Bảo Bối

Chương 85



So với Hảo ca ca trúc trắc, Tiểu Bảo chỉ là thực sự thẹn thùng, lại vô cùng “Hào phóng” . Lúc Diệp Địch mang bắp đùi như nhũn ra mà đi tới, ánh mắt Tiểu Bảo loan loan, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng: “Hảo ca ca, song tu.”

Diệp Địch thoáng ngừng cước bộ, suýt nữa quỳ xuống, cái mũi nóng muốn xuất huyết. Đi không được , hắn đơn giản quỳ xuống, tâm hoảng hoảng mà nằm úp sấp trước mặt Tiểu Bảo: “Cục cưng…”

“Hảo ca ca, ngồi xuống.” Vỗ vỗ bên người.

Diệp Địch nghe lời đi đến bên người Tiểu Bảo ngồi xuống.

Cẩn thận nhìn chằm chằm Hảo ca ca, mặt của Hảo ca ca so với mặt Mỹ nhân ca ca tối hôm qua còn hồng hơn ni. Nhưng cậu từng cùng Hảo ca ca song tu qua nha, Hảo ca ca còn không biết sao?

“Cục cưng… Hảo ca ca… Hảo ca ca…” ánh mắt Diệp Địch loạn phiêu, chỉ là không dám phiêu đến trên người Tiểu Bảo. Lần trước, lần trước hắn đần độn, cũng không biết có làm bị thương Cục cưng hay không.

Để sát vào, Tiểu Bảo hơi hơi mân miệng, ‘ba’ một tiếng hôn tới ngoài miệng Hảo ca ca. Diệp Địch nháy mắt thở hốc vì kinh ngạc, cả người bị định trụ .

“Hảo ca ca, song tu.” Nghiêm túc nghiêm túc, nghiêm túc là nghiêm túc.

Tâm Diệp Địch ngọt ngào mềm nhũn, cái mũi lại ê ẩm. Bất ổn nâng lên hai tay, hắn chậm rãi vươn đi, chậm rãi ôm lấy người đợi hắn: “Cục cưng… Hảo ca ca, cao hứng, cao hứng… Cục cưng… Lại hôn hôn, Hảo ca ca… .”

“Ba ~” Tiếng hôn này so với vừa rồi còn vang hơn chút.

“Lại, hôn hôn.”

Hôn hôn mặt Hảo ca ca, hôn hôn cái mũi Hảo ca ca, hôn hôn cái cằm mang theo râu của Hảo ca ca, tựa như các ca ca hôn cậu, tâm bởi vì Hảo ca ca mà đau đớn, Hảo ca ca, đau, mỗi một ca ca của cậu đều đau, rất đau rất đau.

Một trận hôn dừng ở trên mặt, mắt Diệp Địch không khỏi đỏ, cho dù không song tu, chỉ cần có thể được Cục cưng hôn như vậy, thương như vậy , hắn cũng đã hạnh phúc muốn khóc. Hắn thực sự dốt nát, cái gì cũng đều không hiểu, trừ bỏ dụng độc ra, có thể nói là không có chỗ nào khác. Hắn không có năng lực của đại ca, không có dung mạo cùng thông minh của Tam đệ, nhưng có một ngày, hắn gặp một người, một người gọi hắn là Hảo ca ca, một Cục cưng vì hắn mà đau lòng.

Hôn đã lâu, đôi mắt Tiểu Bảo cũng đỏ, vươn đầu lưỡi liếm liếm cánh môi khô nứt của Hảo ca ca, cậu nhóc mềm mại gọi: “Hảo ca ca, song tu.”

Tất cả giác quan của Diệp Địch đều đang ở trên đầu lưỡi bị cậu nhóc liếm cắn, Cục cưng, Cục cưng… Màng tai vang vang, Diệp Địch thật cẩn thận mang theo bất an mà vươn đầu lưỡi, Cục cưng có thể ngại hắn thối hay không? Nhưng ngay sau đó, lo lắng của hắn đã đi hơn phân nửa, Cục cưng liếm đầu lưỡi hắn!

Nhắm mắt lại, chú tâm cảm nhận ấm áp cùng đau lòng từ Cục cưng, tâm Diệp Địch sa vào. Những ngày bi thương, thống khổ, điên cuồng ở trong đầu của hắn từng cái hiện lên, cuối cùng đứng ở trên khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo tươi cười: “Hảo ca ca…”

Hai cánh tay dần dần dùng lực, ôm chặt người trong lòng ngực, Diệp Địch bất an biến thành cảm động. Ngậm lấy cái miệng nhỏ nhắn mang theo hương vị ngọt ngào, hắn ngây ngốc học tập như thế nào hôn môi, như thế nào làm một Hảo ca ca thật tốt thật tốt.

