Bảo Bối

Chương 40



Nhiếp Chính nhìn không thấy, nhưng chính vì hắn nhìn không thấy nên cảm giác mới đặc biệt mãnh liệt. Vuốt ve thân mình mềm mại trong lòng, trong lòng Nhiếp Chính thiên nhân giao chiến. Lúc gặp được Tiểu Bảo, Tiểu Bảo mới mười ba, tuy nói còn hơn một tháng liền qua năm mới , nhưng qua năm Tiểu Bảo cũng bất quá mới mười bốn, nếu nữ nhi của hắn còn sống, hiện tại cũng có mười một. Tiểu Bảo chỉ so với nữ nhi hắn lớn hơn ba tuổi, huống chi Tiểu Bảo so với hài tử bình thường còn nhỏ gầy hơn một chút.

Nhiếp Chính lần đầu tiên gặp phải lựa chọn gian nan như thế, giang hồ nữ nhân tính tình hào sảng, trong số bằng hữu của hắn đương nhiên cũng có ngiều người yêu thích long dương, Phan Linh Tước coi trọng Tam đệ, chỉ là vì Tam đệ không thích, hắn mới có thể âm thầm cản trở Phan Linh Tước cùng Tam đệ gặp mặt. Nếu Tam đệ thích, hắn tuyệt không phản đối. Hắn từng có thê có nữ (nữ nhi), hai nhà là bạn tri kỉ, hai người từ nhỏ đã dính nhau, không thể nói rõ là tình thâm như chim liền cánh, phu thê hai người cũng tương kính như tân, chưa bao giờ thẹn thùng qua, hơn nữa bọn họ còn có một nữ nhi đáng yêu.

Nếu là ở sáu năm trước, khi tràng biến cố kia còn chưa phát sinh, hắn dù nói gì cũng sẽ không chạm vào Tiểu Bảo. Hắn sẽ thương Tiểu Bảo, sẽ đem nhóc trở thành người so với thân đệ đệ còn thân hơn mà yêu quý, sủng nịch, nhưng hiện tại, sau khi hết thảy đều cảnh còn người mất, đã trải qua hơn năm năm tra tấn không thuộc về mình, đã trải qua cảnh cửa nát nhà tan huyết hải thâm cừu, hắn…

Vĩnh viễn sẽ không quên ngày đó Tiểu Bảo xuất hiện, vĩnh viễn sẽ không quên Tiểu Bảo ở ngục lao bồi hắn vượt qua mỗi một khắc, vĩnh viễn sẽ không quên nước mắt Tiểu Bảo dừng ở trên mặt hắn vì hắn mà đau lòng, vĩnh viễn sẽ không quên Tiểu Bảo khóc kêu hắn Quỷ ca ca, sẽ không quên… Sẽ không quên… Từng chút từng chút sau khi gặp được Tiểu Bảo hắn đều sẽ không quên, cũng vô pháp quên.

Ôm chặt thân thể trần trụi trong lòng, Nhiếp Chính một lần một lần ở bên tai nhóc khẽ kêu: “Bảo… Bảo…” Là thân mình gầy yếu như thế này một ngày một đêm chiếu cố hắn, là thân mình gầy yếu như thế này đem hắn từ Diêm La điện mang về nhân thế, là thân mình gầy yếu như thế này một đường mang hắn tìm được Phàm cốc. Vì đem bạc tiết kiệm cho hắn dùng, thân mình gầy yếu này còn suýt nữa bị người phá hư …Nụ hôn của Nhiếp Chính mang theo nồng đậm đau lòng cùng cảm kích, trong cuộc sống nương tựa lẫn nhau, thân mình gầy yếu này lại cho hắn vô hạn hy vọng, làm cho hắn cuối cùng có thể sống đi vào Phàm cốc.

