Sư phó, ca ca, Tiểu Bảo rất nhanh thì tốt rồi, không cần uy Tiểu Bảo uống hoàng liên, không cần đánh mông Tiểu Bảo.

May mắn Lam Vô Nguyệt trong lúc vô ý đã đoán đúng một chút, mọi người mới không hề “Chà đạp” Tiểu Bảo, bắt đầu hướng tới miệng cậu nhồi nhét các loại dưỡng thân thể. Canh gà, canh cá, canh vịt, canh dược… Cái gì bổ thân thể thì uy cái đó. Thấy Tiểu Bảo không khóc, nhất là lúc các ca ca uy cậu ăn canh xong đều sẽ hôn cậu, ôm cậu một cái, Tiểu Bảo liền có tinh thần đi tìm đầu sợi .

……………….

“Diệp tiểu tử, đem a Bảo ôm ra phơi nắng đi, hôm nay thái dương thật là tốt.”

“Được rồi, sư phó.”

Lau tay lẫn mặt, uy nước cho Tiểu Bảo, Diệp Địch đem Tiểu Bảo từ trong ổ chăn ôm ra, A Mao cùng Nhiếp Chính giúp đỡ cùng nhau mặc vào xiêm y cho Tiểu Bảo. Mấy người theo Tiểu Bảo cùng nhau đi ra phòng, thái dương bên ngoài quả nhiên tốt. Sau tiết thanh minh, mưa đi qua, ngày càng ngày càng ấm áp, mùa hè cũng sắp đến rồi.

A Mao ở trong rừng trồng thức ăn, nuôi gà vịt, còn đào ra một cái hồ nuôi cá. Sau khi Diệp Địch ôm Tiểu Bảo đến ghế nằm, A Mao cùng Lam Vô Nguyệt phải đi bận việc . Làm như thế thứ nhất là phương tiện cho ăn uống, thứ hai cũng là tận lực tránh đi nanh vuốt của Lâm Thịnh Chi cùng Phan Linh Tước. Phương Du phế đi một bàn tay Phan Linh Tước còn làm cho gã thành thái giám, đối phương tuyệt đối sẽ không buông tha bọn họ. Tuy nói nơi này yên lặng, nhưng mà có thể trở thành chỗ lâu dài hay không ai cũng nói không chính xác.

Phương Du từng đi trấn trên thám thính qua tin tức, trận chiến tại Phàm cốc, võ lâm chết hơn phân nửa, chỉ có Lâm Thịnh Chi một mình không hề tổn hao gì trở lại. Bởi vì chết không có đối chứng, Lâm Thịnh Chi thả ra tin tức Quỷ Khốc Tiếu còn đang tại thế, hơn nữa muốn cùng sư huynh Phàm Cốt liên kết làm hại võ lâm. Lại thêm có Phan Linh Tước làm chứng, Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch đã nghiễm nhiên trở thành người trong ma đạo tìm nơi nương tựa Quỷ Khốc Tiếu cùng Phàm Cốt, vứt bỏ thiện theo ác. Chưởng môn nhân tam đại môn phái đều chết thảm trên tay bọn họ, võ lâm chính nghĩa làm sao có thể buông tha. Hiện tại toàn bộ người trong võ lâm đều đang tìm kiếm tung tích bọn họ. Hơn nữa Quỷ Khốc Tiếu tái hiện giang hồ, bọn họ càng phải nhanh chóng diệt trừ.

Sau khi Phàm Cốt nghe được chỉ là lạnh lùng cười, bọn ngu xuẩn kia sớm muộn gì sẽ biết chân diện mục của Lâm Thịnh Chi. Mà Lam Vô Nguyệt sau khi biết được Phan Linh Tước bị phế, cũng chỉ là lạnh lùng cười, nói với Phương Du: “Sư thúc, sao ngài không đem hai cánh tay gã đều chém?”