Hảo ca ca hôn cậu, khóe mắt Tiểu Bảo lại nhỏ một giọt lệ, vừa cao hứng vừa đau lòng, bất quá cậu yên tâm . Nhấc chân khóa ngồi ở trên người Hảo ca ca, thuận tiện cho Hảo ca ca hôn mình, Tiểu Bảo chủ động tháo đai lưng. Nụ hôn của Hảo ca mang theo râu ngứa ngứa, hai mắt thật to cũng chậm rãi nhắm lại , bởi vì đầu choáng váng.

“Ngô…”

Cục cưng, Cục cưng… Hoàn toàn là theo phản ứng bản năng, tay Diệp Địch vội vàng luồn vào trong xiêm y Tiểu Bảo vuốt ve thân thể vốn nên bóng loáng nhẵn nhụi, lúc này lại mang theo đầy sẹo. Mỗi lần đụng đến một chỗ, tim của hắn liền đau theo. Hô hấp hỗn loạn, tiếng rên rỉ làm người ta dục hỏa tăng vọt vang lên.

“Cục cưng, Cục cưng, gọi Hảo ca ca, gọi Hảo ca ca.”

“Ngô ân… Hảo, ca ca…”

“Gọi Hảo ca ca.”

“Hảo, ca ca…”

Trong mê muội, thân thể Tiểu Bảo trơn mềm , xiêm y Diệp Địch mở rộng ra. Dán lên thân thể nóng rực của Hảo ca ca, Tiểu Bảo an tâm, Hảo ca ca nguyện ý cùng cậu song tu, chuyện tiếp theo có thể giao cho Hảo ca ca . (= =|||)

Ánh mắt nhắm chặt chậm rãi mở, ánh vào trong mắt Diệp Địch là gương mặt thấu hồng như say rượu của Tiểu Bảo, hạnh phúc lập tức trướng đầy tâm, ở trên bả vai còn quấn vải trắng của Tiểu Bảo hôn lại hôn, tay Diệp Địch run rẩy cởi bỏ khố của mình. Trong lòng dâng lên cảm giác tội ác, nhưng vừa nghĩ tới Tiểu Bảo là nguyện ý, không có miễn cưỡng, Diệp Địch liền hôn Tiểu Bảo, cởi khố. Không dám nhìn tới thứ xấu xí giữa khố mình, Diệp Địch yêu thích không buông tay mà vuốt ve căn chồi nho nhỏ của Tiểu Bảo. Tiểu Bảo xụi lơ ở trong lòng ngực hắn chỉ biết rên rỉ, hắn đem dược vẫn luôn nắm trong tay đẩy mạnh vào hậu huyệt Tiểu Bảo.

“Ngô…” Nhẹ nhàng cắn bả vai Hảo ca ca ngăn cản khác thường mang đến do ngón tay hắn ở trong cơ thể mình ra vào, Tiểu Bảo nâng lên ánh mắt ướt át, tín nhiệm, ỷ lại mà nhìn Hảo ca ca, lúm đồng tiền nơi khóe miệng dần dần lộ ra. Nhắm mắt lại, buông miệng, lập tức bị hôn . Nụ hôn của Hảo ca ca bất đồng với Mỹ nhân ca ca, Đại ca ca cùng Quỷ ca ca, nhưng giống nhau chính là đều mang theo yêu thương đối với cậu.

Đẩy ra, nhếch lên cái mông nhỏ: “Hảo ca ca, tiến vào.”

Ngón tay Diệp Địch ở trong cơ thể Tiểu Bảo thoáng chốc cứng ngắc, thân thể nháy mắt buộc chặt, chỉ cảm thấy da đầu đều muốn nổ tung .

Nâng lên cái mông nhỏ, làm cho ngón tay Hảo ca ca đi ra ngoài, Tiểu Bảo cọ cọ nơi đã cứng rắn của Hảo ca ca: “Hảo ca ca, tiến vào, song tu.”

“Cục cưng!”

Hung hăng hôn Tiểu Bảo, Diệp Địch tước khí giới đầu hàng trước sự hồn nhiên cùng dụ hoặc của Tiểu Bảo, hoàn toàn mất đi tự chủ.

