Bảo Bối

Chương 97




Vách núi cùng mây mù đem nhai cốc hoàn toàn vây quanh, càng đi sâu bên trong, đám người Phàm Cốt càng cảm thấy nơi này cùng Phàm cốc rất giống. Hơn nữa càng đi đường càng chật hẹp, giữa vách núi đứng sững lại có rất nhiều đường nhỏ, cứ như một tòa mê cung. Đi không biết bao lâu, tất cả mọi người mệt mỏi, Nhiếp Chính đi đứng bất tiện cũng càng không ngừng thở, Phàm Cốt ngửa đầu, đỉnh đầu trừ bỏ sương mù chính là sương mù, căn bản nhìn không ra bây giờ là canh giờ gì.

Đi đến một chỗ tương đối rộng mở, Phàm Cốt xoay người nói: “Chúng ta nghỉ ngơi một chút đi.” Mấy người đều gật đầu đồng ý. Cũng không trải chăn , mọi người ngồi trên chiếu. A Mao xuất ra ống trúc đựng nước, bên trong đã không còn chút nước. Phàm Cốt liếm liếm cái môi phát khô, hỏi: “A Mao, thức ăn còn lại bao nhiêu?” A Mao lấy qua gói đựng lương khô, mở ra nhìn, bên trong chỉ có cái bánh.

Phàm Cốt chống đỡ đầu gối đứng lên, nói: “Ta và sư thúc các ngươi đi tìm thức ăn, Lam tiểu tử cùng Diệp tiểu tử đi tìm nước. A Mao, Nhiếp tiểu tử cùng a Bảo ở chỗ này. Các ngươi mang A Đột cùng Bạch phong, không cần đi xa.”

“Ân!”

Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch cầm lên ống trúc cùng mộc chậu, Phàm Cốt cùng Phương Du mang dao găm cùng cung tiễn, bốn người phân công nhau đi tìm thức ăn nước uống, sở dĩ phân công nhau, cũng là muốn thuận đường tìm xem cửa vào của Đào nguyên. Bọn họ thủy chung không tin nơi này chính cái gọi là Đào nguyên gì đó.

A Mao cùng Nhiếp Chính lưu lại cũng không nhàn. A Mao đi nhặt củi gỗ, Nhiếp Chính trụ hai gậy ở chung quanh điều tra. Tiểu Bối đi đến đỉnh một thân cây, ngửa đầu cố gắng nhìn trời, vẫn là không yên lòng con ưng kia. Bất quá nó nhìn hồi lâu chỉ thấy sương mù và mây, nó liền đơn giản ngồi ở đỉnh cây hứng gió. Tiểu Bảo ngồi trên mặt đất chốc lát lại không yên, cậu muốn đi ngoài. Loại việc nhỏ này hoàn toàn không cần phiền toái các ca ca, Tiểu Bảo đứng lên hướng Quỷ ca ca hô vài tiếng: Quỷ ca ca, ta đi giải, quyết.”

Nhiếp Chính thăm dò trước vách đá quay đầu lại, trụ nạng muốn lại đây: “Quỷ ca ca mang ngươi đi.”

“Không cần, không cần.” Tiểu Bảo lắc đầu, “Chính mình, có thể. Ta không, đi xa.”

“Vậy ngươi mang Tiểu Bối cùng đi, không cần đi xa.” Chung quanh không có người nào, Nhiếp Chính cũng không lo lắng .

Tiếp đón Tiểu Bối từ trên cây xuống dưới, Tiểu Bảo hướng đến bụi cỏ ở xa xa, muốn đi ngoài đương nhiên phải đi rất xa. Cùng với ngày hôm qua, trong lòng Tiểu Bảo thoải mái hơn. Không có điểu truy bọn họ, không có người xấu bắt bọn họ, cho dù tìm không thấy Đào nguyên, ở trong này ngụ lại cậu cũng nguyện ý. Trong bụi cỏ nở đầy hoa, đại bộ phận Tiểu Bảo đều nhận được. Cây cỏ bộ dạng rất cao, vượt qua cả chân Tiểu Bảo, cậu đi đứng bất tiện cẩn thận mà chậm rãi đi.