Trên người Tiểu Bảo tất cả đều là mồ hôi, dược hiệu đã hoàn toàn phát ra, cậu thật là khó chịu thật là khó chịu. Vặn vẹo thân mình, cậu hy vọng Quỷ ca ca có thể sờ sờ cậu, có thể hôn hôn cậu. Tiểu Bảo nhịn không được nhuyễn nhu cầu xin: “Quỷ ca ca… Sờ sờ…”

Trong óc toàn bộ hỗn loạn ở giờ khắc này nháy mắt biến mất, còn do dự cái gì ni? Không phải đã sớm hạ quyết tâm phải cả đời thương Tiểu Bảo sao? Hắn sẽ không thú thê, cho dù không có chuyện song tu này, hắn kiếp này cũng sẽ không thú thê. Chính là Tiểu Bảo chịu ủy khuất , Tiểu Bảo tốt như thế hẳn là xứng với một người so với hắn cường gấp trăm lần.

“Bảo, thực xin lỗi.”

Hôn tới nước mắt trên mặt Tiểu Bảo, Nhiếp Chính ở trên người Tiểu Bảo ôn nhu vuốt ve, người trong lòng thở ra khí tức nóng cháy động nhân. Tìm được đôi môi mềm của Tiểu Bảo, Nhiếp Chính hàm trụ. Tiểu Bảo thuần trắng như tờ giấy dưới dược vật khống chế liền tùy ý Quỷ ca ca nhấm nháp cái miệng nhỏ nhắn của cậu, nhấm nháp cái lưỡi của cậu. Nhưng cậu vẫn là cảm thấy không đủ, khó chịu muốn cùng Quỷ ca ca hôn lại gần một chút.

Lúc này đây lại không có do dự, tay Nhiếp Chính đi vào giữa mông Tiểu Bảo, dễ dàng tìm kiếm chỗ duy nhất thừa nhận hắn. Bởi vì dược vật, nơi đó đã là một mảnh ướt át. Hô hấp Nhiếp Chính dị thường dồn dập, thoáng đẩy ra làm cho chính mình cùng Tiểu Bảo có thể thở một hơi, hắn một tay cởi bỏ xiêm y, cởi xuống khố của mình.

“Quỷ ca ca…” Tiểu Bảo hai mắt mông lung nâng lên cánh tay, hoàn trụ cổ Quỷ ca ca, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ lại, “Sờ sờ…” (= =||||||)

“Hảo, Quỷ ca ca sờ sờ.” Tay trái ở trên lưng cùng trên đùi Tiểu Bảo vuốt ve, tay phải Nhiếp Chính lại đi vào huyệt khẩu ướt át, bằng bản năng nam nhân, hắn thật chậm tham nhập một ngón tay, Tiểu Bảo không có phát ra thanh âm không khoẻ, Nhiếp Chính thoáng thả tâm. Hắn không có loại kinh nghiệm này, tuyệt đối không thể làm bị thương Bảo của hắn.

“Quỷ ca ca… Quỷ ca ca…”

Ở lúc đầu ngón tay Quỷ ca ca tiến vào, Tiểu Bảo liền theo bản năng bắt đầu cử động. Nhiếp Chính nhanh chóng hôn trụ nhóc, trấn an khổ sở của Bảo, ngón tay dần dần nhanh hơn động tác, bất quá chỉ một lúc, đầu ngón tay đã hoàn toàn ướt, Nhiếp Chính lúc này mới rút ra ngón tay, tham nhập ngón trỏ cùng ngón giữa. Hắn không biết sư phó đối với Tiểu Bảo làm cái gì, bất quá xem ra Tiểu Bảo sẽ không bị thương.

Ngón tay phát ra tiếng thủy nhuận kích thích màng tai Nhiếp Chính, người trong lòng tựa hồ cũng càng ngày càng khó chịu, liều mạng hướng vào trong lòng của hắn mà dán lên, miệng kêu muốn Quỷ ca ca sờ sờ. Giữa khố Nhiếp Chính đã ngẩng đầu, may mắn trước khi Nhiếp Chính bị Lâm Thịnh Chi thiến thì Tiểu Bảo đã dẫn hắn đi ra. Ở trên núi dưỡng bệnh mấy tháng, bản năng nam tính của hắn lại bắt đầu dần dần khôi phục.