Phương Du thực sự nghiêm túc trả lời: “Vốn là muốn vậy, sau lúc tiến đến liền sửa lại chủ ý. Gã không phải vẫn đối với ngươi tâm hoài bất quỹ sao? Đơn giản thiến gã cho xong, bằng không sau khi gã thành ma còn không biết sẽ đạp hư bao nhiêu người ni.” Tiếp theo Phương Du lại rất ão não nói: “Đáng tiếc chính là không đem thứ kia của gã về cho các ngươi nhìn một cái, cho các ngươi xả giận.”

Diệp Địch lập tức lắc đầu nói: “Ta không nên nhìn, sẽ hù dọa đến Cục cưng.”

Ngẫm lại cũng phải, Phương Du không ão não. Thật may là là trước đó hắn bệnh nặng qua một hồi, vẫn chưa khỏi hẳn, nếu khi đó hắn ở trạng thái tốt nhất, Phan Linh Tước tuyệt đối lưu không được cánh tay kia. Bất quá sự tình đã qua , hắn cũng sẽ không nói. Dù sao đoạn ngày kia được sư huynh chiếu cố, hắn mỗi lần nhớ tới trong lòng đều ngọt tựa như mật.

…………………

Mắt thấy tháng năm sẽ tới, Tiểu Bảo mê man hơn một tháng vẫn còn đang ngủ, bất quá không biết là do ngủ nhiều hay là dưỡng hay, mặt Tiểu Bảo đã tròn tròn, trên người cũng có thịt, má trái cũng hồng nhuận không ít, vết bớt má phải cũng không còn khuếch tán. Trái tim mọi người thoáng thả lại trong bụng, điều này có nhìn sao cũng không như là đang luyện Hải phách chân kinh, ngược lại rất giống như Lam Vô Nguyệt nói. Diệp Địch cùng A Mao càng làm các món đa dạng cho Tiểu Bảo điều dưỡng thân thể.

Phàm Cốt mỗi khi chiếu cố Tiểu Bảo đều lén lút cùng Phương Du thương lượng sau này bọn họ nên làm sao xử lý. Phàm Cốt không muốn cùng bọn Lâm Thịnh Chi chạm trán, tốt nhất là có thể tìm nơi an toàn cho mọi người nghỉ ngơi thả khí, nhất là mấy người vừa thương lại tàn kia có thể chuyên tâm mà luyện công. Chạy tới chạy lui như vậy không chỉ vô ích đối với thân thể bọn hắn, đối với thân thể Tiểu Bảo cũng không hảo.

Nhưng nơi an toàn khó tìm, sư môn của Phàm Cốt cùng Phương Du sớm không ở đây, hiện tại ai chiếm lấy nơi kia bọn họ cũng không biết, chuẩn bị không tốt làm bại lộ chính mình đưa tới Lâm Thịnh Chi chú ý ngược lại phiền toái. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể tạm thời trước ở chỗ này, chậm rãi tìm nơi an toàn.

“Sư phó, sư thúc, ăn cơm .” Lau tay, Diệp Địch theo phòng bếp đi ra, hô to, rồi lại hỏi: “Ở trong phòng ăn hay là ăn bên ngoài?”

Phàm Cốt ở trong phòng trả lời: “Bên ngoài ăn đi, a Bảo phải phơi nắng nhiều, luôn nằm cũng không tốt.”

“Được rồi, ta đi bưng cơm.”

A Mao cùng Diệp Địch nấu cơm giúp hắn đem thức ăn bưng ra, bày trên trên bàn đá trong lương đình. Một con A Đột đi gọi Nhiếp Chính cùng Lam Vô Nguyệt đang ở trong rừng đùa nghịch cơ quan quay về dùng cơm. Hai người mỗi ngày cũng phải đi vào rừng kiểm tra mấy lần, rồi mới đem những chỗ không thích hợp tiến thêm một bước sửa chữa. Đối với bọn hắn mà nói, an toàn so với cái gì đều trọng yếu hơn, nửa điểm qua loa không được.