Đi đến lúc sắp nhìn không thấy Quỷ ca ca , Tiểu Bảo lúc này mới cởi bỏ dây thừng, vén dậy vạt áo, cuộn ống tay. Nước trong bụng nóng hầm hập mà văng theo ra, Tiểu Bảo không khỏi run run một trận. Rời bụi cỏ, Tiểu Bảo nhấc lên quần, buộc xong đai lưng xoay người trở về. Đi ra một đoạn đường, Tiểu Bảo đột nhiên ngừng lại, nghi hoặc quay đầu nhìn trở về, di?

Xoay người, Tiểu Bảo vẻ mặt nghi hoặc, là cậu nhìn lầm rồi đi, nơi này sao sẽ có loại cây cỏ này ni? Có nghi hoặc thì nên cởi bỏ, Tiểu Bảo theo đường cũ trở về. Đến gần nhìn, Tiểu Bảo hô nhỏ ra tiếng, thật là Băng nguyên thảo! Nhưng mà nơi này sao lại có Băng nguyên thảo ni? Tiểu Bảo ngồi xổm xuống mở to hai mắt xem xét. Lúc ở chỗ nghĩa phụ làm học đồ, nghĩa phụ có cho cậu xem qua Băng nguyên thảo đã phơi khô, lại cho cậu xem qua tranh vẽ Băng nguyên thảo trên sách, cùng với gốc này rất giống ni. Nhưng mà Băng nguyên thảo chỉ có trên tuyết sơn cực lạnh mới có, nơi này sao lại xuất hiện a? Tiểu Bảo ngẩng đầu cẩn thận tìm tìm, bốn phía cũng không có, cậu cúi xuống, đầy đầu nghi vấn, thật là kỳ quái, có phải cậu nhận sai hay không?

Băng nguyên thảo đúng là thánh thảo chữa thương, Tiểu Bảo không dám hái, sợ thật sự là Băng nguyên thảo, loại cỏ này rất khó tìm ni. Suy nghĩ trong chốc lát, Tiểu Bảo đem cây cỏ chung quanh gốc cỏ này nhổ một ít, lại tìm đến một tảng đá để ở bên cạnh làm ký hiệu, nghĩ thầm chờ sau khi sư phó trở về làm cho sư phó đến xem. Đứng lên, Tiểu Bảo chưa từ bỏ ý định mà đi phía trước, có lẽ còn có thể tìm tới một gốc cây ni. Đi đi, mắt Tiểu Bảo sáng rực lên, cậu bước nhanh đến trước một gốc cây có hai phiến lá màu trắng, mở ra từng đám từng đám hoa nhỏ, nơi này cũng có một gốc cây!

Quay đầu lại nhìn nhìn, mơ hồ có thể nhìn đến nơi mình vừa rồi làm ký hiệu, Tiểu Bảo đem cây cỏ chung quanh gốc Băng nguyên thảo này nhổ một ít, lại hái mấy đóa hoa hồng thật to bày ở một bên làm ký hiệu. Tìm được hai gốc, Tiểu Bảo không khỏi nhảy nhót. Nếu này thật sự là Băng nguyên thảo, sư phó khẳng định sẽ vui, hơn nữa Băng nguyên thảo có thể chữa thương dưỡng thân thể cho các ca ca ni. Tìm được hai gốc, Tiểu Bảo lòng tham , còn muốn tìm được gốc thứ ba, gốc thứ tư… Hoàn toàn đã quên Quỷ ca ca dặn dò cậu đừng chạy xa. Cong thân thể ở trong bụi cỏ càng ngày càng tươi tốt, dần dần so với cậu còn cao hơn tìm kiếm Băng nguyên thảo, Tiểu Bảo lưu lại một ký hiệu, cậu đã tìm được năm gốc rồi!