Tiểu Bảo đã nhịn không được , Nhiếp Chính rút tay ra, tay trái đụng đến hậu huyệt Tiểu Bảo, tay phải nắm lấy nam căn của mình dưới sự trợ giúp của tay trái để ở cái miệng nhỏ kia. Nhiếp Chính càng không ngừng nuốt xuống, khẽ hôn lên môi Tiểu Bảo, lòng mang theo tràn đầy áy náy cùng kích động nói không rõ, Nhiếp Chính mở rộng thân thể Tiểu Bảo, từng chút đem chính mình vùi vào.

“Ngô… Bảo, ngoan.”

Nhanh chóng đè lại thân thể khẩn cấp muốn động lên của Tiểu Bảo, tay trái Nhiếp Chính hoàn trụ thắt lưng Tiểu Bảo chậm rãi áp chế thân mình của nhóc. Hậu huyệt Tiểu Bảo hoàn toàn ướt át không hề trở ngại tiếp nhận Quỷ ca ca, cậu chưa bao giờ thể nghiệm qua tình dục liền khó chịu khóc.

“Bảo, Bảo, lập tức hảo, lập tức là tốt rồi.”

Nhiếp Chính nhiều năm chưa từng cùng người có da thịt chi thân còn chưa đem chính mình hoàn toàn nhập vào, liền suýt nữa muốn bắn. Có cái gì so với thân mình ngây ngô non nớt càng khiến người khó có thể cầm giữ a, huống chi người trong lòng là Bảo của hắn.

Dùng hôn môi vuốt ve Tiểu Bảo để phân tán cảm giác ở hạ thân, hai tay Nhiếp Chính chế trụ thắt lưng Tiểu Bảo, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm đem chính mình hoàn toàn chôn vào trong cơ thể Tiểu Bảo. Một khắc kia, Nhiếp Chính nhịn không được rên rỉ ra tiếng. Đầu choáng váng lợi hại, Nhiếp Chính thậm chí không dám tiếp tục động tác, người trong lòng khó chịu vẫn nhích tới nhích lui, cánh mông nhỏ kia đương nhiên cũng động theo, còn chưa trừu sáp, Nhiếp Chính cũng đã sắp không xong.

Luống cuống tay chân trấn an Tiểu Bảo, Nhiếp Chính đồng thời cùng với dục vọng mình đả đấu cũng đã nhận ra khác thường, một cỗ khí thấm lạnh theo bộ vị tương liên giữa hắn cùng với Tiểu Bảo lấy tốc độ chậm rãi mà hắn có thể cảm nhận được tiến nhập vào trong cơ thể hắn, thuận theo gân mạch hắn đi vào đan điền. Nhiếp Chính kinh ngạc đã quên chuyện giờ phút này hắn đang làm, toàn bộ tâm thần đều đặt trên cỗ “Khí” làm hắn dị thường thoải mái kia.

Ở đan điền của hắn lượn vài vòng, cỗ khí kia chậm rãi hóa thành vô số sợi, men theo kỳ kinh bát mạch của hắn mà chạy. Nhiếp Chính ý thức dần dần mơ hồ, hắn liều mạng muốn bảo trì thanh tỉnh, mà khi “Khí” tiến vào trong cơ thể càng ngày càng nhiều, tay Nhiếp Chính khấu ở trên lưng Tiểu Bảo vô lực buông ra.