Dọn xong cơm, Diệp Địch đi vào phòng đem Tiểu Bảo ôm ra. Vết thương của A Mao gần như khỏi toàn bộ, nhưng hắn vẫn không được điều dưỡng tốt lắm, lại một đường bôn ba, hiện tại lại vì chuyện của Tiểu Bảo mà hao tổn tinh thần, Diệp Địch đem công việc bẩn nhất mệt nhất toàn bộ gánh xuống, làm cho A Mao nghỉ ngơi nhiều. Bốn người ở bên cạnh bàn đợi trong chốc lát, Lam Vô Nguyệt cùng Nhiếp Chính đã trở lại. Tiểu Bối bắt một cái chân gà chạy đến bên A Đột theo chân bọn họ cùng nhau ăn cơm, Tiểu Bối hiện tại cũng không cùng Tiểu Bảo ngủ chung, cả ngày cùng nhóm A Đột “Pha trộn” một chỗ.

Bới thêm một chén canh gà, nếm thử hương vị, vừa ăn. Diệp Địch múc một muỗng, thổi ấm uy đến bên miệng Tiểu Bảo. A Mao ngồi ở bên cạnh mở ra miệng Tiểu Bảo, Diệp Địch đem canh gà chậm rãi uy vào. A Mao vuốt vuốt cổ Tiểu Bảo, làm cho cậu nuốt xuống. Nhiếp Chính ở trong bát đem gan gà biến thành vụn vụn, rồi mới bưng đến trước mặt Diệp Địch, Diệp Địch múc một chút, trộn với canh gà uy Tiểu Bảo uống. Lam Vô Nguyệt cũng không nhàn, y đem khoai lang đã nấu mềm đảo nát, lại trộn với rau vụn và thịt băm, đó cũng là cho Tiểu Bảo ăn.

Mỗi một lần nhìn thấy bốn người bọn họ tỉ mỉ chiếu cố Tiểu Bảo như thế, không có nửa câu oán hận, Phàm Cốt liền nhịn không được tự trách. Nếu Tiểu Bảo vẫn chưa tỉnh lại, hắn thật sự là không mặt mũi nào đối mặt bốn người này. Phương Du cầm tay sư huynh đặt ở trên đùi, không tiếng động mà an ủi hắn, a Bảo sẽ hồi tỉnh.

Vô ý thức đem mấy thứ các ca ca uy vào đều nuốt xuống, Tiểu Bảo nín thở tập trung tư tưởng mà nhìn một hàng chữ trước mặt, trái tim đập bịch bịch. Cậu tìm được rồi… Cậu hình như tìm được rồi! Nhào vào đống chữ xếp kia, Tiểu Bảo nắm lên đầu sợi, kích động hô to: “Sư phó! Ca ca!”

“Bảo?”

“A Bảo! A Bảo ngươi mau tỉnh lại!”

“Tiểu Bảo! Tiểu Bảo mau tỉnh lại!”

Không có gì chuẩn bị mà nghe được tiếng kêu của Tiểu Bảo, tất cả mọi người bỏ lại chiếc đũa phóng ra sau. Diệp Địch đang muốn uy Tiểu Bảo ăn cơm ngơ ngác mà nhìn người trong lòng ngực, cho là mình nghe lầm.

“Sư phó! Ca ca!”

Lại là một tiếng gọi, Tiểu Bảo mạnh mở mắt, trong con ngươi sáng rõ vô cùng. Nhưng cậu cứ như không phát hiện sư phó, ca ca ở bên cạnh. Cậu bay nhanh từ trong lòng ngực Diệp Địch nhảy xuống, không biết mình chạm rớt cái thìa trong tay Hảo ca ca, không biết thìa rơi trên mặt đất ngã nát. Cậu chân trần vọt vào gian phòng lúc xoay người nhìn thấy.

“Bảo!”

“Tiểu Bảo!”

“A Bảo! Ngươi đi đâu vậy a!”