Ôm một nhánh cây trở về, A Mao vừa muốn ngồi xổm xuống nhóm lửa, mi tâm nhíu lại, a Bảo đâu? Mọi nơi nhìn xung quanh một vòng, nhìn thấy Nhiếp Chính dán một chỗ vách đá không biết đang làm cái gì, A Mao đi nhanh tới. Nghĩ thầm trong vách đá có thể có kỳ quái hay không, Nhiếp Chính đang chuyên tâm gõ vách đá, bả vai bị người vỗ vỗ, hắn quay đầu.

“A Mao, đã về rồi.”

A Mao há mồm, không tiếng động mà gọi a Bảo. Nhiếp Chính xoay người trả lời: “Bảo đi tiểu.” Mới vừa nói xong, hắn liền nhận ra không thích hợp, “Bảo không ở đây?”

A Mao lắc đầu. Nhiếp Chính cảm thấy căng thẳng, lướt qua A Mao hướng đến nơi Tiểu Bảo vừa rồi đi ngoài nhìn lại, trái tim nhất thời nguội nửa phần. Ngón tay chỉ phương hướng kia, Nhiếp Chính sắc mặt đại biến nói: “Bảo vừa rồi ở nơi nào đi ngoài, sao lại không thấy ? !”

A Mao vừa nghe, sắc mặt cũng thay đổi, xoay người chạy về hướng bên kia. Nhiếp Chính trụ hai gậy cước bộ không xong theo sát ở phía sau hắn, hướng các A Đột đang nghỉ ngơi hô to: “Bảo không thấy , các ngươi nhìn thấy Bảo không?”

Hai A Đột nhảy dựng lên, chỉ chỉ một phương hướng, bọn họ nhìn thấy Tiểu Bảo chạy đi nơi đó. A Mao cùng Nhiếp Chính nhanh đi tìm, thấy hai người khẩn trương như thế, nhóm A Đột theo qua.

Không biết mình khiến cho bối rối như thế nào, Tiểu Bảo tìm Băng nguyên thảo tìm đến vui vẻ đã mệt đến đầu đầy mồ hôi , cũng không nguyện dừng lại. Cậu đã tìm được mười ba gốc Băng nguyên thảo ! Đây không phải là quan trọng nhất, kỳ quái nhất chính là giờ phút này lòng bàn tay của cậu gom lại năm loại dược thảo thực sự trân quý ── Đông trùng hạ thảo. Đông trùng hạ thảo là loại sinh trưởng ở thảo nguyên cao hàn, thế nhưng lại ở trong này xuất hiện ! Tiểu Bảo hô hấp đều mang theo kích động, nơi này nói không chừng chính là Đào nguyên ni, bằng không sao có thể có Đông trùng hạ thảo a? Có lẽ nơi này còn mọc lên dược thảo trân quý khác ni. Không quản cả nghỉ ngơi, cũng không nguyện nghỉ ngơi, Tiểu Bảo ngộp đầu làm ký hiệu, tìm kiếm thảo dược, khẩn cấp muốn xem biểu tình của sư phó sau khi biết được.

“Bảo! Bảo ngươi ở nơi nào?”

“Bảo! Bảo!”

Ở nơi Tiểu Bảo mất tích hô to, Nhiếp Chính gấp đến độ hốc mắt đều đỏ. Nơi này một người đều không có, Bảo sẽ đi nơi nào? Bảo sẽ không để cho các ca ca lo lắng, cậu nhóc sẽ không tự mình chạy xa. Hơn nữa cho dù chạy xa, nhóc cũng sẽ cùng các ca ca nói. Chẳng lẽ kề bên này có mai phục? Nhiếp Chính càng nghĩ càng sợ hãi.