“Quỷ ca ca… Ô…”

“Bảo, Bảo, Bảo của Quỷ ca ca…”

Trên giường, Nhiếp Chính hai tay nâng cái mông Tiểu Bảo, thắt lưng rất nhanh đĩnh động lên xuống. Tiểu Bảo mềm nhũn ngồi phịch ở trong lòng Nhiếp Chính, toàn thân phấn hồng như hoa đào, nộn hành ngây ngô giữa hai chân thẳng tắp đứng. Cậu bị Quỷ ca ca mang vào tình triều xa lạ chỉ có thể ghé vào trong lòng Quỷ ca ca rên rỉ, khóc lóc, căn bản không biết phải làm cái gì.

Tuy rằng loại cảm giác xa lạ này sẽ làm cậu khóc, nhưng Tiểu Bảo một chút cũng không sợ hãi, bởi vì người làm ra là Quỷ ca ca, là Quỷ ca ca yêu thương cậu. Cho dù bị dược khống chế , Tiểu Bảo cũng hoàn toàn tín nhiệm ôm lấy Quỷ ca ca, mặc Quỷ ca ca gây cho cậu một lần lại một lần cảm giác kỳ quái khiến cậu “Khổ sở”.

Lúc này Nhiếp Chính cũng không thanh tỉnh, hắn tựa hồ biết chính mình đang làm cái gì, lại tựa hồ không thể khống chế hành động của mình. Khi kỳ kinh bát mạch cùng “Khí” lưu động trong mười hai kinh điều khiển ý thức cùng thân thể của hắn, thắt lưng nguyên bản không có khí lực gì lại có thể tràn ngập sức mạnh đái động thân thể của chính mình lần lượt ở trong cơ thể Tiểu Bảo ra vào. Loại cảm giác này rất kỳ diệu, rất làm người ta không thể tưởng tượng. Cỗ khí này tựa hồ có ý thức, nó dẫn đường cho Nhiếp Chính ở trong hoan ái cùng Tiểu Bảo điều tức, dẫn đường cho Nhiếp Chính đem công lực dưỡng ở trong cơ thể Tiểu Bảo chậm rãi dẫn vào trong đan điền của mình.

Đến khi khí tức trong đan điền càng ngày càng nhiều, nhiều đến mức Nhiếp Chính không thể cầm giữ, hắn hét lớn một tiếng, ở trong cơ thể Tiểu Bảo bắn ra nồng đậm bạch tương. Trong nháy mắt kia, đan điền cơ hồ muốn bạo khai nháy mắt lại quy về trống không, toàn bộ thân thể Nhiếp Chính tựa hồ đều đi theo cao trào mà bị vét sạch . Trạng thái trống rỗng này ước chừng giằng co một nén nhang, Nhiếp Chính mới chậm rãi phục hồi tinh thần lại. Vừa mới rồi, đã xảy ra chuyện gì?

Cửa bị người đẩy ra, Nhiếp Chính còn ở trong cơ thể Tiểu Bảo vẫn đang hồ đồ, thân thể cũng vẫn như cũ trầm tẩm ở trong một hồi hoan ái vừa mới rồi, nhưng người trong lòng hắn lại ly khai.

“Bảo?” Nhiếp Chính vươn tay đi bắt, lại đụng tới một bàn tay to đầy mao, hắn nháy mắt thanh tỉnh, “A Mao?”

Ở trên người Nhiếp Chính buông một khối khăn ướt ấm áp, A Mao cẩn tuân mệnh lệnh sư phó dùng đại bố khăn bao lấy Tiểu Bảo trần trụi, trực tiếp đem người ôm đi .

Nghe được tiếng đóng cửa, hai tay sờ sờ chung quanh, Nhiếp Chính hiểu được A Mao đã đem Tiểu Bảo đi. Cầm lấy bố khăn trên đùi chà lau sạch sẽ hạ thân, Nhiếp Chính đụng đến bộ vị ở khố, trong lòng một nửa bất an một nửa nhiền ngẫm lại, Tiểu Bảo có khỏe không, hắn có làm bị thương Tiểu Bảo hay không?Tay ở khố đột nhiên dừng lại, Nhiếp Chính nắm tay thành quyền, tiếp theo, hai tay phát run. Chỗ đan điền vốn nên là rỗng tuếch, lúc này đã có rõ ràng bất đồng!