Trong sơn động bên cạnh, Nhiếp Chính ngồi xếp bằng dưới đất điều tức, cũng mặc kệ hắn chuyên tâm như thế nào, tiếng rên rỉ như ẩn như hiện kia luôn bay vào trong lỗ tai hắn, làm hắn không thể tĩnh tâm. Thân thể Tiểu Bảo hắn là gặp qua nhiều nhất, nghe một tiếng mèo kêu kia, hắn đều có thể tưởng tượng ra Tiểu Bảo bây giờ là bộ dạng gì. Hạ phúc nóng lên, Nhiếp Chính nhanh chóng hồi tâm, không thể tiếp tục nghĩ . Lúc này, âm thanh bên cạnh ngừng lại, Nhiếp Chính khẽ nhíu mày, lúc này hình như mới một nén nhang đi. Bất quá nghĩ nghĩ lại, Nhị đệ sống lưu lạc bên ngoài gần sáu năm, lại vẫn là độc thân, nhanh một chút cũng bình thường. Không muốn đi qua nhìn một cái, Nhiếp Chính nhắm mắt lại, vẫn là tiếp tục điều tức đi, Nhị đệ nên còn được một lần.

Một tay vuốt mặt Hảo ca ca, Tiểu Bảo không ngừng thở dốc, khóe miệng là tươi cười ngọt ngào. Cậu và Hảo ca ca, song tu . Như vậy, các ca ca về sau có phải cũng sẽ không bỏ lại cậu hay không? Sẽ vẫn vẫn thương yêu cậu? Hôn hôn Hảo ca ca, Tiểu Bảo chậm rãi đứng dậy, làm cho Hảo ca ca từ trong cơ thể mình đi ra. Diệp Địch vẫn bị dưỡng công khống chế căn bản không cảm thấy được Tiểu Bảo ly khai, nơi lúc trước từng bị trọng thương có chút đau, nhưng từng tia khí mát lạnh lại đang chạy toàn thân hắn, làm cho hắn không tự giác muốn đem cỗ khí kia thu vào đan điền.

Tìm bố khăn lau lau hạ thân, Tiểu Bảo lại hôn hôn Hảo ca ca, sau đó đứng lên khập khiễng đi hướng đến ngoài động. Cậu biết, mỗi lần song tu xong rồi các ca ca đều có thể thất thần thật lâu. Bất quá, vừa rồi cùng ca ca song tu, Tiểu Bảo đi đứng lại không thuận, nhiều lần đều suýt nữa ngã sấp xuống. Bả vai còn chưa có dài hết, mỗi lần thiếu chút nữa ngã sấp xuống đều có thể đau. Không muốn bị ca ca đánh đòn, Tiểu Bảo ngồi chồm hỗm ở động khẩu, gọi: “Quỷ, ca ca.”

Nhiếp Chính mở choàng mắt, lấy qua nạng liền đi ra ngoài. Ngoài động đều là dây, nạng không dễ đi, hắn đơn giản ném nạng, trực tiếp na na ra ngoài.

“Quỷ ca ca.” Tiểu Bảo lại gọi, nghĩ rằng Quỷ ca ca không có nghe được.

Nhiếp Chính dùng cả tay chân rất nhanh đi qua, khi hắn nhìn thấy Tiểu Bảo, hắn nuốt nuốt cổ họng. Hài tử trước mặt hướng hắn ngọt ngào cười, mềm mại gọi : “Quỷ ca ca, song tu.”

Tâm Nhiếp Chính lại một lần tan ở trong tươi cười hồn nhiên của Tiểu Bảo.

“Như thế nào không mặc xiêm y? Đông lạnh làm sao bây giờ.” Nhiếp Chính rất nhanh đi qua, ôm lấy Tiểu Bảo, cởi bỏ xiêm y của mình bao lấy nhóc. Thân thể nho nhỏ lành lạnh, hắn đau lòng .

“Quỷ ca ca, song tu.” Ngẩng đầu, hôn hôn.

Nhiếp Chính lúc này không có chối từ, há miệng làm cho Tiểu Bảo hôn. Liếc mắt nhìn Nhị đệ, hẳn là còn đang điều tức, Nhiếp Chính buông ra Tiểu Bảo, đi qua đắp chăn lên cho Nhị đệ, sau đó cầm lấy xiêm y Tiểu Bảo mang nhóc đi.

……………..