A Mao ở trong bụi cỏ có chút cao tìm kiếm thân ảnh Tiểu Bảo, lo lắng Tiểu Bảo có phải bị độc trùng cắn hay không, nên không kịp gọi người. Tìm một trận, A Mao phát hiện một khối rõ ràng đã bị người làm ký hiệu, hắn chạy nhanh hướng Nhiếp Chính ngoắc. Nhiếp Chính kích động đi qua, thuận theo nơi A Mao chỉ nhìn nhìn, kinh gọi: “Này nhất định là Bảo lưu lại!”

A Đột leo lên cây tìm kiếm hướng về phía trước kêu vài tiếng, thấy được một chỗ ký hiệu tương tự. A Mao một tay đỡ lấy Nhiếp Chính, một tay lấy ra dao găm ở trên đại thụ phụ cận khắc một đao, rồi mới mang Nhiếp Chính đi về phía các A Đột chỉ. Đi hơn ba mươi bước, Nhiếp Chính cùng A Mao quả thực thấy được một chỗ ký hiệu tương tự, A Mao làm cho một con A Đột ở chỗ này chờ, hắn cùng Nhiếp Chính mang những A Đột khác tiếp tục đi tìm, ven đường nếu có cây, hắn ngay ở trên cây lưu lại đao ngân.

Khi Phàm Cốt cùng Phương Du mang hai con gà rừng, Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch cầm ống trúc, bưng chậu nước trở về, chỉ thấy một con A Đột. Diệp Địch buông chậu nước lớn tiếng gọi: “A Mao? Đại ca? Cục cưng?” Không có người trả lời, hắn nhìn về phía Lam Vô Nguyệt: “Tam đệ, đám người đại ca hình như không ở đây.”

Phàm Cốt nhìn củi lửa còn chưa kịp đốt, nói: “Ba người bọn họ không biết đi đâu , chúng ta từ từ đi. Trước đem lửa phát lên, ta đã đói bụng .”

“Nga. Ta đi nhóm lửa.”

Diệp Địch cuộn tay áo, từ trong lòng ngực lấy ra hộp quẹt.

Ngay khi Phàm Cốt chuẩn bị ngồi xuống nghỉ ngơi, một con A Đột ở tại chỗ đã chạy tới lo lắng chỉ một phương hướng, vừa nhảy vừa kêu. Phàm Cốt lúc này biến sắc, hô lớn: “A Bảo đã xảy ra chuyện! Mau theo ta đi!” Dứt lời, hắn đẩy đẩy A Đột: “Mau dẫn đường!” A Đột rất nhanh hướng về phía Nhiếp Chính cùng A Mao tìm kiếm chạy tới.

“Tiểu Bảo?”

Ống trúc trong tay Lam Vô Nguyệt rụng trên mặt đất, Diệp Địch bỏ lại củi lửa, bốn người theo A Đột chạy đi. Phàm Cốt mắt sắc thấy được đao ngân của A Mao ở trên cây, rút ra kiếm bên hông, Lam Vô Nguyệt cùng Phương Du đồng thời chuẩn bị sẵn sàng. A Mao ở ven đường lưu lại A Đột trông coi, mấy A Đột kia sau khi nhìn thấy Phàm Cốt cũng theo bọn họ cùng đi tìm Nhiếp Chính và A Mao. Chúng nó thuận theo mùi Nhiếp Chính cùng A Mao lưu lại vẫn chạy về phía trước, nhưng chạy lại chạy, các A Đột bỗng ngừng lại, Phàm Cốt hô hấp đình trệ, phía trước không có đường ! Bị vách đá chặn!

Phàm Cốt vội hỏi: “A Đột, bọn người A Mao đúng là hướng nơi này đi?”

“Hô… Hô?” hai A Đột dẫn đường không xác định nhìn nhìn lẫn nhau, mùi A Mao cùng Nhiếp Chính ở trong này a.

Lam Vô Nguyệt lo lắng nói: “Sư phó, chúng ta có thể đi nhầm ký hiệu của A Mao và đại ca của ta.”