Đem Tiểu Bảo đặt ở trên giường sư phó, A Mao rút ra cánh tay Tiểu Bảo, lo lắng nhìn về phía sư phó. Phàm Cốt vẻ mặt không cam lòng tham lên mạch Tiểu Bảo, qua một lát, hắn lấy tay ra nói: “A Bảo không có việc gì , ngủ một giấc thì tốt rồi. Ngươi tẩy rửa cho A Bảo, đổi một thân xiêm y sạch sẽ.”

A Mao vừa nghe Tiểu Bảo không có việc gì , thoáng mở to miệng, chạy nhanh đi ra ngoài làm nước tẩy rửa cho Tiểu Bảo.

Bất đồng với đồ đệ vui sướng, trong lòng Phàm Cốt không cần nói cũng biết có bao nhiêu khó chịu, tiểu đồ nhi vừa ngoan lại tốt của hắn không công mà cho Nhiếp Chính, cái này so với hắn gả khuê nữ còn làm hắn bực mình hơn. Tuy rằng hắn đời này còn không biết có thể có khuê nữ hay không, Phàm Cốt chính là khó chịu, chính là mất hứng, nhất là nhìn thấy dấu hôn ngân trên cổ tiểu đồ nhi, hắn liền tức không có chỗ đánh, hận không thể hiện tại đi đem nội lực trong cơ thể Nhiếp Chính có được từng chút từ trên người tiểu đồ nhi phế đi. Bất quá tiểu đồ nhi nhất định sẽ khóc, Phàm Cốt không thể không áp chế cỗ xúc động này.

Đứng dậy đi ra ngoài, Phàm Cốt đi vào mộc ốc Nhiếp Chính, vừa tiến đến chỉ thấy Nhiếp Chính nắm chặt hai quyền không biết suy nghĩ cái gì. Hắn cũng không muốn nói, đang tức a. Từ trên ngăn tủ đầu giường lấy qua một bình dược khác trước đó hắn đặt, đổ ra một viên, trực tiếp cạy miệng Nhiếp Chính ném vào, Phàm Cốt thở phì phì rời đi.

“Bính!”

Tiếng đóng cửa thật mạnh đem Nhiếp Chính từ trong suy nghĩ của mình kéo lại, hắn lúc này mới phát hiện miệng thực đắng. Nuốt xuống dược hoàn, Nhiếp Chính khẽ cười, nếu hắn là sư phó, hắn cũng sẽ mất hứng đi. Nhưng mặc dù là như vậy, vui sướng trong lòng vẫn là nhịn không được ồ ồ trào ra bên ngoài. Nói không rõ là vì chiếm được Tiểu Bảo, hay là vì trong cơ thể một lần nữa có nội lực, hay là vì cái gì khác. Sờ lên ánh mắt, Nhiếp Chính khẽ run tay, thật muốn nhanh chút nhìn thấy Bảo của hắn, bảo bối của hắn.

Dựa theo sư phó dặn dò rửa sạch thân mình cho Tiểu Bảo, A Mao tỉ mỉ tẩy cho Tiểu Bảo, thay đổi xiêm y. Thừa dịp sư phó không ở đây, A Mao tham lên mạch Tiểu Bảo, trên mặt dần dần hiện lên nghi hoặc, hắn sao lại tham không thấy Dưỡng công trong cơ thể Tiểu Bảo ni?

Phàm Cốt vừa tiến đến liền nhìn thấy đại đồ đệ của hắn lại bắt mạch cho tiểu đồ nhi, hắn đi đến phía sau A Mao vỗ vỗ vai nó nói: “Dưỡng công nếu có thể để người dễ dàng điều tra ra vậy không gọi là Dưỡng công .”