Ghé vào trong lòng ngực quen thuộc nhất của Quỷ ca ca, Tiểu Bảo mới thực chân chính cái gì cũng không cần chủ động đi làm. Cậu chỉ cần ngoan ngoãn dựa sát vào Quỷ ca ca, chỉ cần ở lúc Quỷ ca ca cúi đầu liền đưa lên cái hôn, chỉ cần tận tình mà đem cảm thụ của mình kêu lên. Quỷ ca ca, Quỷ ca ca nha, Quỷ ca ca của cậu.

Cảm giác lúc này phá lệ bất đồng, sau khi bị dưỡng công dần dần chi phối ý thức, động tác duy nhất của Nhiếp Chính chính là không ngừng mà đem mình chôn ở nơi ấm áp nhất trên đời. Ấm thân thể hắn, ấm tim của hắn. Thân thể nho nhỏ này không ngừng bị một người ôm qua, nhưng vẫn là như lần đầu tiên, hồn nhiên khiến hắn cầm giữ không được.

Ôm chặt Tiểu Bảo, Nhiếp Chính ngừng lại động tác, lúc này, hắn cũng bất quá đúng một nén nhang. Bảo, chờ Quỷ ca ca tẩy trừ cho ngươi. Trong óc hiện lên một cái ý niệm như vậy, Nhiếp Chính liền mất đi ý thức. Nhắm mắt lại từng ngụm từng ngụm thở dốc, Tiểu Bảo đầu đầy mồ hôi, người đang ôm cậu cũng đồng dạng một thân mồ hôi. Đầu vựng vựng, tim nhảy nhảy, cậu đã trải qua hai lần song tu cũng nhịn không được nhắm hai mắt lại.

Hít sâu một hơi, Diệp Địch mở mắt, hai tròng mắt thất thần dần dần thanh minh. Mạnh cúi đầu nhìn, trong lòng ngực trống không, thân thể trần trụi có một cái chăn. Trí nhớ trước khi mất đi ý thức dũng mãnh ào vào trong đầu, Diệp Địch nắm lấy y phục lung tung khoác vào, đứng lên liền phủ ngoại bào. Cục cưng đâu! Ở ngoài động nhìn nhìn chung quanh, không có bóng dáng Cục cưng, Cục cưng không có khả năng chạy loạn, chẳng lẽ là bị đại ca ôm đi ? Dẫm nát trên mớ dây leo mềm nhũn, cước bộ Diệp Địch cấp tốc rất nhanh đi đến cái động khẩu liền nhau, vừa nhấc mắt, hắn liền sửng sốt.

Lo lắng trên mặt ở kinh ngạc qua đi liền biến thành yên tâm, hắn khẽ nâng cước bộ đi vào, đi vào trước mặt hai người đang ôm nhau ngủ. Thì ra Cục cưng là tới cùng đại ca song tu , thật sự là hù dọa hắn . Nghĩ đến chính mình song tu qua đi liền thất thần, ngay cả Cục cưng khi nào đi khỏi cũng không biết, Diệp Địch cẩn thận nhìn nhìn đại ca, tình huống hình như cũng giống mình vừa rồi. Nhẹ nhàng ôm lấy Cục cưng, Diệp Địch đem nhóc chậm rãi ôm đến, nhìn người trong lòng ngực, “Thứ” mềm nhũn dưới thân liền run rẩy một trận, Diệp Địch nhanh chóng ngẩng đầu, không dám nhìn nữa, hạ thân lại rục rịch . Không được! Cục cưng phải nghỉ ngơi!

Đem Cục cưng khóa lại trong ngực của mình, Diệp Địch đem người ôm đi . Qua một lát, hắn lại mò tới, trên tay thêm một cái chăn. Đắp lên cho đại ca, lại nổi chút củi lửa, hắn vội vã quay về bên cạnh tẩy trừ cho Cục cưng. Trong lòng không có một tia không vui khi nhìn thấy Tiểu Bảo sau khi làm cùng người khác, nếu có thì chính là yên tâm, yên tâm Tiểu Bảo không có đi khỏi hắn.

Tiểu Bảo ngủ thật sự trầm, hơn nữa động tác Diệp Địch rất khinh nhu, cậu cũng không biết là Hải ca ca tẩy sạch thân thể, thượng dược cho mình, còn uy cậu uống nước. Cậu đang nằm mơ, làm một mộng đẹp. Trong mộng, cậu cùng các ca ca còn có sư phụ sư thúc ly khai Phàm cốc, cỡi ngựa bôn ba ở trong rừng tràn đầy hoa cỏ, phía sau không ai truy bọn họ, trên mặt các ca ca đều là tươi cười sung sướng.