Phàm Cốt bật người quay đầu: “Trở về đi, lại đi tìm xem ký hiệu A Mao lưu lại.”

“Ân!”

Diệp Địch đi ở cuối cùng sợ hãi đến tay đều run lên, Lam Vô Nguyệt nhìn lại, cầm chặt tay Nhị ca, trấn an: “Tiểu Bảo và nhóm người đại ca không có việc gì.”

“Vô Nguyệt, thật vậy sao?” Tinh thần Diệp Địch lại có điểm gì là lạ.

Tay Lam Vô Nguyệt mạnh lên, kiên định nói: “Tiểu Bảo là bảo bối, mặc kệ có chuyện gì cậu nhóc đều có thể biến nguy thành an, Nhị ca, tin tưởng ta, tin tưởng Tiểu Bảo.”

“A, ân, ta tin, ta tin.” Nhanh chà chà mắt, Diệp Địch làm cho mình bình tĩnh.

Theo đường cũ quay về, tìm được một gốc cây đại thụ A Mao lưu lại đao ngân, Phàm Cốt hít sâu mấy hơi, càng là loại thời điểm này càng không thể hoảng. Phương Du ở bên cạnh nhịn không được cầm tay hắn: “Sư huynh, không có việc gì.”

“Ta biết.” Phàm Cốt cắn răng, trầm thanh nói: “Chúng ta từ nơi này tìm. A Mao khẳng định đi qua nơi này, hình dáng của đao ngân này là ký hiệu hắn quen dùng. Chúng ta mở to hai mắt, mọi nơi nhìn rõ ràng, không cần lại đi nhầm.”

“Ân!”

Lam Vô Nguyệt cùng Diệp Địch đem ánh mắt mở đến cực hạn, Phàm Cốt không buông tha một tấc cỏ cây chung quanh, đột nhiên, tầm mắt của hắn dừng lại, đó là cái gì?

“A Du, ngươi xem!”

Dắt tay Phương Du, Phàm Cốt bước nhanh đi đến trước một gốc cây. Phương Du nhìn lên, cả kinh suýt nữa rớt cằm: “Sư huynh? ! Này này… Nơi này sao lại có Băng nguyên thảo? !”

Trong lòng Phàm Cốt thăng lên một cỗ quái dị, hắn ngồi xổm xuống nhìn kỹ gốc cây này, khẳng định nói: “Quả thật là Băng nguyên thảo.” Lại nhìn nhìn, cỏ chung quanh gốc cây rõ ràng bị người nhổ qua, tảng đá bên cạnh hiển nhiên cũng là có người cố ý để ở trong này.

“Sư phó?” Lam Vô Nguyệt không rõ, Diệp Địch hiểu sơ dược lý kêu sợ hãi: “Băng nguyên thảo không phải chỉ có trên tuyết sơn mới có sao?”

Phàm Cốt vẻ mặt suy nghĩ sâu xa gật gật đầu: “Đúng. Băng nguyên thảo này chỉ có trên tuyết sơn mới có, xuất hiện ở nơi này nhất định là kỳ quái.”

Phương Du lập tức nói tiếp: “A Bảo hiểu biết thảo dược, nói không chừng nó phát hiện gốc cây này, cho nên mới không thấy .”

Phàm Cốt đứng lên: “Theo tung tích gốc cây này đi tìm.”

“Ân!”

Phàm Cốt nhìn chăm chú dưới chân, đi đi một đoạn đường, quả nhiên lại phát hiện một gốc Băng nguyên thảo làm ký hiệu. Một ý niệm trong đầu chợt lóe rồi biến mất, Phàm Cốt nhanh cước bộ. Dần dần, thân ảnh bốn người biến mất ở trong bụi cỏ tươi tốt.

…………………….