A Mao quay đầu, trong mắt là nghi vấn.

Phàm Cốt ở bên giường ngồi xuống, sờ gương mặt ngủ say của Tiểu Bảo nói: “Dưỡng công không phải võ công trung nguyên, sư phó cũng là do lúc còn trẻ ngẫu ngộ qua người luyện công này, cho nên mới tra ra bệnh Tiểu Bảo là do môn công phu đó. A Mao, sư phó tuy rằng đem Tiểu Bảo cho Nhiếp Chính, nhưng sư phó lại lo lắng đem Tiểu Bảo giao cho hắn. Ngươi là sư huynh Tiểu Bảo, ngươi đáp ứng sư phó, nhất định phải hộ hảo nó, chiếu cố hảo cho nó.”

A Mao ở trước mặt sư phó quỳ xuống, trịnh trọng dập đầu ba cái, dù là liều mạng, hắn cũng sẽ chiếu cố hảo Tiểu Bảo.

Vừa lòng sờ sờ đầu A Mao, Phàm Cốt lại nói: “Tiểu Bảo là nhi tử Lâm Thịnh Chi, sư phó không xác định sau khi bọn Nhiếp Chính biết thân thế Tiểu Bảo có thể khi dễ nó hay không.”

Ánh mắt A Mao đột nhiên trừng lớn, Tiểu Bảo là nhi tử Lâm Thịnh Chi?! Hắn lập tức đứng lên vung quyền, hắn sẽ không làm cho Tiểu Bảo bị bọn Nhiếp Chính khi dễ!

“Tốt lắm, có ngươi thì sư phó an tâm.” Phàm Cốt rõ ràng biết A Mao sẽ không để ý thân thế Tiểu Bảo, cũng bởi vậy hắn yên tâm mà nói cho A Mao bí mật của Tiểu Bảo, tiếp theo nói: “Nếu không phải nội lực của ngươi thâm hậu, không nên tu luyện Dưỡng công, mà thân hình của ngươi lại quá lớn, Tiểu Bảo sẽ chịu không nổi, sư phó thực không muốn đem Tiểu Bảo vô duyên vô cớ cho Nhiếp Chính. A Mao, Tiểu Bảo cùng Nhiếp Chính không thể ngừng song tu, một khi ngừng, qua không được bao lâu Tiểu Bảo sẽ lại phát bệnh. Sư phó nói với ngươi là không cần bởi vì Tiểu Bảo cùng Nhiếp Chính song tu mà trong lòng ngươi có vướng mắc gì, sư phó hy vọng ngươi có thể vĩnh viễn làm vị sư huynh tin cậy nhất của Tiểu Bảo, làm nơi dựa vào cho nó.”

A Mao gật gật đầu, lại dùng sức lắc đầu, ở trong lòng bàn tay của mình viết xuống: sư phó, Tiểu Bảo là mạng của ta, sẽ không rời đi nhóc. Phàm Cốt kéo A Mao ngồi xuống, đem tay Tiểu Bảo giao vào tay A Mao, A Mao lập tức nắm chặt, trong mắt bị bộ lông che khuất là tràn ngập kiên quyết.

Thở ra một hơi thật dài, Phàm Cốt nhăn mặt, vì sao trong lòng hắn luôn ẩn ẩn bất an ni? Lo lắng lo lắng, Phàm Cốt quyết định vẫn là tạm thời giấu diếm Nhiếp Chính thân thế của Tiểu Bảo. Chờ khi Tiểu Bảo có thể tự hành điều tức Dưỡng công trong cơ thể nó, Nhiếp Chính cũng tốt không sai biệt lắm, đến lúc đó tìm cái cớ đem Nhiếp Chính đuổi ra cốc. Nếu thật sự không được, vậy hắn phế đi nội công A Mao, cho nó cùng Tiểu Bảo song tu, cùng lắm thì chỉ là cho Tiểu Bảo nếm chút khổ sở .