Còn chưa kịp vui sướng, mọi người bối rối mà đuổi theo qua. Diệp Địch bất tri bất giác ngay sau khi tất cả mọi người không thấy mới kịp phản ứng là Tiểu Bảo tỉnh.

“Cục cưng! Cục cưng!”

Vọt vào trong phòng, Tiểu Bảo ở chung quanh tìm kiếm cái gì, vẻ mặt lo lắng. Lam Vô Nguyệt trước hết vọt vào ôm lấy cổ nhóc, âm thanh phát run hỏi: “Tiểu Bảo, ngươi tìm cái gì?”

“Bút, bút, giấy, giấy.”

A Mao theo sau vào lại xoay người chạy đi ra ngoài.

“Bút, bút, giấy, giấy.” Tiểu Bảo còn trầm tẩm ở trong ý thức của mình càng không ngừng lặp lại bốn chữ này. Cái dạng này của cậu làm mọi người sợ hãi, Phàm Cốt tiến lên muốn ôm, bị Phương Du ngăn lại.

Hắn hạ giọng rất nhanh nói: “A Bảo bây giờ còn chưa tỉnh ni! Ngàn vạn lần không thể quấy nhiễu đến nó!”

Lam Vô Nguyệt vừa nghe nhanh nới lỏng tay, Tiểu Bảo còn ở trong phòng chuyển động, miệng nhẩm nhẩm: “Bút, bút, giấy, giấy đâu?”

“Đến đây đến đây.” khi A Mao cầm trong tay bút và giấy tiến vào, Nhiếp Chính nhanh chóng lên tiếng. A Mao còn chưa có đem giấy buông, Tiểu Bảo liền khập khiễng chạy tới. Cậu đi đứng bất tiện, chạy lại cực nhanh, mọi người nhìn mà kinh hồn táng đảm, sợ cậu té ngã. Bò lên ghế, Tiểu Bảo cầm lấy bút nhanh chóng chấm mực, hướng tới giấy xoát xoát xoát mà viết lên, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nghiêm túc. Không người nào dám ra tiếng quấy rầy, mọi người đặt khẽ cước bộ đi đến bên cạnh, thăm dò nhìn lại.

Tiểu Bảo viết thật sự mau, chữ cũng viết đến loạn xạ, nhưng Phàm Cốt cùng đám người Nhiếp Chính vẫn là thấy rõ ràng . Bọn họ càng xem càng kinh hãi, càng xem ánh mắt trừng càng lớn, này này này… Dù là Phương Du đều không khỏi ngừng lại hô hấp, đây là! Đây là!

Múa bút thành văn suốt nửa canh giờ, đầu Tiểu Bảo đều không có nâng lên một chút. Viết xuống một chữ cuối cùng, cậu bỏ lại bút, cầm lấy mớ giấy thật dày đi xuống ghế bước ra ngoài: “Sư phó! Ca ca! Mau tới!”

“Bảo ( Tiểu Bảo ).”

“A Bảo ( Cục cưng ).”

Tiểu Bảo nóng vội tìm sư phó cùng ca ca, thân thể thoáng chốc chấn động, mắt chớp chớp, sau đó xoay người, lúc này mới phát hiện sư phó cùng các ca ca đã ở trong này. Lúm đồng tiền hãm sâu, Tiểu Bảo dâng ra thứ trong tay, rất kinh hỉ mà nói: “Sư phó, sư phó, ca ca, các ngươi mau, xem!”

Phàm Cốt là người thứ nhất đi lên, lấy lại đây. Nhìn từ đầu tới đuôi liền trực tiếp hỏi: “A Bảo, đây là cái gì?”

Mắt to loan loan, Tiểu Bảo bổ nhào vào trong lòng ngực hắn kích động nói: “Hải phách, chân kinh.”

“Cái gì? !” Kinh hô vang lên, Phương Du là người thứ nhất hô to: “Đây đúng là Hải phách chân kinh?”

“Phải, phải ”

Tiểu Bảo mãnh liệt gật đầu, kéo sư phó liền hướng đến cạnh bàn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.