Bảo Bối Thiên Tài Anh Nhớ Em!

Chương 49: Đau! Đau thật đấy!



Sáng hôm sau , cô ôm cái đầu nặng trĩu ngồi dậy trên ghế sô pha . Cô đang cố hình dung ra đêm qua mình đã như thế nào khi trên bàn dưới đất đều toàn vỏ rượi . Mà cũng chẳng nhiều lắm . Chỉ là số cốc hơi lớn so với cô tưởng thôi . Đêm qua cô đã ở đây suốt đêm . Lê tấm thân mệt rã rời ,Cô vẫn cố giữ khuôn mặt vui nhất có thể . Cô ngồi vào bàn ăn . Ông quản gia tiến đến bên nó, cúi đầu:

- tiểu thư ! Tối qua thiếu gia không về nhà

- cái gì cũng cần nói với tôi sao ? - nó gắt lên rồi cầm balo đi Cô bước vào trường , khuôn mặt lạnh lùng vô cảm đến bất ngờ . Rồi . Cũng một chiếc xe đen lướt qua cô . Lần này . Cô lại thấy hắn và nhỏ đi cùng nhau . Dù đã biết . Đã đau . Đã mất hết từ hôm qua . Kìm nén sự tức giận vào trong lòng . Nó bước nhanh vào lớp rồi kéo Băng đi xuống căn tin

- này ! Này ! Hôm nay bồ làm sao vậy

- đói ! - nó nói rồi tiếp tục kéo Băng xuống

- sao vậy ? Có chuyện gì vậy - Băng hỏi

- không . Hồi sáng không ăn

-vậy à

Nó và Băng bước vào lớp . Trên tay hai đứa mỗi túi đồ ăn vặt khiến Vũ nhăn mày

- hai đức định mở của hàng bán đồ ăn nhanh trong lớp hay sao

Băng nhìn Vũ , lườm một phát là im luôn . Một người đàn ông sợ vợ . Nó cũng vào chỗ . Thiên đã ngồi sẵn ở đó tự bao giờ , thái độ không khác Vũ là bao

- em đang làm gì vậy

Nhi không mới gì . Cô ngồi xuống bỏ vào ô bàn , một tay cầm cây kẹo mút , tay kia lôi nhanh quyển sách . . Cái vị ngọt thanh của kẹo hoà vào khoang miệng ngấm vào cơ thể ngọt nhưng không thể xua đi cái đáng . Song , nhất thời có thể làm ngọt để một chút . Chợt .

Ai đó giật phăng que kẹo từ miệng cô . Nó giật mình , cô quay sang nhìn hắn đang ngắm thanh kẹo của mình một cách hiếu kì , như soi vùng con vi rút vi khuẩn . Bắt ngờ bỏ vào miệng mình từ từ thưởng thức đưa ra trước miệng nó

- thật khó ăn

Nó cầm lấy và vứt thẳng vào sọt rác , quay mặt tiếp tục đọc sách . Thiên khó chịu

- em

Giờ ra chơi . Nó đi lại thanh trên dãy hành lang và thấy từ phía trước nhỏ đang đi đến . Nhỏ mở một nụ cười vui mừng khôn tả . Di tiến gần bên nó , ghé sát vào tai nó

- tôi muốn gặp cô ở sân thượng .

Cô siết chặt từng ngón tay , kìm nén những cảm giác uất hận trong tâm hồn . Muốn tát thẳng vào bộ mặt kia .

Cạch .

Cánh cửa sân thương được mở ra , cô bước vào và nhận thấy Di đã ở đó mang bộ dạng kiêu căng của kẻ thắng cuộc

- Hoàng Ngọc Băng Nhi . Hiện tại cô đang cảm thấy như thế nào . Hạnh phúc hay đau đớn

- cô chỉ muốn hỏi như vậy thôi sao ? - nó bình thản vì phần nào cô cũng đoán được mục đích ghê tởm của nhỏ

- làm sao có thể chỉ hỏi như vậy chứ ! Cô nghĩ tôi là trẻ con lên ba à

- là cô tự nhận

- cô . . . - nhỏ chỉ tay vào mặt nó đầy phẫn nộ

- được thôi ! Dù sao tôi cũng không chấp kẻ thua cuộc

- cô cũng chưa thắng

- vậy cô giải thích như thế nào khi tâm trạng của cô - một -kẻ- thua - cuộc - nhỏ nhấn mạnh từng chữ như muốn xé tan con tim nó

- cảm giác sao ? Thật bình thường

- Bình thường hay bất bình thường. Chẳng phải lúc trước cô đã đứng đây kiêu ngạo như thế nào . Tôi rất nhớ nhưng hôm nay tôi thấy cô thảm bại hơn tôi rất nhiều lần

Nó không nói gì. Đứng yên nghe những nhỏ nói . Lời nói cay nhiệt như giày xéo con tim nó . Từng đợt . Từng đợt . Tưởng chừng như có thể chết ngay lúc này

- cảm ơn cô nhé . Căn phòng đó rất sạch sẽ . Giường cũng khá tốt . Chẳng lẽ cô không nhớ , tôi Phạm Thiên Di đã nói tôi sẽ sử dung căn phòng đó của cô . Không phải sao . Cũng với chồng của cô . Cảm ơn cô . Vì cô đã giữ Thiên trong sạch cho đến khi này . Tốt thôi . Cô chỉ là kẻ đi sau thu dọn tất cả - nhỏ đi qua cô ghé rất rồi lướt qua .