Nghĩ thông suốt , trong lòng Phàm Cốt không còn phiền muộn. Song tu đối với Tiểu Bảo mới có lợi, ít nhất sau này sẽ không đau , thân mình cũng có thể càng ngày càng tráng, hắc ban trên mặt cũng sẽ chậm rãi tiêu trừ. Đến lúc đó, tiểu đồ nhi của hắn tuyệt đối là người gặp người thích. Không không không, vẫn là ở trong cốc đi, bọn người bên ngoài đều rất xấu, vẫn là ở trong cốc an toàn.

………………

Đốt mật tín, Phan Linh Tước nhịn không được phá lên cười ha ha, thật sự là đến không uổng công phu, không hổ là điểu nhi gã dưỡng, so với người còn lợi hại hơn, nào như phế vật mà Lâm Thịnh Chi dưỡng, ngay cả một người đều tìm không thấy. Rất nhanh viết phong mật tín, làm cho Hải đông thanh tống xuất đi, Phan Linh Tước đi đến thư phòng Lâm Thịnh Chi.

Hai ngày trước lại bị người thần bí giết chết vài tên thủ hạ, Lâm Thịnh Chi đen mặt, vừa thấy Phan Linh Tước, hắn lập tức chuyển qua mỉm cười, bảo trì phong phạm minh chủ của hắn.

Phan Linh Tước nói thẳng ý đồ đến: “Minh chủ, lão gia tử nhà ta gởi thư, bảo ta hồi Tước trang qua năm mới, ta ngày mai bước đi.”

“Gấp như thế?” Lâm Thịnh Chi nhíu mi, “Ngươi đi rồi, chuyện Lâm Tử Ngạn…”

Phan Linh Tước cười nói: “Ta khi nào thì khiến minh chủ đa nghi? Chuyện Lâm Tử Ngạn minh chủ chỉ cần chờ tin tức đi, nó nhất định là trốn ở nơi nào đó , bất quá ta tin tưởng nó không có khả năng tiếp tục trốn, chỉ cần nó lộ diện, bầy điểu của ta có thể tìm được nó, bất quá là chuyện sớm muộn. Lão gia tử thúc giục, ta nếu không sớm chút trở về lão không tránh khỏi ở trước mặt ta lải nhải vài ngày, qua năm mới quý phủ minh chủ xem chừng cũng sẽ bận rộn, không bằng ta sớm rời đi, không quấy rầy minh chủ .”

Lâm Thịnh Chi đứng dậy nói: “Phan trang chủ nói gì vậy? Với ta còn khách khí như thế sao? Bất quá nếu là lão gia tử thúc giục, ta cũng không lưu ngươi . Ta vì lão gia tử chuẩn bị một phần lễ mọn, còn thỉnh Phan trang chủ thay ta đưa cho lão gia tử.”

“Minh chủ không cùng ta khách khí, ta cũng không cùng minh chủ khách khí, ta thay lão gia tử đa tạ minh chủ .” Phan Linh Tước cũng là không khách khí, lễ mọn mà Lâm Thịnh Chi đưa không phải bạc thì còn cái gì.

Ngày hôm sau, Phan Linh Tước mang một xe lễ vật Lâm Thịnh Chi đưa còn có hai xe lễ của mình, hơn ba mươi thị vệ đi theo ly khai Lâm phủ. Đi ra phạm vi thế lực Lâm gia, Phan Linh Tước ra lệnh cho thủ hạ cải trang thành bộ dáng của gã tiếp tục hướng đến Tước trang, gã thì âm thầm đi Kiến Trữ trấn. Lâm Thịnh Chi ngay cả An Nhược Dao cùng thân nhi tử đều có thể ngoan tâm trừ bỏ, sao có khả năng để ý chết sống của một phế tử, nhất định có nguyên nhân khác, gã phải đích thân đi thăm dò!

>>Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.