Cậu tựa vào trong lòng ngực Quỷ ca ca, Quỷ ca ca cúi đầu hôn hôn cậu; sau đó cậu bị Đại ca ca bế qua, Đại ca ca lại hôn hôn cậu; tiếp theo, Hảo ca ca đem mình ôm qua, không chỉ hôn mà còn lấy râu đâm mặt mình, cậu một bên trốn tránh một bên cười. Có người cứu Tiểu Bảo, đem cậu ôm đi , giương mắt, đúng là Mỹ nhân ca ca đang cười, Mỹ nhân ca ca cười rộ lên thật là đẹp mắt a… Cậu nhìn ngây người. Đột nhiên, có người đem cậu từ chỗ Mỹ nhân ca ca mạnh mẽ kéo qua, làm đau Tiểu Bảo, trời đột nhiên tối sầm, cậu nhìn lại.

“A!”

Kinh hãi kêu một tiếng, Tiểu Bảo mở mắt, nhanh chóng nhìn nhìn chung quanh, ca ca đâu? Ca ca như thế nào không ở đây?

“Ca ca? Ca ca?” Bị mộng vừa rồi hù dọa tới, Tiểu Bảo một tay chống ngồi xuống hô to, “Ca ca! Ca ca!”

“A Bảo?”

“Tiểu Bảo, ngươi xem ai đã trở lại?”

Hai người đầu râu tóc bạc xuất hiện ở động khẩu, sau khi thấy rõ ràng một người trong đó, Tiểu Bảo xốc lên chăn đi về phía trước, “Sư phó!” Phàm Cốt rốt cục trở về nhíu chặt lông mày, lúc hắn không ở đây, tiểu đồ nhi của hắn có phải chịu ủy khuất hay không? Hai ba bước đi đến trước mặt Tiểu Bảo ôm lấy cậu nhóc, Phàm Cốt trấn an: “A Bảo, sư phó đã trở lại, làm sao vậy? Ai khi dễ ngươi ?”

Lắc đầu, liều mạng lắc đầu, Tiểu Bảo hướng bốn phía nhìn nhìn. Mỹ nhân ca ca ở đây, Đại ca ca ở đây, Hảo ca ca… Hảo ca ca cùng Quỷ ca ca đâu?

“Sư phó, ngài đã trở lại?” Nhiếp Chính vừa vặn xong việc được Diệp Địch đỡ đi tới. Tiểu Bảo rõ ràng mềm nhũn, các ca ca đều ở đây.

“A Bảo, làm sao vậy?” Phàm Cốt đầy người phong sương lại hỏi. Tiểu Bảo ngẩng đầu hướng sư phó ngọt ngào cười, sau đó ôm chặt lấy sư phó, “Sư phó, nhớ. Tiểu Bảo, nhớ ngươi.”

Phàm Cốt buông mày, ha hả cười: “Sư phó cũng nhớ ngươi a.” Nâng lên mặt tiểu đồ nhi cẩn thận nhìn nhìn, mặt Phàm Cốt lộ vẻ vừa lòng, “Không sai, khí sắc của a Bảo so với thời điểm ta đi khỏi tốt hơn rất nhiều, xem ra lúc ta không ở đây các ngươi không bạc đãi nó.”

“Sư phó, chúng ta là ca ca Tiểu Bảo, sao có thể bạc đãi nhóc?” Lam Vô Nguyệt là người thứ nhất nhảy ra, sau đó tiến lên đỡ lấy sư phó nói: “Sư phó, ngài đã trở lại, chúng ta có việc muốn cùng ngài thương lượng.”

“Hảo. Sư phó cũng có chuyện theo các ngươi thương lượng.”

Ôm Tiểu Bảo đi vào bên cạnh đống lửa ngồi xuống, Phàm Cốt một đường gấp trở về cũng không có vẻ mỏi mệt, ngược lại là Phương Du có chút gầy, bất quá tinh thần cũng không tệ lắm. Ở bên người Phàm Cốt ngồi xuống, Phương Du không ra tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn Phàm Cốt, ánh mắt cực kỳ ôn nhu. Phàm Cốt vừa đến, Nhiếp Chính bốn người liền ăn được dược an thần. Nghe ca ca cùng sư phó nói chính sự, trái tim Tiểu Bảo bị hù dọa phá hư cũng thả lại bụng, có sư phó ở đây, người xấu tổn thương bọn họ không được.

>>Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.