Ngạo nghễ . Không quên cười hạnh phúc .

Rầm .

Cánh cửa sân thượng đóng sầm lại . Nó ngồi xuống gục xuống , tay bấu lấy ngực , mắt nhòe đi - Đau . Đau thật đấy Và như thế nó ngồi co ro một góc trên sân thượng mà khóc , khóc cho đến khi không còn biết gì nữa . Khóc cho quên đi , cho xóa đi tất cả

Khi mở mắt , một ánh sáng mờ ảo quen thuộc dọi vào . Cô xoay đầu . Gương mặt quen thuộc thật gần gũi nhưng sao hôm nay cô chán ghét đến kinh tởm . Thiên ôm chặt lấy nó . Đôi mắt cũng từ từ mở ra khi nhận thấy người bên cạnh đã tỉnh . Hẳn cả tuần qua cậu chẳng ngủ ngon cho đến hôm nay , khi cậu thấy nó gục trên sân thượng cậu đã nghĩ thế giới sụp đổ . Hắn chống tay ngồi dậy , xoa xoa mái tóc làm nó bồng , cậu quay sang

- em không sao chứ ! Từ trưa đến giờ em chưa ăn , anh sẽ . . .

Chưa để hắn nói hết câu quan tâm cô nhanh chóng ngồi dậy

- xin anh đừng thương hại tôi !

Nói rồi nó chạy ra ngoài trước mặt Thiên và biến mất trong sự ngỡ ngàng và ngạc nhiên của cậu . Tay hắn nắm lại , miệng mấp máy không rõ

- em

Nhi chạy lên tầng 3 , cô nhanh chóng vào một phòng và đóng sầm cửa lại . Tựa người vào của gỗ rắn chắc , môi nở nụ cười đau khổ

- Hoàng Ngọc Băng Nhi . Cuối cùng mày cũng làm được rồi

Sau đó bước nhanh lại bàn làm việc trống . Mặt thủy tinh lạnh ngắt và cô đơn . Như chính cô lúc này vậy . Đã qua lâu rồi . Cô đã chìm đắm trong thứ tình yêu ảo tưởng đó . Thực sự đã quá lâu . Bây giờ cô đã quay về thực tại của cuộc sống , đủ màu sắc , không chỉ còn là màu hồng đáng yêu lãnh mạn nữa . Sao cô thấy nó cay nghiệt thật . Làm sao con người tồn tại được ? Công việc đã quá nhiều rồi . Cô day thái dương và trong thời gian qua cô đã quên mất việc mình sinh ra để làm gì , tồn tại vì mục đích gì. Sẽ tốt thôi . Vì từ hôm nay cô sẽ lại nhớ . Lại tiếp tục vào vòng quay bất tận của Hoàng Ngọc Băng Nhi lúc trước . Không . Cô sẽ khác trước . Bởi cô vừa nhận được một nỗi đau quá lớn . Đau rất lớn . Hơn tất cả . Bàn tay cô kéo ngăn tủ gỗ , lôi lên bàn chiếc laptop màu đen . Chiếc màn hình thuỷ tinh mỏng , đen một màu chưa được khởi động . Cô lẩm bẩm

- Như trái tim mình lúc này . Đen như một con ác quỷ

Rồi nhanh chóng khởi động màn hình làm việc .

Chợt .

Bàn tay cô vừa chạm vào một thứ gì đó . Lạnh . Như kim loại . Nhi nheo mày . Cô nhìn sang , đôi mắt mở to ra , bàn tay nhẹ nâng nó lên trước mặt . Nét mặt tỏ rõ tẻ bi ai vô tận . Sợi dây chuyền lắc lư giữa không trung , dưới ánh đèn vàng và bóng với trong phòng làm việc kéo cô về một kỉ niệm khó quên về một người con trai không phải hắn - kẻ đã vừa gây tổn thương cho cô ,kẻ đã bóp nghẹn quả tim vừa mới sống dậy của cô . Chẳng khá nào hắn vừa giết chết cô vậy . Thật tàn nhẫn

- anh chắc đang rất vui vẻ nhỉ ? Khi thấy em đau khổ như thế này đúng không ? Anh đang trừng phạt em vì em đã trao trái tim cho kẻ khác à . Một kẻ xem em như món đồ chơi không hơn không kém

Chiếc dây chuyền ngừng lại , thôi không lắc nữa giống như nó đang nghe lời tâm sự của cô

- xin lỗi anh nhé ! Vì thời gian qua đã để một mình cô đơn . Nhưng không sao nữa rồi vì hôm nay , anh lại có thêm một người bạn cô đơn giống mình

Về hắn , cậu cũng chẳng tài nào ngủ được khi không có nó rồi cậu cũng lên tầng 3 , bước vào một căn phòng khác làm việc

. . . . Đêm đó . . Cả hai người cùng thức . . . Cùng đau . . . Cùng thay đổi .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.