Bạo Quân Độc Sủng

Chương 45: Xông vào phủ Thuỵ Vương



Nha hoàn nói, “Sáng nay Diệp cô nương vừa xong ở lầu Tiêu Tương, đã được Thuỵ vương mời tới vương phủ. Cô nương trước khi đi có nói nhỏ với nô tỳ, giả như trong vòng một canh giờ không thấy cô ấy về thì tìm đại nhân giúp đỡ”

Hắn nghe hiểu rõ, Diệp Vũ lo mình gặp chuyện không may, đề phòng chu đáo, bảo nha hoàn tìm hắn. Nhưng nàng sao biết Thuỵ Vương sẽ gây bất lợi với nàng chứ?

Theo lời nha hoàn nói, nàng đi phủ Thuỵ vương, đã gần như sắp hết một ngày rồi.

Thẩm Chiêu lập tức đến phủ Thuỵ Vương, đợi mất một ly trà nhỏ, mới thấy Thuỵ Vương.

Thuỵ vương đang tự nói là bồi lão phu nhân dùng bữa, đã để hắn đợi lâu, rất có lỗi, nói tiếp, “Đại nhân là cánh tay lương thần của Đại Sở ta, hôm nay tới chơi, chẳng hay có gì dạy bảo?”

“Đã mạo muội tới, xin Vương gia thứ lỗi cho” Thẩm Chiêu cũng bình tĩnh nói, “Là vầy, Thẩm mỗ và Diệp cô nương lầu Tiêu Tương ước hẹn hôm nay bàn chuyện quan trọng, đi tới lầu Tiêu Tương mới biết được, Vương gia đã mời cô ấy tới vương phủ. Nghe nói nàng đã đi vương phủ hơn hai canh giờ rồi, Thẩm mỗ lo nàng nói năng lỗ mãng, chạm tới Vương gia, liền tới xem sao. Vương gia, xin mời Diệp cô nương xuất hiện đi”

“Hả? Cô ấy vẫn chưa về lầu Tiêu Tương sao?” Thuỵ Vương cảm thấy kinh ngạc, “Một canh giờ trước, cô ấy đã đi rồi mà”

“Thật ư?” Thẩm Chiêu cũng ra vẻ kinh ngạc, “Nhưng Diệp cô nương cũng chưa có về tới lầu Tiêu Tương mà”

“Có lẽ nàng đang dạo chơi trên đường chăng, sao đại nhân không đi tìm trên đường xem sao?”

“Chuyện này…Thật ra Thẩm mỗ đã sơ suất rồi” Thẩm Chiêu biến sắc hỏi, “Vương gia chắc chắn nàng đã rời khỏi vương phủ rồi chứ?”

“Thẩm Chiêu, đây là phủ Thuỵ Vương, không phải phủ Hữu tướng” Thuỵ vương mặt lạnh xuống, nói mát, “Đường đường là Hữu tướng thế mà dám tìm một nữ tử Yên Hoa Chi trước mặt mọi người, ngài không sợ bị đồng nghiệp chế nhạo sao?”

Thẩm Chiêu mỉm cười tuy ôn hoà nhưng đã đầy chính khí, “Diệp cô nương là con gái của Diệp đại tướng quân, xuất thân danh môn. Chuyện này liên quan đến tướng và binh sĩ đang trấn giữ biên cương, chẳng phải là chuyện đùa. Nếu nàng có chuyện gì xảy ra, nghe nói bệ hạ cũng sẽ cho người điều tra ra”

Thuỵ vương sắc mặt không đổi nói, “Đó là dĩ nhiên, vậy Hữu tướng đại nhân không mau mau phái người đi tìm xem”

Thẩm Chiêu lời lẽ chính nghĩa nói, “Thẩm mỗ hy vọng Diệp cô nương không ở trong vương phủ, bằng không Thẩm mỗ nhất định sẽ bẩm tấu với bệ hạ!”

Thuỵ vương đáp lạnh lẽo, “Không tiễn”

***

Diệp Vũ không về lầu Tiêu Tương, cũng không về phủ, lầu Tiêu Tương đã rối loạn hết cả lên, mặc dù Lãnh Tiêu Tương thân đầy kinh nghiệm nhưng cũng hoảng loạn cả. Thiến Hề nghe nói không thấy con gái, tâm hoảng ý loạn, chẳng thở nổi, liền hôn mê bất tỉnh.

Thẩm Chiêu phái lầu Tiêu Tương và gia đinh trong phủ đi khắp mọi ngả đường tìm người, nhưng đã qua một canh giờ mà vẫn không có tin tức gì của Diệp Vũ.

Nàng không phải là người bất cẩn, đã lâu vậy nàng cũng không trở về, vậy chỉ còn một khả năng, nàng vẫn còn ở Thuỵ vương phủ. NHưng biết làm cách nào tìm người công khai ở Thuỵ vương phủ đây? Nếu kinh động tới bệ hạ, vậy là tốt rồi, chẳng bằng…. Vì thế, hắn lại tới phủ Thuỵ vương.

Thuỵ vương đứng chặn trước viện lúc hắn mang tới hơn mười quan binh, mặt giận tím lại, quát lớn, “Thẩm Chiêu, ngươi đây có ý gì hả? Mang theo quan binh xông vào phủ Thuỵ vương, ngươi có coi bổn vương ra gì không? Ngươi muốn làm phản hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.