Quỳ rạp trên mặt đất, đầu đầy mồ hôi, Tiểu Bảo khuôn mặt bẩn hề hề mở miệng, ngạc nhiên nhìn sơn động lớn trước mặt. Hai bên cậu, suối nước trong suốt chảy qua, chảy vào trong sơn động, lại từ chỗ sâu trong sơn động chảy đi. Trong sơn động cái gì đều không có, chỉ có hai khối đá lớn còn có nhất hồ nước. Tiểu Bảo quay đầu nhìn nhìn, lọt vào trong tầm mắt tất cả đều là hoa cỏ cây cối, một đường tìm đến, cậu cũng không biết mình sao lại tìm tới nơi này.

Bên tai là tiếng suối nước ào ào, Tiểu Bảo lúc này mới phát hiện mình thực sự khát nước. Đi hai bước đến bên hồ nước, cúi đầu nhìn. Oa! Cái mặt đen thui này là của ai? Nhanh đưa tay vào suối nước, Tiểu Bảo đánh một cái rùng mình, nước này hảo lạnh nga. Tay gột rửa khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn hề hề, mặt trong suối nước sạch sẽ , Tiểu Bảo lại vóc lên nước uống vài ngụm, lúc này mới thoải mái thở khẩu khí.

“Chi chi chi chi…”

Tiểu Bối đồng dạng uống ngay một bụng nước ở bên người Tiểu Bảo gọi tới gọi lui, nhắc nhở cậu quên một chuyện rất trọng yếu. Tiểu Bảo sờ sờ đầu Tiểu Bối, cười ha hả nói: “Tiểu Bối, chúng ta tìm được ba mươi sáu gốc Băng nguyên thảo ni, sư phó biết nhất định sẽ vui.” Nhưng ngay sau đó, sắc mặt Tiểu Bảo liền thay đổi. Nguy rồi! Sư phó! Ca ca!

Lúc này mới phát hiện mình đi quá xa , đều không có nói cho các ca ca, Tiểu Bảo hoảng lên, các ca ca nhất định lo lắng ! Cậu phải mau trở về! Một đạo ánh sáng hiện lên ánh mắt Tiểu Bảo, hắn theo bản năng mà quay đầu nhìn lại, hai mắt thật to nảy lên kinh ngạc, đó là cái gì? Tò mò đè qua đuổi mau trở về đích ý niệm trong đầu, Tiểu Bảo hướng kia nói ánh sáng khập khiễng mà đi tới. Đi vào sơn động, hắn mới phát hiện ánh sáng kia là từ trong hồ phát ra. Quỳ gối bên hồ, Tiểu Bảo đưa tay thăm dò vào trong, ngô, vươn không đến.

Sáng sáng, hình như là vàng, cũng hình như là trân bảo. Tiểu Bảo mân mê cái mông nhỏ cố gắng vơ vét “Vàng”, bạc mang ra gần như đều tiêu hết , nếu như quả thật là vàng, sư phó cùng các ca ca có thể mua lương thực, mua xiêm y . Vét a vét a, rõ ràng cảm giác ngón tay sắp đụng phải, nhưng luôn kém một chút. Tiểu Bảo lần đầu tiên tham tài như thế, không để vứt bỏ mà lại na na na bên cạnh ao, duỗi dài cánh tay.

“A!”

“Hô hô!”

“Chi chi chi! !”

“Tiểu Bối!”

Tiểu Bảo rơi xuống nước hoảng hốt bắt được Tiểu Bối, thân thể trầm xuống.

“Chi chi chi chi! !”

Lại là hô hô một tiếng, Tiểu Bối nhảy vào trong nước, đi cứu Tiểu Bảo.

“Ngô!”

“Cô lỗ…”

Uống ngay mấy ngụm nước, thân thể Tiểu Bảo càng ngày càng trầm, cuối cùng trầm xuống. Tiểu Bối nắm chặt tay Tiểu Bảo, thét chói tai vài tiếng sau, cũng theo trầm xuống.