Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu

Chương 209: Gặp lại




Một đường vội vàng, cuối cùng rốt cục sau nửa giờ xe cũng đã tới vườn trẻ.

Tống Hi xuống xe đưa hai đứa trẻ kia đến cửa trường học. Cô cũng dặn dò bọn trẻ trong lớp phải chú ý học hành cho tốt hơn, còn đang định giục hai đứa trẻ mau chóng vào đi trong lớp, bỗng dưng, khi cô vừa chuyển ánh mắt đi thì thấy thoáng cái, vẻ mặt của Nhiếp Tử Ngôn trở nên cứng đờ.

"Cháu làm sao vậy?"  Cô hỏi với vẻ hoang mang.

Nhưng mà Nhiếp Tử Ngôn lại không trả lời vào vấn đề của cô, cậu bé vẫn như trước, cứ ngơ ngơ ngác ngác nhìn về phía sau của cô.

Cô liền nhìn theo ánh mắt của cậu bé, trong nháy mắt một bóng dáng đen kịt liền rơi vào trong tầm nhìn của cô, đợi đến khi nhận thấy rõ người vừa tới kia thì ánh mắt của Nhiếp Tử Vũ cũng trở nên ngây dại giống hệt như Nhiếp Tử Ngôn vậy.

Một mái tóc đen như mực, rối tung hiện lên ở giữa không trung, tiếp đó là hai hàng lông mày rậm đen kịt nằm phía dưới, đến một đôi mắt thâm thúy sâu đến mức tưởng như không nhìn thấy đáy mắt, giờ phút này đang gắt gao nhìn như níu lấy chính mình không tha. Chiếc mũi chim ưng cao thẳng, cánh môi mỏng, mím chặt lại thành một đường, trên khuôn mặt tuấn tú lộ rõ sự kiêu ngạo lẫn cao sang không gì sánh kịp. Một bộ tây trang Armani màu đen càng làm nổi bật hình dáng thân thể của anh càng cao lớn hơn, toàn thân tản ra khí phách của một bậc vương giả.

Người này… Người này Đây chẳng phải là người đàn ông đã từng ôm lấy cô trong buổi dạ hội tối hôm trước đó sao? Anh ta đến nơi này để làm gì vậy nhỉ?! Tuy rằng lần trước, cô cũng không nhìn tướng mạo của người này kỹ lắm, nhưng hành vi của anh ta thì thật sự đã khắc một dấu ấn thật sâu, in đậm ở trong đáy lòng của cô. 

Anh ta tới đây là vì muốn theo dõi bản thân cô sao? Vậy anh ta…

"Các con đi vào trong phòng học trước đi, đi vào nhanh lên một chút." Trực giác cho thấy người mới tới chắc không có ý thiện cảm, Nhiếp Tử Vũ vội vàng thúc giục hai đứa trẻ kia tranh thủ thời gian tiến vào trong trường học. Nhưng mà, cả hai đứa trẻ kia lại giống như tượng gỗ, cứ đứng ỳ ở chỗ đó, không chịu đi vào trong lớp.

Vẻ mặt của Nhiếp Tử Ngôn thì vẫn biểu lộ như cũ, cậu không đi, đương nhiên Đường Đường cũng không chịu đi.

Người đàn ông kia cũng vẫn cứ như vậy, anh ta đứng cách đó một khoảng không xa, dùng ánh mắt phức tạp nhìn ba người bọn họ. Đang lúc Nhiếp Tử Vũ buông lỏng cảnh giác thì cô nhìn thấy hai chân anh lại bắt đầu di chuyển tới hướng bọn họ đang đứng, lập tức trái tim Tống Hi liền như bị thót lên tới cổ họng. Cô di chuyển người, dùng thân thể của mình ngăn cách ở phía trước mặt của Nhiếp Tử  Ngôn và Đường Đường, chỉ vào Nhiếp Tử Phong nói.

"Anh đừng có bước tới nữa, bằng không… Bằng không tôi sẽ kêu lên đấy!"

Ai ngờ, người đàn ông kia lại hoàn toàn cũng không thèm nghe đến sự cảnh cáo của cô, anh ta không chút do dự, dứt khoát bước chân đi tiếp về hướng bọn họ của bọn họ. Đúng lúc anh đi đến cách bọn họ không đến hai thước thì Nhiếp Tử Ngôn đang bị Tống Hi ngăn cách ở phía sau liền đi ra.

Hai con ngươi đen bóng như hai viên ngọc đen của Nhiếp Tử Ngôn chống lại ánh mắt chứa đầy phức tạp của Nhiếp Tử Phong. Nhiếp Tử Phong dừng bước. Anh cúi đầu nhìn thoáng qua Nhiếp Tử Ngôn, rốt cục nhếch đôi môi mỏng lên hỏi: "Con đã sớm biết có phải không?" Trong hai tròng mắt của anh đã có sóng trào dữ dội.

"Con…" Chống lại cái nhìn sắc lạnh tỏa ra từ ánh mắt của Nhiếp Tử Phong, Nhiếp Tử Ngôn rất muốn nói dối là mình mới biết được. Nhưng biết làm sao đây, từ nhỏ đến lớn cậu bé luôn được giáo dục rất tốt, cho nên trước sau cậu không thể nào buông ra một lời nói dối được, vì vậy, cậu bé chỉ có thể không ngừng né tránh ánh mắt của ba mình.

Trước cô nhóc Đường Đường kia, có lẽ cậu vẫn nên giữ nguyên thái độ im lặng, mặc nhiên chấp nhận là hay nhất!

Trận bão tuyết cuồng nộ ở trong ngực Nhiếp Tử Phong lập tức hạ xuống, cái lạnh lẽo như băng bên trong thân thể của anh đã tan dần, làm cho Nhiếp Tử Ngôn ở trước mặt anh không nhịn được trở nên thoáng run rẩy.

"Vì sao con lại không nói cho ba biết!" Anh mở to miệng, đột nhiên hướng về phía cậu quát lên một câu, gân xanh nơi thái dương nổi lên. Đây là lần đầu tiên anh tỏ thái độ tức giận đối với con trai, không phải bởi vì bất cứ lý do nào khác, mà chỉ bởi vì con trai của anh đã che giấu anh chuyện về người phụ nữ mà anh đã yêu mến kia!"Con có biết hay không… Con có biết hay không, ba đã đi tìm suốt hai đêm rồi…" Hai đêm qua, anh đã buông tất cả công việc, chưa từng chợp mắt, vậy mà con trai của anh lại không nói câu gì cho anh biết.

Bình sinh lần đầu tiên bị ba của mình rống hét như vậy, Nhiếp Tử Ngôn bị hoảng sợ đến mức nhịn không được, liền run lên một cái, "Đó là bởi vì…" Đúng lúc cậu đang định giải thích cho cha mình, thoáng cái một, giọng nói ngọt đến phát ngấy lập tức truyền đến. 

"Không được hung dữ với anh Tử Ngôn của cháu." Ngay sau đó một bóng dáng nho nhỏ liền từ sau lưng Tống Hi vọt ra, đứng chắn trước người Nhiếp Tử Ngôn.