Bảo Bối Thiên Tài Anh Nhớ Em!

Chương 56: Tiếp



' Ngày . . . Tháng . . . Năm . . . "

Đau . . .đau . . . Đau . . . Đau . . . Đau . . . Đau . .

Phản bội . . Phản bội . . . Phản bội . . . Phản bội . .

Chấm dứt . . . Chấm dứt . . Chấm dứt . . .

Hận . . . Hận . . . Hận . . .

Cuốn nhật ký kết thức từ cái ngày cậu ra vào lưới hoàn hảo . Hết. Tất cả những gì mà người con gái cậu yêu phải chịu đựng suốt thời gian qua . Hắn hận cảm thân hơn bao giờ hết . Hắn là người đàn ông tồi tệ nhất . Quên đi nỗi đau , cậu phải mạnh mẽ lên . Yếu đuối chỉ là sự thương hại . Cửa phòng mở , cậu bước vào. Đôi mày ríu lại. Cô ngồi trên ghế, chưa hề động đũa , cô chỉ nhìn . Nghe động, cô hướng về phía cửa nhìn ai đó . Từ khuôn miệng xinh đẹp thốt ra giọng nói trong và nhẹ như gió xuân

- ăn

- em chưa ăn sao ? Hãy ăn đi - Thiên tính bước ra để cô có thể ăn một cách tự nhiên hơn

Cheng

- không

Hắn quay lại rồi vội chạy đến bên cô , dáng vẻ hấp tấp lôi cô vào lòng mình

- em điên sao. Lỡ bị thương thì sao. Hôm qua vẫn chưa đủ hay sao

Nhưng . Cô đẩy hắn. Cậu khựng lại , vòng tay lạc lõng. Cô nâng một chiếc bát lên, đặt trước mặt hắn

- ăn

Rồi cô cúi xuống ăn bữa sáng muộn của mình. Tim hắn như càng đau hơn. Cậu nhìn cô, ánh nhìn của kẻ tội đồ. Liệu hắn có biết đằng sau mái tóc đang che đi là một khuôn mặt đang khóc. Hàng nước mắt nóng hổi, lăn trên làn da mịn màng . Mặn và chát

Chiều. Bầu trời chuyển mây đen. Dạo này thời tiết khá thất thường. Tiêu biểu như hôm nay. Có thể lúc sáng Thiên đang ngồi dưới hàng ghế, trời đẹp đến mức khó có thể đẹp hơn , vậy mà chiều đã xối nước như muốn nhấn chìm tất cả đau thương. Hắn bước ra ngoài từ phòng tắm, cậu cố gắng đóng cửa thật nhẹ. Với hắn, từ trước đến nay cậu chưa từng như vậy . Nhìn về phía giường bệnh, cô đã ngủ từ lúc nào. Nhìn cô như vậy , hắn cảm thấy đỡ hơn so với những cử chỉ lạnh lùng xa cách . Thế này cậu có thể nhìn cô mà không phải lo sợ cô quay lại nhìn mình với kiểu lạnh hơn băng , cậu có thể cầm tay nó mà không sợ cô vùng vẫy ghét bỏ . Chỉ vậy thôi . Thiên chỉ có thể làm được như vậy bởi cậu . . Chẳng . . . Là . . . Ai . Hắn kéo tấm rèm cửa mang theo chút mùi thuốc khử trùng che đi cơn mưa tầm tã bên ngoài, trả lại không gian mờ nhạt như có như không. Thiên tiến đến bên giường, bàn tay hững hờ, do dự không biết có nên chạm vào hay không. Cậu sợ cô tỉnh lại sẽ càng ghét bỏ mình thêm nhưng con tim cậu rất cứng đầu, nó không chịu nghe lời cậu bao giờ. Và. Cậu cúi xuống , hôn nhẹ lên đôi môi mềm. Cậu nhanh chóng quay đi, không để cho mình có cơ hội chìm đắm trong bản năng. Trên gương mặt cô , gương mặt tuyệt đẹp , từ khoé mắt , một giọt nước chảy dài

Tối. Cơn mưa tầm tã vẫn chưa dứt, cứ kéo dài âm ỉ . Hắn ngồi trên ghế, nom có vẻ chăm chưa đọc tờ báo nhưng tâm hồn lại đang treo trên ngọn cây. Đôi lúc, ánh mắt khẽ liếc về phía trước. Cô ngồi trên giường. Tay ôm một cuốn tiểu thuyết dày cộp trong số những cuốn mà Băng đưa đến với ý định bồi dưỡng kiến thức tình yêu cho cô. Dù có vẻ khá chăm chưa nhưng cô vẫn biết có một kẻ luôn nhìn trộm . Thực sự rất buồn cười khi Thiên đang cầm báo ngược mà vẫn đọc rất chăm chú. Chợt . Cô gấp cuốn tiểu thuyết rồi tiện tay vứt sang bên bàn. Hắn thì vẫn tỏ vẻ không quan tâm

- không ngủ sao

- hả - hắn nhìn cô - em ngủ trước đi

Cô không nói gì , chỉ xê về một phía , với tay đến công tắc điện và tắt

- Ngủ !!

Thiên nhăn mặt. Đây là hành động kiểu gì ?

- em làm gì vậy

- ngủ . Không ngủ sao. Tính ngủ ở đó. Lên đi

Đầu Thiên phải căng như dây đàn nói có thể hiểu hết thông tin. Cậu tiến lại bên giường, nhẹ nhàng ngả tấm lưng đau ê ẩm xuống nệm mềm . Cậu rất vui vì cô đã nói chuyện với cậu nhiều hơn

- em ngủ rồi sao ?

Không có tiếng trả lời. Thiên lật người, vòng tay lường dưới chăn trắng và ôm lấy cơ thể cô. Cảm nhận mùi gương từ mái tóc nâu, hắn muốn vùi mình vào đó mãi mà không muốn thoát ra

- anh xin lỗi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.